Chương 059: Coi như thức ăn
Rất nhanh Sở Thần Tà đã chọn xong phương hướng, hắn vẫn đi theo địa điểm mà kiếp trước mình từng đến.
Một canh giờ sau.
Trong khu rừng rậm rạp, một con suối nhỏ trong vắt thấy đáy chậm rãi chảy về phương xa.
Nhìn thấy con suối nhỏ khoảnh khắc ấy, đôi mắt Tiết Tử Kỳ liền sáng ngời.
Trước đây y thường xuyên đến đây, trong con suối nhỏ này có một loại cá màu xanh lam, vô cùng ngon. Mỗi lần ở nhà ăn không no y đều sẽ đến đây bắt cá ăn.
Nghĩ đến hương vị của cá, y theo bản năng nuốt ngụm nước bọt.
Quay đầu nói với Sở Thần Tà bên cạnh: “Thần Tà, chúng ta nghỉ ngơi ở đây một lát được không?”
Vừa đến nơi này Sở Thần Tà đã thấy y nhìn chằm chằm vào con suối nhỏ trước mắt, trong phút chốc liền hiểu y đang nghĩ gì.
Nghĩ cũng không thèm nghĩ liền đáp: “Được.”
“Song nhi đúng là yếu ớt.” Chung Tu Tề lẩm bẩm nhỏ giọng.
Trong mắt Sở Thần Tà xẹt qua một tia lạnh lẽo, quay đầu lại, trong mắt mang theo sự nghi hoặc: “Tu Tề huynh, vừa rồi ngươi nói gì?”
Chung Tu Tề không ngờ Sở Thần Tà cư nhiên đột ngột quay đầu lại, hắn giật nảy mình, vội vàng đáp: “Không, không có nói gì.”
Vừa rồi rõ ràng hắn nói rất nhỏ, Sở Thần Tà không nên nghe thấy mới đúng.
Luôn cảm thấy Sở Thần Tà trở nên có chút quỷ dị, khiến người ta không nắm bắt được, hắn vẫn nên cố gắng ít nói thì hơn.
“Ồ, xem ra là ta nghe lầm rồi.” Nói rồi Sở Thần Tà còn đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai.
Ba người đi gần tới con suối nhỏ.
Đột nhiên Sở Thần Tà nhẹ “ồ” một tiếng: “Trong suối cư nhiên có cá! Tu Tề huynh, hay là ngươi phụ trách bắt cá, ta đi nhặt ít củi khô, lát nữa chúng ta nướng cá ăn.”
“Những thứ này chỉ là Lam Vĩ Ngư bình thường, không chứa linh lực, ăn cũng chẳng có tác dụng gì.” Chung Tu Tề nhíu mày nói.
Linh mạch của hắn là thuộc tính Hỏa, lại không phải thuộc tính Thủy, nếu muốn hắn đi bắt cá thì nhất định phải xuống nước mới được.
“Trước đây ta chưa từng ăn, đột nhiên muốn nếm thử. Tu Tề huynh, ngươi không phải là sợ nước đó chứ?”
Chung Tu Tề: “…”
Hắn chỉ là không muốn xuống nước mà thôi!
“Tất nhiên là không phải.”
Không cho Chung Tu Tề cơ hội phản đối nữa, Sở Thần Tà chốt hạ luôn: “Vậy quyết định như thế đi.”
Quay đầu lại hắn lại nhìn về phía Tiết Tử Kỳ: “Tử Kỳ, ngươi là đi theo ta nhặt củi khô, hay là ở đây đợi ta?”
Nghĩ một lát Tiết Tử Kỳ nói: “Ta ở đây đợi ngươi.”
Y muốn ở lại trông chừng Chung Tu Tề, ngộ nhỡ tên kia trong lòng không thoải mái, giở trò trên mình cá thì sao, phải đề phòng một chút.
“Được.”
Đợi khi đã đi xa con suối nhỏ, Sở Hạo Lôi lập tức hiện thân, không đợi Sở Thần Tà hỏi đã chủ động nói: “Thiếu chủ quả nhiên liệu sự như thần, ngài và phu nhân đi phía trước, Chung Tu Tề ở phía sau để lại không ít ám ký.”
Sở Thần Tà im lặng.
Hắn đâu có liệu sự như thần!
Nếu không phải vì có trải nghiệm kiếp trước khiến hắn nảy sinh nghi ngờ, hắn cũng không biết được. Hóa ra mỗi lần hắn và Chung Tu Tề đi lịch luyện phía sau đều có người đi theo, hắn chính là người dẫn đường cho kẻ khác.
“Những ám ký đó các ngươi không giở trò gì chứ?”
“Không có, không có mệnh lệnh của thiếu chủ, chúng thần không dám tự tiện quyết định.”
