← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 24: Đến Thiên Huệ Lâu dùng bữa

24 min read 01.09.2026

Rất nhiều tiếng bàn tán xôn xao lọt vào tai Thượng Quan Huyền Ý, nhưng hắn lại chẳng mảy may để tâm, vẻ mặt bất động như không nghe thấy gì. Hắn thầm nghĩ, mấy kẻ mở miệng chê hắn ngốc mới thật sự là một lũ ngu ngốc.

Thấy cả phút trôi qua mà chẳng còn ai ra giá cạnh tranh, vị đấu giá sư mới không cam lòng lên tiếng: “Một ngàn hạ phẩm linh thạch lần thứ nhất!”

Dừng lại năm giây, đấu giá sư tiếp tục hô: “Còn ai ra giá nữa không? Một ngàn hạ phẩm linh thạch lần thứ hai!”

Lần này dừng lại mười giây, thấy dưới khán đài vẫn im hơi lặng tiếng, vị đấu giá sư đành bất lực hô lớn: “Một ngàn hạ phẩm linh thạch lần thứ ba, thành giao!”

Hôm nay ở buổi đấu giá, ai nấy trong nhóm đều có thu hoạch riêng, vậy nên vừa bước ra khỏi đấu giá hành, cả đám liền kéo nhau tới tửu lâu tốt nhất Thiên Huệ Thành để dùng bữa.

“Ồ, đây chẳng phải là Tôn thiếu sao? Hôm nay ngọn gió nào thổi ngươi có thời gian rảnh rỗi đến Thiên Huệ Lâu dùng bữa thế này?”

Người vừa nói là một thiếu niên chừng mười sáu tuổi, khoác trên mình bộ pháp y màu xanh bảo thạch. Diện mạo gã rất đỗi bình thường, nhưng cặp lông mày kiếm phối với đôi mắt hổ lại khiến gã trông có vẻ hung thần ác sát.

Một thiếu niên khác mặc pháp y màu thanh diệp bước tới, giơ tay chặn trước mặt Tôn Thiên Tường, cợt nhả phụ họa: “Tôn thiếu, không phải ngươi lại muốn bao mấy huynh đệ tụi ta một chầu đấy chứ? Ha ha ha…”

“Kìa, vị mỹ nhân này không phải là kẻ mấy hôm trước chủ động sà vào lòng ta đó sao? Tôn thiếu quả là diễm phúc không cạn nha! Hương vị của hắn thế nào? Khi nào thì cũng phải để huynh đệ tụi ta nếm thử một chút chứ? Ha ha ha…”

Kẻ vừa lên tiếng lần này là một thiếu niên cũng tầm mười sáu tuổi, mặc một thân pháp y kim sắc. Gã có vóc dáng bụng phệ eo tròn, đầu to tai béo, ánh mắt gã đầy vẻ mập mờ nhìn qua nhìn lại giữa Ân Tuyên và Tôn Thiên Tường.

Ba người này lần lượt là công tử của các đại gia tộc trong ngũ đại gia tộc ở Thiên Huệ Thành: La Tinh Thành của La gia, Lý Quang Diệu của Lý gia và Kim Nguyên Bảo của Kim gia.

Bình thường mấy kẻ này vốn chẳng ưa gì Tôn Thiên Tường. Có một lần, ba tên này còn hợp mưu gài bẫy Tôn Thiên Tường một vố, khiến hắn thua cược và phải bao tụi gã một bữa no nê tại Thiên Huệ Lâu, tiêu tốn mất của Tôn Thiên Tường những ba vạn hạ phẩm linh thạch.

Mấy ngày trước, khi Ân Tuyên mới đặt chân đến Thiên Huệ Thành, gã đang sầu não không biết làm cách nào để tiếp cận Tôn Thiên Tường thì vô tình nhìn thấy Kim Nguyên Bảo. Trong đầu gã lập tức nảy ra một kế: giả vờ vô ý trượt chân té ngã, lao thẳng vào người Kim Nguyên Bảo. Gã đã vận dụng sự đặc thù của công pháp để diễn một màn, cuối cùng khiến Tôn Thiên Tường ra tay “anh hùng cứu mỹ nhân”, lại còn phải bồi thường cho Kim Nguyên Bảo mấy vạn linh thạch.

