← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 86: Nhiệm vụ bên ngoài

22 min read 01.09.2026

【086: Ma Long bị trấn áp】 Canh một

Trong căn phòng bày biện một chiếc đại sàng rộng tới năm mét cùng một chiếc bàn trang điểm tinh xảo. Nhìn thấy chiếc giường lớn kia, Tiêu Lăng Hàn không khỏi âm thầm oán thán trong lòng, không ngờ ở giới tu chân này cũng có kẻ mang tư tưởng đi trước thời đại như vậy, lại còn thích chơi trò NP.

Hai người lục lọi tìm kiếm một hồi trong phòng, ngược lại ở trên bàn trang điểm tìm được hai kiện pháp khí tứ cấp. Một cây trâm bạch ngọc bên trên điêu khắc một đóa mai trắng sống động như thật, kiện còn lại là một chiếc bộ dao (cũng là trâm??!!), có điều cả hai thứ này đều là pháp khí dành cho nữ nhân, hai người bọn hắn ai cũng không dùng được. Đành phải thu lại trước, sau này có cơ hội sẽ đem bán đi.

Bất chợt, tay của Tiêu Lăng Hàn vô tình chạm phải tấm gương trên bàn trang điểm. Tấm gương kia vậy mà phản xạ ra một luồng sáng, nhìn theo hướng luồng sáng chiếu tới, bức tường bên kia trông vô cùng bình thường, chẳng có gì kỳ lạ.

“Chỗ này nhìn không ra có gì khác thường?” Thượng Quan Huyền Ý bước tới, ở bên vách tường đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, không phát hiện ra điểm gì đặc biệt.

Tiêu Lăng Hàn cũng đi qua, đánh ra một đạo công kích, nhưng vách tường hoàn toàn không có phản ứng.

“Không đúng chứ! Sao lại có thể không phản ứng?” Hắn tự lẩm bẩm một mình.

Thượng Quan Huyền Ý thấy vậy liền tự mình đánh ra một đạo công kích, nào ngờ trên mặt tường đột nhiên xuất hiện một cánh cửa.

Hai người nhìn nhau đầy kinh ngạc, Thượng Quan Huyền Ý nhìn nhìn bàn tay của mình, ngượng ngùng nói: “Ta chỉ tùy ý công kích một cái thôi, không có gì đặc biệt đâu! Thuần túy là trùng hợp, tuyệt đối không phải vì ta trưởng thành trông đẹp mắt hơn ngươi! Nhất định là nó nhìn ta thấy hợp nhãn duyên hơn.”

Nhìn bộ dáng đắc ý nhỏ nhoi kia của Thượng Quan Huyền Ý, Tiêu Lăng Hàn nhìn đến ê răng, rất muốn tẩn cho hắn một trận.

Hai người cẩn trọng bước vào bên trong, đi qua một đoạn lối đi dài đằng đẵng mất khoảng mười lăm phút, cuối trọng cũng nhìn thấy một tầng kết giới.

“Kẻ thiết lập đạo kết giới này tu vi đã đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ.” Tiêu Lăng Hàn tỉ mỉ quan sát một lát, đưa ra kết luận.

“Hả? Vậy chẳng phải chúng ta chỉ có thể trừng mắt nhìn thôi sao?” Thượng Quan Huyền Ý buồn bực nói.

Hai người không cam lòng liền đánh ra liên tiếp mấy đạo công kích, kết quả đánh lên kết giới giống như đá chìm đáy biển, ngay cả một chút gợn sóng cũng không hề dấy lên, bất đắc dĩ phải chấp nhận hiện thực.

“Hiện tại chúng ta đúng là chỉ có thể trừng mắt nhìn thôi.” Tiêu Lăng Hàn nhìn kết giới trước mắt, có chút bất lực nói.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, nếu là kết giới dễ dàng phá vỡ như vậy thì đã chẳng đợi đến lượt bọn hắn tới. Ước chừng đã sớm bị Lạc Hồng Nhan lấy đi rồi, hèn chi mụ ta lại muốn bá chiếm nơi này. Thế nhưng, cũng không chừng đồ vật bên trong là do mụ ta cất giấu từ trước khi chưa đoạt xá, nếu có thể đoạt được chiếc không gian giới chỉ của mụ ta thì tốt biết mấy.

“Đi thôi, ra ngoài nào, có lẽ đồ vật bên trong này thật sự vô duyên với chúng ta!” Tiêu Lăng Hàn dẫn theo Thượng Quan Huyền Ý trở lại căn phòng ban nãy.

