← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 107: Học viện Hoàng Cực

23 min read 01.09.2026

【107: Kẻ đứng sau tính kế】

Ba người tới Trí Mỹ Trai, bước vào bao sương, quả nhiên thấy Sở Mục Thần đã ngồi sẵn ở đó, xem chừng đã đợi được một lúc rồi.

“Thiên Duệ, đệ cũng tới à. Vị này là?” Sở Mục Thần thấy Ân Thiên Duệ đi phía sau Ân Thiên Thịnh thì nhiệt tình chào hỏi, rồi lại nghi hoặc nhìn sang Tiêu Lăng Hàn ở bên cạnh Ân Thiên Duệ, dường như trông hơi quen mắt.

“Sở sư huynh, đệ xin giới thiệu với huynh, vị này là hảo bằng hữu của đệ: Tiêu Lăng Hàn, hắn là học viên của Phù viện.”

“Tiêu sư đệ mau ngồi đi, mau xem đệ muốn ăn gì, đừng khách sáo, cứ tùy ý gọi món.” Sở Mục Thần đưa thực đơn cho Tiêu Lăng Hàn, ai không biết nhìn vào còn tưởng bữa cơm này là do gã mời khách.

Ân Thiên Thịnh có chút hồ nghi liếc nhìn Sở Mục Thần, tên này từ khi nào lại nói chuyện với người khác bằng thái độ ôn hòa, nhã nhặn như thế? Nhìn bộ dạng xum xoe nịnh bợ của gã, Ân Thiên Thịnh thậm chí còn hoài nghi mới không gặp có một khắc đồng hồ, tên này chẳng lẽ đã bị kẻ nào đoạt xá rồi sao?

“Được!” Tiêu Lăng Hàn đón lấy thực đơn, tùy ý gọi hai món, rồi lại đưa thực đơn cho Ân Thiên Duệ.

Đợi khi thức ăn được bưng lên bàn, Sở Mục Thần liền khởi động trận pháp của bao sương, như vậy bọn họ nói chuyện ở bên trong thì người bên ngoài sẽ không nghe thấy được.

“Thiên Duệ, hôm nay khảo thí thế nào?”

“Sở sư huynh, hôm nay… chuyện là như thế này.” Ân Thiên Duệ kể lại trải nghiệm ngày hôm nay một lượt, có điều cậu không nói ra chuyện Tiêu Lăng Hàn truyền âm cho mình.

“Nói như vậy là có kẻ đang nhắm vào đệ rồi.” Sở Mục Thần nhíu mày suy ngẫm một lát, ánh mắt nhìn về phía Ân Thiên Thịnh liền trở nên không mấy thân thiện.

“Vâng, chỉ là không biết người nọ là ai? Đệ cảm thấy ai cũng có khả năng.” Ân Thiên Duệ cảm thấy đại bộ phận người ở Đan viện đều không thân thiện với mình, thực sự không rõ kẻ muốn hại mình rốt cuộc là ai.

“Ngươi làm ca ca kiểu gì thế hả? Đệ đệ phải tham gia khảo thí mà ngươi cư nhiên còn có tâm trí chạy đi đấu đài với ta, suýt chút nữa đệ đệ ngươi đã bị người ta chỉnh đến mức phải cuốn gói sang Ngoại viện rồi.” Sở Mục Thần nghe Ân Thiên Duệ nói vậy, lập tức quay đầu súng chĩa thẳng vào Ân Thiên Thịnh mà kể tội. Tên này ngày nào cũng tìm gã đánh nhau, gã đã chán ngấy rồi, lại không tiện làm cụt hứng của hắn, chỉ đành ngày ngày bầu bạn đánh cùng hắn.

