Chương 045: Ma lực của tình yêu
Sở Thần Di bĩu môi nói: “Nói như thể tỷ hiểu rõ lắm ấy.” Tiếp đó nàng lại hồ nghi nhìn người bên cạnh: “Tam tỷ, không phải tỷ có người mình thích rồi đấy chứ?”
Nói xong câu này, liền thấy hai má Sở Thần Vũ ửng hồng, Sở Thần Di hiểu rõ gật gật đầu. Sau đó nàng khoanh hai tay trước ngực, bày ra tư thế thẩm vấn phạm nhân nói: “Tam tỷ, người tỷ thích là ai? Còn không mau khai ra thật nhanh!”
“Làm gì có người mình thích nào, muội đừng nói bừa.” Sở Thần Vũ đỏ mặt nhìn ra ngoài, sợ Sở Thần Di truy hỏi, nàng vội nói: “Buổi đấu giá bắt đầu rồi, mau ngồi ngay ngắn đi.”
Sở Thần Di: “…”
Vừa ngồi xuống, nàng liền nghe người bên cạnh bắt đầu gọi giá: “Một trăm viên hạ phẩm linh thạch.”
Quay đầu lại, Sở Thần Di hồ nghi nhìn Sở Thần Vũ, nghi hoặc hỏi: “Tam tỷ, tỷ đấu giá bảo vật thuộc tính Mộc làm gì? Tỷ có dùng được đâu.”
“Tỷ, tỷ muốn mua thì mua thôi.” Sở Thần Vũ lắp bắp trả lời.
Suy nghĩ một lát, Sở Thần Di cau mày: “Tam tỷ, không phải tỷ mua để tặng Tư Mã Phong đấy chứ?”
“Làm gì có, tỷ chỉ là mua, mua…” Sở Thần Vũ lời còn chưa nói xong, nghe thấy lại có người đang gọi giá, cũng không thèm quan tâm đến Sở Thần Di, lập tức báo giá: “Một trăm năm mươi viên linh thạch.”
Sở Thần Di: “…” Nàng cứ luôn có cảm giác Tam tỷ bị người ta lừa gạt.
Chẳng mấy chốc giá cả đã tăng lên đến hai trăm hai mươi viên linh thạch, mà trong không gian giới chỉ của Sở Thần Vũ tổng cộng mới có một trăm tám mươi viên linh thạch, nàng cuống cuồng hết cả lên. Vừa quay đầu liền nhìn thấy Sở Thần Di bên cạnh, lúc này nàng giống như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng. Ánh mắt nhiệt thiết nhìn đối phương, ân cần nói: “Bát muội, Bát muội tốt của tỷ, trên người muội chắc còn linh thạch chứ?”
Trông thấy ánh mắt của Sở Thần Vũ, Sở Thần Di lập tức cảnh giác. Nàng không giống như Đại ca, Ngũ ca, Lục ca trên người lúc nào cũng có vài trăm viên linh thạch. Trong không gian giới chỉ của nàng tính toán kỹ lắm cũng chỉ có năm mươi viên, hơn nữa số linh thạch này nàng định lát nữa sẽ đi mua đan dược.
Nàng áy náy nhìn Sở Thần Vũ: “Tam tỷ, xin lỗi tỷ nha! Trên người muội cũng không mang theo bao nhiêu linh thạch, có mấy chục viên thôi, lát nữa muội còn phải đi mua đan dược.”
Dù sao mọi người đều là chị em cùng tộc, hơn nữa quan hệ của bọn họ cũng không tệ, nàng cứ thấy không cho mượn thì có chút không đúng đạo lý. Nhưng nếu cho Sở Thần Vũ mượn, lát nữa nàng sẽ không còn linh thạch để mua đan dược nữa. Quan trọng nhất là cái tên Tư Mã Phong đó nhìn qua đã thấy không phải hạng tốt lành gì, chỉ có người đơn thuần như Tam tỷ mới bị vẻ ngoài của hắn mê hoặc, bị hắn tùy ý lừa gạt.
Lúc này, cái giá bên ngoài đã tăng lên đến hai trăm sáu mươi viên hạ phẩm linh thạch. Sở Thần Di nghe xong, không khỏi thở phào một hơi. Ít nhất nàng không cần phải đắn đo nữa, bởi vì dù có cộng thêm linh thạch của nàng vào cũng không đủ.
“Nếu lúc nãy đi cùng đám Ngũ đệ thì tốt rồi.” Sở Thần Vũ có chút hối hận khi nãy lúc Sở Thần Tà nói muốn tách ra, nàng đã không lên tiếng ngăn cản. Nếu không hiện tại đã có thể mượn linh thạch của hắn.
Sở Thần Di đảo mắt một cái, nếu là Ngũ ca của trước đây, linh thạch chắc chắn cho mượn tùy ý. Nhưng Ngũ ca của hiện tại, thì chưa chắc đâu! Nàng cảm nhận rõ ràng từ sau khi Ngũ ca bị thương, con người đã thay đổi. Nhưng nàng lại không nói ra được rốt cuộc là khác ở chỗ nào.
—