Chương 92: Nhiệm vụ bên ngoài
【092: Kẻ thắng cuộc sau cùng】
Hai người kia tuy không cam lòng dâng toàn bộ Băng Sương Xà cho Độc Nương Tử, nhưng cũng đồng tình gật đầu.
“Hừ, các ngươi tính là cái thứ gì, các ngươi đều đáng chết! Đặc biệt là ngươi, Hồ Sâm, hai năm trước nếu không phải ngươi rắc Dẫn Thú Phấn lên người ca ca ta, ca ca ta cũng không bị Băng Sương Xà truy đuổi không buông, cuối cùng hại huynh ấy phải thân tử đạo tiêu ở Tuyết Hoa Cốc này!” Độc Nương Tử chỉ vào một kẻ trong đó, giận dữ hét lên.
“Ngươi… ngươi… ngươi là Thường Hồng Mai!” Hồ Sâm trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn Độc Nương Tử. Một nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy hắn, hắn biết hôm nay mình nắm chắc cái chết trong tay.
Hồ Sâm và huynh muội Thường gia xưa nay vốn bất hòa, cứ gặp mặt là lại đánh một trận. Hai năm trước, Hồ Sâm ở ngoại vi Tuyết Hoa Cốc đụng độ ba người Thường Thanh, Lộ Túc và Tân Khúc Dực. Hắn và Thường Thanh giao thủ, thừa dịp đối phương không chú ý liền rắc Dẫn Thú Phấn lên người y. Khi đó hắn cũng không biết ba người này lại muốn tiến vào nội vi Tuyết Hoa Cốc để khiêu chiến Băng Sương Xà.
Đáng tiếc, trên đời không có thuốc hối hận!
Sau đó, hắn nghe tin Thường Thanh và Tân Khúc Dực đều đã chết ở Tuyết Hoa Cốc, hắn còn hoảng hốt lo sợ mất mấy ngày. Đến khi tiếp xúc với Lộ Túc, phát hiện gã hoàn toàn không biết chuyện mình rắc Dẫn Thú Phấn lên người Thường Thanh, hắn mới triệt để nhẹ lòng. Chỉ là, hắn có nằm mơ cũng không ngờ Thường Hồng Mai lại biết chuyện này, hiện tại hắn thật sự hối hận khôn cùng.
“Còn có ngươi, Lộ Túc, ngươi cũng đáng chết, ngươi lại dám giết phu quân Tân Khúc Dực của ta!” Dứt lời, Độc Nương Tử lại hung hăng quật thêm mấy roi lên người Lộ Túc, trong đôi mắt tràn ngập hận ý.
“Không, ta không có, hắn… hắn là bị Băng Sương Xà giết chết.” Lộ Túc lên tiếng biện bạch, gã không muốn chết, cho dù có mất đi một cánh tay gã cũng không muốn chết. Đợi đến khi gã tấn thăng Nguyên Anh kỳ, trùng tu kinh cốt, cánh tay này có thể mọc lại được.
“Ngươi còn muốn giảo biện? Ngươi quên nửa năm trước khi ta cứu ngươi, lúc giúp ngươi kiểm tra thương thế, vết đứt trên tay ngươi là do Liệt Dương Thương gây ra sao?” Nói đoạn, Độc Nương Tử kéo cánh tay cụt đang bọc trong y phục của Lộ Túc ra. Vết thương kia quả thực vẫn có thể nhìn ra dấu vết của Liệt Dương Thương, mà pháp khí của Tân Khúc Dực vừa vặn chính là Liệt Dương Thương.
Lộ Túc ngàn tính vạn tính, thế nào cũng không ngờ tới bản thân lại bại lộ vì cánh tay trái bị thương, sớm biết vậy gã đã dùng đao tự chặt lại một nhát.
“Còn có ngươi, Tân Khúc Hy, ngươi lại vì một viên Kim Đỉnh Đan mà bán đứng ca ca ruột của mình.” Độc Nương Tử căm hận nhìn về phía Tân Khúc Hy đang co rúm thành một cục, ánh mắt tràn đầy bi phẫn. Nàng và phu quân đối xử với Tân Khúc Hy một lòng chân thành, gã vậy mà lại ăn cây táo rào cây sung. Tân Khúc Hy là đệ đệ duy nhất của Tân Khúc Dực, mỗi lần phu phụ Thường Hồng Mai ra ngoài lịch luyện đạt được tài nguyên tu luyện đều sẽ để lại cho gã một phần, không ngờ lại nuôi ra một kẻ ăn cháo đá bát như vậy.
