Chương 35: Trận pháp nghịch thiên
Hắn lại ngước mắt nhìn lên, liền thấy ba người còn lại cũng bày ra bộ dạng “mặc ngươi tùy ý hưởng dụng”, Tiêu Lăng Hàn bị một màn này làm cho ghê tởm sâu sắc, quả thực là đau cả mắt.
Hắn vung tay áo một cái, mấy người kia lại một lần nữa bị vỗ bay lên tường rồi trượt dài xuống đất. Lần này bọn họ không còn may mắn như lần trước nữa, đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi.
Lúc này Tiêu Lăng Hàn mới thong thả ung dung lấy ra một trận bàn, đem khu vực quanh giường bao bọc lại.
“Giường là của ta, dưới đất là của các ngươi. Kẻ nào còn dám động tâm tư xấu xa, ta không ngại tiễn hắn lên đường sớm một bước đâu.”
Bỏ lại câu nói đó, Tiêu Lăng Hàn liền khởi động trận pháp, hắn thực sự không muốn nhìn bốn kẻ trước mắt này thêm một giây nào nữa. Ban đầu, hắn còn nghĩ nếu thuận tiện thì sẽ cứu vài người, thế nhưng biểu hiện của bọn họ lại quá mức tệ hại. Tâm địa độc ác, thủ đoạn hạ lưu, khiến hắn thập phần chán ghét, cho nên Tiêu Lăng Hàn quyết định buông tay mặc kệ.
Nếu để bốn người kia biết được, chính bản thân họ đã tự tay chôn vùi cơ hội sống sót duy nhất của mình, không biết bọn họ có hối hận đến xanh ruột hay không.
Có vết xe đổ của bốn người này, Tiêu Lăng Hàn quyết định tiến vào không gian kiểm tra xem nhân phẩm của thiếu niên mà hắn đã thu vào trong đó ra sao, rồi mới quyết định có cứu hay không.
Nhìn thiếu niên đang hôn mê bất tỉnh trước đại môn, Tiêu Lăng Hàn trực tiếp lật xem ký ức của y.
Từng màn, từng màn hiện ra trước mắt hắn vô cùng ghê tởm. Thiếu niên này là con trai của một cặp tán tu phu thê. Phía trên y có một người tỷ tỷ, và một người muội muội song sinh với y. Bởi vì y là mụn con trai duy nhất của cặp phu thê đó, nên hai người bọn họ đều thiên vị y hết mực, tài nguyên tu luyện đều ưu tiên cho y dùng trước. Rõ ràng tư chất của tỷ tỷ tốt hơn đệ đệ, nhưng lại không đạt được nửa phần thương yêu của cặp phu thê kia.
Thậm chí, để có được nhiều tài nguyên tu luyện hơn, thiếu niên này đã chủ động đề xuất đem tỷ tỷ bán vào thanh lâu làm lô đỉnh tu luyện, cặp phu thê thiên vị kia vậy mà lại hân hoan đồng ý với lời đề nghị của y.
Nghĩ vậy thiếu niên vẫn chưa thỏa mãn, y còn đem người muội muội song sinh có tướng mạo ngoan ngoãn đáng yêu tặng cho một lão đầu có tu vi ở Kim Đan kỳ, dùng cái này để đổi lấy một lượng lớn tài nguyên tu luyện.
Quá trình trưởng thành của thiếu niên này quả thực khiến hắn được mở mang tầm mắt, không ngờ một thiếu niên nhỏ tuổi như vậy lại chẳng có chút tình cốt nhục đồng bào nào, ích kỷ tự lợi, loại người này sống trên đời chỉ lãng phí linh khí.
Tiêu Lăng Hàn lập tức cảm thấy không gian của mình cũng bị thiếu niên này làm cho ô uế, thế là hắn quyết định sau này nếu không có việc gì cần thiết thì sẽ không tiến vào không gian nữa.
Hắn ném thiếu niên ra khỏi không gian, thiếu niên giống như một con lợn chết nằm gục trên thạch sàng.
Một đêm nhanh chóng trôi qua, Tiêu Lăng Hàn tự dán cho mình một tấm ẩn thân phù, thu lại trận bàn rồi làm cho thiếu niên trên giường tỉnh lại, còn hắn thì khoanh chân ngồi ở một góc thạch sàng.
