← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 977: Cố nhân

21 min read 30.08.2026

 

Toàn bộ mọi người đều đề cao cảnh giác, cùng nhau nhìn chằm chằm vào mặt biển phía trước, dù đang giữa đêm khuya, căn bản chẳng trông thấy gì.

Mười phút sau, Phong Minh chợt co rụt đồng tử: “Tới rồi, đang hướng thẳng về phía chúng ta, Bạch đại ca, hình như chính là chiếc Minh thuyền lần trước chúng ta từng gặp.”

Lại qua thêm năm phút, kể cả Tề Thạch Tự, tất cả mọi người đều đã trông thấy chiếc Minh thuyền khổng lồ đang từ từ hiện ra khỏi màn sương dày đặc.

Ở khoảng cách này, lẽ ra họ phải nhìn rõ được cảnh sắc nơi đó, thế nhưng sự tồn tại của chiếc Minh thuyền kia lại quá mức cường liệt, đến khi thực sự trông rõ hình dáng chiếc Minh thuyền, Tề Thạch Tự liền hít sâu một hơi khí lạnh.

Chẳng trách lần trước khi leo lên chiếc Minh thuyền kia, cả đoàn Phong Minh đều thong dong nhẹ nhõm như vậy, quả thật là bởi vì chiếc đó mà đem ra so với chiếc lần này, thì chỉ đáng là đồ bỏ đi.

Nhất là mấy bộ khung xương trên chiếc Minh thuyền đó, cứ chỉnh tề đồng loạt quay về hướng bọn họ mà nhìn, cái cảm giác ấy lại càng khiến người ta sởn tóc gáy, vô cùng rợn người.

Ngay lúc Tề Thạch Tự đang vô cùng khẩn trương, Phong Minh bỗng mở miệng nói ra một câu suýt nữa khiến hắn bật dựng người lên.

Phong Minh nói: “Tề đạo hữu, tối nay ngươi đã dùng qua Huyết duyên khiên dẫn chi thuật chưa? Ta xem đống khung xương trên chiếc Minh thuyền này cũng kha khá đấy, biết đâu lại có bộ mà Tề đạo hữu muốn tìm.”

Giây sau, Tề Thạch Tự liền cảm nhận được vô số ánh mắt đều dồn cả vào người mình, Phong Minh rốt cuộc là đang đùa giỡn, hay vẫn đang đùa giỡn đây?

Thấy Tề Thạch Tự bất động, Phong Minh còn giục thêm: “Nhanh lên đi, vạn nhất có thật, chúng ta biết đâu còn có thể kiếm được một tên nội ứng.”

Tề Thạch Tự không biết phải làm ra phản ứng gì nữa, thế nhưng trớ trêu thay Huyết duyên khiên dẫn chi thuật hắn lại thao tác thuần thục đến kinh người, gần như đã trở thành một loại bản năng.

Thế là Phong Minh vừa giục, hắn liền vô thức thi triển ra.

Lần thi triển này, Tề Thạch Tự liền vô cùng chấn kinh mà nhìn về phía đối diện.

Từ khi tiến vào Tử vong hải tới nay, Huyết duyên khiên dẫn chi thuật chưa từng có phản ứng, đêm nay lại ngoài dự liệu thực sự có hồi đáp.

Phong Minh cũng không nhịn được nuốt khan một ngụm nước bọt: “Không phải thực sự bị ta nói trúng rồi đấy chứ, hài cốt của cha ngươi đang ở trên chiếc thuyền đó à.”

Tề Thạch Tự ngây ngốc gật đầu, ánh mắt cũng đờ đẫn nhìn về phía chiếc Minh thuyền, cố gắng từ trong đám khung xương đang đồng loạt chỉnh tề kia, tìm ra bộ hài cốt thuộc về cha hắn.

Hải Long Vương bọn họ cũng muốn nổ tung rồi: “Lại thực sự ở trong đó ư?”

Lôi thú nhảy lên một cái: “Lần này chúng ta thực sự có nội ứng rồi à?”

Bạch Kiều Mặc dở khóc dở cười, có lẽ đám khung xương phía đối diện giờ phút này tâm tình cũng tương tự như hắn, hắn nhắc nhở: “Mấy bộ khung xương này chưa chắc đã có ký ức lúc còn sống.”

Chí ít thì mấy bộ khung xương mà Tiểu Cốt câu thông giao lưu, đều không có ký ức lúc còn sống, mấy vong hồn kia cũng giống như vậy.