“Dung Chí Hâm, ngươi chính là kẻ đã cung cấp viên Kim Đỉnh Đan kia, ngươi muốn trai cò tranh nhau ngư ông đắc lợi. Thế nhưng ngươi vạn vạn lần không ngờ tới con Băng Sương Xà kia lại lợi hại đến thế, ba tu sĩ Kim Đan hậu kỳ đều không phải là đối thủ của nó. Ngươi tình cờ cứu được Lộ Túc, để gã miễn phí dò la tin tức về Băng Sương Xà cho ngươi, ngươi tính toán thật là một nước cờ hay.”
Độc Nương Tử nhìn mấy người trên mặt đất, không thèm che giấu sát ý trong mắt, những kẻ này đều đáng chết. Nếu không tại mấy người này, ca ca và phu quân của nàng sẽ không chết, họ cứ như vậy bỏ lại một mình nàng cô độc trên thế gian, khiến nàng mỗi ngày đều phải sống trong dày vò.
Ngay khi Độc Nương Tử rút pháp kiếm định giết chết mấy người dưới đất, một cây độc châm bỗng phi tốc cắm phập vào cổ họng nàng.
Nàng ngã thẳng đơ xuống đất, đôi mắt trợn ngược, chết không nhắm mắt.
Nàng không cam lòng!
Hai năm qua để báo thù, nàng đã nếm thử đủ loại kịch độc, tự biến bản thân thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ.
Không ngờ, đến cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không.
“Phi, con mụ thối tha, chỉ dựa vào ngươi mà cũng đòi giết ta.” Dung Chí Hâm nhổ một bãi nước bọt vào người Độc Nương Tử, khinh bỉ nói.
“Hóa ra Dung đan sư ngươi không trúng độc, thế thì tốt quá rồi.”
“Phải đó, chúng ta cuối cùng cũng có cứu rồi.”
“May mà Dung đan sư ngươi có chừa một tay, bằng không lần này chúng ta thật sự lật thuyền trong mương rồi.”
Ba người còn lại thấy Dung Chí Hâm giết chết Độc Nương Tử, đều thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, suýt chút nữa là hồn bay phách tán rồi.
Thế nhưng Dung đan sư lại chẳng thèm tiếp lời ba người, gã trực tiếp đi tới trước xác Băng Sương Xà, đầu tiên là móc nội đan của nó ra, sau đó phân tách toàn bộ con Băng Sương Xà. Xương có thể dùng để luyện chế pháp khí, máu có thể đem bán, thịt thì giữ lại cho mình ăn.
“Dung huynh, ngươi có thể giúp chúng ta giải độc trước được không?” Lộ Túc thấy Dung Chí Hâm hoàn toàn không có ý định đoái hoài đến ba người, không thể không lên tiếng nhắc nhở.
Trong lòng ba người lúc này dấy lên một hồi bất an vô cớ, không biết tại sao, tổng cảm thấy hôm nay lành ít dữ nhiều.
Dung Chí Hâm quay đầu nhìn mấy người một cái, lộ ra một nụ cười âm hiểm, lạnh lùng nói: “Ta làm gì có giải dược, các ngươi tự cầu phúc cho mình đi!”
“Trước khi đến đây chúng ta đã cùng phát thề độc dưới Thiên đạo, sao ngươi dám…”
“Phải đó, Dung huynh, ngươi không thể thấy chết mà không cứu.”
“Dung đan sư, chỉ cần ngươi cứu ta, sau này ta tuyệt đối lấy ngươi làm ngựa đầu đàn, ngươi bảo ta làm gì ta liền làm nấy.”
“Hừ! Các ngươi là hạng người gì, trong lòng ta rõ ràng nhất, ta đây không dám giữ mấy con rắn độc bên người đâu. Còn về Thiên đạo thệ ngôn, hơ, tự các ngươi nghĩ lại cho kỹ nội dung lời thề chúng ta đã phát đi.” Dung Chí Hâm cũng là kẻ tâm ngoan thủ lạt, bằng không năm đó gã cũng chẳng tính kế đám người Thường Thanh.
