← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 008: Đích hệ Sở thị

14 min read 02.09.2026

“Mấy vị? Gồm những ai?”

Sở Thần Tà cau mày.

Nếu là trước kia, hắn có lẽ sẽ nghĩ rằng bọn họ chân thành tới thăm hắn, nhưng hiện tại… điều đó chưa chắc.

“Có Sở Thần Vũ, Sở Thần Ý, Sở Thần Kiệt, Sở Thần Hoành, Sở Thần Vũ, Sở Thần Linh, Sở Thần Di.” An Phúc bấm đốt ngón tay đếm từng người một.

“Biết rồi, ngươi để bọn họ vào đi.” Sở Thần Tà day day huyệt thái dương, có chút mệt mỏi nói.

Sở Thần Hoành!!!

Nếu hắn dự liệu không sai, kiếp trước kẻ cung cấp Giải Linh Tán cho Tiết Dịch chính là Sở Thần Hoành.

Linh mạch thức tỉnh của chính tông Sở thị nhất tộc đều mang thuộc tính Phong, chỉ có số ít người mới thức tỉnh linh mạch thuộc tính khác.

Chỉ cần linh mạch thức tỉnh không phải thuộc tính Phong, kẻ đó sẽ không còn là đích hệ của Sở thị nhất tộc nữa mà trở thành bàng chi.

Ngược lại, nếu người thuộc bàng hệ thức tỉnh linh mạch thuộc tính Phong, kẻ đó sẽ được ghi tên vào tộc phả của mạch đích hệ, từ đó về sau trở thành người đích hệ.

Đãi ngộ của đích hệ Sở thị tốt hơn bàng hệ gấp bội lần, tất cả tộc nhân Sở thị đều lấy việc thức tỉnh linh mạch thuộc tính Phong làm vinh dự.

Không chỉ bởi vì thuộc tính Phong có lực công kích cường đại, mà còn là một loại tượng trưng cho thân phận.

Không bao lâu sau.

Mấy nam nữ lần lượt tiến vào phòng của Sở Thần Tà.

“Đại ca, Nhị ca, Tam tỷ, Tứ ca, Lục đệ, Thất đệ, Bát muội, mời ngồi.” Sở Thần Tà nằm trên giường, suy yếu nói.

Sau khi mấy người vào phòng, Sở Thần Tà bất động thanh sắc quan sát bọn họ. Đặc biệt lưu ý thêm một chút thần thái của Sở Thần Hoành.

Chỉ vì kiếp trước tu vi của hắn luôn vững vàng áp chế Sở Thần Hoành một đầu. Nói đến thiên tài, người đầu tiên mọi người nghĩ tới chính là Sở Thần Tà hắn, không ai thèm nhắc đến Sở Thần Hoành.

Sở Thần Vũ năm nay mười chín tuổi.

Tu vi của hắn ở mức Thất tinh Linh sĩ, tướng mạo khí vũ hiên ngang, hôm nay mặc một thân hoa phục màu tím, là người lớn tuổi nhất trong lứa đích hệ này. Hắn luôn mang lại cho người ta cảm giác ôn nhu như ngọc, như tắm gió xuân.

Sở Thần Ý năm nay mười bảy tuổi.

Tu vi của hắn ở mức Tứ tinh Linh sĩ, tướng mạo phong độ nhẹ nhàng, hôm nay mặc một thân hoa phục màu xanh lam. Trong lứa đích hệ này xếp hàng thứ hai. Ấn tượng hắn để lại cho người khác chính là trung hậu lão thực (tốt & thiệt tình), rất cương trực.

Sở Thần Vũ năm nay mười sáu tuổi.

Nàng tu vi Nhị tinh Linh sĩ, tướng mạo như hoa như ngọc, hôm nay mặc một kiện nghê thường vũ y, càng lộ vẻ người đẹp hơn hoa. Trong lứa đích hệ này xếp hàng thứ ba. Mang lại cảm giác nàng đứng ở đâu, nơi đó như có một đóa hoa nở rộ.

Sở Thần Kiệt năm nay mười lăm tuổi.

