Chương 83: Nhiệm vụ bên ngoài
【083: Huyền Ý bị bắt đi】
Nghe thấy tiếng cười “khúc khích” thanh thúy, Thượng Quan Huyền Ý mới sực tỉnh hồn. Nữ nhân này thế mà lại thi triển mị thuật với hắn. Hắn mím chặt môi không nói một lời, chỉ cảnh giác cao độ nhìn chằm chằm đối phương, toàn thân căng cứng. Kẻ này đến không một tiếng động, vừa rồi hắn hoàn toàn không phát hiện ra chút hơi thở của người lạ nào, ả ta giống như từ hư không hiện ra vậy.
“Tiểu đệ đệ, có cần tỷ tỷ đưa ngươi về nhà không?” Nữ tử mở miệng, thở ra khí thanh hương như hoa lan, giọng nói uyển chuyển quyến rũ, tràn ngập mị lực mê người.
“Ngươi cứ nhìn tỷ tỷ chằm chằm như thế, có phải thấy tỷ tỷ dung mạo xinh đẹp, vô cùng điệu đà không? Có động lòng với tỷ tỷ không nào, khúc khích… Có thích tỷ tỷ không?” Giọng nữ tử có vài phần nũng nịu nồng đượm ý xuân, trong sự mềm mại lại kẹp lấy vài phần lẳng lơ, thoạt nghe như chim hoàng oanh hót nơi vách núi, như tiếng chim uyên chim phượng líu lo, trong trẻo rộn rã mà lại uyển chuyển dịu dàng.
Nữ tử vừa nói vừa tiến đến trước mặt Thượng Quan Huyền Ý, đang định vươn tay vuốt ve gương mặt hắn, lại nghe đối phương lạnh lùng thốt lên: “Nếu ngươi không muốn chết không có chỗ chôn, thì lập tức thả ta đi.”
“Ha ha… Tiểu đệ đệ, ngươi thật là thú vị. Một mình tỷ tỷ ở nơi này buồn chán biết bao, ngươi ở lại bầu bạn với tỷ tỷ có được không?” Nữ tử mắt mờ như tơ nhìn Thượng Quan Huyền Ý, ánh mắt long lanh như nước mùa thu, tình ý thâm trầm.
Thượng Quan Huyền Ý cạn lời đảo mắt một vòng, cúi đầu nhìn nhìn vóc dáng nhỏ thó cao chừng thước rưỡi hiện tại của mình, rồi lại nhìn nhìn dung nhan tuyệt thế khuynh thành cùng thân hình cao ráo lồi lõm quyến rũ của nữ tử kia, mở miệng nói: “Đại thẩm, ngươi không nhầm đấy chứ? Bộ dạng như cọng giá đỗ này của ta bây giờ mà ngươi cũng vừa mắt được à?”
Nữ tử bị một tiếng “đại thẩm” của Thượng Quan Huyền Ý đả kích không hề nhẹ. Ả hít sâu một hơi thật mạnh, mới thong thả nói: “Không sao cả, tuy bây giờ ngươi hơi nhỏ một chút, nhưng tỷ tỷ có thể đợi ngươi, tỷ tỷ có lòng kiên nhẫn lắm. Tiểu đệ đệ, ngươi đừng từ chối tỷ tỷ nữa có được không?” Nữ tử vừa nói, vừa tham lam liếm liếm khóe môi.
“Ra chiêu đi!” Thượng Quan Huyền Ý rút kiếm ra, chỉ thẳng vào nữ tử.
Nữ tử ngược lại lấy tay che môi, “khúc khích” cười rộ lên. Trong không khí chợt khuếch tán một làn hương kỳ dị, Thượng Quan Huyền Ý lập tức cảm thấy đại biến, sau đó liền mềm nhũn ngã rạp xuống đất.
“Ngươi… Ngươi thế mà lại…”
“Hì hì hì, tiểu đệ đệ, tỷ tỷ có thể nhìn trúng ngươi là phúc khí của ngươi đấy.” Một luồng gió thanh khiết lướt qua, tại chỗ đã không còn bóng dáng của nữ tử và Thượng Quan Huyền Ý nữa.
Nửa canh giờ sau, Tiêu Lăng Hàn xuất hiện tại nơi này. Chỉ là, hắn phát hiện ra hơi thở của Thượng Quan Huyền Ý đến đây thì đột nhiên đứt đoạn.
“Đáng chết!”