Bốn người dưới đất đều đang ngủ say như sấm, có lẽ bọn họ biết dù có giãy giụa thế nào cũng vô dụng.
Đến khi mấy người đều tỉnh lại, nhìn thấy người trên thạch sàng đã đổi thành thiếu niên quen thuộc kia, liền đoán chừng bản thân có lẽ đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để thoát ra ngoài, mấy người bọn họ không khỏi một trận não nề.
“Chúng ta cứ như vậy chờ chết sao?”
“Nếu không thì còn có thể làm sao?”
“Ta không cam lòng, ta còn có tiền đồ đại hảo phía trước!” Thiếu niên trên thạch sàng gầm lên, y đã hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình.
Lời của y lọt vào tai mấy người bên dưới, khiến bọn họ đều bật cười chế giễu.
“Các ngươi có ý gì? Cười cái gì mà cười?” Thiếu niên trừng mắt nhìn mấy người dưới đất.
“Còn cười cái gì nữa? Đương nhiên là đang giễu cợt ngươi rồi, ngươi mà cũng có tiền đồ đại hảo sao? Kẻ như ngươi mà cũng không biết ngượng mồm nói ra được.”
“Đúng vậy, không biết là ai, đã đem muội muội ruột thịt song sinh của mình đi đổi lấy tài nguyên tu luyện nha.”
“Lại còn đem tỷ tỷ ruột của mình bán vào thanh lâu làm lô đỉnh.”
“Thì đã sao chứ? Có thể vì ta mà đổi lấy tài nguyên tu luyện là vinh hạnh của bọn họ! Các ngươi có tư cách gì mà nói ta? Mấy người các ngươi ai mà chẳng có những trải nghiệm tương tự? Phản bội bằng hữu, bán đứng gia nhân?”
“Hừ!” Mấy người đồng thời hừ lạnh một tiếng, ngậm miệng không nói thêm lời nào nữa.
Tiêu Lăng Hàn không ngờ tới vậy mà mình lại được xem một màn mấy kẻ này vạch áo cho người xem lưng, quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã!
Không lâu sau, Vũ Tân Dân liền mở ra thạch môn của thạch thất, đi theo gã tiến vào còn có ba thiếu niên khoảng mười hai, mười ba tuổi.
Năm thiếu niên trong thạch thất, vào khoảnh khắc thạch môn di chuyển liền lao đến bên cạnh thạch môn, muốn thừa dịp người tiến vào còn chưa kịp phản ứng để xông ra ngoài. Chỉ là khi thạch môn mới mở ra một khe hở, Vũ Tân Dân đã lấy ra chiếc linh đang mà ngày hôm qua mọi người đều đã thấy, khẽ lắc lư, không lâu sau thần tình mấy người kia lại trở nên ngốc trệ.
Tiêu Lăng Hàn vào khoảnh khắc Vũ Tân Dân tiến vào cửa, cùng gã lướt qua nhau, ra khỏi thạch thất. Hắn quay đầu lại, thạch môn của thạch thất chầm chậm đóng lại trước mắt hắn.
Đi đến trước tế đàn, nhìn thấy trên mặt đất có khắc họa một trận pháp phức tạp lại cổ phác, trong một sớm một chiều hắn vẫn chưa thể lý giải rõ ràng manh mối, chưa nhìn ra rốt cuộc đây là trận pháp gì.
Tiêu Lăng Hàn lấy ra một tờ giấy, nhanh chóng chép lại trận pháp ở đây lên giấy, sau khi vẽ xong, hắn dự định đi ra phía sau tế đàn xem thử.
Chỉ là hắn vừa mới đi qua tế đàn, trong thạch thất liền truyền đến tiếng bước chân, hắn vội vàng trở lại phía trên tế đàn.
Mắt thấy người tới ngày càng gần, nếu người tới đi vòng qua tế đàn, Tiêu Lăng Hàn sẽ lập tức bị phát hiện, hắn đành phải tiến vào không gian.