Ân Thiên Thịnh bị Sở Mục Thần nói cho có chút chột dạ, hắn cẩn thận liếc nhìn Tiêu Lăng Hàn một cái. Nếu không phải ba tháng trước hắn nhìn thấy kiếm pháp của Tiêu Lăng Hàn tinh thâm, ra kiếm dứt khoát lỗi lạc, thì dạo gần đây hắn cũng không mụ mẫm đầu óc suốt ngày muốn tìm người luyện kiếm để nâng cao kiếm pháp của mình. Chẳng phải sư tôn đã nói, kiếm tu chỉ có trong chiến đấu không ngừng nghỉ mới có thể thăng tiến nhanh nhất sao.

“Thiên Duệ, vậy đệ có đối tượng nào nghi ngờ không? Đợi ca ăn cơm xong sẽ đi khiêu chiến hắn.” Ân Thiên Thịnh gắp một đũa thức ăn vào bát đệ đệ mình, dùng giọng điệu nịnh nọt nói.

Ân Thiên Duệ lắc đầu, cậu cũng đang muốn biết là ai đây!

“Cát Thâm.” Tiêu Lăng Hàn thản nhiên thốt ra cái tên này, ba người đồng thời quay đầu nhìn về phía hắn.

“Đại sư huynh? Sao có thể là huynh ấy được?”

“Bởi vì đệ quá xuất sắc, quá được sư tôn của đệ yêu thích, điều quan trọng hơn chính là vì…”

“Dị hỏa!” Sở Mục Thần tiếp lời.

“Ta bây giờ sẽ đi tìm hắn khiêu chiến.” Ân Thiên Thịnh nói rồi cầm lấy kiếm định đi ra ngoài.

“Sao các người không kéo ta lại?” Đi đến cửa, hắn quay đầu nhìn mấy người, buồn bực nói.

“Người ta là tu vi Kim Đan đỉnh phong, ngươi đi tới đó còn chưa kịp giáp mặt đã bị uy áp của người ta đè bẹp xuống đất rồi. Bản thân ngươi nghĩ không thông muốn đi tìm cái chết, bọn ta có muốn cản cũng cản không nổi nha!” Sở Mục Thần nhún vai, dáng vẻ trông rất đỗi bất lực, nhưng ý cười trong mắt lại chẳng thể nào che giấu được.

Ân Thiên Thịnh hậm hực ngồi phăng xuống ghế, “Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ cứ thế mà hời cho cái thằng rùa rụt cổ kia sao?”

“Đại ca, hiện tại Tiêu đại ca cũng chỉ là nghi ngờ, không hề có chứng cứ, huynh đừng có bốc đồng như vậy.”

“Cần chứng cứ cái gì, tám chín phần mười chính là cái thằng rùa rụt cổ kia rồi. Cái đám luyện đan sư các ngươi suốt ngày không lo luyện đan cho tốt, toàn nghĩ mấy trò tà môn ngoại đạo. Đâu có như chúng ta, không phục thì tới chiến!” Nhắc tới người của Đan viện là hắn lại bốc hỏa, hiện tại đám người bên Đan viện đều không bán đan dược cho hắn nữa, chính là vì trước đó hắn đã tới Đan viện tìm người khiêu chiến.

Tiêu Lăng Hàn trái lại thấy việc này rất bình thường, nơi nào có người nơi đó có giang hồ, ngay cả người trong cùng một gia tộc còn tính kế lẫn nhau, huống chi là những kẻ bắn đại bác cũng không tới quan hệ kia.

“Hạng võ biền!”

“Họ Sở kia, ngươi có phải lại muốn tỷ thí với ta không?”

Sở Mục Thần liếc xéo Ân Thiên Thịnh một cái, khinh bỉ nói: “Đánh cũng đánh không lại, tỷ thí nữa thì vẫn thế thôi. Làm việc không động não, không phải hạng võ biền thì là cái gì?”

“Hừ!”

“Nếu đúng là Đại sư huynh của đệ ra tay, vậy thì kế tiếp đệ còn một trận tỷ thí nữa, gã khẳng định sẽ không để đệ thuận lợi tham gia đâu.” Sở Mục Thần nhìn Ân Thiên Duệ đầy quả quyết.

