Chương 10: Tới Thiên Huệ thành
Thượng Quan Huyền Ý thấy Tiêu Lăng Hàn chỉ chào mình một tiếng rồi xoay người muốn đi, hoàn toàn không có ý định mang y theo cùng. Lúc này y không khỏi cuống lên, tu vi hiện tại của y mới ở Luyện Khí kỳ, căn bản chưa thể ngự kiếm phi hành, nếu tự đi bộ thì biết đến năm nào tháng nào?
“Tiêu ca ca, Tiêu ca ca… Tiêu Lăng Hàn Vũ Tịch (*)!” y kéo căng cuống họng gọi lớn tên Tiêu Lăng Hàn. (gốc: 禹夕, tra từ điển không có nghĩa gì hết)
Tiêu Lăng Hàn nghe thấy Thượng Quan Huyền Ý gọi mình, liền lượn một vòng trên không trung, ngự phi kiếm đáp xuống đất một cách đầy phóng khoáng, tiêu sái.
“Có chuyện gì?”
“Tiêu ca ca, dù sao chúng ta cũng đã ở bên nhau ngần ấy ngày, hiện tại ta lại là tùy tùng của ngươi. Ta ở nơi này nhân sinh địa bất thục, ngươi dầu gì cũng là địa chủ nơi này, không phải nên mời ta đồng hành sao? Ngươi không định bắt ta phải đi bộ đấy chứ?”
Tiêu Lăng Hàn nhìn bộ dạng đáng thương tội nghiệp của y, trông chẳng khác nào một con thú cưng bị chủ nhân bỏ rơi, nhưng hắn lại không chút mủi lòng.
“Một trăm khối hạ phẩm linh thạch!”
“Hả? Đang yên đang lành sao lại nhắc tới linh thạch rồi?” Thượng Quan Huyền Ý đầy mặt khó hiểu.
Tiêu Lăng Hàn cũng rất uất ức, hảo tâm cứu y, nói là thu y làm tùy tùng chứ cũng chưa bắt y làm việc gì, kết quả lại rước về một bụng tức tối.
Hai người ở dưới đáy hồ đào linh thạch ròng rã hai tháng trời, hắn không hề lười biếng một chút nào, kết quả vẫn đào ít hơn Thượng Quan Huyền Ý một phần ba số linh thạch. Cứ nghĩ tới đây là hắn lại thấy nghẹn khuất, tuy rằng sau đó phần lớn số linh thạch đều thuộc về hắn, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái nổi.
Thượng Quan Huyền Ý: Ta bị oan uổng mà, kiếp trước ta dầu gì cũng từng một mình đào mấy mạch khoáng linh thạch, đây đều là kinh nghiệm tích lũy từ việc đào linh thạch quá nhiều mà ra thôi.
“Một mình ta ngự kiếm phi hành vừa tiết kiệm linh khí, phỏng chừng chỉ cần hai canh giờ là có thể tới thành trấn tiếp theo rồi. Mang theo ngươi vừa hao tổn linh khí, vừa không biết có kịp tới nơi trước khi trời tối hay không?”
Thượng Quan Huyền Ý không nói nhảm thêm nữa, nhanh nhẹn lấy ra một cái túi trữ vật, bỏ vào bên trong một trăm khối hạ phẩm linh thạch rồi ném cho Tiêu Lăng Hàn.
Tiêu Lăng Hàn thuận tay đón lấy, trực tiếp treo ở bên hông. Tài bất lộ bạch, đặt cái túi trữ vật này trên người rất phù hợp với thân phận và tu vi hiện tại của hắn.
“Lên đi!”
Thượng Quan Huyền Ý nhảy lên phi kiếm, đứng ở sau lưng Tiêu Lăng Hàn. Tiêu Lăng Hàn chuyển linh khí vào thân kiếm, “vút” một tiếng lao thẳng ra ngoài, dọa cho y vội vàng ôm chặt lấy eo Tiêu Lăng Hàn.
“Ha ha ha…” Tiêu Lăng Hàn bật cười một cách thiếu tử tế.