“Bên cạnh không phải còn một căn phòng nữa sao? Biết đâu chừng bên trong đó cũng có bảo vật.”

“Ngươi muốn sang căn phòng bên cạnh?” Tiêu Lăng Hàn cười như không cười nhìn Thượng Quan Huyền Ý, ung dung hỏi lại.

“Sư huynh, có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ căn phòng bên cạnh có vấn đề gì sao?” Thượng Quan Huyền Ý bị Tiêu Lăng Hàn nhìn đến mức sống lưng phát lạnh, có chút không rét mà run.

“Không có vấn đề gì lớn, chỉ là xương cốt người chết hơi nhiều một chút mà thôi.”

Nghe Tiêu Lăng Hàn nói xong, Thượng Quan Huyền Ý chợt thấy âm phong trận trận, toàn thân đều có cảm giác mát lạnh thấu xương. Hắn có chút lắp bắp nói: “Vậy, vậy ta… vẫn là không đi nữa.”

Thượng Quan Huyền Ý kiếp trước tuy rằng làm quỷ tu lâu như vậy, thế nhưng hiện tại hắn là một người sống sờ sờ!

Mấy thứ quỷ quái kia nếu như không muốn cho ngươi nhìn thấy, khi không có thủ đoạn đặc thù, ngươi thật sự sẽ không nhìn thấy được. Nghĩ đến đây liền khiến người ta không rét mà run, dựng tóc gáy. Điều mà Thượng Quan Huyền Ý không biết chính là hiện tại hắn đang thân hoài Minh Vương Âm Hỏa, quỷ hồn, quỷ tu hay hết thảy những sự vật có liên quan đến linh hồn, một khi gặp hắn thì giống như chuột gặp mèo, trốn tránh còn không kịp, tuyệt đối không dám sán lại gần bên người hắn.

“Đi thôi!”

“Sư huynh, giờ chúng ta đi đâu?”

“Hoặc là chúng ta có thể tìm ra cách để mở đạo kết giới bên trong kia.” Tiêu Lăng Hàn vừa nói vừa ngoảnh đầu nhìn lại vị trí cánh cửa xuất hiện lúc nãy, hiện tại nơi đó đã khôi phục về trạng thái ban đầu.

“Thật sao?”

“Giả đó!”

“Mất hứng, sư huynh chỉ biết gạt ta!”

“Ai bảo ngươi xuẩn như vậy, lại còn dễ gạt!”

“Ngươi… ngươi… ngươi quả thực, quả thực bất chấp lý lẽ! Ta xuẩn chỗ nào? Dễ gạt chỗ nào chứ?” Thượng Quan Huyền Ý một biên vừa hộ pháp cho Tiêu Lăng Hàn, cảnh giác bốn phía, một biên vừa oán trách.

“Ngươi nếu không xuẩn thì sao lại bị bắt tới nơi này?” Tiêu Lăng Hàn vừa phá giải trận pháp, vừa không quên đả kích Thượng Quan Huyền Ý.

“Đó là vì mụ ta giở trò quỷ quyệt, hạ mê dược với ta.” Thượng Quan Huyền Ý biện giải.

“Biết rõ bản thân không phải là đối thủ của người ta, lại không biết tiên hạ thủ vi cường, tìm chuẩn thời cơ kích hoạt truyền tống phù rồi rời đi trước. Ngươi trái lại ngốc nghếch đứng im tại chỗ để người ta đánh ngất, kẻ địch thực lực cao hơn ngươi còn biết dùng quỷ kế. Sư tử vồ thỏ cũng phải dùng toàn lực!”

“Sư huynh, ta biết sai rồi, lần này là do ta sơ suất, lúc phát hiện thực lực của mụ ta cao hơn ta, ta đã quên mất phải chạy trốn ngay từ đầu.” Thượng Quan Huyền Ý ngoan ngoãn nhận sai, lần này xác thực là do hắn quá sơ suất, nếu như Tiêu Lăng Hàn không tới cứu mình, vậy chẳng phải mình phải ở lại nơi này cả đời sao?

“Sau này bất luận kẻ địch mạnh hay yếu đều phải dốc hết toàn lực, hoặc là không động thủ, đã động thủ thì phải nhổ cỏ tận gốc, chớ để lại bất kỳ mầm họa nào cho bản thân. Còn nữa, đừng có khinh thường bất kỳ kẻ nào, ngay cả khi kẻ đó ở trước mặt ngươi chỉ là một phàm nhân không có chút tu vi nào. Thỏ chiến chim ưng vẫn còn dám liều mạng đánh một phen.”