“Đây là ở trong học viện, gã không đến mức làm việc ngang nhiên trắng trợn như vậy chứ?” Ân Thiên Duệ nói với giọng điệu có chút thiếu tự tin, sao cậu lại cảm thấy ở trong học viện mà tính mạng nhỏ của mình sắp sửa không giữ nổi thế này? Học viện chẳng phải cấm giết người sao?

“Thiếu niên, ngươi quá ngây thơ rồi.” Tiêu Lăng Hàn nhìn Ân Thiên Duệ bằng ánh mắt có vài phần đồng cảm.

“Không sao, tiểu đệ, đệ tới động phủ của đại ca ở cùng đại ca, đại ca bảo vệ đệ.” Ân Thiên Thịnh vỗ vỗ bả vai Ân Thiên Duệ, cam đoan nói.

Ân Thiên Duệ cảm kích nhìn đại ca nhà mình, vẫn là đại ca tốt nhất! Thế nhưng đại ca chỉ có thực lực Trúc Cơ đỉnh phong, đối đầu với tu sĩ Kim Đan đỉnh phong thì vẫn không đáng xem nha! Đảo mắt một vòng, cậu nhìn sang Tiêu Lăng Hàn, Tiêu Lăng Hàn chính là người ngay cả tu sĩ Kim Đan kỳ cũng từng gài bẫy giết chết, liền ngập tràn mong đợi hỏi: “Tiêu đại ca có đại pháp gì không?”

“Rất đơn giản nha!”

Thấy Tiêu Lăng Hàn nói một câu xong liền tự đắc ý bắt đầu ăn đồ ăn, khiến hai huynh đệ ở bên cạnh sốt ruột không thôi.

“Tiêu sư đệ, chỉ cần đệ có cách giúp đỡ đệ đệ ta, ta quyết định sẽ không khiêu chiến đệ nữa.”

Lời này của Ân Thiên Thịnh vừa thốt ra, Sở Mục Thần liền quăng cho hắn một ánh mắt kỳ quái. Thực lực của Tiêu Lăng Hàn ngay cả gã còn không nhìn thấu, tên này vậy mà còn muốn khiêu chiến người ta, coi chừng bị người ta hành cho một trận tơi tả, khi đó thì mất mặt lớn rồi.

Ân Thiên Thịnh tên này đúng là thật biết đề cao bản thân, cũng không biết hắn lấy đâu ra sự tự tin đó nữa.

Tiêu Lăng Hàn suýt chút nữa bị câu nói này của Ân Thiên Thịnh làm cho sặc, hắn liếc hắn một cái, cười như không cười nói: “Nói như vậy thì ta còn phải đa tạ ngươi vì đã không khiêu chiến ta rồi.”

“Dễ nói dễ nói, mọi người đều là bằng hữu, nếu lỡ tay làm đệ bị thương thì không tốt.” Ân Thiên Thịnh bày ra bộ dạng như thể ngươi đã vớ được món hời lớn vậy, kỳ thực trong lòng hắn rõ mồn một, bản thân rất có thể không phải là đối thủ của Tiêu Lăng Hàn. Nhưng con người ta phải có lòng tự tin, không thể làm tăng chí khí người khác, diệt uy phong nhà mình!

Ân Thiên Duệ ở một bên không còn mặt mũi nào để nhìn nữa, từ sau khi ở cùng Sở Mục Thần lâu ngày, da mặt của đại ca nhà mình càng lúc càng dày lên rồi.

Sở Mục Thần gắp một đũa thịt đưa thẳng vào trong miệng Ân Thiên Thịnh.

“Nói lắm thế, bao nhiêu thịt đây còn không đủ cho ngươi nhét kẽ răng sao?”