Thượng Quan Huyền Ý cảm thấy mất mặt đến cực điểm, Tiêu Lăng Hàn định bụng cố ý làm y bêu xấu đây mà. Nghĩ lại y từng là một đại tu sĩ Độ Kiếp kỳ, phi thiên độn địa có gì là không biết, vậy mà giờ đây đứng trên phi kiếm còn sợ bị ngã xuống, đúng là càng sống càng đi lùi.
Ba canh giờ sau, họ đã tới Thiên Huệ thành. Thành trì này được coi là một tòa đại thành, vào thành còn phải nộp mười khối hạ phẩm linh thạch phí vào thành, trong thành nghiêm cấm tư đấu.
Họ chỉ đi ngang qua nơi này, không định ở lại lâu dài nên tùy ý tìm một gian khách điếm. Khách điếm có tên là “Hoan Nghênh Tái Lai”. Cả hai đều thấy cái tên này khá thú vị nên mới chọn nơi này.
Tiêu Lăng Hàn: “Chưởng quỹ, chỗ các ngươi còn phòng không?”
Chưởng quỹ: “Đạo hữu muốn phòng có kèm viện tử? Hay là phòng đơn độc?”
Tiêu Lăng Hàn: “Không biết hai loại này có gì khác biệt? Giá cả tính thế nào?”
Chưởng quỹ: “Viện tử độc lập có môi trường thanh u, bên trong có một hoặc nhiều gian phòng, còn có cả phòng luyện đan, phòng luyện khí riêng biệt, giá từ hai trăm khối hạ phẩm linh thạch trở lên; phòng đơn độc thì ở trên lầu, chỉ cần hai mươi khối hạ phẩm linh thạch là đủ rồi.”
“Chúng ta lấy hai phòng đơn độc ở hai ngày.” Tiêu Lăng Hàn từ trong túi trữ vật lấy ra bốn mươi khối hạ phẩm linh thạch đưa cho chưởng quỹ.
Y quay đầu lại nói với Thượng Quan Huyền Ý: “AA chế.” (tiếng lóng: cưa đôi)
Thượng Quan Huyền Ý tuy chưa từng nghe qua “AA chế” là gì, nhưng thấy Tiêu Lăng Hàn đòi hai gian phòng, ở hai ngày mà chỉ đưa có bốn mươi khối hạ phẩm linh thạch, liền hiểu ngay đây là ý tứ phòng ai người nấy tự trả linh thạch.
Y cũng lấy ra bốn mươi khối hạ phẩm linh thạch đặt lên quầy.
Chưởng quỹ lấy ra hai khối ngọc bài đưa cho họ: “Hai vị đạo hữu cầm lấy, phía trước có lối lên lầu ba.”
Tiêu Lăng Hàn vừa nhận lấy ngọc bài, liền nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói kiêu căng ngạo mạn: “Đồ nghèo kiết xác!”
Tiêu Lăng Hàn ngoảnh đầu nhìn lại, thấy một thiếu niên chừng mười lăm tuổi, mặc một thân pháp y màu thiên lam, tướng mạo bình thường. Ở đại lục tu chân này, ngũ quan của gã không được tính là tuấn mỹ, chính vì vẻ kiêu căng ngạo mạn kia mà trông gã có vài phần giống với đám phú nhị đại, con nhà giàu ăn chơi trác táng ở địa cầu.
Phía sau gã có hai hộ vệ Kim Đan kỳ đi theo, bản thân gã có tu vi Luyện Khí tầng năm, ở Hoàng Cực đại lục này cũng được coi là thiên tài hiếm có.
Tiêu Lăng Hàn đoán hắn chắc là một tu nhị đại. Có chỗ dựa vững chắc nên hành xử tùy tính!
“Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau cút đi!”
Chưởng quỹ vừa thấy người tới liền cười híp cả mắt: “Hóa ra là Tôn thiếu gia, Tôn thiếu gia đại giá quang lâm khiến tiểu điếm bừng sáng hẳn lên!”
Cảm nhận được trong mắt Thượng Quan Huyền Ý lướt qua một tia sát khí thoáng hiện rồi biến mất, Tiêu Lăng Hàn khi làm nhiệm vụ ở kiếp trước cũng thường xuyên cận kề sinh tử, hắn quá quen thuộc với loại sát khí này rồi, bèn vội vàng kéo Thượng Quan Huyền Ý đi lên lầu.