“Ta biết rồi.” Thượng Quan Huyền Ý muộn muộn đáp lại.

“Đừng có không vui, ta nói những điều này đều là muốn tốt cho ngươi, ngươi mà còn tiếp tục xuẩn như vậy rồi liên lụy đến ta, ta sẽ cho ngươi biết tay!” Tiêu Lăng Hàn lạnh giọng uy hiếp, hắn cũng không muốn mang theo một cái phiền toái bên người rồi tùy thời phải đi dọn dẹp tàn cuộc cho đối phương. Như vậy thì hắn đâu có tìm một kẻ đi theo, mà là rước về một vị tổ tông rồi!

“Đi!” Tiêu Lăng Hàn mở ra trận pháp, khẽ quát một tiếng rồi nhanh chóng bước ra ngoài, Thượng Quan Huyền Ý gắt gao bám theo sau.

Hai người đi tới bên cạnh một hắc động, Thượng Quan Huyền Ý nuốt nước bọt, có chút khó khăn mở miệng: “Sư huynh, ngươi không phải là muốn đi vào trong đó đấy chứ?”

“Là muốn vào xem thử, vừa rồi Nguyên Anh của Lạc Hồng Nhan đã bị hút vào bên trong.”

“Sư huynh, ngươi có muốn suy nghĩ lại chút không! Nơi đó mang lại cho ta một cảm giác vô cùng nguy hiểm, bên trong tựa như có một đầu hung thú sẵn sàng chọn người mà nuốt chửng. Trước đây nhờ vào trực giác như vậy mà ta đã từng né tránh được rất nhiều lần nguy cơ sinh tử.” Thượng Quan Huyền Ý kéo ống tay áo của Tiêu Lăng Hàn, nỗ lực thuyết phục hắn. Hắn có chút sợ hãi Tiêu Lăng Hàn sẽ khăng khăng làm theo ý mình, chấp nhất đòi vào trong, liền túm chặt lấy tay áo hắn không dám buông ra.

Tiêu Lăng Hàn biết rõ trực giác của Thượng Quan Huyền Ý nhất định vô cùng chuẩn xác, đây hẳn là một loại chỉ dẫn mà Thiên đạo dành cho khí vận chi tử. Thế nhưng hắn vẫn dự tính vào trong xem thử, hắn cảm giác bên trong có thứ gì đó đang triệu hoán chính mình, tuy rằng không rõ là vật gì. Đúng như câu nói phú quý hiểm trung cầu, tu sĩ vốn dĩ đã là nghịch thiên mà đi, cơ hội thoáng qua liền mất, cho nên hắn không muốn bỏ lỡ.

Nhận thấy Thượng Quan Huyền Ý đang nắm chặt lấy ống tay áo của mình, nếu như mình không đáp ứng hắn thì ước chừng hắn sẽ không buông tay. Thật là một cái phiền toái, Tiêu Lăng Hàn trực tiếp từ trong không gian giới chỉ lấy ra một tấm hôn thụy phù, thừa dịp Thượng Quan Huyền Ý không chú ý liền vỗ lên người hắn.

Thượng Quan Huyền Ý không kịp phòng bị liền bị Tiêu Lăng Hàn ám toán, sau đó trực tiếp bị ném vào trong không gian Long Ngọc một cách vô tình.

Tiêu Lăng Hàn trước tiên lấy ra một tấm phòng ngự phù vỗ lên người mình, bấy giờ mới cẩn thận từng li từng tí bước vào hắc động.

Bên trong hắc động tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón, tuy rằng tu vi của tu sĩ càng cao thì việc nhìn đêm không thành vấn đề, thế nhưng hắc động trước mắt này lại lộ ra một tia bất đồng tầm thường, với mục lực của Tiêu Lăng Hàn cũng chỉ có thể nhìn rõ sự vật trong phạm vi một mét xung quanh.

Đi được chừng mười phút, bên tai truyền đến tiếng xiềng xích va chạm loảng xoảng, càng đi vào sâu bên trong, thanh âm lại càng thêm rõ ràng. Khi Tiêu Lăng Hàn đi tới tận cùng hắc động, thứ đập vào mắt hắn chính là một con hắc long bị xiềng xích khóa chặt một cách kiên cố. Trước đây về những truyền thuyết liên quan tới rồng hắn nghe qua không ít, thế nhưng đây lại là lần đầu tiên trong đời hắn được tận mắt nhìn thấy rồng thật. Tuy rằng đi tới thế giới này đã được kiến thức qua đủ loại yêu thú, nhưng rồng thì vẫn là lần đầu tiên bắt gặp.

