Chương 78: Học viện Hoàng Cực
【078: Thiên tài bị ghét bỏ】
Thịnh Tân Thủy cẩn thận từng li từng tí bước vào phòng, thấy hai vị sư đệ mới đến tuổi đời còn rất nhỏ, hắn liền nhiệt tình chào hỏi gã đại hán trước: “Hổ ca, hôm nay huynh về sớm thế!”
Gã đại hán kia đến liếc mắt cũng lười liếc nhìn hắn, vẫn nằm ườn trên giường như cũ. Gã đại hán này tên gọi Hồ Hổ. Thịnh Tân Thủy cũng chẳng thèm giận dữ, xoay người ngồi xuống ghế, lại đưa mắt nhìn sang Thượng Quan Huyền Ý và Tiêu Lăng Hàn.
“Chào hai vị tiểu sư đệ, ta tên Thịnh Tân Thủy, hai người cứ gọi ta là Thịnh sư huynh là được. Tính tình Hổ ca cũng khá tốt, chỉ cần mỗi tháng giao nộp linh thạch đúng hạn cho huynh ấy là ổn. Hai người cũng đừng oán hận Hổ ca, đây là quy củ của nội viện rồi, các sư huynh ở phòng khác còn thu nhiều hơn cơ.” Thịnh Tân Thủy bất đắc dĩ nói.
Tiêu Lăng Hàn ngước mắt nhìn hắn một cái, tướng mạo rất đỗi bình thường, không xấu nhưng cũng chẳng đẹp trai, hai mươi bảy tuổi, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Giữa một nội viện ngập tràn nhân tài thế này, hắn có lẽ là một kẻ vô cùng mờ nhạt trong chúng sinh đại trà.
Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý thấy hắn khá hoạt ngôn, không đến nỗi đần độn ngốc nghếch như gã đại hán kia, bèn nhân cơ hội này dò hỏi hắn đôi chút về học viện Hoàng Cực. Quả nhiên đúng như quy định của học viện đã ghi, làm cái gì cũng phải tốn linh thạch. Dĩ nhiên, nếu ngươi có thể đặt chân vào top mười của Phong Vân Bảng, bấy giờ mọi thứ sẽ hoàn toàn miễn phí, bất kể là Tàng Thư Lâu, Tu Luyện Tháp hay Trọng Lực Thất.
Một đêm nhanh chóng trôi qua…
Sáng sớm hôm sau, bảy người mới gia nhập nội viện đều đứng chờ sẵn ở cổng nội viện, tụm năm tụm ba trò chuyện tán gẫu. Vừa thấy ba người Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ đi tới, tất thảy đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm ba người bọn họ. Bọn hắn vốn tưởng rằng ba người này sẽ bị các vị sư huynh giáo huấn cho mặt mũi bầm dập, không ngờ cả ba đều lành lặn không sứt mẻ một miếng da nào. Chẳng nhẽ ba người này đều gặp được vị sư huynh nào dễ tính, dễ nói chuyện sao? Bảy người đồng thời thầm phỏng đoán trong lòng như vậy.
Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý không bị ăn đòn, ấy là bởi vì vị sư huynh ở cùng phòng kia đánh không lại Tiêu Lăng Hàn. Còn Ân Thiên Duệ sở dĩ không hề bị thương, là vì ca ca của hắn đã tới thăm hắn. Ân Thiên Thịnh ở trong nội viện của học viện Hoàng Cực có một danh hiệu vô cùng vang dội: Kiếm Điên! Không một ai muốn đi trêu chọc vào một kẻ cuồng kiếm, động một tí là đòi tỷ thí với người ta cả. Người chung phòng vừa thấy Ân Thiên Duệ lại chính là đệ đệ của Kiếm Điên, thái độ liền quay ngoắt sang nhiệt tình vô cùng.