Tiêu Lăng Hàn cầm lệnh bài mở ra cấm chế, tiến vào gian phòng, thuận tay bố trí một cái trận pháp cách âm.
Lúc này hắn mới nghiêm túc nói với Thượng Quan Huyền Ý: “Hai kẻ đứng sau Tôn thiếu gia kia là tu vi Kim Đan kỳ, là ngươi đánh lại hay là ta đánh lại? Đừng có không biết lượng sức mình, huống hồ người ta còn là địa đầu xà ở nơi này, ta không muốn bồi ngươi đi tìm cái chết đâu.”
Nghe xong lời của Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý mới bừng tỉnh đại ngộ, khắp người sợ tới mức toát mồ hôi lạnh. Y hiện tại mới mười hai tuổi, tu vi Luyện Khí kỳ mà thôi.
Y đã không còn là vị đại tu sĩ Độ Kiếp kỳ của kiếp trước nữa rồi, chính y cũng không phát hiện ra bản thân đã vô hình trung bị kinh nghiệm kiếp trước ảnh hưởng đến tâm tính.
May mắn hôm nay được Tiêu Lăng Hàn thức tỉnh, nếu không với tâm thái hiện tại của y, sớm muộn gì cũng sẽ tẩu hỏa nhập ma.
“Cảm ơn.” Thượng Quan Huyền Ý chân thành nói lời cảm tạ với Tiêu Lăng Hàn.
“Đầu óc không hỏng là tốt rồi, ta không muốn người đi theo bên mình lại là một kẻ ngu ngốc!”
Thượng Quan Huyền Ý: Cảm động chưa quá hai giây, bổn thiếu gia muốn rút lại lời cảm ơn vừa rồi!
“Trời đã muộn, sáng mai ta phải ra ngoài một chuyến, ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn ở lại khách điếm, đừng đi đâu cả. Đừng có nghĩ đến chuyện thừa dịp ta không có nhà mà lén lút chuồn mất, chớ quên ngươi đã lập xuống thiên đạo thệ ngôn rồi đấy.” Tiêu Lăng Hàn không yên tâm dặn dò một câu.
Tâm thái của Thượng Quan Huyền Ý hiện tại chính là: Tâm cao hơn trời, mệnh mỏng như giấy!
Hắn thực sự sợ y ra ngoài gây họa, bản thân hắn còn chưa hiểu rõ tình hình của đại lục này, lỡ như lật thuyền trong mương thì khốn!
Nói xong, Tiêu Lăng Hàn cũng chẳng buồn xem biểu cảm của Thượng Quan Huyền Ý ra sao, ném lệnh bài mở cấm chế phòng cho y rồi trở về gian phòng bên cạnh.
Thượng Quan Huyền Ý: Khí vận trên người ngươi khẳng định mạnh hơn ta! Đi theo ngươi nhất định sẽ sống tốt hơn kiếp trước của ta, ta phải mặt dày bám lấy ngươi, mới không thèm rời bỏ ngươi đâu!
Lời này y đương nhiên không thể nói ra trước mặt Tiêu Lăng Hàn, nếu không tên kia lại bắt y phải nộp linh thạch cho xem, Tiêu Lăng Hàn chính là một kẻ cuồng tiền.
Nghĩ đến cảnh tượng bị truy sát ở kiếp trước, ánh mắt y chợt tối sầm lại. Đợi đến khi trở về Địa Thâm đại lục, nhất định phải giết chết Thượng Quan Huyền Vũ ngay lập tức, tuyệt đối không thể cho gã cơ hội nói ra bí mật của mình.
Sáng sớm ngày thứ hai, Tiêu Lăng Hàn một mình rời khách điếm, đi tới một con hẻm nhỏ, nuốt xuống một viên Hoán Nhan đan. Trong nháy mắt, gương mặt tuấn mỹ trở nên vô cùng phổ thông, thuộc loại ném vào giữa đám đông liền chẳng ai buồn chú ý tới.
—