← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 71: Tôn Thiên Tường Bi Thảm

11 min read 01.09.2026

Tôn Thiên Tường khóc lóc nức nở suốt mười phút đồng hồ, mãi đến khi nấc cụt liên hồi mới chịu dừng lại.

“Sao các ngươi không tới an ủi ta một câu?” Tôn Thiên Tường nín khóc, vừa ngẩng đầu lên liền cất tiếng chất vấn ba người, ánh mắt còn mang theo vẻ oán hận khôn nguôi.

Cả ba đồng loạt trợn trắng mắt đầy cạn lời, chẳng ai có ý định tiếp lời hắn. Cái gã này đến giờ vẫn chưa nhìn rõ tình thế, xem ra ngày trước đã quen thói sai khiến, hống hách với người khác rồi.

Sau khi được Tiêu Lăng Hàn gật đầu đồng ý, Ân Thiên Duệ liền thu dọn xà đởm, yêu hạch cùng túi độc của con Hồng Tuyến Xà trên mặt đất. Mấy thứ này đều là vật tốt, giữ lại phòng thân, biết đâu có ngày lại cần dùng tới.

“Còn mười lăm ngày nữa là mật cảnh thử thách kết thúc rồi, nhưng trong tay chúng ta vẫn chưa có điểm tích lũy nào cả?”

“Phải đó!” Ân Thiên Duệ phụ họa theo lời Thượng Quan Huyền Ý, trong tay hắn hiện tại ngay cả một thanh lệnh kỳ nhỏ cũng chưa kiếm được.

Trong ba người bọn họ, có lẽ Tiêu Lăng Hàn đã gom đủ điểm tích lũy rồi. Thực lực cao cường đúng là tốt thật! Ân Thiên Duệ và Thượng Quan Huyền Ý đều nhìn Tiêu Lăng Hàn bằng ánh mắt tràn ngập vẻ ngưỡng mộ.

Tiêu Lăng Hàn bị ánh mắt vừa hâm mộ vừa ghen tị của hai người chọc cho dở khóc dở cười. Bộ dạng này là đang thèm thuồng số lệnh kỳ của hắn sao? Hắn liền nhanh chóng giữ chặt túi trữ vật của mình, cảnh giác nhìn chằm chằm Ân Thiên Duệ và Thượng Quan Huyền Ý. Hai tên này, không phải tính thừa dịp hắn ngủ say để ra tay trộm cắp đấy chứ?

“Hai người các ngươi muốn làm gì? Muốn có lệnh kỳ thì tự đi mà cướp. Tu vi hiện tại của hai ngươi tính ra đều thuộc hàng tài ba lỗi lạc trong mật cảnh này rồi, nếu ngay cả năm mươi điểm tích lũy của bản thân mà cũng không cướp nổi thì thật sự quá mất mặt.” Tiêu Lăng Hàn khinh bỉ liếc nhìn hai người, dùng giọng điệu khinh bỉ nói. Bộ dạng kia hoàn toàn là kiểu “nếu các ngươi liền năm mươi điểm tích lũy cũng không kiếm được thì không xứng làm bằng hữu của Tiêu Lăng Hàn ta”.

Thượng Quan Huyền Ý ngượng ngùng cười gượng, lên tiếng lấy lòng: “Tiêu ca ca, huynh hiểu lầm rồi. Đệ chẳng qua là ngưỡng mộ huynh tu vi thâm hậu, mưu trí hơn người, nghi biểu đường hoàng, khí chất xuất trần mà thôi!”

Ân Thiên Duệ tán đồng gật đầu, bổ sung thêm: “Tiêu đại ca ngọc thụ lâm phong, khí vũ hiên ngang, phong hoa tuyệt đại, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, nhìn xa trông rộng, tài hoa xuất chúng!”

“Hết rồi à?” Tiêu Lăng Hàn nhìn hai người hỏi.

“Hết rồi!” Hai người đồng thanh đáp.

“Sao lại hết dễ dàng thế được? Ví như phải còn có tài mạo song toàn, xuất khẩu thành chương, bụng đầy kinh luân, trác nhĩ bất phàm, viễn kiến sâu sắc, học phú ngũ xa, tài cao bát đấu, bác học đa tài, kiến đa thức quảng, tài tư mẫn tiệp… Còn rất nhiều từ nữa, hai ngươi trở về nhớ đọc sách nhiều vào, để lần sau có nịnh bợ cũng không bị bí từ như hôm nay.” Tiêu Lăng Hàn thản nhiên giáo huấn, trưng ra bộ mặt “các ngươi đọc sách quá ít, đúng là mục tử bất khả giáo”.

