Chương 975: Săn Âm Thú
Sau khi cạm bẫy được Phong Minh kích hoạt, mọi người lặng lẽ chờ đợi trên đảo.
Kẻ đầu tiên phát hiện ra động tĩnh dưới đáy biển vẫn là Tiểu Cốt: “Tới rồi.”
Kế đến là Lôi Thú: “Thật sự tới rồi.”
Đợi đến khi Phong Minh cũng nhận ra sự khác lạ trong lòng nước, hắn liền nói: “Chuẩn bị chiến đấu, số lượng Âm Thú kéo đến không ít đâu.”
Dứt lời, Phong Minh chui tọt vào trong trận pháp, chứ một mình hắn thì không dám ở lại bên ngoài.
Lúc này, dù không có sự uy hiếp của Tiểu Cốt và Lôi Thú, đám khung xương với vong hồn kia cũng chẳng dám bén mảng đến gần hòn đảo, bởi chúng cũng nhận thấy một lũ Âm Thú từ đáy biển sâu đang ùn ùn kéo tới.
Tuy đám khung xương và vong hồn thèm nhỏ dãi thi thể Âm Thú, nhưng khi số lượng Âm Thú đạt đến một mức nhất định, chúng cũng phải dè chừng mà tránh xa.
Âm Thú bơi trong nước biển với tốc độ cực nhanh, bởi vậy chẳng mấy chốc, vùng biển quanh đảo đã bị một mảng đen khổng lồ bao phủ.
Động tĩnh lớn như vậy, đến hai mươi tên tu sĩ đứng từ xa cũng phát hiện ra. Bọn họ thò đầu nhìn ra, khung cảnh trước mắt khiến chính họ cũng giật nảy mình.
“Là cái thứ bọn họ câu dưới biển lên lần trước, không ngờ lần này lại dẫn tới nhiều như vậy.”
“Chẳng lẽ bọn họ chê câu từng con một quá ít, nên mới chiếm một hòn đảo để bố trí cạm bẫy nhắm vào đám tử vật này sao?”
Nói tới đây, mọi người khó tránh khỏi vừa hâm mộ vừa ghen tị với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Bởi ai cũng biết, Bạch Kiều Mặc chính là thiên tài trận pháp sư đỉnh cấp, bố trí một cái bẫy nhắm vào đám tử vật này trên hòn đảo đó, thì có gì là khó?
Không một ai bảo là khó, việc này với trận pháp sư có thiên phú và trình độ như Bạch Kiều Mặc chỉ là chuyện vặt, bọn họ càng thêm hối hận vì đã không ôm được cái đùi này.
“Xem ra đám tử vật này thực sự rất có sức hút với họ, nếu không đã chẳng tốn công sức lớn như vậy để vây bắt, hay là chúng ta cũng thử làm thịt một con xem trên người nó có thứ gì tốt không?”
“Ta cũng thấy có thể thử một lần.”
Chắc chắn là có chỗ tốt không nhỏ, nên Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mới hăng hái như thế.
Hai mươi người bàn bạc một hồi, quyết định vẫn cứ làm, chỉ cần cẩn thận một chút, lại đứng cách xa, có lẽ bên Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng chẳng rảnh mà so đo với họ.
Nếu để Tề Thạch Tự biết được ý nghĩ của họ, e rằng lại lắc đầu thở dài.
Đám người này làm việc lúc nào cũng lằng nhằng không dứt khoát, chỗ nào cũng chẳng được lòng người, muốn hai vị đại sư Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thay đổi cách nhìn và thái độ với họ, khó lắm.
Trên đảo, trong trận, mọi người đứng lơ lửng giữa không trung, có thể nhìn thấy toàn cảnh hòn đảo, không phải đợi lâu, bọn họ đã thấy từng con Âm Thú không sợ chết bắt đầu bò lên đảo, hướng về phía luồng tử khí thuần khiết khiến chúng thèm khát.
Lũ Âm Thú biển này, có con hình cá, có con hình rắn, cũng có con hình cua, nhìn qua chủng loại cũng không ít, đáng tiếc đều là Âm Thú, trên người tản ra thứ khí tức âm lãnh.
Khi ngày càng nhiều Âm Thú bò lên, nhiệt độ ở giữa đảo tụt xuống hẳn một mảng lớn, có thể thấy uy lực của chúng.
Đợi khi gần trăm con Âm Thú bò vào trong cạm bẫy đã bố trí sẵn, Bạch Kiều Mặc phất tay khởi động sát trận nhắm vào chúng.
Trong khoảnh khắc, sát khí trong trận hoành hành dữ dội, cuộc tàn sát nhắm vào Âm Thú bắt đầu.
Trong trận, máu thịt bay tứ tung, đáng tiếc chẳng ai có thể nảy sinh lòng thèm ăn trước cảnh tượng này.
Phong Minh thì lại nhớ tới hương vị hải thú đã từng ăn trước đây, hắn nghĩ sau khi rời khỏi Tử Vong Hải, nhất định phải tìm một nơi ven biển thực sự, hắn muốn ăn liên tục một tháng đủ loại hải sản.