Tiêu Lăng Hàn ở trong không gian quan sát được, người tới là hai danh tu sĩ Kim Đan kỳ, bọn họ từ trong túi trữ vật lấy ra một lượng lớn hạ phẩm linh thạch và một lượng nhỏ trung phẩm linh thạch đặt vào trong trận pháp phía dưới tế đàn, sau khi đặt xong liền lặng lẽ rời đi.
Tiêu Lăng Hàn thấy trong một sớm một chiều Vũ Tân Dân cũng sẽ không đi ra, hắn lúc này liền ở trong không gian nghiên cứu trận pháp.
Hắn tra tìm rất nhiều ngọc giản, cũng chưa từng thấy qua trận pháp tương tự. Hắn không phải là người dễ dàng từ bỏ như vậy, hắn thích nhất là nghiên cứu những thứ mình chưa từng thấy qua. Đối với trận pháp chưa từng gặp này, tự nhiên hắn cũng thập phần hứng thú.
Không màng ngủ nghỉ ở trong không gian một tháng trời, hắn rốt cuộc cũng làm rõ được tác dụng của trận pháp này, nó dùng để cưỡng ép tăng lên tu vi của tu sĩ, tương đương với quán đỉnh.
Trận pháp này hẳn là do kẻ có tâm thuật bất chính sáng tạo ra, bởi vì muốn mở trận pháp này cần có máu tươi của chín chín tám mốt vị thiếu nam làm dẫn, oan hồn làm phụ, cộng thêm một lượng lớn linh thạch đồng thời đặt vào trong trận pháp, không muốn tấn cấp cũng sẽ bị ép buộc tấn cấp.
Sau khi thấu hiểu được sự nghịch thiên của trận pháp này, Tiêu Lăng Hàn có chút lo âu, (thực ra hắn chính là lo bò trắng răng!) nếu người người đều làm như vậy, thì mọi người còn đi theo con đường tu tiên vững vàng làm gì nữa, thà rằng đều đi đường tắt này cho rồi. Như vậy đến cuối cùng chẳng phải người của phương thế giới này sẽ ngày càng ít đi sao?
Dù thế nào đi nữa, trận pháp này tốt nhất là nên hủy đi, quá mức độc ác, sống sờ sờ khiến người ta chảy cạn máu tươi mà chết, linh hồn còn không được an nghỉ, lại còn phải làm chất dinh dưỡng để kẻ khác thăng tiến tu vi, ai bị chọn trúng kẻ đó liền xui xẻo.
Tiêu Lăng Hàn quyết định vào thời khắc mấu chốt khi Vũ Thông tấn cấp sẽ đột kích lão, thành hay không thành đều phải thử một lần, dã tâm của lão quá lớn, tuyệt đối không thể để lão tấn cấp thành công.
Đêm mai chính là đêm trăng tròn, hắn còn có thời gian một ngày để chuẩn bị.
Lăng Hàn bắt đầu vẽ phù, hiện tại hắn nhiều nhất chỉ có thể vẽ ra nhị cấp phù triện, nhị cấp phù triện đối với tu sĩ Nguyên Anh kỳ thì chẳng khác nào châu chấu đá xe, không có chút tác dụng nào.
Hắn chuẩn bị vẽ tam cấp phù triện, nhưng tu vi của bản thân hắn chỉ có Trúc Cơ trung kỳ, muốn vẽ tam cấp phù triện, linh khí trong cơ thể khẳng định không đủ để chống đỡ cho hắn vẽ xong hoàn chỉnh một tấm phù. Linh khí bên trong thân thể không đủ, vậy thì mượn linh khí bên ngoài thân thể, cũng may trong tay hắn còn có không ít linh thạch.
Trong không gian chỉ có linh khí ở linh điền là nồng đậm nhất, Tiêu Lăng Hàn lấy ra một chiếc bàn, một chiếc ghế, chuẩn bị ở ngay trong linh điền để vẽ phù. Trước tiên hắn từ trong không gian giới chỉ lấy ra một vạn khối hạ phẩm linh thạch, đặt ở vị trí mà khi không cần di chuyển thân thể, tay trái liền có thể chạm tới, thế là hắn bắt đầu vẽ tấm tam cấp phù triện đầu tiên.
—