Chương 28: Đào vong và truy sát
Nghe tới đó, Mạc Vô Nhai đã phẫn nộ ngút trời, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Ân Tuyên, hận không thể lập tức băm thây vạn đoạn hắn ta.
Ân Thiên Duệ cũng có chút khó lòng chấp nhận. Người mà y từ nhỏ đã xem như ca ca, vậy mà lại một mực mong y phải chết. Hóa ra những ký ức của Ân Tuyên mà Tiêu đại ca cho y xem trước đây đều là thật, đến bây giờ y đã tin rồi. Y cắn chặt môi, sợ bản thân sơ ý một chút liền rơi nước mắt. Mạc Vô Nhai nhẹ nhàng ôm lấy y, lòng đau xót khôn nguôi.
Đáp án này không khác mấy so với suy đoán của Tiêu Lăng Hàn, chỉ sợ hiện tại bọn họ vừa rời khỏi Thiên Huệ thành liền sẽ trở thành mục tiêu của muôn người, bị mọi người đồng loạt nổi lên tấn công.
“Ngươi vì sao lại nhắm vào Ân Thiên Duệ?” Tiêu Lăng Hàn mảy may không bị lượng thông tin trong lời nói của hắn ta làm ảnh hưởng, tiếp tục lên tiếng hỏi.
“Chúng ta cùng là song nhi của Ân gia, dựa vào cái gì y cái gì cũng tốt hơn ta? Thiên phú tốt hơn ta, khí vận tốt hơn ta, cơ duyên tốt hơn ta, nhân duyên tốt hơn ta, người trong gia tộc đều đối xử tốt với y! Còn ta thì sao? Bọn họ luôn chèn ép ta, nhục mạ ta, thậm chí ta còn nhìn thấy sự chán ghét trong mắt phụ thân. Bọn họ đều sủng ái Ân Thiên Duệ như bảo bối, dựa vào cái gì chứ? Ta nghĩ có phải y chết rồi thì phụ thân sẽ chú ý tới ta hay không. Còn có người mẫu thân hồ ly tinh của y đã hại chết nương ta, ta muốn bọn họ phải chết, ta muốn tất cả bọn họ đều đi chết đi! Đi chết đi!”
Nói đến cuối cùng, mắt Ân Tuyên đỏ ngầu, có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma. Tiêu Lăng Hàn nhanh chóng đưa ngón trỏ điểm lên mi tâm của hắn ta.
“Tiêu ca ca, tiếp theo chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Thượng Quan Huyền Ý nhìn Ân Thiên Duệ vẫn đang thương tâm khổ sở ở một bên, cùng với một Mạc Vô Nhai đang trầm mặc không nói, dường như chỉ có Tiêu Lăng Hàn là vẫn bình thản ung dung, thong dong trấn định.
“Đi thu dọn đồ đạc, một khắc sau rời khỏi Thiên Huệ thành.”
Thượng Quan Huyền Ý thì sao cũng được, bởi vì kiếp trước hắn thường xuyên trải qua cảnh bị truy sát, sớm đã thói quen rồi.
“Ồ, vậy còn hắn thì tính sao?” Thượng Quan Huyền Ý vừa nói vừa chỉ tay về phía Ân Tuyên đang ngồi một bên với ánh mắt ngốc trệ.
“Ta đã xóa đi ký ức kiếp trước của hắn, dáng vẻ này của hắn có thể duy trì trong ba ngày. Chỉ cần đưa hắn trở về phòng, khởi động trận pháp là được.” Tiêu Lăng Hàn hoàn toàn không để tâm nói.
“Xóa đi? Là cái gì?” Thượng Quan Huyền Ý nghi hoặc nhìn Tiêu Lăng Hàn, sao bản thân chưa từng nghe qua từ này bao giờ.
Tiêu Lăng Hàn đưa tay đỡ trán, sao lại quên mất mà đem thuật ngữ mạng thường dùng ở địa cầu ra nói rồi.
“Chính là thanh trừ ký ức kiếp trước của hắn, còn tiện tay sửa đổi một chút, sau này hắn chắc là sẽ không đến tìm phiền phức với chúng ta nữa.” Tiêu Lăng Hàn giải thích.
Thượng Quan Huyền Ý kinh khủng nhìn Tiêu Lăng Hàn. Sửa đổi ký ức? Thanh trừ ký ức? Bản thân chẳng lẽ có một ngày cũng sẽ rơi vào kết cục này sao? Quá hù người rồi! Nhất định không được đắc tội đại ma vương! Vạn vạn lần không thể đắc tội đại ma vương!