Trước đó hắn chỉ là có chút ảo não vì bản thân không kiềm chế được mà ra tay bảo hộ Thượng Quan Huyền Ý, lúc nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch đờ đẫn của Thượng Quan Huyền Ý thì có chút bực bội nên mới quay lưng bỏ đi. Đi được một đoạn xa mới phát hiện tiểu kẻ ngốc kia cư nhiên không đuổi theo, hắn bất đắc dĩ phải quay lại tìm người. Kết quả là chỉ cần rời mắt một chốc, người đã không thấy tăm hơi.
Khi Thượng Quan Huyền Ý tỉnh lại lần nữa, hắn phát hiện bản thân thế mà đang nằm trên một chiếc giường, xung quanh tỏa ra ánh sáng yếu ớt, rõ ràng nơi này là một sơn động. Sau khi ngồi dậy khỏi giường, hắn nhận ra trên người mình đã bị hạ cấm chế, tạm thời không cách nào vận dụng linh lực, túi trữ vật bên hông cũng không cánh mà bay. May mà chiếc không gian giới chỉ Tiêu Lăng Hàn tặng cho hắn vẫn còn đó, điều này khiến tảng đá treo ngược trong lòng hắn nhẹ đi vài phần.
Xung quanh vách đá có dạ minh châu chiếu sáng, Thượng Quan Huyền Ý chậm rãi bước ra ngoài sơn động, băng qua một dãy hành lang dài dằng dặc. Hắn đi tới một phòng khách rộng lớn, nơi đó có không ít nam tử chỉ mặc trung y màu trắng, vây quanh một nữ tử mặc yếm đỏ.
Nhìn rõ dung mạo của nữ tử, Thượng Quan Huyền Ý hận đến nghiến răng nghiến lợi. Kẻ bắt hắn tới nơi này chính là ả ta, ả còn hạ dược hắn. Nam tu trong động phủ này toàn bộ đều là những người có tướng mạo thượng thừa tầm hai mươi tuổi, lẽ nào đây chính là những nam tu mất tích ở Tân Lam thành?
“Úi dào, tiểu đệ đệ, ngươi tỉnh rồi à. Động phủ của tỷ tỷ tùy ngươi đi dạo, chỉ cần ngươi không ra khỏi đây là được, còn nữa, hai căn phòng ở phía bên trái ngoài cùng đừng có bước vào, những nơi khác đều tùy ý ngươi.” Nữ tử chỉ tay về phía đại môn động phủ nói với Thượng Quan Huyền Ý, lúc nói còn đặc biệt chỉ vào hai căn phòng bên trái.
“Họ cũng giống ta, đều bị ngươi bắt tới đây sao?” Thượng Quan Huyền Ý nhíu mày, nhìn mấy gã nam tử bên cạnh nữ tử hỏi.
“Chúng ta đều là tự nguyện đi theo Hồng Nhan, tự nhiên cũng tâm can tình nguyện làm kẻ dưới váy nàng.”
Nữ tử này tên là Lạc Hồng Nhan, nam tu trong động phủ đều là nam sủng mà ả tìm kiếm bấy lâu nay. Đây cũng là lô đỉnh tu luyện mà ả chuẩn bị cho chính mình, có điều những người này tạm thời chưa biết bản thân chỉ là lô đỉnh. Chờ ngày sau thời cơ chín muồi, Lạc Hồng Nhan sẽ thải bổ toàn bộ tu vi của bọn họ sạch sành sanh.
Thượng Quan Huyền Ý không dám tin nhìn chằm chằm mấy người kia, thế mà lại có kẻ tự rước lấy nhục đi làm nam sủng cho người khác? Hành vi bôi tro trát trấu vào mặt của bọn họ hoàn toàn lật đổ tam quan của Thượng Quan Huyền Ý.
Kiếp trước Thượng Quan Huyền Ý trải qua nhiều nhất chính là đào vong, có thể nói nửa đời người của hắn đều là trốn tránh truy sát. Mà hắn căn bản chưa từng tiếp xúc qua mặt tối của giới tu chân, thành ra Tiêu Lăng Hàn lúc nào cũng thấy hắn ngốc nghếch nghếch nghếch. Sau này hắn mới biết kiếp trước mình có thể sống sót, phần lớn đều là nhờ vận khí đưa đẩy.
