Chương 30: Vũ Gia Ở Vũ Hội Thành
Đích nữ nhi của Vũ gia Gia chủ kia, không biết có quan hệ thế nào với mấy kẻ thuộc Vũ gia mà ta vừa tay sát hại? Tâm tư xoay chuyển liên tục, Tiêu Lăng Hàn cảm thấy lúc này sự xuất hiện của Vũ tiểu thư chưa biết chừng lại là một cơ hội tốt.
“Vũ tiểu thư thiên tư trác tuyệt, thực lực phi phàm, lại sinh ra thiên sinh lệ chất, mạo mỹ như hoa, có thể để mắt tới Mạc sư huynh, chính là vinh hạnh cực lớn của huynh ấy! Thế nhưng…” Nói đến đây, Tiêu Lăng Hàn có chút ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
Thượng Quan Huyền Ý thấy Tiêu Lăng Hàn tuôn lời hay ý đẹp ra như không tốn tiền thì khẽ nhướn mày. Hắn thừa biết Tiêu đại ma vương này lại đang tính kế người khác rồi, bèn ném cho Vũ Tân Lâm ở đối diện một ánh mắt đồng cảm.
“Thế nhưng cái gì? Ngươi có lời gì thì cứ nói thẳng ra xem nào.”
Vũ Tân Lâm thầm nghĩ trong lòng, lề mề lết thết như đàn bà nương tử, ta còn sốt ruột thay cho ngươi đây!
“Chúng ta lần này là nhận nhiệm vụ của học viện, đang tính quay về học viện để giao trả nhiệm vụ, cho nên ở Vũ Hội thành có lẽ không nán lại được mấy ngày, ngươi xem…” Tiêu Lăng Hàn quản chi nhiều như vậy, dù sao cũng là lợi dụng lẫn nhau, mở miệng liền nói lời càn quấy.
“Chuyện này các ngươi không cần lo lắng, ta cũng đang muốn đi Hoàng Cực học viện, đến lúc đó chúng ta cùng đường. Đi theo ta, an toàn của các ngươi cũng sẽ được đảm bảo hơn.” Vũ Tân Lâm dùng ngữ khí như thể các ngươi đã vớ được món hời lớn mà nói.
Nói đoạn, nàng ta liếc nhìn Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ đầy vẻ ghét bỏ, rõ ràng là đang chê ba người bọn họ là lũ vướng chân vướng tay, kéo chân sau của Mạc Vô Nhai.
Tiêu Lăng Hàn trong lòng chửi thầm, cũng không nhìn lại xem bản thân mới có tu vi Luyện Khí tầng sáu, lấy tư cách gì mà đi khinh thường người khác.
“Thế thì thật là tốt quá! Ngươi thong thả chờ chúng ta vài phút, ta đi khuyên bảo sư huynh một chút. Sư huynh của ta tính tình bướng bỉnh như một khúc gỗ, chỉ biết có tu luyện mà thôi.” Tiêu Lăng Hàn giả vờ vui mừng khôn xiết nói với Vũ Tân Lâm, bày ra cái dáng vẻ chỉ cần ta ra tay, bảo đảm sẽ thu phục được sư huynh.
“Ừm, các ngươi nhanh lên một chút.” Vũ Tân Lâm mất kiên nhẫn nói.
Bốn người đi tới dưới gốc cây đại thụ không xa, Tiêu Lăng Hàn liền bày ra một tòa trận pháp trước.
“Tiêu đại ca, huynh có ý gì đây? Là muốn biểu ca của ta xuất bán sắc tướng sao? Ta không đồng ý.”
Ân Thiên Duệ bày ra tư thế nếu huynh dám để biểu ca của ta xuất bán sắc tướng, ta sẽ sống chết với huynh tới cùng.
Tiêu Lăng Hàn đau đầu day day thái dương.
“Thiên Duệ, ngươi đừng vội, hãy nghe xem Tiêu ca ca nói thế nào đã.”
Thượng Quan Huyền Ý lại biết rất rõ, Tiêu đại ma vương này quỷ kế đa đoan nhất, tóm lại cứ đi theo hắn thì tuyệt đối không chịu thiệt. Giống như nửa tháng trốn chạy vừa qua, tuy có chút chật vật, nhưng bốn người bọn họ chẳng chịu thiệt chút nào, giờ đây túi trữ vật của mấy người đều đã căng phồng lên rồi.
“Các ngươi có biết tu sĩ Kim Đan kỳ vừa rồi truy sát chúng ta là ai không?” Tiêu Lăng Hàn nhìn ba người hỏi.