Tiêu Lăng Hàn kỳ quái nhìn Sở Mục Thần một cái, cử chỉ của hai người này có phải có chút không bình thường không? Một người đút vô cùng tự nhiên, một người ăn vô cùng hiển nhiên, nhìn kiểu gì cũng giống như… chuyện mà tình lữ mới làm! Hai người này không lẽ là…

“Tiêu sư đệ, đệ ăn no chưa?” Sở Mục Thần bị Tiêu Lăng Hàn nhìn đến mức da gà nổi khắp người, cảm giác tâm tư nhỏ nhặt này của mình đã bị hắn nhìn thấu tâm can. Thế nhưng tức phụ còn chưa lừa được tới tay, vạn nhất bị Tiêu Lăng Hàn nói toạc ra ngay tại đây, hạnh phúc nửa đời sau của gã coi như tiêu tùng.

“Ừm, đệ ăn no rồi, Sở sư huynh, Ân sư huynh hai người cứ thong thả ăn.” Bất thình lình bị nhồi cho một họng cẩu lương! Không no cũng phải no rồi.

“Thiên Duệ, lát nữa đệ đem tâm đắc luyện đan của Đan sư ngũ cấp tới tặng cho sư tôn của đệ đi.” Tiêu Lăng Hàn nhấp một ngụm trà, ung dung thong thả nói.

“Hả? Đệ lần này đâu có ra ngoài lịch luyện, đệ nên nói thế nào đây?” Ân Thiên Duệ nghe Tiêu Lăng Hàn nói vậy thì ngẩn ra, trước đó hắn chẳng phải đã bảo đệ ấy đợi sau khi ra ngoài lịch luyện trở về mới đem tâm đắc luyện đan tới hiếu kính sư tôn sao? Sao đột nhiên lại thay đổi ý định rồi?

“Đệ cứ nói với Từ viện trưởng, đó là do đại ca của đệ tặng cho đệ. Đừng quên còn phải nói với ngài ấy chuyện trận pháp đặt hỏa thạch lúc đệ luyện đan hôm nay đã bị người ta giở trò tay chân, thuận tiện nhắc tới một câu, Cát Thâm không vừa mắt đệ.”

“Ồ, đệ biết rồi.” Tuy rằng không biết dụng ý của Tiêu Lăng Hàn khi bảo cậu làm như vậy, nhưng cậu biết chắc chắn là vì muốn tốt cho mình.

“Như vậy là xong rồi sao?” Ân Thiên Thịnh hoài nghi nhìn Tiêu Lăng Hàn, sự tình có thể giải quyết được sao?

“Mượn đao giết người!” Sở Mục Thần suy nghĩ một chút rồi nói.

“Ừm.”

“Ta nói hai người các ngươi đang chơi trò đố chữ gì thế hả?” Ân Thiên Thịnh bất mãn trừng mắt nhìn Sở Mục Thần, hai người này nói chuyện cũng không nói cho rõ ràng, làm hắn nghe mà mơ mơ màng màng. Quay đầu nhìn sang đệ đệ của mình, thấy cậu ấy cũng là một bản mặt mờ mịt ngơ ngác. Được rồi, xem ra đây là nhân tố di truyền từ huyết mạch nhà mình rồi, cái đầu óc này không theo kịp mạch suy nghĩ của người khác, hoàn toàn không phải lỗi của hắn.

“Qua hai ngày nữa ngươi sẽ biết thôi.” Sở Mục Thần cười bí hiểm, gã liền thích nhìn bộ dạng cuống cuồng của Ân Thiên Thịnh.

Bốn người bước ra khỏi Trí Mỹ Trai, đi thẳng về hướng Linh Nguyệt sơn, nơi ở của các thân truyền đệ tử.

Tiêu Lăng Hàn là lần đầu tiên tới đây, nhìn thấy phía trước có một cái tam cấp huyễn trận, còn tưởng là vốn đã có sẵn, thế nên cũng không nói ra.

Đợi đến khi cả bốn người đều bị vây khốn trong trận pháp rồi, Tiêu Lăng Hàn mới biết được, đây căn bản không phải là một cái huyễn trận đơn thuần, mà là huyễn trận cộng thêm khốn trận, lại còn có cả một cái sát trận. Hắn lần đầu tiên tới Linh Nguyệt sơn liền được người ta dùng trận pháp tiếp đón nhiệt tình như thế này, hại hắn cứ tưởng là thứ vốn có của Linh Nguyệt sơn.