“Ta, Dung Chí Hâm, tại đây lập thề, chuyến đi này tuyệt không chủ động ra tay với tám người đồng hành, nếu vi phạm lời thề này, tu vi của ta từ nay về sau không thể tiến tới nửa bước.” Câu nói này không ngừng tiếng vang vọng trong linh hải của ba người Hồ Sâm, Lộ Túc và Tân Khúc Hy. Phải rồi, Dung Chí Hâm hiện tại không cứu bọn họ, gã chỉ khoanh tay đứng nhìn mà thôi, chứ không hề chủ động công kích bọn họ. Báo ứng, báo ứng ah, đây chính là báo ứng! Ba người đồng thời nghĩ đến, thị tuyến ngày một mờ đi…
Đến khi Dung Chí Hâm phân tách xong Băng Sương Xà, ba kẻ trên mặt đất đã sớm tắt thở. Nhìn một gian thạch thất bừa bộn, trên đất nằm ngang dọc tám cái xác không hồn, Dung Chí Hâm đắc ý lẩm bẩm một mình: “Vốn dĩ ta còn tưởng phải chia sẻ chiến lợi phẩm với lũ ngu xuẩn các ngươi, không ngờ kẻ thắng cuộc sau cùng lại chỉ có một mình ta! Đúng là hồng vận đương đầu, vận may đến cản cũng không nổi, xem ra việc ta thu Cốc Dư Liệt làm đồ đệ là chuyện chính xác nhất ta từng làm trong đời.”
Chỉ là, còn chưa đợi Dung Chí Hâm vui mừng được bao lâu, một thanh kiếm đã trực tiếp đâm xuyên qua trái tim gã. Gã đổ rầm xuống đất, lộ ra Tiêu Lăng Hàn ở phía sau.
“Vở kịch lớn này thật đặc sắc nha!” Thượng Quan Huyền Ý giật bùa ẩn thân trên người xuống, liên tục cảm thán.
“Huyền Ý, vậy ngươi từ trong vở kịch này nhìn ra được điều gì?”
Thượng Quan Huyền Ý mặt đầy mờ mịt nhìn Tiêu Lăng Hàn: “Chẳng phải là tranh giành lợi ích, phản bội các kiểu sao? Còn có thể nhìn ra cái gì nữa?”
Tiêu Lăng Hàn thi triển một cái Thanh Khiết thuật lên thân kiếm của mình, đưa ngón tay chỉ chỉ vào đầu Thượng Quan Huyền Ý. Sau đó lại lắc lắc đầu, “Haizz!” Tiếng thở dài không dứt, dùng ánh mắt “ngươi hết thuốc chữa rồi” nhìn Thượng Quan Huyền Ý.
“Thường Hồng Mai vốn dĩ đã nắm chắc phần thắng, muốn giết thì giết, hành hạ người ta thì cũng thôi đi, nàng lại còn lải nhải dông dài mãi không dứt. Chẳng phải như vậy là đã cho Dung Chí Hâm thời gian giải độc sao? Cho nên, ngươi phải lấy đó làm gương, sau này có thể giết thì nhanh chóng giết đi, lưu lại một giây là có thêm một phần biến cố. Phải biết rằng, phản diện chết vì nói nhiều, chúng ta chỉ làm chính phái chứ không làm phản diện.”
Thượng Quan Huyền Ý như có điều suy nghĩ gật gật đầu, tuy không rõ lắm từ “phản diện” mà Tiêu Lăng Hàn nói có nghĩa là gì, nhưng từ “chính phái” thì gã đại khái hiểu được – người tốt mà!
“Vâng, đa tạ sư huynh giáo hối, sư đệ thỉnh giáo.”
Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý tới đây đúng lúc Thường Hồng Mai đang nói về nguyên nhân cái chết của ca ca nàng. Có điều hai người không hề lộ diện, mà đứng một bên xem kịch vui.
Hai người rơi xuống hàn đàm, chỉ bị thương nhẹ, Thượng Quan Huyền Ý còn tìm thấy một khối Băng Linh Tinh ở trong đó. Chờ y luyện hóa khối Băng Linh Tinh này, nói không chừng có thể đột phá Kim Đan kỳ.
Khối Băng Linh Tinh kia hẳn là linh bảo do Băng Sương Xà chuẩn bị cho chính nó, dựa vào Băng Linh Tinh nói không chừng nó có thể kết anh, thế nhưng hiện tại lại làm hời cho Thượng Quan Huyền Ý. Tiêu Lăng Hàn trong lòng cảm thán, không hổ là khí vận chi tử, hai người cùng rơi xuống hàn đàm, thế mà lại bị Thượng Quan Huyền Ý tìm được.