Thượng Quan Huyền Ý: “…” Tiêu đại ma vương đây là chê bọn họ khen chưa đủ nhiều sao? Thật ra trong lòng hắn còn muốn mắng y là cáo già xảo quyệt, mưu mô thâm hiểm, âm hiểm gian trá, quỷ kế đa đoan, khẩu phật tâm xà, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, tiền tài che mắt! Có điều những chữ này hắn nào dám nói ra, chỉ có thể âm thầm gào thét trong lòng.

Ân Thiên Duệ: “…” Tiêu đại ca biết nhiều từ ca tụng người khác thật đấy! Xem ra sau khi ra ngoài, mình phải tìm sách loại này đọc thêm mới được, lúc rảnh rỗi cứ lôi ra khen ngợi người khác, chẳng phải vừa rồi Tiêu đại ca được khen liền rất vui vẻ đó sao!

“Chúng đệ nhớ kỹ rồi.” Hai người ngoan ngoãn đáp lời.

“Này này này, Tiêu Lăng Hàn, Ân Thiên Duệ, Thượng Quan Huyền Ý! Ta đang nói các ngươi đó! Sao các ngươi không thèm nói chuyện với ta? Những lời ta vừa nói rốt cuộc các ngươi có nghe thấy không hả? Các ngươi dám ngó lơ ta!!!” Tôn Thiên Tường lớn tiếng hét lên. Hắn ở bên kia lải nhải nửa ngày trời, kết quả ba người đằng này lại chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.

Tôn Thiên Tường cảm thấy bản thân uất ức cực kỳ, khó khăn lắm mới nhặt lại được cái mạng nhỏ, vậy mà chẳng có lấy một ai quan tâm đến hắn.

Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ đồng thời quay sang nhìn kẻ vừa lên tiếng. Chỉ thấy Tôn Thiên Tường lúc này mắt đỏ hoe, sắc mặt trắng bệch, nom vô cùng tội nghiệp, đáng thương.

Tiêu Lăng Hàn lấy ra hai viên đan dược ném qua cho Tôn Thiên Tường: “Một viên là trị thương đan, viên còn lại là bổ linh đan, không sợ có độc thì cứ việc ăn.”

Tôn Thiên Tường đón lấy đan dược, không kịp chờ đợi mà nuốt ngay vào bụng. Hắn hiện tại chính là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, trên người đừng nói là đan dược, ngay cả một ngọn linh thảo cũng chẳng đào đâu ra. Cho dù đan dược Tiêu Lăng Hàn đưa có độc đi chăng nữa hắn cũng phải ăn, bây giờ hắn vừa mệt vừa đói, linh lực cạn kiệt lại thêm thương thế đầy mình, đã không còn tư cách để kén cá chọn canh nữa rồi.

Một canh giờ sau,

Tôn Thiên Tường đã điều tức ổn định, hắn bước tới bên cạnh ba người, trịnh trọng hành lễ tạ ơn.

“Đa tạ ba vị đạo hữu đã ra tay cứu giúp. Ơn cứu mạng ngày hôm nay của ba vị, ngày sau nếu có chỗ nào cần đến Tôn Thiên Tường này, ta định sẵn sẽ nghĩa bất dung từ, nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng chẳng từ.” Tôn Thiên Tường chân thành hứa hẹn.

Thượng Quan Huyền Ý: “Chuyện gì cũng nghĩa bất dung từ thật chứ?”

Ân Thiên Duệ: “Nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, dù chết cũng không tiếc?”

Tôn Thiên Tường khẳng định chắc nịch gật đầu! Để bày tỏ quyết tâm của mình, hắn còn bồi thêm một câu: “Tuyệt không hối hận!” Có điều sau khi thốt ra lời này, hắn cứ cảm thấy ánh mắt của Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ nhìn mình có gì đó sai sai, khiến trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Mấy ngày sau, Tôn Thiên Tường cuối cùng cũng thấu hiểu cái dự cảm chẳng lành khi đó là gì. Hiện tại, hắn đang vô cùng bi thảm mà lụi cụi rửa bát, còn ba người kia thì thảnh thơi ngồi một bên, vừa ung dung ăn linh quả, vừa nhàn nhã thưởng thức linh trà.