Sát trận tiêu diệt hết một lứa Âm Thú, Bạch Kiều Mặc phất tay, dẫn đầu lao vào trong, Phong Minh theo sát phía sau, những người khác cũng không chịu tụt lại.
Giết đi, xem thử ai đoạt được nhiều Âm Hạch nhất.
Lôi Thú và Tiểu Cốt đều cực kỳ hăng hái, thứ có ích cho Lôi Thú, thì sao lại vô dụng với Tiểu Cốt được, không thấy bọn khung xương kia cũng tranh cướp thi thể Âm Thú đó sao.
Chúng đều không cần lo máu của Âm Thú bắn ra có tính ăn mòn, một trảo chộp xuống là móc ra được một viên Âm Hạch.
Gần trăm con Âm Thú bị vây trong sát trận, chưa đầy hai khắc đã bị giải quyết toàn bộ, vậy mà lúc này bên ngoài trận vẫn còn Âm Thú đang quanh quẩn, phía sau vẫn còn Âm Thú đang nổi lên mặt biển.
Âm Thú trong trận giải quyết xong, Phong Minh và Tiểu Cốt xử lý đống thi thể này, Bạch Kiều Mặc sửa chữa trận pháp, chuẩn bị cho đợt chiến đấu thứ hai.
Sát trận sửa xong, bọn họ lại y như cũ, dẫn đám Âm Thú bên ngoài vào trong trận, khởi động sát trận, tiến hành một vòng thu hoạch Âm Thú và Âm Hạch mới.
Khi ánh sáng ban ngày cuối cùng cũng tắt lịm, Tử Vong Hải chìm vào bóng tối dày đặc, hành động ngày hôm đó của bọn họ cũng kết thúc.
Tử vật hoạt động vào ban đêm sẽ càng thường xuyên hơn, thực lực cũng lợi hại hơn.
Bọn họ sợ ban đêm mà còn làm việc này, sẽ hấp dẫn những tử vật lợi hại tới, nên tạm dừng một thời gian, ai nấy cũng cần nghỉ ngơi.
Đừng thấy đám Âm Thú này thực lực không phải quá mạnh, dựa theo phân chia cấp bậc của Hoang Thú thì Âm Thú có cấp bảy cấp tám, thỉnh thoảng mới xuất hiện vài con cấp chín sơ kỳ.
Nhưng phải biết rằng đây là địa bàn của Âm Thú, thực lực chúng thể hiện ra có môi trường gia trì, còn thực lực của Bạch Kiều Mặc, Tề Thạch Tự hay Hải Long Vương đều bị hạn chế không nhỏ.
Hơn nữa chiến đấu liên tục, tiêu hao của họ lớn hơn nhiều so với khi đối mặt với thực lực tương đương ở bên ngoài, ban đêm bọn họ cũng cần chỉnh đốn một chút.
Tâm trạng mọi người vẫn cực kỳ tốt, ngay cả Tề Thạch Tự cũng vậy.
Tuy hài cốt của phụ thân vẫn chưa thấy tung tích, nhưng lần này cùng Phong Minh bọn họ xông xáo, đối với hắn mà nói là một trải nghiệm và lịch luyện rất tuyệt.
Trước sau trải qua mười đợt chiến đấu, số Âm Hạch mọi người thu thập được chất đống lên, có tới gần một ngàn viên.
Có lẽ đám Âm Thú này chưa từng bị dụ giết như vậy, cũng có thể thiên địch của chúng trong biển không nhiều.
Vì thế, cuộc tàn sát phía trước không ảnh hưởng gì đến lũ Âm Thú phía sau, chúng vẫn từng đợt từng đợt kéo lên đảo, điều này cũng khiến bọn họ thu hoạch được không ít Âm Hạch.
Gần một ngàn viên Âm Hạch, Phong Minh lấy một phần ba, Tiểu Cốt và Lôi Thú mỗi bên cũng chia một phần ba.
Lôi Thú cũng chẳng phàn nàn gì, bởi vì chỉ cần ở đây thêm một ngày, là lại thu thêm được một phần ba, nghĩ tới đó đã thấy đẹp lòng muốn nổ tung rồi.
Những người khác càng không có ý kiến gì, trước mắt Âm Hạch này chẳng có ích gì cho họ, nhưng Phong Minh nói sẽ nghiên cứu thử xem sao, biết đâu cũng dùng được.
Bọn họ ngồi ngay tại tâm trận nghỉ ngơi, trò chuyện về tình hình ban ngày.
Nhắc tới một chuyện, Hải Long Vương và Kim Tử không vui nhất: “Thấy chúng ta giết Âm Thú, lũ khốn đó lại lén lút ở đằng sau cướp Âm Thú, đám đó là do chúng ta dẫn tới mà.”
Ban ngày bọn họ chiến đấu không ngừng, nhưng không có nghĩa là không hay biết gì về động tĩnh bên ngoài, đám hai mươi tên tu sĩ kia lén lút hành động, họ đều thấy rõ.