Nhìn thấy ba người đều đã sa vào trong huyễn trận, Tiêu Lăng Hàn chỉ đành ở một bên lặng lẽ chờ đợi. Đừng hỏi tại sao hắn không trúng huyễn trận, tam cấp huyễn trận quá thấp rồi, thần thức Hợp Thể Kỳ của hắn hoàn toàn không chịu chút ảnh hưởng nào.

Ngoài dự kiến là Ân Thiên Thịnh cư nhiên lại là người đầu tiên thoát ra khỏi huyễn trận. Thấy hắn định bước tới, Tiêu Lăng Hàn lập tức lên tiếng nhắc nhở: “Đừng động, có sát trận, ngươi tốt nhất nên đứng yên tại chỗ.”

Nghe Tiêu Lăng Hàn nói có sát trận, Ân Thiên Thịnh vội vàng đứng nghiêm chỉnh, tuy rằng ngày thường hắn hay nói trận pháp, phù triệt này nọ là tà môn ngoại đạo, nhưng cũng không thể không thừa nhận uy lực của chúng cũng không thể khinh thường.

“Cái đó… Tiêu sư đệ, chúng ta bây giờ phải làm sao đây?”

“Đợi hai người bọn họ tỉnh lại rồi tính tiếp.” Tiêu Lăng Hàn liếc nhìn hai người khác đang chìm đắm trong huyễn trận.

Tiêu Lăng Hàn và Ân Thiên Thịnh đã phải đợi ròng rã suốt một canh giờ, Sở Mục Thần và Ân Thiên Duệ hai người mới từ trong huyễn trận tỉnh lại. Không biết Sở Mục Thần đã nhìn thấy những gì trong huyễn cảnh, lúc tỉnh lại toàn thân đều là sát khí, lệ khí xen lẫn nộ khí. Mà Ân Thiên Duệ lúc tỉnh lại thì nước mắt ngắn nước mắt dài, bộ dạng đáng thương tội nghiệp, không biết đã phải trải qua cảnh sinh ly tử biệt nào.

“Tiểu đệ.” Ân Thiên Thịnh lo lắng nhìn đệ đệ của mình, đệ đệ nhà hắn trước nay luôn là quả táo nhỏ vui vẻ của gia đình, rất hiếm khi thấy đệ ấy khóc.

“Hai người các ngươi không sao chứ?” Tiêu Lăng Hàn cũng lên tiếng hỏi.

“Không sao.”

Tiêu Lăng Hàn: “…” Gạt quỷ chắc!

“Tiêu sư đệ, đệ có hiểu trận pháp không?” Sở Mục Thần nhìn Tiêu Lăng Hàn hỏi, hai người còn lại thì không cần phải hỏi nữa rồi, Ân Thiên Thịnh thì chỉ biết luyện kiếm, Ân Thiên Duệ thì chỉ biết luyện đan.

“Ừm, có một cái tam cấp huyễn trận, một cái tam cấp khốn trận, một cái tam cấp sát trận.” Tiêu Lăng Hàn gật đầu đáp thực.

“Vậy có thể trong tình huống không phá trận mà đưa chúng ta rời đi một cách thần không biết quỷ không hay được không?” Sở Mục Thần tiếp tục hỏi.

Tiêu Lăng Hàn: “…” Tên này xác định là không biết thuật đọc tâm đấy chứ?

Tiêu Lăng Hàn gật gật đầu, “Các ngươi đều đừng động đậy, ta đưa các ngươi ra ngoài, nhắm mắt lại đi.”

Tiêu Lăng Hàn phân biệt dán lên người mấy người bọn họ mỗi người một tấm ẩn thân phù, dùng một sợi dây thừng dẫn ba người rời khỏi phạm vi của trận pháp.

“Có thể mở mắt ra rồi, đừng nói chuyện, đi theo ta.” Tiêu Lăng Hàn dẫn ba người tới một động phủ ở gần đó, nghênh ngang đi vào trong căn động phủ ấy.