Lôi thú đấm một quyền vào khế ước giả của mình: “Vậy thì nghĩ cách đánh thức ký ức lúc còn sống của cha hắn dậy là được.”

Bạch Kiều Mặc nắm tay Phong Minh, từng bước một bước ra ngoài, Hải Long Vương bọn họ vội vàng đuổi theo.

Trong lúc đó Bạch Kiều Mặc còn đáp lời: “Ta không có cách, ngươi có à?”

Lời này khiến Tề Thạch Tự cũng mang vẻ mặt đầy chờ mong nhìn về phía Lôi thú, nếu thực sự có thể đánh thức ký ức lúc còn sống của phụ thân, vậy thì tốt biết bao.

Lôi thú đáp lại lại là lắc lắc cái đầu, khiến Tề Thạch Tự thất vọng không thôi.

Lôi thú vươn trảo chỉ về phía chiếc Minh thuyền đối diện: “Ta làm không được, nhưng ta cảm thấy tồn tại mạnh mẽ nhất trong chiếc Minh thuyền kia, hẳn là có thể làm được.”

Tề Thạch Tự lần này càng thất vọng hơn, hắn làm sao có thể sai khiến nổi tồn tại cường đại phía đối diện chứ?

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc dẫn đầu ra khỏi hòn đảo, liền đứng lơ lửng giữa không trung, Hải Long Vương bọn họ mấy kẻ thì cứ thế theo sát phía sau, vào lúc này bọn họ tuyệt đối sẽ không cậy mạnh, bằng không chỉ có nước kéo chân sau.

Tề Thạch Tự cũng thành thật đi theo phía sau.

Chiếc Minh thuyền kia đi tới cách hòn đảo chừng ngàn thước thì, một bộ khung xương có khí tức mạnh mẽ nhất đang đứng trên boong thuyền vung tay ra hiệu, chiếc Minh thuyền liền dừng lại.

Phong Minh hướng về phía đối phương ôm quyền chắp tay nói: “Chư vị quý khách đêm khuya tới đây, không biết có gì chỉ giáo?”

Tề Thạch Tự chớp chớp mắt, trận thế này hắn có chút nhìn không hiểu.

Tréo ngoe thay bộ khung xương kia lại có thanh âm phát ra, rành rọt truyền vào trong tai đoàn người Phong Minh: “Vương của ta cho mời hai vị khách nhân lên thuyền tự sự.”

Đây còn chưa phải là kẻ mạnh nhất sao? Trên Minh thuyền lại còn có một tồn tại khiến đám khung xương này phụng làm Vương ư?

Chí ít thì Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều không cảm ứng được sự tồn tại của vị Vương này, Phong Minh nhìn về phía Tiểu Cốt trên vai, Tiểu Cốt cũng lắc đầu.

Phong Minh trong lòng hít một hơi, có điều tồn tại có thể xưng “Vương” ở loại địa phương này, nào phải cứ bọn họ không muốn gặp là có thể không gặp.

Thế là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái, liền cùng nhau bay về phía Minh thuyền: “Đó là vinh hạnh của chúng ta.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều đã đi rồi, Hải Long Vương bọn họ đương nhiên đi theo, còn lộ ra vẻ mặt hưng phấn đến mức to gan lớn mật, cơ hội như vậy khẳng định không phải ai cũng có thể có được.

Bọn họ đương nhiên sẽ không ở lại, chỉ có đi theo bên cạnh chủ nhân của mình, mới là an toàn nhất.

Tề Thạch Tự cũng theo lên, bởi vì phản ứng của Huyết duyên khiên dẫn chi thuật, hắn vẫn luôn nhìn vào đám khung xương trên boong thuyền.

Hơn nữa còn đang bấm quyết thi triển Huyết duyên khiên dẫn chi thuật, xem xem phản ứng này rốt cuộc là rơi vào bộ khung xương nào.

Khi hắn theo Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lên tới Minh thuyền rồi, Tề Thạch Tự cuối cùng cũng xác định được, đem ánh mắt rơi vào bộ khung xương đứng ở vị trí cuối cùng của hàng cuối cùng kia, đây chính là hài cốt của cha hắn.

Phong Minh cũng chú ý tới ánh mắt của hắn, thuận theo ánh mắt mà nhìn về bộ khung xương đó: “Đây chính là cha ngươi rồi? Có điều xem ra hắn không hề có phản ứng, chắc là không nhớ được ngươi rồi.”