“Chẳng lẽ là người của Vũ gia?” Mạc Vô Nhai suy đoán.
“Không sai, Vũ Hội thành, nghĩ đến người mang họ Vũ ở trong thành này là đông đảo nhất. Ta vừa rồi giết một kẻ họ Vũ, nghe nói còn là con trai của Đại trưởng lão gì đó.”
“Trong Vũ Hội thành này chỉ có Vũ gia, không có gia tộc nào khác, có thể nói Vũ gia ở tòa Vũ Hội thành này chính là nhất gia độc đại.”
“Theo như lời Mạc sư huynh nói, chúng ta chỉ có một lựa chọn, đó là đi theo Vũ gia tiểu thư. Sẽ chẳng có ai ngờ được hung thủ giết người lại dám nghênh ngang chạy tới tận nhà mình.”
Mạc Vô Nhai thoáng suy nghĩ liền hiểu ra: “Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất.”
Thượng Quan Huyền Ý đảo mắt một vòng, chợt lên tiếng: “Vạn nhất bọn họ chơi trò úp sọt bắt ba ba, chúng ta chẳng phải là tự mình dâng mạng tới cửa sao?”
Tiêu Lăng Hàn tức mình nói: “Ừm, ngươi trông quả thực rất giống một con ba ba!”
Tiêu Lăng Hàn thầm nghĩ, cái thằng nhóc Thượng Quan Huyền Ý này đang trù ẻo chúng ta ra quân chưa đánh thân đã chết đây mà!
Thượng Quan Huyền Ý đỏ bừng cả mặt, hắn cũng tự thấy cái cách ví von này đã mắng luôn cả chính mình vào đó, mất mặt chết đi được.
“Các ngươi hẳn đều biết rõ vì sao chúng ta bị truy sát, dọc đường này chúng ta chưa từng vào thành, bọn họ chắc chắn đang bủa vây truy sát dựa theo tuyến đường đi tới Hoàng Cực học viện. Cho nên chúng ta thi thoảng vào thành một chuyến, đợi đến khi những kẻ đó phản ứng lại thì chúng ta đã rời khỏi Vũ Hội thành rồi. Địa điểm tiếp theo chúng ta xuất hiện ở đâu, ai cũng không đoán chuẩn được. Tục ngữ có câu: dưới chân đèn là bóng tối.” Hắn nhìn ba người bọn họ, từ tốn giải thích.
“Được rồi, Tiêu ca ca, ta nghe huynh.”
Thượng Quan Huyền Ý nghĩ bụng, đi theo Tiêu đại ma vương tuyệt đối không sai được.
Hai người đã đạt được ý kiến thống nhất, đồng thời quay sang nhìn Mạc Vô Nhai và Ân Thiên Duệ.
“Vậy huynh phải bảo đảm không được có những tiếp xúc quá mức thân mật với Vũ Tân Lâm.” Ân Thiên Duệ nhìn Mạc Vô Nhai nói.
“Ta bảo đảm đến liếc mắt một cái cũng không thèm nhìn nàng ta.” Mạc Vô Nhai khát vọng cầu sinh cực mạnh, lập tức hứa hẹn.
Ân Thiên Duệ nghe Mạc Vô Nhai nói vậy liền “hừ” một tiếng lạnh lùng, nhưng nụ cười nơi khóe miệng đã tố cáo tâm tình tốt đẹp của hắn lúc này.
“Ngươi cũng không cần quá để mắt tới nàng ta làm gì, tục ngữ có câu, thứ không có được mới là thứ tốt nhất. Vì an toàn của chúng ta, ngươi ngàn vạn lần phải giữ vững trinh tiết của mình đấy!” Tiêu Lăng Hàn sợ Mạc Vô Nhai hối hận, liền bồi thêm một câu.
Kỳ thực Tiêu Lăng Hàn chỉ là muốn xem náo nhiệt mà thôi. Đi theo nữ tu tên Vũ Tân Lâm này nhất định có thể thuận lợi tiến vào trong thành, lại còn có trò hay để xem. Mạc Vô Nhai chẳng qua là cái cớ để đồng hành cùng bọn họ, chứ muốn vào thành thì thiếu gì cách.
Hơn nữa, tài nguyên đặt ngay trước mắt mà không biết lợi dụng thì đúng là lãng phí, lãng phí là cực kỳ đáng khinh bỉ!
Sau khi bàn bạc xong xuôi, nhóm Tiêu Lăng Hàn liền cùng nhóm năm người của Vũ Tân Lâm đồng hành lên đường, như vậy đội ngũ của bọn họ tổng cộng có chín người.