Sắc mặt Tôn Thiên Tường lúc này xanh mét, gương mặt nhỏ nhắn tức đến đỏ bừng, trông hệt như một con sư tử non đang bên bờ vực bạo nộ.

Trong nhóm sáu người tụi hắn, kẻ có tu vi cao nhất ngoài mặt là Mạc Vô Nhai, đang ở Trúc Cơ sơ kỳ. Thân hình gã cao lớn hơn hẳn mấy thiếu niên có mặt tại đây. Gã dắt tay Ân Thiên Duệ, trực tiếp lướt qua khoảng trống giữa ba kẻ cản đường mà đi thẳng vào trong Thiên Huệ Lâu.

La Tinh Thành bị gã gạt sang một bên hoàn toàn chưa kịp định thần, trên mặt hiện rõ vẻ ngơ ngác kiểu “ta là ai, đây là đâu?”.

Tiêu Lăng Hàn thấy vậy, lập tức kéo Thượng Quan Huyền Ý rảo bước theo sau bước vào tửu lâu, liếc mắt cũng chẳng thèm ngó ngàng tới ba kẻ bị bỏ lại phía sau, lựa chọn phớt lờ hoàn toàn.

Chỉ còn lại Ân Tuyên tiến thoái lưỡng nan, đứng chôn chân tại chỗ cũng không xong mà đi tiếp cũng chẳng được, chủ yếu là vì gã vừa bị Kim Nguyên Bảo réo tên chỉ điểm. Gã đành dùng ánh mắt cầu cứu nhìn sang Tôn Thiên Tường bên cạnh.

“Các ngươi muốn làm gì? Đừng quên nơi này vẫn là Thiên Huệ Thành!” Tôn Thiên Tường trừng mắt nhìn ba kẻ trước mặt.

Lý Quang Diệu hừ lạnh một tiếng: “Ta không tin ngươi có thể trốn ở Thiên Huệ Thành này cả đời. Đến lúc đó để xem còn ai cứu nổi ngươi! Chúng ta đi.”

Đến khi Tôn Thiên Tường dẫn theo Ân Tuyên vào tới bao sương, bốn người kia đã gọi sẵn một bàn thức ăn.

“Xem ra ngươi khá là bị người ta ghét bỏ đấy.”

Thượng Quan Huyền Ý hớn hở nhìn Tôn Thiên Tường cười trên nỗi đau của người khác, trong lòng thầm nghĩ cái đuôi đáng ghét này xem ra ở Thiên Huệ Thành sống cũng chẳng vẻ vang gì cho cam!

“Hừ, đồ nhà quê!” Tôn Thiên Tường khinh bỉ đáp lại.

Thượng Quan Huyền Ý tự đánh giá lại bản thân từ trên xuống dưới mấy lượt. Hôm nay hắn mặc bộ tử sắc pháp y do Tiêu Lăng Hàn tặng, trên đầu cài cây ngọc trâm đều là thượng phẩm pháp khí, cả người toát lên dáng vẻ của một tiểu thiếu gia thế gia chính hiệu, gia thế bất phàm, khí vũ tuyên ngang, chỗ nào giống đồ nhà quê cơ chứ?

“Ta giống đồ nhà quê lắm sao?” Thượng Quan Huyền Ý quay sang hỏi Ân Thiên Duệ.

“Không giống.” Ân Thiên Duệ thành thật lắc đầu. Bộ pháp y hôm nay Huyền Ý mặc có thể chống đỡ được cả đòn công kích của tu sĩ Kim Đan kỳ, nhìn chất liệu là biết giá trị không hề nhỏ rồi.

Nhận được câu trả lời vừa ý, Thượng Quan Huyền Ý lại đưa mắt nhìn Mạc Vô Nhai.

“Không giống.”

Còn chưa kịp hỏi tới Ân Tuyên, Ân Tuyên đã vội vàng lên tiếng:

“Không giống.”

Tiêu Lăng Hàn cũng buông lại hai chữ ngắn gọn:

“Không giống.”

“Xem ra ánh mắt của mọi người đều tương đồng cả. Thôi bỏ đi, ta tuy tuổi còn nhỏ nhưng đại lượng bao dung, không thèm chấp nhặt với kẻ mắt mù làm gì.”