Tiêu Lăng Hàn lười nhìn Thượng Quan Huyền Ý đang một mình bổ não ở đằng kia. “Sửa đổi ký ức, thanh trừ ký ức” tuy rằng ở tu chân giới đã tuyệt tích, nhưng tại tiên giới vẫn có loại cấm kỵ chi pháp này.
Chỉ cần tu vi của người bị thi thuật vượt qua người thi thuật, loại thuật pháp này rất dễ bị phản phệ, người bị thi thuật sẽ nhớ lại hết thảy ký ức từng có, người thi thuật cũng sẽ bị tổn thương linh hồn. Cho nên rất ít người sử dụng, thuật pháp này đã bị liệt vào hàng cấm thuật!
Muốn học được cấm thuật cũng không phải dễ dàng như vậy, các loại điều kiện thiếu một thứ cũng không được. Thế nhưng Tiêu Lăng Hàn chỉ nhìn qua ngọc giản một lần liền học được, hiện tại hắn vẫn chưa tìm ra nguyên nhân vì sao.
Tiêu Lăng Hàn nhìn sang Ân Thiên Duệ đã an tĩnh trở lại, lúc này mới mở miệng nói với Mạc Vô Nhai và Ân Thiên Duệ: “Các ngươi đi về thu dọn đồ đạc trước đi, lưu lại ngọc giản nói cho Mạc gia gia và Dung thúc bọn họ, cứ bảo chúng ta đi trước một bước tới Hoàng Cực học viện, để họ đừng lo lắng.”
Tiêu Lăng Hàn lại từ trong túi trữ vật lấy ra ba tấm phù triện, sửa đổi một chút trên đó rồi đưa hai tấm cho bọn họ: “Sau khi các ngươi thu dọn xong xuôi thì mở trận pháp trong phòng lên, tạo ra giả tượng đang bế quan, sau đó kích hoạt phù triện. Phù triện sẽ truyền tống các ngươi tới căn phòng ta đang ở.”
Nói xong, hắn lại ném một tấm cho Thượng Quan Huyền Ý: “Ngươi cũng vậy.”
Sau đó Tiêu Lăng Hàn liền dẫn theo Ân Tuyên, đưa hắn ta trở về phòng của mình, xong xuôi hắn mới trở lại căn phòng bản thân đang tạm trú để chờ ba người kia.
Không bao lâu sau, ba người nối gót nhau đi tới. Ân Thiên Duệ có chút muốn nói lại thôi nhìn ba người, cuối cùng hạ quyết tâm.
“Tiêu đại ca, Huyền Ý, kỳ thật các ngươi không cần phải đi cùng ta.” Ân Thiên Duệ nhìn Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý nói.
Hai người này đi theo y chính là cùng đi mạo hiểm, nếu ở lại nói không chừng còn có một tia sinh cơ. Y lại có chút áy náy liếc nhìn Mạc Vô Nhai một cái, tình cảm biểu ca dành cho mình sâu đậm thế nào y đã biết được từ ký ức của Ân Tuyên, cho nên y không khuyên nổi.
“Thiên Duệ, ngươi nghĩ quá đơn giản rồi. Từ lúc chúng ta cùng nhau ra vào thành chủ phủ, trong mắt người khác chúng ta đã là một thể rồi.” Tiêu Lăng Hàn chậm rãi nói. Những người kia e rằng là thà giết lầm còn hơn bỏ sót, huống chi hai người bọn hắn đều không có chỗ dựa cường đại, chết thì cũng chết thôi.
“Tiêu ca ca nói đúng đó, Thiên Duệ, đây lại không phải lỗi của ngươi, ngươi việc gì phải tự trách. Lòng người đều tham lam, chẳng phải là bị truy sát thôi sao? Sợ cái gì? Kiểu gì mà chẳng có một con đường sống, đừng quá bi quan.” Thượng Quan Huyền Ý vô tư nói, dù sao kiếp trước hắn bị truy sát đến quen rồi, đối với những ngày tháng tiếp theo, hắn một chút cũng không bài xích.
“Biểu đệ không cần lo lắng, bất luận xảy ra chuyện gì, ta đều sẽ luôn ở bên cạnh ngươi.”
Mạc Vô Nhai thâm tình nhìn Ân Thiên Duệ, đưa tay nắm lấy tay y.