Việc Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy một con rồng chân thực mang lại cho hắn sự chấn động không hề nhỏ, trên thực tế phiến đại lục này đã sớm không còn long phụng nữa rồi. Vậy thì con rồng này đã sống được bao lâu rồi?

Hắc Long mở to một đôi long nhãn tròn xoe, không chớp mắt nhìn chằm chằm Tiêu Lăng Hàn, một người một rồng đối thị suốt một phút đồng hồ.

Tiêu Lăng Hàn lập tức quay người bỏ đi, mẹ nó chứ, hắn cứ ngỡ nơi này có thiên tài địa bảo gì, kết quả lại là một con Ma Long bị trấn áp, hắn cũng không muốn giúp kẻ ác làm càn, cho nên hắn vẫn là đi, nhanh chóng rời đi!

【Chủ nhân, đừng đi!】 Ma Long truyền âm cho Tiêu Lăng Hàn, đã bao nhiêu năm rồi, nó khó khăn lắm mới đợi được một con lưỡng cước dương phù hợp xuất hiện, không thể để hắn rời đi như vậy được.

Chủ nhân? Mẹ kiếp! Chủ nhân cái con khỉ, hắn mới không muốn làm chủ nhân của một con Ma Long. Nghĩ hắn đường đường là một bậc ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái, mới không thèm một con Ma Long xấu xí, đen thùi lùi làm khế ước thú, nếu như là một con kim long thì hắn còn có thể cân nhắc một chút.

Chỉ là, Tiêu Lăng Hàn vừa đi tới cửa động liền không thể nhúc nhích được nữa, một đạo kết giới trong suốt đột ngột xuất hiện chặn đứng đường đi của hắn. Không cần nghĩ Tiêu Lăng Hàn cũng biết rõ, việc này tuyệt đối là do con Ma Long kia giở trò.

Bất đắc dĩ, Tiêu Lăng Hàn đành phải quay trở vào, nhìn thấy Ma Long, hắn không hảo khí nói: “Ngài trưởng thành cao đại uy mãnh, uy phong lẫm lẫm như thế, còn ta lại yếu đuối và đáng thương, ta căn bản không xứng đáng làm chủ nhân của ngài. Long đại nhân, ngài xem hay là để ta ra ngoài tìm cho ngài một vị chủ nhân đức tài vẹn toàn, tu vi cao thâm, đánh đâu thắng đó nhé?”

【Ngươi làm chủ nhân của ta là phi thường thích hợp rồi, yên tâm đi! Bản long nhất định sẽ mang theo ngươi một mực xông pha gian nan, bước lên đỉnh cao nhân sinh!】 Nhân loại này thật sự xảo quyệt, muốn một mình rời khỏi nơi này ư, cửa sổ cũng không có đâu.

Tiêu Lăng Hàn nghe xong lời Ma Long nói thì trên trán hiện đầy vạch đen! Trong lòng thầm nghĩ, cái gì với cái gì thế này? Đây là đang vẽ ra một chiếc bánh nướng lớn cho mình, để lừa mình kết đắp khế ước với nó trước sao? Sao cứ có cảm giác con Ma Long này vô cùng không đáng tin cậy vậy nhỉ?

“Không, không, không, Long đại nhân ngài nhất định là hiểu lầm rồi, ta không có hùng tâm tráng chí lớn lao như vậy đâu! Ta chỉ muốn an an phận phận ở một góc nhỏ, thành thật làm một tiểu tu sĩ mà thôi.” Tiêu Lăng Hàn dốc hết sức lực khuyên bảo, hy vọng con Ma Long này có thể từ bỏ việc lập khế ước với mình.

Ma Long đảo tròng mắt, bày ra một bộ dáng có quỷ mới tin lời ngươi nói, khinh miệt “hừ” một tiếng.

Thế nhưng Tiêu Lăng Hàn lại nhìn hiểu được, con rồng này đang trợn trắng mắt với mình, còn rất khinh thường mình, cảm thấy mình nói dối mà không biết chuẩn bị trước.

Tiêu Lăng Hàn tự thấy bản thân cũng thật thần kỳ, vậy mà có thể nhìn hiểu được biểu cảm của một con Ma Long, thế nhưng nhìn hiểu được thì đã sao chứ, chính mình cũng chẳng thể thay đổi được sự đơn phương tình nguyện của con Ma Long này.