Trên đường quay về, bọn họ còn gặp phải mấy tốp tu sĩ Kim Đan kỳ. Những người đó vừa nhìn thấy chín người bọn họ, chỉ quét mắt qua một cái liền dời tầm mắt đi nơi khác, tiếp tục tìm kiếm.
Mấy người Tiêu Lăng Hàn bất động thanh sắc đưa mắt nhìn nhau, đều hiểu rõ đám người kia chỉ e là đang lùng sục mình. Chẳng qua hiện tại số lượng người của bọn họ không khớp, cũng may là đã đồng hành cùng bọn Vũ Tân Lâm, trong lòng mấy người đều thầm cảm thấy may mắn.
“Yo, đây không phải là Nhị muội muội sao? Ngươi đây là lại nhìn trúng tên xui xẻo nào rồi?”
Một giọng nói bất hợp thời nghi truyền đến, liền thấy một thanh niên mặc y phục màu xanh bảo lam, tướng mạo biểu đường đường chính chính, trên tay cầm một chiếc quạt xếp, chặn ngay trước mặt bọn họ. Phía sau gã thanh niên có hai vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ tùy tùng.
“Phế vật, cút ngay, bằng không đừng trách ta đối với ngươi không khách khí!”
“Chó khôn không chắn đường.” Vũ Tân Lâm khinh bỉ nói với nam tử trước mặt, trường tiên cầm trong tay tiện thế còn vung lên vài cái.
Động tác này khiến nam tử đối diện hoảng sợ đưa tay ra đỡ, kết quả phát hiện đối phương căn bản không hề công kích mình, lại càng thêm thẹn quá hóa giận.
“Ngươi… ngươi, hừ! Đừng tưởng rằng nương của ngươi là chính thất của phụ thân thì ngươi có thể muốn làm gì thì làm. Ngươi còn chưa biết đâu nhỉ? Phụ thân hai ngày trước vừa mới mang về phủ một ả hồ ly tinh dáng người mềm mại, diện mạo thiên kiều bách mị, quả là tuyệt sắc vưu vật. Phụ thân hiện tại chính là nâng ả như nâng trứng hứng như hứng hoa, ngươi đắc ý chẳng được bao lâu nữa đâu! Ta cứ chờ mà xem trò hay của ngươi!” Nam tử mặt mày vặn vẹo độc ác nói với Vũ Tân Lâm.
Nói xong, lại quay sang bảo hai kẻ phía sau: “Chúng ta đi!”
“Hắn là ai vậy?” Thượng Quan Huyền Ý vẻ mặt hiếu kỳ hỏi một nam tử đi cùng trong đội.
Nam tử kia cẩn trọng liếc nhìn Vũ Tân Lâm một cái, thấy nàng ta không có ý phản đối mới dám nói: “Hắn là ca ca cùng cha khác mẹ của Nhị tiểu thư, tên là Vũ Tân Dân, đã mười tám tuổi rồi mà vẫn là tu vi Luyện Khí tầng bốn. Hơn nữa, chút tu vi này của hắn đều là dùng đan dược chất đống lên cả, ở trong gia tộc đều bị mọi người gọi là phế vật.”
“Ồ, hắn và Nhị tiểu thư quan hệ dường như không được tốt cho lắm?” Thượng Quan Huyền Ý nửa hiểu nửa không gật gật đầu.
“Đứa trẻ do nguyên phối sinh ra và đứa trẻ do tiểu thiếp sinh ra, đại bộ phận đều là thủy hỏa bất dung. Lại có thêm một đứa con của người đàn bà khác sinh ra đến tranh giành phụ ái với mình, quan hệ có thể tốt sao?” Nam tử vẻ mặt không có gì lạ mà nói. Thấy Thượng Quan Huyền Ý tuổi còn nhỏ, gã liền coi hắn như một đứa trẻ không hiểu nhân tình thế thái, lớn lên trong sự che chở của cha mẹ.
“Ồ.” Thượng Quan Huyền Ý khô khốc đáp lại một tiếng. Hắn lại không có huynh đệ tỷ muội, hắn làm sao biết được mấy thứ dơ bẩn khuất tất giữa chính thê, tiểu thiếp, con dòng chính với con tư sinh chứ.
Rất nhiều người qua đường từ đằng xa nhìn thấy người dẫn đầu trong đội ngũ này lại là Vũ Tân Lâm thì đều né tránh từ sớm, cứ như thể đoàn người bọn họ là hồng hoang mãnh thú vậy.
—