Kẻ vừa bị mắng là “mắt mù” Tôn Thiên Tường: “…” Đây rõ ràng là đang mắng xéo hắn lấy lớn hiếp nhỏ, lại còn chửi hắn mù mắt!

Thấy từng đĩa linh thái (rau) và thịt yêu thú sắc hương vị toàn được bưng lên bàn, mấy người bọn họ chẳng ai khách khí với ai, đều vùi đầu vào ăn uống kịch liệt. Gặp phải tình cảnh này, tay chậm thì hết, tay nhanh thì được ăn nhiều.

“Ngươi ăn chậm một chút.”

Mạc Vô Nhai nhìn dáng vẻ ăn như hổ đói của Ân Thiên Duệ, chỉ sợ y tự làm mình nghẹn.

“Ngươi thì hiểu cái gì, chúng ta đều đang tuổi lớn, cần phát triển thân thể.”

Nói rồi y còn ngẩng đầu liếc nhìn bốn người còn lại một cái. Thấy bốn người kia chẳng ai nói lời nào, chỉ có tiếng đũa bát va chạm lách cách, Ân Thiên Duệ liền vội vàng tiếp tục chiến đấu.

Mạc Vô Nhai: “…” Bản thân gã cũng chỉ lớn hơn năm người này vài tuổi mà thôi, gã cảm thấy lòng tự trọng của mình vừa phải chịu một vạn điểm sát thương!

Một bàn thức ăn thịnh soạn đều bị mấy cái tàu ngầm này quét sạch bách, ai nấy đều cảm thấy thỏa thuê mãn nguyện, dĩ nhiên ngoại trừ Mạc Vô Nhai.

Bữa cơm này tiêu tốn tổng cộng hơn một vạn hạ phẩm linh thạch, đều do Tôn Thiên Tường chi trả. Chẳng còn cách nào khác, theo lời hắn nói thì nơi này là địa bàn của hắn, hắn làm chủ mời khách là chuyện đương nhiên.

Thượng Quan Huyền Ý thấy Tôn Thiên Tường hào phóng tính tiền, liền chân thành bảo gã: “Xem tại ngươi biết điều như vậy, ta liền không chấp nhặt chuyện trước kia ngươi mắng ta là đồ nghèo kiết xác nữa.”

Ít nhất chuyện này cũng giúp Tôn Thiên Tường hóa giải được ý định trùm bao tải đánh lén của Thượng Quan Huyền Ý trước đó!

Tôn Thiên Tường hừ lạnh một tiếng, hắn chẳng qua là không muốn bị lũ nghèo kiết xác xem thường mà thôi.

Tất nhiên, hắn hoàn toàn không biết hành động vô tình này của mình đã cứu rỗi bản thân khỏi một trận đòn tơi tả.

Đã có người tình nguyện làm kẻ coi tiền như rác thì những người khác tội gì không nhận, thế là mọi người nhìn Tôn Thiên Tường lại thấy thuận mắt hơn hẳn.

Cơm no rượu say thì trời đã chập choạng tối. Bước ra khỏi Thiên Huệ Lâu, đập vào mắt là cảnh ráng hồng ngập trời, tịch dương tây hạ, phong cảnh vô cùng mê người.

Không khí ở dị giới trong lành, non nước hữu tình, bầu trời luôn mang một màu xanh thuần khiết, mới tới đây hơn một năm mà Tiêu Lăng Hàn đã đem lòng yêu thích nơi này. Điểm không tốt duy nhất ở đây chính là giết người không phạm pháp, thực lực vi tôn, chỉ cần sẩy chân một cái là liền biến thành tro bụi làm nền cho kẻ khác ngay.

Mấy người bọn họ cùng Tôn Thiên Tường đi dạo trên phố, ai nấy đều cảm thấy bản thân biến thành tâm điểm chú ý, ai bảo Tôn Thiên Tường là danh nhân của Thiên Huệ Thành cơ chứ! Cả đám đều không muốn bị người ta vây xem như khỉ trong rạp xiếc, thế nên đành phải quay trở về thành chủ phủ trước.

Sau khi trở về, Tiêu Lăng Hàn liền kéo Ân Thiên Duệ vào phòng mình, đương nhiên đi theo sau còn có Thượng Quan Huyền Ý và Mạc Vô Nhai.

