Chương 119: Nhiệm vụ ngoại xuất
【119: Tuyệt thế hung thú Mộng Mạc】 Cập nhật hồi một
Nghe Tiêu Lăng Hàn truyền âm, Mạc Vô Nhai lập tức lấy lại bình tĩnh, không còn hoang mang nữa. Hắn ung dung nhìn dân làng, thần thái hoàn toàn tự nhiên.
“Mọi người yên lặng, nghe ta nói. Thực ra đêm qua đồng bạn của chúng ta là cố ý để quái vật bắt đi, có như vậy chúng ta mới có thể theo chỉ dẫn của đệ ấy mà tìm được những người mất tích còn lại.”
“Mạc sư huynh, huynh nói bậy bạ gì đó? Rõ ràng đêm qua khi Sở sư đệ bị bắt đi, chỉ có một mình Tiêu sư đệ đuổi theo. Ta thấy bóng dáng con quái vật kia cực kỳ giống Tiêu sư đệ. Các người không thể…” Nói đến đây, Hồ Sinh Sinh liền im bặt, bộ dạng kia như thể nàng ta đang vô cùng sợ hãi Tiêu Lăng Hàn.
Lần này thì dân làng không thể giữ bình tĩnh được nữa, ánh mắt họ nhìn Tiêu Lăng Hàn tràn ngập vẻ bất thiện.
Thượng Quan Huyền Ý tức tới mức toàn thân run rẩy, hận không thể băm vằn người đàn bà ăn nói hàm hồ này ra làm muôn mảnh.
“Hồ sư muội, ta biết muội đang sợ hãi, nhưng muội không cần lo lắng. Kế hoạch đêm qua chính là do Tiêu sư đệ và Sở sư đệ cùng nhau vạch ra. Chỉ cần đi theo con chuột này, chúng ta sẽ tìm được Sở sư đệ.” Mạc Vô Nhai ôn hòa mỉm cười với Hồ Sinh Sinh, song nụ cười lại chẳng chạm đến đáy mắt. Trên tay hắn đang giơ lên một con chuột xám xịt, trông chẳng khác gì lũ chuột thông thường hay phá hoại trong nhà.
Nhìn thấy con chuột đó, dân làng đều đổ dồn ánh mắt hoài nghi về phía Mạc Vô Nhai. Loại chuột này hầu như nhà nào chẳng có, thứ này mà thật sự dẫn đường được sao? Nhìn thế nào cũng không thấy nó có điểm gì đặc biệt cả.
Phệ Linh Thử vừa được Thượng Quan Huyền Ý thả ra khỏi không gian linh thú, đầu óc nó còn đang mơ màng thì đã bị Mạc Vô Nhai tóm lấy giơ lên. Thấy một đám phàm nhân cứ chỉ trỏ vào mình, nó cao ngạo ngẩng cao đầu, khinh bỉ nhìn lũ người trần mắt thịt trước mặt. Chuột đại gia ta đây thèm chấp nhặt với đám phàm nhân vô tri các ngươi chắc.
“Đạo hữu, con chuột này của ngươi rõ ràng là một con chuột nhắt tầm thường, làm sao có thể giúp chúng ta tìm được người mất tích chứ?” Thôn trưởng giễu cợt lên tiếng, bất tiết nhìn con Phệ Linh Thử trong tay Mạc Vô Nhai.
Phàm nhân không nhận ra nó thì cũng thôi đi, đến kẻ có tu vi Trúc Cơ Kỳ này mà cũng dám coi thường mình, Phệ Linh Thử tức tới nổ đom đóm mắt. Nó liền biến ra một viên linh thạch từ hư không, rồi cứ thế nhai “rôm rốp, rôm rốp” một cách ngon lành.
“Ngươi… ngươi…” Thôn trưởng tận mắt chứng kiến một con chuột tầm thường không những có thể lấy linh thạch ra từ hư không, mà lại còn ăn luôn cả linh thạch. Răng lợi của nó phải tốt đến mức nào mới có thể coi linh thạch như thức ăn được chứ? Lão sợ tới mức liên tục lùi lại hai bước, lúc này nhìn về phía Mạc Vô Nhai, ánh mắt lão đã tràn đầy vẻ kiêng dè, trong lòng càng thêm bồn chồn bất an.
“Mọi người thấy rồi chứ? Con chuột này của ta không phải là chuột thông thường, nó có thể ăn linh thạch thay cơm, tên gọi là Tầm Hương Thử. Nó có thể dựa vào mùi Thiên Lý Hương lưu lại trên người kẻ khác để giúp chúng ta tìm ra người cần tìm.” Mạc Vô Nhai quệt một cái mồ hôi không hề tồn tại trên trán. Vừa rồi hắn cũng bị hành động đột ngột của Phệ Linh Thử làm cho giật mình, nhưng may mà hắn kịp định thần, không để lộ sơ hở.