Bất thình lình bị nhét một họng cẩu lương, Tiêu Lăng Hàn thầm nghĩ: Đạo đức xã hội suy đồi, bại hoại phong tục đạo đức, mới mười bốn tuổi đầu đã yêu sớm! Yêu sớm!!!
Bốn người họ ở trong phòng đợi đến đêm khuya mới dán lên ẩn thân phù, lặng lẽ rời khỏi thành chủ phủ.
Sau khi rời thành chủ phủ, bốn người lần lượt uống dịch dung đan, thay đổi dung mạo rồi mới chia nhau đi về phía cổng thành.
Tiêu Lăng Hàn biến thành một thiếu niên có tướng mạo phổ thông, Ân Thiên Duệ biến thành một song nhi xấu xí, Thượng Quan Huyền Ý biến thành một thiếu niên trên mặt có một vết bớt, Mạc Vô Nhai biến thành một trung niên đại thúc.
Tiêu Lăng Hàn đi ra đầu tiên, kế đến là Ân Thiên Duệ, cuối cùng mới là Mạc Vô Nhai và Thượng Quan Huyền Ý đi cùng nhau. Sở dĩ đi tách ra như vậy cũng là để đánh lừa tai mắt quần chúng.
Thượng Quan Huyền Ý cảm thấy Tiêu Lăng Hàn không hổ là đại ma vương, mánh khóe thật nhiều, khiến người ta khó lòng phòng bị. Nếu tiền thế mình có được một nửa thông minh tài trí của hắn, cũng không đến mức bị truy sát đến mức lên trời không lối, xuống đất không cửa. Mỗi khi hồi tưởng lại đều là một bầu nước mắt chua xót!
Dưới bầu trời đêm tối tăm, bốn bóng người có vóc dáng khác nhau không ngừng lao nhanh về phía trước. Từ đêm tối đến bình minh, lại từ bình minh đến đêm tối, họ đi qua rừng rậm, băng qua đầm lầy, lội qua sông ngòi.
—
“Phù triện đã dùng gần hết, đan dược cũng không còn, còn nửa ngày đường nữa là tới tòa thành tiếp theo, chúng ta cần vào đó bổ sung vật tư. Bằng không nếu lại gặp phải người truy sát, chúng ta đều chạy không thoát.” Tiêu Lăng Hàn ngồi trên một tảng đá lớn nói với ba người.
Thời gian qua, mấy người bọn họ đã hố sát không ít tu sĩ, người có tu vi cao nhất là một tu sĩ Kim Đan đỉnh phong. Người nọ có thể bị giết, còn phải đa tạ yêu thú trong rừng rậm giúp sức. Tu vi thấp nhất thì Luyện Khí kỳ tầng bốn tầng năm đều có. Những người này đều là loại tấn cấp vô vọng, ôm ý nghĩ không bằng liều mạng một phen. Dù sao đều là tới dâng mạng, tặng đầu người, dâng linh thạch, bốn người bọn họ đương nhiên là vui vẻ gom sạch sành sanh.
“Thành tiếp theo là Vũ Hội thành, là một tòa đại thành, có truyền tống trận.” Mạc Vô Nhai nhìn Tiêu Lăng Hàn nói, ý tứ rất rõ ràng, có muốn đi ngồi truyền tống trận hay không, đợi mọi người tới được Vân Hoàng thành là tốt rồi.
“Vậy chúng ta tiến vào thành trước, rồi mới tính tiếp.” Tiêu Lăng Hàn nghĩ ngợi một lát, vẫn là đến lúc đó tùy cơ ứng biến.
“Được.”
“Tới rồi.”
Tiêu Lăng Hàn nhìn ra khoảng không xa tắp phía sau cách tầm ngàn mét, lạnh lùng mở miệng.
“Không phải chứ! Những người này còn muốn bám đuôi đến bao giờ nữa đây.” Thượng Quan Huyền Ý tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nói, khó khăn lắm hôm nay mới có một ngày không gặp phải người truy sát, thế mà lúc này liền có kẻ tới phá hỏng bầu không khí.
“Một Kim Đan sơ kỳ dẫn theo năm Trúc Cơ kỳ, Trúc Cơ sơ kỳ hai người, Trúc Cơ trung kỳ hai người, Trúc Cơ hậu kỳ một người.” Thần thức của Tiêu Lăng Hàn quét qua phía sau, nói với ba người.
