← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 60: Tiến Vào Vân Hoàng Thành

13 min read 01.09.2026

Một lát sau, những người nhà họ Vũ tham gia chuyến truyền tống trận này đều đã tụ họp đông đủ.

“Vũ gia chúng ta ở Vân Hoàng Thành cũng có một tòa biệt viện, không biết mấy vị đây là muốn đồng hành cùng chúng ta, hay là…?”

Vũ Tân Lâm vừa nói vừa đưa mắt nhìn sang Mạc Vô Nhai. Ý tứ trong lời nàng hết sức rõ ràng, nơi này vốn là địa bàn của gia tộc Mạc Vô Nhai, nàng không rõ hắn định mời mấy vị bằng hữu này về nhà mình, hay đã có sự sắp xếp khác.

“Thế thì không cần phải phiền…” Lời của Mạc Vô Nhai mới nói được một nửa, truyền tấn ngọc giản bên hông hắn bỗng nhiên sáng rực lên.

Vào thời điểm này mà gửi tin nhắn cho hắn, chắc chắn là có chuyện không hề tầm thường. Khi vừa tới Cốc Vũ Thành, hắn đã truyền tin cho Lục gia gia, nói rằng hôm nay mình sẽ về tới, còn dẫn theo vài người bạn cùng về.

“Vũ tiểu thư, thật ngại quá, làm phiền nàng chờ một lát.” Mạc Vô Nhai áy náy nói với Vũ Tân Lâm.

“Không sao.”

Mạc Vô Nhai bước tránh sang một bên, cầm lấy truyền tấn ngọc giản lên xem.

“Vô Nhai, tạm thời đừng để bằng hữu của con tới Mạc gia, đặc biệt là biểu thiếu gia. Hết thảy hãy đợi sau khi vào Hoàng Cực học viện rồi tính tiếp. Trong nhà đang có biến cố, ghi nhớ kỹ, tuyệt đối không được dẫn biểu thiếu gia về.”

Nhìn thấy nội dung bên trong ngọc giản, chân mày Mạc Vô Nhai nhíu chặt lại, không biết trong tộc rốt cuộc đã xảy ra đại sự gì?

“Biểu ca, có chuyện gì vậy?” Ân Thiên Duệ bước đến bên cạnh Mạc Vô Nhai, nhìn thấy hắn chân mày khóa chặt, bèn ân cần hỏi han.

“Biểu đệ, trong nhà có chút chuyện gấp cần ta phải về xử lý ngay, tạm thời ta không thể dẫn đệ về nhà được. Đệ cứ đi theo đám người Vũ tiền bối trước nhé, đợi đến khi vào Hoàng Cực học viện, ta sẽ lại tới tìm đệ.” Mạc Vô Nhai cố nặn ra một nụ cười, giọng điệu tràn đầy ái ngại nói với Ân Thiên Duệ.

“Dạ, nếu biểu ca có việc bận thì cứ đi giải quyết trước đi, tụi đệ không sao đâu, đi theo Vũ tiền bối cũng vậy mà.”

“Biểu đệ, cảm ơn đệ đã cảm thông cho ta. Chỉ hy vọng Tiêu sư đệ và tiểu sư đệ đừng hiểu lầm là tốt rồi. Trước đó đã hứa với họ là tới Vân Hoàng Thành sẽ dẫn bọn họ đi dạo khắp nơi, thế mà giờ ta lại nuốt lời mất rồi.”

Mạc Vô Nhai nắm lấy tay Ân Thiên Duệ, lực đạo không tự chủ được mà siết chặt thêm vài phần. Biểu đệ chính là bạn lữ mà đời này hắn đã nhận định, hắn nhất định sẽ hộ trì đệ ấy chu toàn, không một ai có thể chia rẽ bọn họ, kể cả gia tộc cũng không hành.

“Đi thôi, xem ra chúng ta phải mặt dày mày dạn bám theo Vũ tiểu thư rồi, hy vọng Vũ tiểu thư không chê cười.”

Nhìn thấy hai người Mạc Vô Nhai từ đằng xa đang đi lại gần, Tiêu Lăng Hàn đã đoán được nguyên do, bèn bất đắc dĩ nhìn sang Vũ Tân Lâm.

Cũng chẳng còn cách nào khác, đang lúc phi thường chi kỳ, nếu không bám lấy người nhà họ Vũ thì mấy người bọn họ e là đến chỗ dung thân cũng chẳng tìm ra. Chẳng thấy có bao nhiêu người đang dựng lều bạt ngay bên cạnh truyền tống trận kia sao, rõ ràng là họ tính thắt lưng buộc bụng ở tạm chỗ này cho tới ngày Hoàng Cực học viện khai giảng. Thân trong người Ân Thiên Duệ lại có dị hỏa, nếu như phải trú lại ở ngoại thành, chẳng biết chừng sẽ đầu một nơi thân một nẻo lúc nào không hay.

“Chào đón còn không hết ấy chứ!” Vũ Tân Lâm cười nói. Tư chất của mấy người này đều cực kỳ tốt, kết giao hảo cảm với họ chỉ có lợi chứ không có hại, huống chi chuyện này đối với nàng hiện tại mà nói cũng chỉ là một cọng lông tơ nhỏ nhặt không đáng kể.

“Xem ra Tiêu sư đệ đã đoán trước được rồi, thật đúng là chuyện gì cũng không gạt được mắt ngươi!”