Vốn dĩ Thượng Quan Huyền Ý còn lo lắng Tiêu đại ma vương sẽ nuốt riêng Băng Linh Tinh của mình, nào ngờ lúc y nộp lên, Tiêu Lăng Hàn vung tay áo một cái, hào phóng nhường Băng Linh Tinh lại cho y. Điều này khiến y kích động khôn cùng, tưởng rằng Tiêu đại ma vương đã đổi tính, không còn bóc lột mình nữa. Kế đó liền nghe thấy Tiêu Lăng Hàn nói: “Huyền Ý, cái này tính là tài sản chung của chúng ta trong chuyến đi lần này, tư nhiên nó có ích với ngươi thì ngươi cứ giữ lấy. Có điều, nó phải được quy đổi thành linh thạch, sau khi về, ngươi sẽ được chia ít linh thạch đi một chút.”
Quả nhiên, Tiêu Lăng Hàn vẫn là Tiêu đại ma vương kia! Giang sơn dễ đổi, bản tính yêu linh thạch khó dời.
Một khối Băng Linh Tinh đối với Tiêu Lăng Hàn tác dụng không lớn, cho nên hắn không nghĩ tới việc tranh giành với Thượng Quan Huyền Ý. Dù sao cũng là tiểu đệ của mình, tu vi quá thấp chỉ biết kéo chân sau của hắn, luyện hóa Băng Linh Tinh cũng tốt.
Sau đó, hai người nhanh chóng tịch thu sạch sẽ không gian giới chỉ, túi trữ vật của mấy cái xác trên mặt đất, Thượng Quan Huyền Ý phóng ra dị hỏa trực tiếp hủy thi diệt tích.
“Xong xuôi, giờ chúng ta đi tìm lối ra chứ?”
“Tự nhiên rồi, bằng không ngươi còn muốn ở lại đây qua đêm sao?” Tiêu Lăng Hàn liếc xéo Thượng Quan Huyền Ý một cái, chuyện rành rành ra đó rồi còn phải hỏi!
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Mình lại bị khinh bỉ rồi.
Da của Băng Sương Xà nằm ngay trong không gian giới chỉ của Dung Chí Hâm, hơn nữa không phải một tấm mà là hai tấm, một tấm là mới lột gần đây, tấm còn lại đã có niên đại vài chục đến trăm năm rồi.
Hai người nương theo dấu vết nhóm người Dung Chí Hâm đi xuống, men theo đường cũ bò lên. Hóa ra nhóm người Dung Chí Hâm là trượt xuống từ một hang rắn, hai người phải bò ròng rã suốt hai canh giờ mới ra khỏi hang. Đúng là xuống đi hai phút, lên đi mười năm.
“Giờ chúng ta về học viện luôn sao? Còn hơn bốn tháng nữa là đến kỳ khảo hạch rồi.” Thượng Quan Huyền Ý ngồi bệt xuống đất một cách không chút hình tượng, hỏi Tiêu Lăng Hàn.
Kết quả đợi nửa ngày cũng không thấy có người trả lời, Thượng Quan Huyền Ý quay đầu lại nhìn, hai mắt liền đờ ra. Lúc này, Tiêu Lăng Hàn vậy mà đã thay một bộ y phục mới, tốc độ này cũng quá nhanh rồi đi!
“Ngươi… ngươi…” Y lắp bắp chỉ vào Tiêu Lăng Hàn.
Tiêu Lăng Hàn thắt lại đai lưng, lạnh lùng lườm Thượng Quan Huyền Ý một cái, y vội vàng hạ ngón tay đang chỉ vào Tiêu Lăng Hàn xuống.
“Y phục bẩn mặc không thoải mái, đó, ngươi thích thì tặng ngươi luôn.” Tiêu Lăng Hàn lười biếng đáp lại, trong lúc nói chuyện còn dùng cằm hất hất về phía bộ y phục bẩn dưới đất.
“Xì, ta cũng đâu phải kẻ nhặt rác, ta thèm vào.” Nói đoạn, Thượng Quan Huyền Ý phóng một mồi lửa đốt sạch sành sanh bộ y phục Tiêu Lăng Hàn cởi ra trên đất, bản thân cũng vội vàng đổi một bộ y phục khác.
—