Đợi mọi người đều an tọa, Tiêu Lăng Hàn liền khởi động trận pháp trong phòng, tiện tay bố trí thêm một cái trận pháp cách tuyệt thần thức. Bảo đảm kép thế này mới khiến hắn yên tâm!

“Tiêu đại ca gọi ta tới đây là có chuyện gì sao?” Ân Thiên Duệ nhìn Tiêu Lăng Hàn, tò mò hỏi.

“Chuyện đó… quả thực có chút việc, đối với các ngươi mà nói thì hẳn là chuyện tốt!” Nói đoạn, Tiêu Lăng Hàn dùng ánh mắt phức tạp nhìn y một cái, đồng thời cũng liếc qua Mạc Vô Nhai.

Mạc Vô Nhai: “?” Chuyện này thì liên quan gì đến gã?

“Tiêu ca ca, huynh đã phát hiện ra điều gì sao? Có phải có liên quan đến kẻ đó không?” Thượng Quan Huyền Ý đôi mắt sáng rực nhìn Tiêu Lăng Hàn, gương mặt tràn đầy vẻ hóng hớt, mong chờ, cầu được bật mí. Hắn rất muốn biết tiếp theo đây mình sẽ được nghe bí mật động trời gì.

“Ừm, ngươi đoán không sai.” Tiêu Lăng Hàn khẽ gật đầu với Thượng Quan Huyền Ý.

“Hai người các ngươi đang đánh đố cái gì vậy? Tiêu đại ca mau nói cho ta biết đi!” Ân Thiên Duệ lay lay cánh tay Tiêu Lăng Hàn, mở to hai mắt nhìn qua nhìn lại giữa hắn và Thượng Quan Huyền Ý.

“Ta cho ngươi xem một đoạn ký ức, xem xong ngươi sẽ tự khắc minh bạch.”

Dứt lời, ngón tay phải của hắn điểm nhẹ lên ấn đường của Ân Thiên Duệ, truyền phần ký ức liên quan đến Ân Tuyên lưu trong Bích Không Châu sang cho y.

Sau khi truyền xong, ba người bọn họ liền lặng im đứng một bên chờ đợi.

Trôi qua một canh giờ, Ân Thiên Duệ mới chậm rãi mở mắt, lúc này lệ đã nhạt nhòa khắp mặt y, tình cảnh này khiến Mạc Vô Nhai hoảng hốt không thôi.

“Biểu đệ, đệ làm sao vậy? Đừng khóc mà! Có chuyện gì cứ nói với biểu ca.” Mạc Vô Nhai luống cuống tay chân lau nước mắt cho Ân Thiên Duệ.

Ân Thiên Duệ nhào tới ôm chầm lấy Mạc Vô Nhai, vùi đầu vào trước ngực gã, phát ra tiếng khóc nghẹn ngào.

Thượng Quan Huyền Ý vốn dĩ còn đang chờ xem trò vui, lại bị dáng vẻ lúc này của Ân Thiên Duệ làm cho trố mắt ngoác mồm, hoàn toàn không hiểu mô tê gì.

Tiêu Lăng Hàn liền nắm tay kéo hắn rời khỏi phòng, sau khi bước ra ngoài liền tiện tay đóng cửa lại. Lúc này Tiêu Lăng Hàn mới sực nhận ra, hắn ngơ ngác quay đầu nhìn ba chữ “Tân Nhã Cư” trên biển phòng. Đây rõ ràng là phòng của hắn mà! Tại sao hắn lại phải đi ra ngoài? Kẻ nên đi ra ngoài không phải là hai người bên trong sao?

Thôi bỏ đi, nể tình kiếp trước hai kẻ đó đều phải chết thảm, hắn cũng lười so đo chấp nhặt với bọn họ.

Thượng Quan Huyền Ý bị Tiêu Lăng Hàn lôi ra khỏi phòng vẫn cảm thấy mơ hồ, hắn thấy Tiêu Lăng Hàn cứ nhìn chằm chằm cánh cửa phòng mà ngẩn người, bèn tò mò hỏi: “Tiêu ca ca, chúng ta đi đâu bây giờ?”