“Cứ để những ám ký đó đi, các ngươi tiếp tục nhìn chằm chằm Chung Tu Tề.”
Trong mắt Sở Thần Tà xẹt qua một tia hàn quang, chân tướng sự việc rốt cuộc thế nào, hắn sẽ sớm biết được đáp án, thực sự khiến hắn có chút nóng lòng không chờ được!
“Rõ!”
Lúc này Sở Hạo Minh đưa qua một bó củi khô. “Thiếu chủ.”
Bên con suối nhỏ.
Vốn dĩ Chung Tu Tề định cởi ủng ra, sau đó xắn ống quần lên. Kết quả hắn phát hiện Tiết Tử Kỳ cứ ngồi trên tảng đá lớn bên cạnh, nhìn chằm chằm vào hắn.
Bất đắc dĩ hắn đành phải đi nguyên ủng, cầm một cây gậy gỗ vót nhọn, cứ thế mà xuống nước.
Mặc dù linh mạch của hắn không phải thuộc tính Thủy, nhưng hắn dù sao cũng là một bát tinh Linh giả, bắt cá tự nhiên là một phát trúng ngay.
Rất nhanh hắn đã bắt được năm sáu con cá.
Phát hiện Sở Thần Tà vẫn chưa quay lại, Chung Tu Tề vừa làm cá vừa tùy ý nói: “Tiết Tử Kỳ, dạo gần đây ngươi có gặp Tiết Dịch không?”
Người chết cả rồi, y đi đâu mà gặp?
Trong mơ à?
Tiết Tử Kỳ thầm lẩm bẩm trong lòng, miệng lại đáp: “Chưa từng gặp, từ sau khi ra cửa gặp phải thích khách cách đây hai tháng, ta không còn ra khỏi cửa nữa.”
Nghe vậy Chung Tu Tề đầy mặt thất vọng.
Từ sau khi hắn hẹn với Sở Thần Tà về việc lịch luyện lần trước, về nhà hắn liền bế quan. Đợi đến khi hắn xuất quan đi tìm Tiết Dịch thì tìm thế nào cũng không thấy người.
Cả nhà ba người bọn họ dường như bốc hơi khỏi thế gian vậy.
Mặc dù hắn đã nhờ một số hảo hữu giúp đỡ tìm kiếm, nhưng vẫn không tìm thấy.
Vốn tưởng rằng sẽ nghe được đáp án mình muốn từ miệng Tiết Tử Kỳ, không ngờ y cũng không biết.
Hắn không cam lòng hỏi lại lần nữa: “Vậy lần cuối cùng ngươi gặp Tiết Dịch là khi nào?”
“Chính là ngày ta và Thần Tà thành thân đó.”
“Ngươi sau đó đều chưa từng gặp hắn?”
Tiết Tử Kỳ lắc đầu: “Chưa từng gặp. Sau khi gả vào An Vương phủ, ta tổng cộng chỉ ra ngoài có hai lần, cộng cả lần này mới là ba lần.”
“Sao ngươi…”
Lời của Chung Tu Tề chưa dứt, giọng nói của Sở Thần Tà đột nhiên từ cách đó không xa truyền đến.
“Hai người đang tán gẫu gì thế?”
Cảnh cáo liếc Tiết Tử Kỳ một cái, Chung Tu Tề đáp: “Ta chỉ là hỏi thăm vết thương của huynh hồi phục thế nào rồi thôi.”
Sở Thần Tà dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Tiết Tử Kỳ.
Sâu đậm sợ Tiết Tử Kỳ nói ra chân tướng, Chung Tu Tề vội vàng nói thêm: “Cá ta đã làm xong rồi.”
Hắn vốn biết Sở Thần Tà ghét cay ghét đắng tên Tiết Dịch trước đây định mạo danh nhận công lao cứu người như thế nào.
Thấy Tiết Tử Kỳ hướng về phía bóng lưng của Chung Tu Tề vung vung nắm đấm nhỏ, Sở Thần Tà liền biết vừa rồi bọn họ nói chuyện chắc chắn không phải chuyện này.
Nhìn thấy hành động của tức phụ nhi, từ đáy lòng hắn rất muốn cười.
Tuy nhiên hắn vẫn nhịn được.
“Vậy chúng ta bắt đầu nướng cá thôi!”
Sở Thần Tà tuy quý là tiểu thế tử nhưng từ nhỏ Sở Nghi An đã bồi dưỡng kỹ năng sống cho hắn. Mỗi lần hắn muốn ra ngoài lịch luyện, Sở Nghi An đều sẽ thu lại tịch cốc đan của hắn, lúc đi còn phải kiểm tra nhẫn không gian của hắn, sau khi xác định không có đồ ăn mới cho hắn ra khỏi cửa.