Chẳng mấy chốc, có một nữ đạo sư xinh đẹp, khí chất tiên khí phiêu diêu đang bước về phía nhóm người, tu vi của nàng ở mức Kim Đan hậu kỳ. Đứng trước mặt cả nhóm, nàng dùng ánh mắt soi mói, kén chọn quét qua ba người có tu vi chỉ vỏn vẹn Luyện Khí kỳ. Trong lòng nàng thầm nghĩ, ba kẻ này ngay cả Trúc Cơ kỳ còn chưa đạt tới, chẳng biết đã dùng thủ đoạn mờ ám không dám để ai biết nào để vào được nội viện. Học viện cũng thật là, vì linh thạch mà hạng người nào cũng thu nhận.
Nàng khẽ tằng hắng giọng, mở miệng nói: “Ta tên Hoắc Mai, các ngươi có thể gọi ta là Hoắc đạo sư.”
“Chào Hoắc đạo sư!”
“Các ngươi đã là mười người đứng đầu trong đợt tân sinh lần này, ta tin là các ngươi đều có thực lực tương xứng. Học viện chúng ta tuyệt đối không cho phép hành vi gian lận dối trá, còn năm tháng nữa là tới kỳ thi xếp hạng thường niên rồi, đến lúc đó các ngươi đừng có mà làm loạn, bôi tro trát trấu vào mặt học viện.” Khi nói câu này, ánh mắt Hoắc Mai gần như dán chặt vào Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ, chỉ kém nước chỉ thẳng mặt gọi thẳng tên ra mà thôi.
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Trông xinh đẹp thế kia mà lại là một con rắn độc, nữ nhân quả nhiên đều chẳng có thứ gì tốt lành, nguyền rủa ngươi gả không bách niên giai lão, ế cả đời!
Ân Thiên Duệ: “…” Nữ nhân này thật đáng ghét.
Tiêu Lăng Hàn: “…” Cứ ngỡ là một vị tiên nữ, ai dè vừa mở miệng đã phơi bày tâm địa xấu xa bên trong, đúng là người xấu còn hay làm nũng, làm trò quái đản!
Ba người tuy trong lòng đều đang phỉ nhổ vị nữ đạo sư này, thế nhưng trên mặt lại không hề lộ ra một tia khác thường nào.
“Vâng, đa tạ Hoắc đạo sư dạy bảo!” Mười người đồng thanh lên tiếng.
“Ừm.” Hoắc Mai hài lòng gật đầu, “Bây giờ ta sẽ đưa các ngươi tới các phân viện của mình, ai đã từng học qua thuật pháp rồi thì xin mời báo ra tên thuật pháp của bản thân.”
“Hoắc đạo sư, ta tên Cổ Bác Đào, là nhị cấp Trận pháp sư.”
“Hoắc đạo sư, ta tên Chung Hạo Chu, là nhị cấp Phù sư.”
“Hoắc đạo sư, ta tên Tằng Lê Hân, cũng là nhị cấp Phù sư.”
“Hoắc đạo sư, ta tên Thẩm Thu Hoằng, là nhị cấp Trận pháp sư.”
“Hoắc đạo sư, ta tên Thi Nhược Lan, là nhị cấp Đan sư.”
“Hoắc đạo sư, ta tên Đỗ Tư Hạng, ta muốn tới Võ viện.”
“Hoắc đạo sư, ta tên Tiền Chí Trạch, ta cũng tới Võ viện.”
“Hoắc đạo sư, ta…”
“Được rồi, xuất phát thôi!” Hoắc Mai đột ngột cất tiếng, cắt ngang lời nói còn chưa dứt của Ân Thiên Duệ, nói xong liền trực tiếp đi trước dẫn đường.
Sắc mặt của Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ đều trở nên khó coi vô cùng. Vị đạo sư tên Hoắc Mai này rõ ràng là không thèm để ba người bọn họ vào trong mắt, cố ý cắt lời không cho bọn họ nói, hoàn toàn ngó lơ ba người. Những kẻ còn lại càng dùng ánh mắt nhìn có vẻ hả hê trước người gặp họa để nhìn ba người, trong mắt tràn ngập sự châm biếm và khinh miệt. Xem ra cái danh đi cửa sau để vào nội viện thì rốt cuộc cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã đi tới trước cổng Đan viện, có một vị tam cấp Đan sư đang đứng đợi sẵn ở đó. Cả nhóm theo sau gã bước vào Đan viện, vừa tiến vào bên trong, một luồng hương đan thơm nức mũi lập tức xộc thẳng vào mặt, xem chừng lúc này đang có người tiến hành luyện chế đan dược.