Hắn lớn hơn Sở Thần Tà ba tháng, tu vi Cửu tinh Linh giả. Tướng mạo anh tuấn tiêu sái, hôm nay mặc một thân hoa phục màu đỏ. Trong lứa đích hệ này xếp hàng thứ tư. Ấn tượng hắn để lại là phong lưu phóng khoáng, nhìn như ai cũng thích, thực chất chính là phong lưu lại đa tình.

Sở Thần Hoành hôm nay mười lăm tuổi.

Hắn nhỏ hơn Sở Thần Tà một tháng, là đích tôn của quốc quân đương nhiệm, tu vi Nhất tinh Linh sĩ. Tướng mạo diện như quán ngọc, hôm nay mặc một thân hoa phục màu huyền thanh. Trong lứa đích hệ này xếp hàng thứ sáu. Luôn mang lại cảm giác thiên chân vô tà (ngây thơ), cơ mẫn khai lãng (nhanh nhẹn & thoải mái).

Sở Thần Linh năm nay mười lăm tuổi.

Hắn là một song nhi, nhỏ hơn Sở Thần Tà hai tháng, tu vi Thất tinh Linh giả. Tướng mạo lông mày thanh tú như tranh vẽ, hôm nay mặc một kiện hoa phục màu xanh lá nhạt. Trong lứa đích hệ này xếp hàng thứ bảy, mang lại cảm giác như liễu yếu trước gió.

Sở Thần Di năm nay mười bốn tuổi.

Tu vi của nàng ở mức Ngũ tinh Linh giả, sinh ra đã thiên sinh lệ chất (đẹp trời sinh), hôm nay mặc một bộ cung y màu xanh nhạt, thiết kế tinh xảo, cổ áo khéo léo thêu những đóa hoa nhỏ vụn, màu xanh mộng ảo pha lẫn sắc hồng nhạt, bộ y phục này càng khiến nàng trông nhỏ nhắn đáng yêu. Trong lứa đích hệ này xếp hàng thứ tám, mang lại cảm giác khiến người ta sáng mắt lên.

“Ngũ đệ.”

“Ngũ ca.”

Mấy người trước tiên chào hỏi Sở Thần Tà, sau đó mới lần lượt ngồi xuống.

“Ngũ đệ đệ thấy thế nào? Thân thể vẫn ổn chứ?” Sở Thần Vũ lộ vẻ quan thiết.

Hắn tuy là đích hệ, nhưng không cùng một mạch với Sở Thần Tà, ngược lại không có ân oán gì. Bình thường đều lấy thân phận ca ca chăm sóc mấy đứa em nhỏ tuổi hơn mình.

Khẽ ho khan một tiếng, Sở Thần Tà mới đáp lại: “Vẫn ổn, đa tạ Đại ca quan tâm!”

“Ngũ ca, ta nghe nói linh mạch của huynh bị tổn thương, sau này đều không thể tu luyện được nữa. Có thật không?” Sở Thần Hoành vờ như vô tình hỏi, vẻ mặt đầy vẻ thiên chân.

Hắn và Sở Thần Tà lớn bằng nhau, nhưng về tu vi Sở Thần Tà luôn áp chế hắn một đầu.

Điều này khiến hắn rất không cam tâm.

Nếu linh mạch của Sở Thần Tà thực sự bị hủy, vậy thì tốt quá rồi. Chỉ là lời hắn vừa dứt, Sở Thần Vũ liền quát nhẹ: “Lục đệ.”

Ánh mắt nhìn về phía hắn đầy vẻ trách cứ.

Trong lòng Sở Thần Vũ, mọi người đều mang họ Sở, giống như huynh đệ ruột thịt.

Hỏi trực tiếp như vậy không phải là làm tổn thương lòng người sao?

“Xin lỗi Ngũ ca! Ta, ta chính là lo lắng cho huynh. Đám hạ nhân kia nhất định là nói hươu nói vượn, thích khua môi múa mép. Trở về ta nhất định sẽ trừng phạt đám nô tài đáng chết đó.”

Nghe tiếng quát của Sở Thần Vũ, Sở Thần Hoành vội vàng xin lỗi.

Thái độ thành khẩn.