“Đi gặp thành chủ.” Tiêu Lăng Hàn hoàn hồn, thuận miệng đáp.

“Đi gặp thành chủ làm gì? Huynh đừng nghĩ quẩn nha! Thành chủ hiện tại là Nguyên Anh kỳ lão tổ đó, huynh bây giờ mà tới tìm ngài ấy thì chẳng khác nào tự nộp mạng hiến tế.” Thượng Quan Huyền Ý dùng thái độ bày ra vẻ “ta là đang nghĩ cho huynh” mà nói.

Tiêu Lăng Hàn đưa tay búng một cái rõ đau lên trán hắn: “Nghĩ bậy bạ gì đó? Ta tự có chính sự cần tìm thành chủ.”

Thượng Quan Huyền Ý lập tức cảnh giác bảo: “Nói trước cho huynh biết, nếu hai người các ngươi mà có đánh nhau, ta chỉ chịu trách nhiệm đứng một bên xem kịch thôi đấy!”

Tiêu Lăng Hàn cười nhạo một tiếng: “Hì hì hì, nếu ta và ngài ấy thật sự có đánh nhau, ta nhất định sẽ kéo ngươi lại làm bia đỡ đạn đầu tiên.”

“Tu vi của ta thấp kém, có làm bia đỡ đạn cũng chẳng ích gì. Hay là chúng ta đi tìm Mạc gia gia trước, kéo Mạc gia gia cùng đi đi?” Thượng Quan Huyền Ý hiến kế.

Tiêu Lăng Hàn dùng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng nhìn Thượng Quan Huyền Ý, khẽ lắc đầu: “Hết thuốc chữa rồi, haiz!”

“Tiêu ca ca, huynh chớ có không nghe lời người lớn, coi chừng chịu thiệt thòi ngay trước mắt bây giờ!” Thượng Quan Huyền Ý kiên trì khuyên nhủ.

Tiêu Lăng Hàn trực tiếp bị Thượng Quan Huyền Ý chọc cho bật cười: “Người lớn? Ngươi á? Ha ha!”

“Đây chẳng phải là cách ẩn dụ sao? Ta nghe người bên ngoài đồn đại Tôn thành chủ tính tình vô cùng bạo táo, chỉ cần có chút không vừa ý liền thẳng tay đánh chết hạ nhân. Đã có mấy lần ngài ấy suýt chút nữa là tiễn Tôn thiếu đi chầu ông bà rồi, đó còn là con trai ruột của ngài ấy đấy, huống chi chúng ta so với Tôn thiếu thì chẳng qua chỉ là người qua đường giáp ất bính đinh.” Thượng Quan Huyền Ý tự đắc nghĩ rằng giọng mình rất nhỏ không ai nghe thấy, ghé sát tai Tiêu Lăng Hàn thì thầm.

“Lời đồn đại không thể tin hoàn toàn, huống hồ tối qua chúng ta thấy thành chủ trông cũng rất bình thường đó thôi?” Tiêu Lăng Hàn chẳng mấy bận tâm.

“Đó là bởi vì có Mạc gia gia ở đấy, nghe nói bọn họ là bạn vong niên, thời niên thiếu từng cùng nhau học tập tại Hoàng Cực Học Viện. Huống chi vũ lực của Mạc gia gia cao hơn thành chủ nha! Thành chủ mà có nổi điên phát tác, chẳng phải trong vòng một nốt nhạc sẽ bị Mạc gia gia tát cho dẹp lép sao?” Nói đến đây, Thượng Quan Huyền Ý còn khoa chân múa tay, nắm chặt nắm đấm nhỏ của mình.

“Ngươi nói cũng có lý, Mạc gia gia không chỉ có vũ lực vượt trội hơn Tôn thành chủ mà còn tinh thông trận pháp, nếu thật sự đánh không lại thì vẫn có thể dùng trận pháp vây khốn thành chủ. Mà khoan đã, ta việc gì phải đứng đây bàn luận với ngươi xem vũ lực của ai cao hơn chứ?” Tiêu Lăng Hàn cảm thấy nếu mình còn tiếp tục đứng đây đôi co với Thượng Quan Huyền Ý, phỏng chừng lát nữa gặp Tôn thành chủ sẽ bị ngài ấy tẩn cho một trận tơi bời hoa lá thật.