“Không biết trong mười người các ngươi, có mấy vị là học viên lựa chọn Đan viện?” Đi tới trước cửa một gian phòng luyện đan, vị tam cấp luyện đan sư lên tiếng hỏi.
“Ta tên Thi Nhược Lan, là nhị cấp Đan sư.”
“Ta tên Ân Thiên Duệ, cũng là nhị cấp Đan sư.”
Ân Thiên Duệ vừa mở miệng, những kẻ còn lại đều dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn, Hoắc Mai lại càng thẳng thừng lên tiếng: “Ngươi là kẻ mới ở Luyện Khí kỳ mà lại dám mạnh miệng nói mình là nhị cấp Đan sư? Thật là không biết trời cao đất dày là gì! Tuy ta không phải là luyện đan sư, nhưng ta cũng biết rõ, muốn đạt tới trình độ nhị cấp luyện đan sư thì bắt buộc phải có tu vi Trúc Cơ kỳ. Ngươi đây là đang cố tình làm trò hề để thu hút sự chú ý của mọi người! Còn không chịu lui xuống, đừng có ở trước mặt Cát Đan sư mà bôi tro trát trấu vào mặt.” Hoắc Mai xoay người, lườm nguýt Ân Thiên Duệ một cái sắc lẹm, trong mắt toàn là hàn ý lạnh lẽo.
“Cát Đan sư, xin ngài hãy lượng thứ cho, hắn là học viên mới, có rất nhiều quy củ vẫn chưa được rõ.” Hoắc Mai cố ý bày ra tư thái của bậc bề trên, dùng giọng áy náy nói với vị tam cấp Đan sư. Trong lòng nàng thầm nghĩ, cái tên song nhi nam không ra nam nữ không ra nữ này suýt chút nữa đã làm hỏng chuyện tốt của mình, vị Cát Đan sư này chính là người mà mình đang muốn kết giao, tạo mối quan hệ thật tốt.
Vị tam cấp Đan sư này là đạo sư của Đan viện, gã tên gọi Cát Thâm, tu vi Kim Đan đỉnh phong, chỉ cần gã đột phá lên Nguyên Anh kỳ, việc trở thành tứ cấp Đan sư chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Đây mới chỉ là một trong những lý do khiến Hoắc Mai muốn nịnh bợ gã, còn một lý do khác chính là Cát Thâm còn có một thân phận khác, gã chính là đồ đệ của Đan viện viện trưởng.
“Không sao, nếu cả hai người các ngươi đều muốn vào Đan viện, vậy thì đi khảo hạch trước đi. Sơ cấp ban sẽ phân phối cho nhất cấp Đan sư, trung cấp ban phân phối cho nhị cấp Đan sư, còn cao cấp ban sẽ thuộc về tam cấp Đan sư.”
Cát Thâm kiên nhẫn giải thích từng tí một cho mọi người nghe, vẻ mặt vô cùng điềm đạm, gã cũng không vì những lời Hoắc Mai nói mà phủ định năng lực của Ân Thiên Duệ. Gã biết rõ có một số kẻ sở hữu linh hồn lực lớn mạnh vượt trội, hoàn toàn có khả năng vượt cấp luyện đan, giống như việc một số kẻ có chiến đấu lực mạnh mẽ thích vượt cấp khiêu chiến vậy, đạo lý đều như nhau cả.
Cát Thâm mở cửa một gian phòng luyện đan ra, bên trong có tổng cộng mười vị trí luyện đan, đạo sư mỗi lần giảng dạy cũng chỉ dạy đúng mười người. Có điều hiện tại gian phòng luyện đan này không có học viên nào cả, Ân Thiên Duệ và Thi Nhược Lan phân biệt tìm cho mình một vị trí luyện đan phù hợp.
Thấy hai người đều đã chuẩn bị xong xuôi, Cát Thâm lấy ra sáu phần linh thảo của nhị cấp Bổ Linh Đan phân phát cho hai người, mỗi người nhận ba phần.