Khi nói chuyện còn tỏ vẻ buồn bã cúi đầu.

Hắn dường như thực sự biết mình nói sai, những người khác không nhìn thấy dung mạo của hắn. Nhưng ngay vừa rồi, trong mắt hắn loé lên một tia tàn nhẫn, cùng với sự hận thù và đố kỵ sâu sắc.

Vừa vặn bị Sở Thần Tà nhìn thấy rõ mồn một.

Nếu không phải Sở Thần Tà nằm trên giường, vị trí thấp hơn mấy người kia, cũng sẽ không phát hiện ra điểm này.

Hóa ra Sở Thần Hoành đã mong hắn chết từ sớm như vậy.

Nghĩ đến đây, Sở Thần Tà không khỏi chửi thầm trong lòng.

Nghĩ thầm: Bản thân mình chẳng qua là thiên phú tốt hơn Sở Thần Hoành, một không giết cha hắn; hai không giết mẹ hắn; ba cũng không cướp người hắn yêu.

Hắn thế mà lại muốn hại chết mình!

Nếu là kiếp trước, Sở Thần Tà nhất định sẽ nghĩ Sở Thần Hoành chân thành xin lỗi. Những lời không qua đại não kia cũng chỉ là thuận miệng nói ra.

Nhưng đã có trải nghiệm của kiếp trước, Sở Thần Tà biết mục đích của Sở Thần Hoành hôm nay là đặc biệt tới để cầu chứng.

Cầu chứng xem hắn có thực sự phế rồi hay không.

“Không sao! Đại ca huynh nghiêm túc quá rồi, cẩn thận sau này không lấy lòng được tức phụ đâu!” Sở Thần Tà trêu chọc.

Dáng vẻ của hắn dường như căn bản không để tâm.

Cũng không trực tiếp trả lời linh mạch của hắn rốt cuộc là tốt hay xấu, cứ để bọn họ tự mình đi đoán đi.

Bị nói như vậy, vành tai Sở Thần Vũ nhiễm lên một vệt đỏ hồng. Tuy nhiên không ai chằm chằm nhìn vào tai hắn, nên cũng không ai phát hiện ra.

Hắn lại nghiêm túc nói: “Hiện tại ta chỉ muốn hảo hảo tu luyện, chuyện tức phụ, đợi sau này ta tấn cấp Đại linh sư rồi tính sau!”

“Nhắc tới chuyện này, ta lại nhớ ra một việc. Ngũ đệ, nghe nói đệ muốn cưới song nhi đã cứu đệ sao?” Sở Thần Ý đột ngột mở lời.

Lời này vừa thốt ra, những người còn lại đều dùng ánh mắt quái dị nhìn về phía Sở Thần Tà.

Bởi vì bọn họ đều nghe được một lời đồn.

Nói rằng Sở Thần Tà cưới thê là để xung hỷ.

Phương pháp này là Trần Hải Siêu đọc được phương thuốc dân gian ở đâu đó, nói làm vậy có thể cứu Sở Thần Tà.

“Ngũ ca, có phải thật không?” Sở Thần Di mở to đôi mắt, hiếu kỳ nhìn về phía Sở Thần Tà.

Sở Thần Tà: “…”

“Ngũ đệ, tư chất của đệ tốt như vậy. Đợi thương thế của đệ lành rồi, hạng người gì mà không tìm được? Còn về ơn cứu mạng, xem hắn cần cái gì, thì giúp đỡ hắn về mặt đó là được rồi, không cần thiết phải đánh đổi cả đời mình.” Sở Thần Vũ mở miệng khuyên nhủ.

Trước khi nàng tới An Vương phủ, đã tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện.

Trong lòng nàng, Sở Thần Tà tư chất tốt, tướng mạo phong hoa tuyệt đại (đẹp không ai sánh bằng), là người có diện mạo đẹp nhất trong số huynh đệ tỷ muội bọn họ.

Cái người tên Tiết Dịch kia chỉ là một song nhi, căn bản không xứng với Sở Thần Tà vốn mang dáng dấp phượng biểu long tư (tướng mạo anh tuấn) của nhà mình.