“Tiểu hữu có muốn gia nhập với chúng ta, trở thành một thành viên trong đây không?” Một gã nam tử trong số đó chân trần bước đến trước mặt Thượng Quan Huyền Ý, vươn một ngón tay nâng cằm hắn lên, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt.
Thượng Quan Huyền Ý lúc này không thể thi triển một chút linh lực nào, chỉ đành để mặc cho bàn tay heo luộc của gã chạm vào mình. Nghĩ đến bàn tay này vừa mới sờ soạng ả nữ nhân tên Hồng Nhan kia, Thượng Quan Huyền Ý liền cảm thấy một trận buồn nôn cực điểm.
“Không hứng thú!”
“Bây giờ không hứng thú, sau này sẽ có thôi.” Trong lúc nói chuyện, gã nam tử cố ý liếc nhìn phần nửa thân dưới của Thượng Quan Huyền Ý, ý tứ sâu xa.
Thượng Quan Huyền Ý mắng to trong lòng, sau này cũng không có đâu! Nữ nhân càng đẹp thì lại càng độc ác! Sau này có gặp nữ nhân thì mình vẫn nên kính nhi viễn chi là tốt nhất.
“Ngươi tên gì?”
“Ngô Diệp (Wú Yè), chữ Ngô trong họ Ngô, chữ Diệp trong lá cây.” Thượng Quan Huyền Ý bổ sung một câu trong lòng, gọi tắt là: Ngô Gia! (Wú yé “Ta là ông nội ngươi”)
“Ngô Diệp, sau này ngươi có thể gọi ta là Lưu Vân.”
“Ừ.” Cháu ngoan!
“Ngô Diệp, ta dẫn ngươi đi tham quan nơi này một chút, sau này ngươi sẽ ở đây rất lâu, ngàn vạn lần đừng đi nhầm chỗ, có rất nhiều nơi đã được Hồng Nhan bố trí sát trận đấy.” Lưu Vân nhiệt tình nói, gã cũng không bận tâm đến thái độ lạnh lùng của Thượng Quan Huyền Ý, bởi vì hôm qua lúc Lạc Hồng Nhan mang Thượng Quan Huyền Ý về đã nói với chúng nhân, đợi Thượng Quan Huyền Ý lớn lên sẽ trở thành một thành viên của bọn họ. Tuy trong lòng có chút không thoải mái, nhưng họ đều chấp nhận.
Lưu Vân dẫn Thượng Quan Huyền Ý đi dạo qua một lượt toàn bộ sơn động, bên trong này khá rộng lớn, tổng cộng có mười căn phòng, còn có một hồ suối nước nóng rất lớn. Linh khí nồng uất, trang hoàng xa hoa, nhìn một cái là biết chủ nhân ở đây rất biết cách hưởng lạc.
“Ngô Diệp, nơi này ngươi ngàn vạn lần đừng tới nhé.” Lưu Vân chỉ vào một cửa động đen kịt nói với Thượng Quan Huyền Ý.
Nhìn thoáng qua, bên trong đem lại cho người ta một cảm giác vô cùng nguy hiểm, giống như có một con hung thú rình mồi ẩn nấp bên trong. Đối với những nơi bản thân cảm thấy nguy hiểm, Thượng Quan Huyền Ý trước nay đều tránh cho thật xa, điều này đã giúp hắn thoát khỏi vô số lần nguy cơ sinh tử ở kiếp trước.
Thượng Quan Huyền Ý “ừ” một tiếng.
“Ta muốn về nghỉ ngơi.” Thượng Quan Huyền Ý hiện tại không có linh khí hộ thể, mới đi nửa canh giờ đã có chút mệt mỏi.
“Ồ, phải rồi, bây giờ ngươi không thể vận dụng linh lực, chỉ dựa vào thể lực bản thân, đúng là nên mệt rồi, ta đưa ngươi về phòng nghỉ ngơi ngay đây.”
Sau đó Lưu Vân đưa Thượng Quan Huyền Ý trở lại căn phòng lúc hắn vừa tỉnh dậy, lúc rời đi còn đưa cho hắn một lọ tịch cốc đan.
Một đêm trôi qua…
Thượng Quan Huyền Ý nhìn trần giường đến xuất thần, thầm nghĩ Tiêu Lăng Hàn phát hiện mình mất tích rồi thì có đến cứu mình không? Hắn có tìm được nơi này không? Nữ nhân tên Lạc Hồng Nhan kia không biết có tu vi thế nào, bản thân hắn căn bản nhìn không thấu, không biết Tiêu Lăng Hàn đến rồi có đối phó nổi không?