Mạc Vô Nhai từ đằng xa đã nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, hắn nhìn Tiêu Lăng Hàn bằng ánh mắt cạn lời. Cái tên này mưu trí như yêu quái, làm kẻ địch của một người như vậy thì chắc đêm về đến ngủ cũng chẳng ngon giấc, thật may là bản thân nhờ có mối quan hệ của biểu đệ nên mới kết thành bằng hữu với y.

“Mỗi người đều có nỗi khổ tâm riêng, chúng ta hiểu cho ngươi mà.” Tiêu Lăng Hàn vừa nói, khóe miệng vừa nhếch lên ý cười ra sức kìm nén. Y đang tính vỗ vỗ vai Mạc Vô Nhai, kết quả phát hiện đối phương cao hơn mình hẳn một cái đầu, đành ỉu xìu sờ sờ mũi. Trong lòng thầm nghĩ sau này mình phải ăn nhiều hơn một chút để cao lớn thêm, bằng không cứ mỗi lần đứng nói chuyện với người ta là lại phải ngửa cổ lên nhìn, vừa mỏi cổ lại vừa thấy nghẹn khuất thế nào ấy.

Mạc Vô Nhai: “…” Ta tin ngươi mới là lạ, ngươi có giỏi thì thu lại cái vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác kia đi rồi hãy bảo là hiểu cho ta!!! Cái vị Tiêu sư đệ này đúng là chỉ thích xem kịch vui mà.

Một đoàn người theo hàng ngũ dài dằng dặc xếp hàng vào thành. Phí nhập thành là năm mươi khối hạ phẩm linh thạch một người, người bình thường thậm chí còn chẳng có tư cách để bước chân vào đây.

Tiến vào bên trong Vân Hoàng Thành, linh khí rõ ràng còn nồng đậm hơn hẳn so với ngoài thành. Trên đại lộ, tu sĩ Trúc Cơ kỳ nhiều như lợn con chạy ngoài đồng, Kim Đan kỳ cũng không hề hiếm gặp, chất lượng tu sĩ rõ ràng là vượt trội hơn các thành trì khác một đoạn dài.

Các loại cửa tiệm san sát nhau, rực rỡ muôn màu khiến người ta hoa cả mắt, vô cùng náo nhiệt, nhìn bằng hai con mắt thôi quả thực là không đủ. Đám vãn bối của Vũ gia phần lớn cũng giống như Tiêu Lăng Hàn, lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt đến nhường này, ai nấy đều dáo dác ngó đông nhìn tây, hận không thể mọc thêm vài đôi mắt nữa để ngắm cho đã thèm.

“Lại một lũ nhà quê lên tỉnh.”

“Cũng không hẳn toàn là lũ nhà quê đâu.”

“Lý huynh, huynh không phải là lại chấm trúng ai rồi đấy chứ?”

“Đệ nhìn xem, mấy người kia tướng mạo đều vô cùng xuất chúng.” Gã nam tử đang nói chuyện lấy ngón tay chỉ về hướng của đám người Tiêu Lăng Hàn, trong ánh mắt tràn ngập vẻ tham lam cùng thèm nhỏ dãi.

Tên này có một sở thích đặc thù, đó là nuôi nam sủng. Đặc biệt là những thiếu niên ở độ tuổi mười lăm mười sáu, có ngoại hình nổi bật lại không có bối cảnh chống lưng, hầu như đều không thoát khỏi móng vuốt của gã. Gã chính là Lý Minh – đích tôn của gia chủ Lý gia, một trong mười đại gia tộc của Vân Hoàng Thành. Ỷ vào thân phận thế gia của mình, gã chuyên môn làm xằng làm bậy, cậy thế hiếp người, cưỡng đoạt nam nhân.

Người ngồi đối diện gã tên là Tằng Ý, gã này cũng xuất thân từ một trong mười đại gia tộc của Vân Hoàng Thành. Thế nhưng gã chỉ là con thứ của một nhánh bên, thân phận địa vị thua xa Lý Minh, kết giao với Lý Minh chẳng qua cũng chỉ vì muốn lừa gạt chút tài nguyên tu luyện từ trong tay gã mà thôi.

Hai người lúc này đang ngồi ngay bên bậu cửa sổ trên tầng hai của một tửu lâu, toàn bộ dòng người trên đường phố đều thu gọn vào trong tầm mắt của bọn họ.

“Lý Tam, ngươi đi tra xét lai lịch của mấy người kia cho ta.” Lý Minh quay sang phân phó cho một gã nam tử trung niên đang đứng hầu bên cạnh.

“Vâng, thiếu gia.” Nam tử trung niên đáp lời xong, thân hình liền rời khỏi tửu lâu.

Bọn người Tiêu Lăng Hàn vẫn còn chưa biết, bọn họ vừa mới chân ướt chân ráo tới Vân Hoàng Thành đã bị kẻ khác nhìn trúng rồi.

Lúc này, hai con mắt của Tiêu Lăng Hàn vẫn đang bận rộn nhìn ngó xung quanh. Kiếp trước khi đi làm nhiệm vụ y có một thói quen, đó là mỗi khi đặt chân đến một địa phương nào đó, y đều thích quan sát kỹ lưỡng và ghi nhớ địa hình nơi ấy vào đầu. Ở cái thế giới lấy võ vi tôn này, bản thân có thể biến thành tro bụi làm bia đỡ đạn bất cứ lúc nào, nhìn rõ địa hình trước, biết đâu có khi lại có chỗ dùng đến để bảo mạng.