Dân làng xầm xì bàn tán một hồi lâu rồi cũng dạt ra nhường đường, duy chỉ có thôn trưởng là vẫn đứng im như phật sống ngay trước cửa.
Mạc Vô Nhai nhướng mày: “Thôn trưởng, ngài làm vậy là… không muốn tìm lại dân làng sao?”
Lời này của Mạc Vô Nhai vừa thốt ra, dân làng lập tức không đồng tình. Họ thi nhau khuyên nhủ thôn trưởng mau tránh ra, đừng cản trở tiên sư làm chính sự.
Thôn trưởng có nỗi khổ khó nói, bị mọi người chỉ trỏ bàn tán, lão đành phải dắt Trần Tỉnh đứng né sang một bên.
Mạc Vô Nhai dẫn theo mọi người, một tay đẩy phăng cánh cửa từ đường ra. Bên trong bài vị nhiều không đếm xuể, khiến người ta nhìn vào mà hoa mắt chóng mặt.
Đầu Phệ Linh Thử lệch về hướng nào, Mạc Vô Nhai liền bước về hướng đó, cuối cùng dừng lại trước một tấm bài vị khắc tên Trần Đại Hải.
Mạc Vô Nhai vừa định đưa tay lấy bài vị của Trần Đại Hải xuống thì tiếng của thôn trưởng đã vang lên ngăn cản: “Ngươi muốn làm gì? Đó là bài vị của con trai ta! Nó đã chết được mấy năm rồi, ngươi vẫn không chịu buông tha cho nó sao?” Giọng điệu của thôn trưởng ngập tràn oán giận, tức tối bất bình nói.
“Thôn trưởng, ngài hiểu lầm rồi. Ta chỉ phát hiện ra tấm bài vị này so với những tấm khác thì sạch sẽ hơn hẳn, nghĩ bụng chắc chắn là có người thường xuyên đến lau dọn.” Mạc Vô Nhai nhã nhặn giải thích. Đã có Phệ Linh Thử chỉ dẫn đến tận đây, tấm bài vị này tuyệt đối có vấn đề.
Nghe Mạc Vô Nhai nói vậy, mọi người đều nhìn vào bài vị, quả nhiên phát hiện ra điểm bất thường trên bài vị của Trần Đại Hải.
Theo lý mà nói, từ đường mỗi tháng vào ngày rằm mới có người đến quét dọn, bài vị ở đây đáng lẽ phải bám bụi như nhau mới đúng. Bởi vì ngoại trừ người quét dọn ra, những người khác bình thường không được phép tự ý vào từ đường. Rõ ràng bài vị của Trần Đại Hải có uẩn khúc. Tuy dân làng ở đây đều là phàm nhân, nhưng ai nấy đều không ngu ngốc. Thôn trưởng hết lần này tới lần khác lên tiếng ngăn cản, vậy lão ta chắc chắn có mối quan hệ trực tiếp đến những người bị mất tích. Nghĩ thông suốt điều đó, dân làng liền lục tục lui lại phía sau bọn người Tiêu Lăng Hàn. Họ chỉ là phàm nhân, làm sao đấu lại một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ như thôn trưởng chứ.
Mạc Vô Nhai thấy dân làng đều đứng về phía mình, thừa lúc thôn trưởng còn chưa kịp hoàn hồn trước chuyển biến này, hắn nhanh như cắt đưa tay chộp lấy bài vị của Trần Đại Hải định nhấc lên, kết quả lại thấy nó im lìm bất động.
Phệ Linh Thử thấy Mạc Vô Nhai sao mà vụng về thế, cái thân hình béo múp míp của nó liền nhảy phóc xuống cạnh bài vị rồi xoay nhẹ một cái. Sau những tiếng “cạch cạch” cơ quan chuyển động, phiến đá trên mặt đất dạt sang một bên, để lộ ra một lối đi dẫn xuống lòng đất.
Vì số lượng dân làng quá đông, Mạc Vô Nhai chỉ cho phép năm tráng đinh khỏe mạnh đi xuống cùng họ, những người còn lại đều ở ngoài từ đường chờ đợi.
Cả nhóm đi trong đường hầm khoảng chừng mười phút thì không gian trước mắt bỗng chốc mở rộng, hiện ra một mật thất dưới lòng đất rộng chừng năm trăm mét vuông.