Tề Thạch Tự đau lòng gật gật đầu, hắn cuối cùng cũng tìm được cha hắn rồi, nhưng cha hắn lại chẳng nhớ nổi hắn nữa.

Có điều nghĩ lại lại thấy, vận khí của hắn cũng coi như không tệ, chí ít hài cốt của cha hắn được bảo tồn vô cùng hoàn chỉnh, chứ không phải bị tan rã hay bị hủy hoại mất.

Có thể mang cha hắn trở về được hay không, lại càng cần phải gặp vị Vương kia một lần.

Bộ khung xương cường đại nhất dẫn đường cho Phong Minh bọn họ, Phong Minh cảm thấy khí tức trên người hắn, có thể sánh ngang với Vân lão sau khi tấn cấp.

Nhận thức này khiến lòng cả hai người đều kinh hãi, bộ khung xương này hiển nhiên là cực kỳ kính trọng đối với vị Vương trong miệng hắn, vậy có nghĩa là, thực lực của vị Vương kia, còn ở trên cả cấp Thánh.

Thiên Huyễn đại lục lại có tồn tại cường đại đến như vậy, ngoại giới có biết không?

Thư lão cũng chẳng thèm nhắc nhở bọn họ một tiếng nào.

Trong lòng thì nghĩ như vậy, ngoài mặt Phong Minh lại cười hì hì giao lưu với bộ khung xương này: “Vị Cốt huynh này, xưng hô thế nào nhỉ?”

Đều gọi là Cốt huynh cả rồi, còn hỏi xưng hô thế nào, ở trong một đống khung xương mà lại xưng huynh gọi đệ tán gẫu với bọn họ, cảnh tượng này, lộ ra vẻ quỷ dị vi diệu vô cùng.

Lôi thú liền dùng ánh mắt quái dị nhìn Phong Minh, ngược lại Hải Long Vương bọn họ mấy kẻ thì không hề để lộ ra chút khác thường nào, cảm thấy hết thảy đều rất bình thường.

Được rồi, Lôi thú thấy vậy liền nhận thua, hai kẻ này vốn dĩ cũng không phải người bình thường.

Ngay khi Lôi thú tưởng rằng vị Cốt huynh kia sẽ không có đáp lại, thì hắn lại mở miệng: “Cốt Nhất.”

Phong Minh lập tức cười hắc hắc hai tiếng: “Thì ra là Cốt Nhất huynh đệ, mấy vị Cốt huynh khác chẳng lẽ là xếp theo thứ tự luôn à.”

Cốt Nhất huynh lại còn gật gật đầu.

Phong Minh lập tức đắc ý, xem ra trình độ đặt tên của vị Vương kia cũng chẳng tốt hơn hắn là bao đâu.

Không đúng, so với mình thì vẫn còn kém một chút, chí ít hắn và Bạch đại ca không bị biến thành huynh đệ đánh số.

Thử nghĩ coi, nếu hắn và Bạch Kiều Mặc gọi là Lục Nhất Lục Nhị, tiếp đến còn có Lục Tam Lục Tứ các kiểu, thì chính là cả một gia tộc số hiệu họ Lục rồi.

Phong Minh cười nói: “Tề đạo hữu ngươi mau đếm thử đi, cha ngươi đến lượt là Cốt bao nhiêu rồi?”

Tề Thạch Tự đổ mồ hôi hột, sau đó còn thực sự đếm thử một phen, trên boong thuyền tổng cộng có một trăm lẻ tám bộ khung xương, cha hắn lẽ nào là Cốt một trăm lẻ tám ư?

Khí tức của cha hắn tuy là yếu nhất, đứng ở vị trí cuối cùng trong hàng ngũ khung xương, nhưng kỳ quái chính là, khí tức mà cha hắn lúc này lộ ra, lại cũng là cửu cấp sơ kỳ.

Lúc này Tề Thạch Tự nghĩ tới một vấn đề, một trăm lẻ tám bộ khung xương này, toàn bộ đều là thực lực cửu cấp.

Nhiều khung xương cửu cấp như vậy cùng xông lên, chỉ dựa vào hai vị đại sư, có thể mang theo bọn họ thuận lợi chạy trốn không?

Huống chi còn có một vị Vương thực lực thâm bất khả trắc nữa.