Cho nên lúc này động tác nướng cá của Sở Thần Tà vô cùng thuần thục.
Ngược lại Chung Tu Tề chỉ có thể giúp đỡ nhóm lửa một chút.
Nửa canh giờ sau.
Ba người ăn no, tiếp tục lên đường.
Một đường đi về phía nam, vì ba người đi ở rìa nên vẫn luôn không đụng phải yêu thú.
“Cứu mạng!”
“Cứu mạng với!”
“Hai người có nghe thấy tiếng kêu cứu không?” Tiết Tử Kỳ quay đầu nhìn hai người.
Sở Thần Tà gật đầu: “Nghe thấy rồi.”
“Với chút thực lực này của chúng ta, nghe thấy thì cũng nên coi như không nghe thấy thì hơn.” Chung Tu Tề bổ sung thêm.
Hắn không muốn rước họa vào thân.
“Ý ta là chúng ta tiếp tục đi về phía trước thì sắp gặp được người kêu cứu rồi.” Tiết Tử Kỳ giải thích.
“Ngươi chắc chứ?” Chung Tu Tề không nhịn được hoài nghi hỏi.
Nói xong hắn nhìn về phía Sở Thần Tà.
Trong ba người bọn họ tu vi của Sở Thần Tà là cao nhất.
“Người kêu cứu quả thực ở ngay phía trước không xa.” Sở Thần Tà khẳng định lời nói của Tiết Tử Kỳ.
Nghe vậy Chung Tu Tề nhìn về phía Tiết Tử Kỳ, khó khăn nói: “Ngươi tu vi cấp mấy rồi?”
Tiết Tử Kỳ: “Cửu tinh Linh giả.”
“Cái gì?” Chung Tu Tề kinh hãi thốt lên một tiếng.
“Cửu tinh Linh giả.” Nghĩ là hắn nghe không rõ, Tiết Tử Kỳ lại lặp lại một lần nữa.
Y đâu có biết Chung Tu Tề là không dám tin, hoàn toàn bị chấn kinh rồi.
Phải biết rằng Chung Tu Tề khổ cực tu luyện bao nhiêu năm, tu vi mới miễn cưỡng đạt tới bát tinh Linh giả, nhưng Tiết Tử Kỳ mới chỉ có thời gian nửa năm mà tu vi đã đạt tới cửu tinh Linh giả.
Tốc độ tu luyện này tơ hào không thua kém Sở Thần Tà.
Có thể tưởng tượng trong lòng Chung Tu Tề đố kỵ đến mức nào.
Thực tế tu vi của Tiết Tử Kỳ có thể thăng tiến nhanh như vậy là vì y đã dùng tài nguyên tu luyện bên trong mặt dây chuyền ngọc. Linh lực trong những viên Mộc Linh Tinh đó vô cùng tinh thuần, hơn nữa y còn nhận được một bộ công pháp cực phẩm phù hợp với y tu luyện trong mặt dây chuyền ngọc.
Song kiếm hợp bích, tu vi của y mới có thể thăng tiến nhanh như vậy.
Quan trọng nhất là y muốn nhanh chóng nâng cao tu vi để đuổi kịp Sở Thần Tà.
Sở Thần Tà tu luyện là công pháp thượng phẩm, nhưng thượng phẩm sao có thể so bì được với cực phẩm, cộng thêm tu vi của hắn đều là thực thụ dựa vào khoanh chân tọa thiền tu luyện mà có.
Còn tu vi của Tiết Tử Kỳ thuần túy là dựa vào bảo vật thúc lên.
Lúc đầu khi nhìn thấy tu vi của y tăng vọt, Sở Nghi An đã giật mình một cái. Vội vàng hạ lệnh bắt y ngừng tu luyện, nếu cứ tiếp tục tu luyện như vậy thì căn cơ không vững, một khi không tốt tu vi tiêu tan hết là chuyện nhỏ, chỉ sợ linh mạch không chịu nổi, đến lúc đó nổ xác mà chết.
Nếu không phải Sở Nghi An ngăn cản, Tiết Tử Kỳ sẽ còn tiếp tục tu luyện.
Kiếp trước Sở Thần Tà và Chung Tu Tề khi đi ngang qua đây không hề nghe thấy tiếng kêu cứu.
“Thần Tà, chúng ta trực tiếp qua đó hay là đi vòng qua?” Tiết Tử Kỳ hỏi.
Không đợi Sở Thần Tà trả lời, Chung Tu Tề đã tiếp lời: “Tất nhiên là đi vòng qua rồi.”
Nếu Sở Thần Tà vẫn là Sở Thần Tà của kiếp trước, hắn chắc chắn sẽ chọn đi vòng qua.
Nhưng Sở Thần Tà của kiếp này…
“Ta nghe giọng nói đó có chút quen thuộc.”