Những người mất tích đều ở cả nơi này. Họ nằm la liệt trên đất, giống như đang ngủ say. Thế nhưng tình trạng của họ có vẻ không được ổn cho lắm, không chỉ linh lực cạn kiệt mà vài người còn mang nội thương.
“Đại ca!”
“Bảo nhi!”
“Tiểu đệ!”
Mấy người dân làng đi vào đều đã tìm được người thân của mình, ngặt nỗi dù họ có lay gọi thế nào thì những người trên đất vẫn không hề tỉnh lại.
“Tiên sư, ngài có thể xem giúp ta xem con trai ta bị làm sao không?”
Mạc Vô Nhai, Thượng Quan Huyền Ý và Quý Minh Giai liền tiến lên phía trước, chia nhau kiểm tra tình hình của những người đang hôn mê. Trong khi đó, Tiêu Lăng Hàn, Hồ Sinh Sinh cùng thôn trưởng và đứa cháu nội nhỏ của lão vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Hồ Sinh Sinh thấy vậy liền nhìn sang Tiêu Lăng Hàn: “Tiêu sư đệ, sao ngươi không lên giúp một tay?”
Tiêu Lăng Hàn quay đầu lại, nhìn Hồ Sinh Sinh với nụ cười như có như không, ánh mắt hắn khiến sống lưng nàng ta lạnh toát, bấy giờ hắn mới thản nhiên đáp: “Ta là học viên của Phù Viện.” Ý tứ ngoài lời chính là, ta không phải đan sư, có muốn cũng lực bất tòng tâm.
Trong mắt Hồ Sinh Sinh loé lên một tia âm hiểm, nàng ta trực tiếp ra tay đánh lén Tiêu Lăng Hàn. Nào ngờ biến cố lại xảy ra ngay trong chớp mắt tiếp theo, bản thân Hồ Sinh Sinh bỗng dưng bủn rủn rồi gục ngã xuống đất, ngay đến lão thôn trưởng bên cạnh cũng đổ rụp xuống theo. Tiêu Lăng Hàn chẳng nói chẳng rằng, dứt khoát vung tay ném thẳng cả hai người họ vào khu vực trung tâm nơi mọi người đang tụ tập.
Ngay vào lúc này, trong mắt đứa trẻ Trần Tỉnh đứng cạnh thôn trưởng chợt lóe lên một tia hồng quang quỷ dị. Nó lạnh lùng nhìn Tiêu Lăng Hàn ném hai người kia vào trong, hoàn toàn không có ý định ngăn cản.
“Sao thế? Vẫn chưa chịu hiện nguyên hình à?” Tiêu Lăng Hàn lạnh lùng nhìn đứa trẻ trước mặt.
Ngay từ lần đầu tiên gặp đứa nhỏ này, Tiêu Lăng Hàn đã phát hiện ra điểm bất thường của nó. Đến khi mở Linh Nhãn, quả nhiên hắn nhìn thấy một con hung thú đang nhe nanh múa vuốt, tên gọi là Mộng Mạc.
Theo lý mà nói, ở một nơi cằn cỗi như Hoàng Cực Đại Lục thì không nên xuất hiện loại tuyệt thế hung thú như Mộng Mạc. Khả năng duy nhất chính là nó đã được ai đó mang tới đây. Kẻ mang nó tới hẳn là nghĩ rằng ở cái nơi Hoàng Cực Đại Lục này sẽ chẳng có ai nhận ra được Mộng Mạc, thế nên mới yên tâm thả rông nó như vậy!
Cũng không biết con Mộng Mạc này đã hại biết bao nhiêu người rồi? Tân Nam Thôn này chắc chắn không phải là trạm dừng chân đầu tiên của nó. Hiện tại nó đã có thực lực Kim Đan Hậu Kỳ. Chẳng trách đối tượng nó nhắm vào toàn là những người có tu vi, phàm nhân đối với việc tăng tiến tu vi của nó đã không còn chút tác dụng nào nữa. Đợi đến khi nuốt chửng hết mộng cảnh của những người dưới đất kia, nó có lẽ sẽ thăng cấp lên đến Kim Đan Kỳ đỉnh phong.
Trần Tỉnh chớp chớp đôi mắt to tròn đen láy, vô tội nhìn Tiêu Lăng Hàn, bộ dạng giống như nghe không hiểu Tiêu Lăng Hàn đang nói cái gì.
“Nhìn ta làm gì? Ngươi đang kéo dài thời gian sao? Có phải chỉ cần qua một canh giờ nữa, tất cả mọi người ở đây đều sẽ chết trong giấc mộng? Để ta đoán xem, ngươi chắc là đang chờ đợi chủ nhân của mình có phải không?”