Nghĩ tới những điều này, động tác bước đi của Tề Thạch Tự đều cứng đờ ra.

Phong Minh lại mặc kệ, thực sự đánh nhau, một chữ, chiến, là xong.

Thế là hắn vừa theo Cốt Nhất huynh đi vào trong thuyền, vừa tiếp tục tán gẫu với người ta, hỏi han đủ loại tình huống liên quan tới Tử vong hải.

Cơ hội thám thính tin tức tốt như vậy, sao có thể bỏ qua.

Nhưng Cốt Nhất huynh cũng không phải hỏi gì đáp nấy.

Ví như Phong Minh hỏi hắn, Vương là thực lực gì, Cốt Nhất huynh liền khép miệng không nói.

Phong Minh lại hỏi, nơi nguy hiểm nhất trong Tử vong hải là chỗ nào, Cốt Nhất huynh đáp rồi, là Tử Vong Nhãn ở trong Tử vong hải.

Phong Minh lại hỏi Tử Vong Nhãn là nơi như thế nào, Cốt Nhất huynh lại nói đi rồi sẽ biết.

Cứ như vậy lôi lôi kéo kéo cùng Cốt Nhất huynh, đoàn người Phong Minh theo Cốt Nhất huynh tiến vào một gian khoang thuyền, cuối cùng cũng tới trước mặt vị Vương thần bí kia.

Trước khi tới, mọi người đều cho rằng, vị Vương này cũng sẽ là một bộ khung xương, nên gọi hắn một tiếng Cốt Vương mới phải.

Kết quả bọn họ tiến vào một căn phòng bày biện xa hoa, ngẩng đầu lên lại trông thấy một nam tử áo đỏ đang uể oải tựa lưng vào ghế.

Cốt Nhất huynh đi tới trước mặt nam tử áo đỏ liền quỳ một gối xuống: “Vương, khách nhân đã đưa tới.”

Nam tử áo đỏ túm lấy cây quạt lông vũ phe phẩy nhè nhẹ, vừa rồi hai mắt còn đang nhắm hờ, nghe thấy lời của Cốt Nhất thì hai mắt mở ra, ánh mắt cũng lười biếng vô cùng, cả người nhìn qua chẳng hề có chút uy hiếp nào.

Vậy mà ngay cả Tề Thạch Tự có thực lực yếu nhất, cũng không dám nói ra lời như vậy, một nam tử nhìn qua có vẻ hết sức bình thường lại không có uy hiếp gì như thế, bị một đám khung xương khí tức cường đại vây quanh bảo vệ, vậy mới là chỗ đáng sợ nhất.

Nam tử áo đỏ hướng về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhàn nhạt nhìn tới, hai người đều cảm nhận được một luồng áp lực vô hình.

Phong Minh cũng thu lại vẻ mặt cười cợt thường ngày, cùng Bạch Kiều Mặc cung kính thi lễ vãn bối với nam tử áo đỏ:

“Phong Minh (Bạch Kiều Mặc) bái kiến tiền bối.”

Phía sau Hải Long Vương một hàng bọn họ, cũng thành thành thật thật đi theo Phong Minh hai người thi lễ vãn bối.

Nam tử áo đỏ vốn đang nghiêng ngả ngồi ở đó, lúc này tư thế ngồi hơi ngay ngắn lại một chút, quạt lông vung lên, liền nâng tất cả bọn họ dậy.

Hắn thanh âm hơi khàn nói: “Không cần khách khí, trước đó bản vương còn tưởng là cố nhân trở về, nào ngờ lại là mấy con chuột các ngươi, sao lần này lại vào Tử vong hải nữa rồi?”

Cố nhân? Lâm Kỳ tiền bối?

Bạch Kiều Mặc cung kính nói: “Vị cố nhân mà tiền bối nói chính là Lâm Kỳ sư phụ rồi, hai người chúng ta có được truyền thừa của Lâm Kỳ sư phụ, lần trước từ Tử vong hải mượn đường, không biết tới sự tồn tại của tiền bối, hai người chúng ta đã có nhiều quấy nhiễu.”

Nam tử áo đỏ khẽ hừ một tiếng: “Đây đúng là chuyện hắn có thể làm ra được, lại dám từ Tử vong hải của ta mượn đường, một tiếng chào hỏi cũng không đánh, như nay ta giữ truyền nhân của hắn lại, vậy cũng sẽ không có vấn đề gì chứ.”