Mà ở một phương khác, Tiêu Lăng Hàn dựa theo ấn ký mình lưu lại trên người Thượng Quan Huyền Ý mà tìm đến trước một ngọn núi. Nhìn qua thì ngọn núi này căn bản không có điểm gì kỳ lạ. Nhưng khi Tiêu Lăng Hàn khai mở linh nhãn, ngọn núi trước mắt linh khí dồi dào, được bao bọc bên trong một tòa Tứ cấp Tỏa Linh Trận.
Cư nhiên bị một Nguyên Anh lão tổ bắt đi rồi, Tiêu Lăng Hàn nhíu mày suy tư hồi lâu, quyết định vẫn là tiến vào không gian vẽ vài tấm Tam cấp phù triện trước, đỡ phải người chưa cứu được mà lại đáp luôn cả bản thân vào thì không hay.
Tránh xa ngọn núi kia, Tiêu Lăng Hàn ở trong không gian vẽ ra không ít Nhị cấp phù triện và Tam cấp phù triện, còn luyện chế thêm một số Nhị cấp, Tam cấp liệu thương đan cùng đan dược khôi phục linh khí. Đợi mọi thứ đều chuẩn bị thỏa đáng, hắn mới ra khỏi không gian.
Trở lại ngọn núi lúc trước, Tiêu Lăng Hàn đi dạo một vòng quanh khắp ngọn núi, cuối cùng ở dưới chân núi phía tây tìm được một tòa Tứ cấp Phòng Ngự Trận.
Tính từ lúc Thượng Quan Huyền Ý bị bắt đi đã trôi qua tròn ba ngày, Tiêu Lăng Hàn không còn do dự nữa, khai mở linh nhãn tìm được mắt trận yếu nhất, sau khi xé ra một khe hở, hắn liền trực tiếp lách người tiến vào.
Tiến vào sơn động, đập vào mắt là một hàng dạ minh châu khảm trên vách đá, thông thẳng vào bên trong. Tiêu Lăng Hàn men theo sự chỉ dẫn của dạ minh châu mà thẳng bước. Đi chừng năm phút, trước mắt bỗng nhiên sáng bừng rộng mở, sàn nhà bằng bạch ngọc, bài trí xa hoa lộng lẫy, không ngờ kẻ sống ở đây lại xa xỉ đến mức này, toàn bộ sơn động bài trí chủ yếu lấy tông màu đỏ làm chủ đạo.
Từ trong một căn phòng đối diện phòng khách truyền ra tiếng cười nói vui vẻ của nam nữ.
“Hồng Nhan, nàng thật đẹp.”
“Hồng Nhan là nữ tử đẹp nhất ta từng gặp trong đời.”
“Hồng Nhan, chỗ này của nàng thật là vừa lớn vừa trắng nha!”
“Hì hì hì… Cái miệng nhỏ của các ngươi thật là ngọt xớt.”
“Hồng Nhan, nàng cho ta trước có được không?”
“Không được, Khổng Hồng, hôm qua đã là ngươi trước rồi, hôm nay phải đến lượt ta, Hồng Nhan chọn ta có được không?”
“…”
Tiêu Lăng Hàn nương theo âm thanh bước tới, liền thấy bên trong một hồ suối nước nóng rộng chừng năm mươi mét vuông, có mười mấy người đang tắm uyên ương. Chính giữa là một nữ tử, xung quanh vây quanh toàn là thanh niên nam tử, từng kẻ đều trần truồng như nhộng, nhìn đến mức Tiêu Lăng Hàn đau cả mắt.
Hắn dứt khoát quay người trở lại phòng khách, ngồi lên vị trí chủ tọa. Từ trong không gian giới chỉ lấy ra một chiếc chén, rót trà vừa mới pha trên bàn vào chén. Hương thơm thanh khiết xộc vào mũi, khẽ nhấp một ngụm, hương thơm lưu lại nơi răng môi, linh khí đậm đà, Tiêu Lăng Hàn thầm cảm thán trong lòng, đây mới là nhân sinh chứ! Chủ nhân nơi này thật biết cách hưởng thụ nha.
Chẳng mấy chốc, từ đằng xa đã thấy mười mấy kẻ tắm uyên ương kia lần lượt bước ra khỏi hồ suối nước nóng, sôi nổi đứng song song ở hai bên cửa phòng.
—