Nghe thấy lời này của Sở Thần Tà, mồ hôi lạnh trên trán Chung Tu Tề trong phút chốc liền vã ra. Hắn gian nan mở miệng khuyên nhủ: “Thần Tà, với chút thực lực này của chúng ta hay là đừng qua đó thì hơn? Cho dù qua đó ước chừng cũng chỉ là dâng mồi cho yêu thú thôi.”
Hắn không ngờ sẽ gặp được Chung Tu Minh ở đây.
Sáng nay bọn họ vốn dĩ cùng nhau ra khỏi cửa, nhưng hắn chỉ có thể dựa vào đôi chân để đi bộ, còn Chung Tu Minh lại có thể cưỡi yêu mã, cao cao tại thượng nhìn xuống hắn.
Cho nên lúc Chung Tu Minh chào hỏi hắn, hắn đã rắc bột dẫn thú lên quần áo của đối phương.
Nhìn dáng vẻ hắn bị dọa cho không nhẹ, trong lòng Sở Thần Tà cười lạnh. Người kêu cứu phía trước nếu hắn không đoán sai thì chính là đứa em trai cùng cha khác mẹ của Chung Tu Tề – Chung Tu Minh.
Khác với Chung Tu Tề, Chung Tu Minh là đích xuất. Hơn nữa còn được gia tộc vô cùng coi trọng, luôn được dốc sức bồi dưỡng, rất ít khi ra ngoài. Nếu không có gì ngoài ý muốn thì khi Học viện Hoàng gia bắt đầu chiêu thu học viên, hắn định sẵn sẽ vào học viện.
Tuy nhiên thiên có bất trắc phong vân, hắn hình như vì lần lịch luyện này thất bại dẫn đến địa vị trong gia tộc tụt dốc thảm hại. Cho nên sau đó hắn không hề vào học viện.
Sở Thần Tà sở dĩ biết được người này cũng là vì có một lần hắn đi tìm Chung Tu Tề đã gặp người này ở Chung gia.
Nhớ lúc đầu lần đầu gặp Chung Tu Minh, hắn đang mắng Chung Tu Tề là một kẻ tiểu nhân bỉ ổi.
Lúc đó Chung Tu Tề đã trở thành tử đệ được Chung gia trọng điểm bồi dưỡng, cũng chính vì việc này Sở Thần Tà mới ghi nhớ Chung Tu Minh, bằng không Chung Tu Minh là ai thì Sở Thần Tà hắn làm sao mà nhớ cho được.
Lúc đó Chung Tu Tề giải thích rằng Chung Tu Minh là vì bị thương, tu vi không thể thăng tiến nên đố kỵ hắn nên mới mắng hắn.
Nhưng giờ nhìn biểu hiện của Chung Tu Tề, nguyên nhân thực sự rõ ràng không phải như vậy.
Nói xong những lời đó xong Chung Tu Tề liền căng thẳng nhìn về phía Sở Thần Tà, sâu đậm sợ hắn sẽ đi về phía trước rồi cứu người.
Sở Thần Tà thuận theo lời hắn nói: “Ngươi nói đúng, với thực lực này của chúng ta qua đó không cứu được người không nói, biết đâu còn gặp phải nguy hiểm.”
Nghe thấy lời này Chung Tu Tề âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn không nhìn thấy chính là Sở Thần Tà hướng về một phương hướng ra một thủ thế.
Kẻ thù của kẻ thù tuy không phải là bạn, nhưng có thể để Chung Tu Tề trước khi bị mình giết bị người ta chỉnh cho một trận ra trò. Kết quả này Sở Thần Tà rất sẵn lòng nhìn thấy. Quan trọng nhất là đến lúc đó cái chết của Chung Tu Tề chắc chắn sẽ không có ai nghi ngờ đến hắn.
Thực lực của Chung gia tuy không mạnh bằng hoàng thất nhưng bọn họ dù sao cũng có một Linh Vương.
Sau khi quyết định xong ba người lập tức đi vòng qua chỗ khác.
Một khắc đồng hồ sau.
Một con nhất cấp Ban Văn báo xuất hiện ở phía trước không xa chỗ ba người Sở Thần Tà.
Nó mở to đôi mắt màu đỏ nâu nhìn chằm chằm vào ba người, trong mắt tràn đầy vẻ thèm thuồng, nước dãi cũng đang chảy ròng ròng ra ngoài.
Rõ ràng là coi bọn họ thành thức ăn.
Nhìn thấy con Ban Văn báo thân hình to lớn, Tiết Tử Kỳ lùi về phía sau một chút. Y hiện tại không có thực lực gì, đứng xa một chút kẻo lại trở thành gánh nặng của Sở Thần Tà, ảnh hưởng đến việc hắn phát huy.
—