Bốn người ăn ý đứng dậy, tiến về hướng Vũ Hội thành. Chỉ là họ mới đi ra được một ngàn mét, tu sĩ Kim Đan kỳ phía sau đã truy đuổi tới nơi. Đối phương không nói hai lời liền bắt đầu phát động công kích về phía bọn họ. Thiên Duệ và Thượng Quan Huyền Ý hoàn toàn không có sức chống đỡ, vội vàng lui sang một bên, Tiêu Lăng Hàn cầm kiếm nghênh đón.
Hắn và tu sĩ Kim Đan sơ kỳ đối kích một chiêu, kinh động chim chóc trong lâm trung tứ tán kinh đào. Trên cánh tay Tiêu Lăng Hàn bị vạch một đường rách nhỏ, nhưng không hề chảy máu. Khoảng cách về cảnh giới bày ra đó, tuy rằng hắn đã dốc hết toàn lực, nhưng công kích hắn đánh ra vẫn như cũ không thể thương tổn kẻ địch mảy may.
Tiêu Lăng Hàn quay đầu nói với ba người còn lại: “Các ngươi đi trước.”
Qua nửa tháng ở chung này, ba người đều biết bản lĩnh của Tiêu Lăng Hàn, không nói hai lời liền quay đầu lao nhanh về phía trước.
“Tiểu tử, có chút bản lĩnh, bất quá chút bản lĩnh này của ngươi vẫn chưa đủ nhìn.” Nam tu Kim Đan kỳ tay cầm một thanh đại đao, nhìn thiếu niên đối diện, lạnh giọng mở miệng.
Hắn có được tin tức nội bộ, trong nhóm người này có kẻ sở hữu dị hỏa. Bản thân hắn không biết luyện đan, có dị hỏa cũng vô dụng. Vạn nhất trong quá trình thu phục dị hỏa mà tự thiêu chết mình thì được không bù nổi mất. Biện pháp tốt nhất chính là cầm tù tiểu tử sở hữu dị hỏa lại, bắt hắn chuyên môn luyện đan cho mình.
Hắn không ngờ thiếu niên nhỏ tuổi trước mặt đã có tu vi Trúc Cơ kỳ, tuổi còn nhỏ như thế, lại còn có thể tiếp được chiêu thức của mình, có thể thấy người này là thiên tài bực nào. Thiên tài thì đều nên yểu mệnh, trong mắt hắn loé lên một tia sát khí.
“Đủ nhìn hay không, thử rồi mới biết.”
Tiêu Lăng Hàn nắm chặt trường kiếm trong tay, cảm nhận được sát ý phóng ra từ nam tử đối diện, chiến ý sục sôi nhìn thẳng nam tu Kim Đan kỳ.
“Tìm chết!”
Nam tu Kim Đan kỳ nói xong, lại hướng Tiêu Lăng Hàn phát động công kích, lần này hắn sử dụng là thổ hệ pháp thuật. Chỉ thấy vùng đất dưới chân Tiêu Lăng Hàn mọc ra từng cây thổ thứ (gai đất) kiên cứng.
Trong tay hắn còn không ngừng múa may đại đao, Tiêu Lăng Hàn tay cầm trường kiếm đánh tới khó phân thắng bại với nam tu, một chút sơ hở liền khiến trên người nhiều thêm một vết thương nhỏ.
Tiêu Lăng Hàn cũng bắt đầu sử dụng thổ hệ pháp thuật, nhưng chỉ có thể san phẳng một phần nhỏ thổ thứ trên mặt đất, căn bản không thể so sánh với chiêu số mà nam tu Kim Đan kỳ thi triển. Nơi hắn có thể đặt chân ngày càng ít, mắt thấy sắp sửa rơi vào trong hố thổ thứ. Nếu thật sự rơi xuống, nhất định sẽ bị đâm thủng lỗ chỗ, nghĩ đến hình ảnh kia hắn liền có chút không rét mà run.
Vào thời khắc mấu chốt, Tiêu Lăng Hàn phát động thần thức công kích, nam tu Kim Đan kỳ ôm đầu, thống khổ lăn lộn trên mặt đất.
Tiêu Lăng Hàn tay phải cầm kiếm cắm xuống đất, mượn lực bay vút lên không trung, một cái lộn mèo dẫm trên thân kiếm, ngự kiếm phi hành đến trước mặt nam tu Kim Đan kỳ, vung nắm đấm bắt đầu nện người.
Năm phút sau, nam tử rốt cuộc bị hắn trực tiếp đánh nổ đầu.
—