“Các ngươi có ba cơ hội, nếu cả ba lần đều thất bại thì sẽ chuyển sang luyện chế nhất cấp đan dược, chuẩn bị xong rồi thì bắt đầu đi.” Nói đoạn, Cát Thâm liền khởi động trận pháp.
“Đây là tứ cấp Phòng Ngự Trận, trận pháp này dùng để bảo vệ Đan sư trong quá trình luyện đan không bị người khác làm phiền, đồng thời cũng là để đề phòng trường hợp trong lúc giảng dạy có kẻ bị nổ lò luyện đan, gây ảnh hưởng đến những người xung quanh.” Cát Thâm quay sang giới thiệu cho những kẻ đang đứng một bên xem náo nhiệt biết.
“Cát Đan sư thật lợi hại, biết nhiều thứ quá.” Hoắc Mai dùng giọng điệu nịnh hót nói, khó khăn lắm mới có cơ hội tiếp xúc gần với Cát Thâm thế này, nàng nhất định phải nắm bắt cho thật tốt.
“Lợi hại sao? Người của Đan viện ai mà chẳng biết điều này chứ!” Cát Thâm trưng ra bộ mặt “ngươi đang lừa ta à”, vô cùng nghiêm túc vặn hỏi lại một câu.
Cảnh tượng này khiến đám người đứng bên cạnh ai nấy đều muốn bật cười, thế nhưng lại không một ai dám cười thành tiếng.
Tiêu Lăng Hàn thầm nghĩ trong lòng, cái gã Cát Thâm này cũng quá đỗi ngay thẳng rồi, đúng chuẩn một gã trai thẳng chính hiệu! Hoắc Mai đã nịnh bợ lộ liễu đến mức độ này rồi, thế mà gã lại chẳng mảy may hay biết gì, bảo sao tuổi tác đã lớn như vậy rồi mà vẫn là một kẻ cô đơn lẻ bóng, chủ yếu là vì nguyên dương của gã vẫn chưa hề bị rò rỉ, tiết ra ngoài chút nào.
“Ta là Chủng thực sư, tự nhiên là không hiểu về trận pháp rồi, nếu không có Cát Đan sư giới thiệu, ta cũng chẳng rõ đây lại chính là tứ cấp trận pháp.” Hoắc Mai nở nụ cười gượng gạo đầy xấu hổ, trong lòng không khỏi thầm mắng, Cát Thâm này đúng là một chút phong tình, thi vị cũng không hiểu, hèn chi đến giờ vẫn không tìm được bạn lữ, đáng đời cô độc cả đời.
Chủng thực sư chỉ có thể là người sở hữu Thủy hệ linh căn hoặc Mộc hệ linh căn, hai loại thuộc tính linh căn này vốn dĩ vô cùng ôn hòa, không làm tổn hại đến linh thảo, mà Hoắc Mai này chính là người có Thủy Thổ song linh căn.
Cát Thâm vô cùng đồng tình, sâu sắc gật gật đầu, không thèm nói tiếp nữa mà tập trung tinh thần, chăm chú quan sát hai người đang ở bên dưới luyện đan. Khi ánh mắt quét qua ngọn lửa mà Ân Thiên Duệ dùng để luyện đan, đồng tử của gã khẽ co rụt lại một chút, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại trạng thái bình thường, không một ai có thể phát giác ra điểm khác lạ của gã.
Một canh giờ sau, bên trong lò đan của Thi Nhược Lan bắt đầu bay ra từng luồng hương đan thoang thoảng.
“Nhược Lan tiểu thư sắp luyện chế thành công rồi kìa, thơm quá đi mất!”
“Đúng vậy nha!”
“Thi tiểu thư thật là lợi hại!”
“Nhược Lan lúc nào mà chẳng xuất sắc cơ chứ!”
“Đan dược thế gia đúng là danh bất hư truyền, khác biệt hoàn toàn!”
“…”
Rất nhanh, Thi Nhược Lan đã đánh ra thu đan thủ quyết, thấy nàng dừng lại mọi động tác, Cát Thâm bèn mở trận pháp ra.