Tề Thạch Tự cũng chú ý tới, chuyện này thật khiến hắn không biết phải nói gì.
Nói thông minh, thì đám người này ai cũng có chút khôn vặt tự cho là đúng, nói ngốc, thì cũng chưa ngốc đến cùng, nhưng làm ra chuyện lại khiến người ta thấy ngu xuẩn tột cùng.
Mọi người trò chuyện một hồi rồi ai về chỗ nấy tu luyện, Phong Minh thì cầm một viên Âm Hạch lên bắt đầu nghiên cứu.
Lúc này, trên chiếc Cốt Chu bản dỏm ở xa xa kia, hai mươi tên tu sĩ đã chặt nát mấy con Âm Thú bắt được, nhưng cũng chẳng thể tìm ra thứ gì có giá trị với mình.
Máu thịt Âm Thú bọn họ không dính được một phân, với họ không những vô ích, mà còn có hại, cuối cùng còn lại chính là cái Âm Hạch này.
Thứ này là kết tinh năng lượng trên người Âm Thú, bọn họ vẫn biết, nhưng trong Âm Hạch ngưng tụ cũng là năng lượng tử khí, với họ thì có ích gì.
Mọi người vô cùng khó hiểu: “Vậy lũ người kia liều mạng săn giết đám này, rốt cuộc là để lấy thứ gì? Chẳng lẽ chính là hạt châu này sao?”
Đáng tiếc, bọn họ căn bản không dám rút năng lượng trong châu ra, trong số hai mươi người này không có tu sĩ nào có thể tu luyện tử khí như Phong Minh.
Trên người dính tử khí, muốn thanh trừ triệt để, là một quá trình rất phiền phức.
Đâu như bên Phong Minh, không lo lắng điểm này chút nào, ai trên người dính tử khí, chỉ cần tìm Phong Minh rút ra là được.
Tề Thạch Tự cũng vậy, nhưng hắn chẳng hỏi gì cả, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hai người có thể đạt tới trình độ này, trên người không thể không có bí mật, cứ xem việc Tiểu Cốt nguyện ý đi theo họ tới đây là biết được đôi chút.
Nhưng hai mươi tên tu sĩ này lại không có bản lĩnh đó, bởi vậy cầm viên Âm Hạch trong tay cũng không dám ra tay nghiên cứu, khổ cực một hồi nhưng không được kết quả như ý, khiến bọn họ buồn bực vô cùng.
Ban đêm, tiếng quỷ khóc sói gào làm bọn họ đau đầu lại bắt đầu.
Hơn nữa, càng ở lâu trong Tử Vong Hải, bọn họ càng phát hiện không thể ngăn chặn ảnh hưởng của thứ âm thanh này, tính tình cũng trở nên táo bạo hơn, ban ngày đã có hai tên tu sĩ xảy ra khẩu chiến.
Lúc này nghe thấy tiếng quỷ khóc sói gào, lại có một tên trở nên cáu kỉnh.
“Ta đã nói thứ tử vật này vô dụng, thế mà cứ đòi đi bắt, bị hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc kia phát hiện, chúng ta liệu được cái gì tốt? Bọn họ đem tất cả chúng ta giết sạch, bên ngoài cũng không có ai biết sự thật.”
“Nói chính là ngươi đó, chính ngươi là kẻ đầu tiên đứng ra nói muốn bắt đám tử vật này, xem đi, bây giờ có kết quả gì?”
Thế là, tên tu sĩ bị chỉ mặt, cũng không nhịn được nữa, cãi nhau với hắn ta, những tu sĩ khác trong lòng cũng đầy lửa giận.
Bọn họ càng như vậy, lũ vong hồn lại càng thích quấn lấy họ.
Trên đảo, Phong Minh đang mải mê nghiên cứu, lòng không tạp niệm, Bạch Kiều Mặc đã bố trí trận phòng hộ kiên cố nhất trên đảo, tiếng quỷ khóc sói gào bên ngoài không lọt vào được.
Vì thế mọi người trên đảo, không ai bị hoàn cảnh Tử Vong Hải ảnh hưởng, khác hẳn với tình trạng của hai mươi tu sĩ trên chiếc Cốt Chu kia.
Tuy nhiên, cũng bởi vì bọn họ đã cách tuyệt hết tình hình bên ngoài Tử Vong Hải, nên cũng không biết, trong màn sương mù dày đặc ban đêm, từ lúc nào đã có một chiếc Minh Thuyền từ dưới đáy biển sâu nổi lên mặt nước.
Tuy chiếc Minh Thuyền này cách hòn đảo của Phong Minh bọn họ một đoạn rất dài, nhưng nhìn đám tử vật trên thuyền, đầu lâu xương cốt quay về hướng đúng là vị trí hòn đảo của họ.
Sau đó, bộ khung xương có khí tức mạnh nhất, lại liếc nhìn chiếc Cốt Chu bản dỏm đang lơ lửng giữa không trung một cái.
Minh Thuyền lặng lẽ di chuyển trên biển, không có bất kỳ khung xương hay vong hồn nào dám lại gần.