Quả nhiên, nghe thấy câu nói này của Tiêu Lăng Hàn, đồng tử của Trần Tỉnh co rụt lại thấy rõ.
Đột nhiên, Trần Tỉnh nhận ra ánh mắt Tiêu Lăng Hàn nhìn nó vô cùng rực rỡ, rõ ràng là thứ ánh sáng chỉ phát ra khi nhìn thấy một món mồi ngon.
Trong thoáng chốc, Trần Tỉnh cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng, sởn gai ốc, lông tóc toàn thân dựng đứng cả lên, không thể duy trì hình người được nữa.
Một con Mộng Mạc cao tới ba mét hiển hiện ngay trước mặt Tiêu Lăng Hàn. Ngoại hình của nó trông có nét hao hao giống voi, nhưng rõ ràng đây không phải là voi.
Toàn thân nó có màu xanh lam nhạt, trên cái đầu ngoài hai chiếc tai to bản và chiếc vòi dài thượt ra, thì trên đỉnh đầu còn mọc thêm hai chiếc sừng nhọn hoắt, trên móng vuốt sở hữu một hàng móng tay sắc lẹm. Trông nó vừa có nét ngộ nghĩnh lại vừa đáng yêu, nếu là người không biết rõ về nó, hoàn toàn không thể ngờ được rằng sinh vật này thực chất lại là một con tuyệt thế hung thú tàn bạo, chân chính giết người không chớp mắt, giết người không thấy máu.
Tiêu Lăng Hàn tự nhiên sẽ không bị vẻ bề ngoài của nó đánh lừa, thực ra hắn vẫn luôn tìm kiếm tung tích kẻ làm chủ nhân của con hung thú Mộng Mạc này.
Tại khu vực trung tâm, bọn người Thượng Quan Huyền Ý đang tìm cách cứu chữa cho những người hôn mê bất tỉnh, bỗng nhiên nhận ra lấy họ làm trung tâm, tất cả mọi người đã bị vây hãm trong một trận pháp. Rất nhanh sau đó, Quý Minh Giai liền mất đi ý thức, kế đến là Mạc Vô Nhai. Thần thức của Thượng Quan Huyền Ý đã đạt tới Kim Đan đỉnh phong nên hắn không bị ngất đi, trái lại, năm người phàm nhân kia vậy mà cũng không hề bị hôn mê.
Dần dần, Thượng Quan Huyền Ý nhìn thấy những người nằm trên đất lộ ra vẻ mặt vô cùng thống khổ. Hắn vội vàng bảo Phệ Linh Thử truyền lời cho Tiêu Lăng Hàn, giục hắn mau chóng ra tay, nếu không những người khác sẽ không chống đỡ được bao lâu nữa.
Ngay trong lúc một người một thú đang giằng co, Phệ Linh Thử từ trong trận pháp phóng “vút” một cái, bám chặt lên người Tiêu Lăng Hàn.
“Chít chít chít…” Chủ nhân bảo ngươi nhanh lên một chút.
Phệ Linh Thử nói xong lại ngó sang con Mộng Mạc. Sau khi nhìn rõ đại gia hỏa trước mắt, mắt nó bỗng chốc sáng rực lên tia xanh loáng, nước dãi thi nhau chảy ròng ròng: “Chít chít chít…” Món ngon tuyệt phẩm, ăn nó xong là mình có thể thăng cấp rồi.
Thế là, ánh mắt Phệ Linh Thử nhìn Mộng Mạc lập tức trở nên vô cùng nhiệt tình và khao khát, chẳng khác nào một kẻ si mê cuồng dại, nước dãi nhỏ tí tách lên cả y phục của Tiêu Lăng Hàn.
Tiêu Lăng Hàn nhìn bãi nước dãi trên vai mình, khóe miệng không khỏi giật giật. Con quỷ háu ăn này vậy mà cũng muốn nuốt chửng Mộng Mạc. Xem ra con Mộng Mạc này có vẻ ngoài khá “hút hàng” đấy chứ, Mặc Ảnh muốn ăn nó, mà ngay cả Phệ Linh Thử cũng thèm nhỏ dãi muốn xơi tái nó.
Mộng Mạc thực sự tức điên lên rồi. Vừa rồi tên phàm nhân hai chân đối diện dùng ánh mắt đó nhìn nó đã đành, bây giờ đến một con chuột hôi hám cũng dám dùng ánh mắt này nhìn nó. Không màng tới những chuyện khác nữa, nó là kẻ tiên phong phát động tấn công, từng đợt, từng đợt thần thức công kích cuồn cuộn đổ ập về phía Tiêu Lăng Hàn.
—