Thi Nhược Lan cẩn thận đem đan dược bỏ vào trong chiếc bình đan dược, hai tay cung kính dâng lên trước mặt Cát Thâm: “Cát đạo sư, ta đã luyện chế xong rồi, xin ngài kiểm tra.”
“Ừm.” Cát Thâm đón lấy bình đan từ tay Thi Nhược Lan, mở ra, đổ đan dược ra lòng bàn tay xem xét, gã khẽ nhíu mày, dùng chất giọng phẳng lặng không chút gợn sóng nói: “Nhị cấp hạ phẩm, tổng cộng luyện chế được ba viên, xem như miễn cưỡng vượt qua thử thách này vậy! Sau này cần phải chăm chỉ luyện tập nhiều hơn, tuyệt đối không được lười biếng, trễ nải.”
Thi Nhược Lan vui mừng khôn xiết đáp lại: “Đa tạ Cát đạo sư, sau này ta nhất định sẽ tiếp tục cố gắng hơn nữa.”
Những kẻ còn lại đều ríu rít bước lên phía trước chúc mừng, chỉ có Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý là vẫn vững như kiềng ba chân, ung dung đứng yên tại chỗ, chẳng có chút ý tứ nào muốn tiến lên chúc tụng cả. Thi Nhược Lan thấy hai kẻ kia không thèm tới nịnh bợ mình, nàng khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia không vui, vừa vặn lại lọt vào tầm mắt của kẻ thầm thương trộm nhớ nàng là Đỗ Tư Hạng.
“Nhược Lan không cần phải để ý tới hai tên quê mùa đi cửa sau kia đâu, muội năm nay mới hai mươi tuổi đã là nhị cấp Đan sư rồi, bọn hắn căn bản là chẳng hiểu nổi điều này có ý nghĩa to lớn đến mức nào đâu.” Đỗ Tư Hạng lên tiếng an ủi Thi Nhược Lan đang tỏ vẻ không vui. Nhược Lan của gã là tốt nhất, còn hai tên quê mùa không có mắt nhìn kia, đợi khi nào có cơ hội, gã nhất định phải giáo huấn, thu xếp bọn chúng một trận ra trò.
Tiêu Lăng Hàn: “…” Sao tự dưng mình lại biến thành tên quê mùa rồi?
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Hai mươi tuổi mới bò lên tới nhị cấp! So với Thiên Duệ thì còn kém xa vạn dặm, chứ đừng nói là đem ra so sánh với Tiêu đại ma vương, thế mà cũng chẳng biết đang tự cao tự đại, kiêu ngạo cái nỗi gì nữa?
“Ừm, ta không sao đâu. Tư Hạng, ta chỉ là đang thầm nghĩ không biết hai kẻ kia rốt cuộc sẽ lựa chọn phân viện thuật pháp nào mà thôi.”
“Mặc kệ bọn chúng chọn phân viện thuật pháp nào đi chăng nữa, nếu mà dám chọn Võ viện, ta nhất định sẽ ‘chăm sóc’ bọn chúng thật tốt.” Đỗ Tư Hạng giơ tay lên, nắm chặt nắm đấm, hai chữ “chăm sóc” được gã nhấn giọng vô cùng nặng nề.
“Nếu như bọn chúng chọn Phù viện, ta cũng sẽ ‘quan tâm’ bọn chúng chu đáo.” Tằng Lê Hân cũng đứng ra góp lời, trong lòng thầm nghĩ, Thi Nhược Lan hiện tại đã là nhị cấp Đan sư rồi, tạo mối quan hệ tốt với nàng thì sau này bản thân sẽ không cần phải lo lắng về vấn đề đan dược nữa.
“Nếu như vào Trận viện, ta cũng sẽ ‘nâng đỡ’ hai người bọn họ một hai phần.” Thẩm Thu Hoằng cũng lập tức bày tỏ thái độ, Thẩm gia và Thi gia vốn dĩ đã là mối quan hệ thông gia, hắn tự nhiên là phải phụ họa theo rồi.
—