← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 974: Đặt bẫy

20 min read 30.08.2026

 

Bạch Kiều Mặc điều khiển chiếc rương khoang thuyền bay lên không, khi đến phía trên hòn đảo, mọi người có thể thấy rõ ràng hơn mọi thứ trên đảo.

Trên đảo quả thực là một mảnh hoang vu, nhưng trong những khe đá, lại vẫn có thể sinh trưởng một ít thực vật, khiến Phong Minh nhìn mà thấy hứng thú không nhỏ.

Mọi người thấy một ít Minh trùng lớn cỡ con ong mật, bò trên một tảng đá, chúng đang gặm đá.

Nói là Minh trùng, nhưng sâu bọ trên đảo cũng không chỉ có một loại, có loại to cỡ ong mật thế này, bọn họ còn thấy một con Minh xà màu đen.

Khi Minh xà ngước lên nhìn về phía bọn họ trên không, mọi người liền cảm nhận được ánh mắt quăng tới u lãnh lạnh buốt.

Có một ổ Minh trùng phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ, cũng có thể là bị tử khí hấp dẫn, rít rít bay về phía bọn họ.

Phong Minh nói: “Không cần xem tiếp nữa, bắt đầu dọn dẹp hòn đảo này thôi.”

Phong Minh phất tay thả ra Tinh Viêm Hỏa, Bạch Kiều Mặc cũng gọi Ngũ Hành Diễm ra.

Ngũ Hành Diễm tự thấy mình đúng là mệnh lao lực, nó kháng nghị, khí tức trong Tử Vong Hải và trên hòn đảo này nó đều cực kỳ không thích, vậy mà Bạch Kiều Mặc cái tên hỗn trướng này, còn ép nó xuống đốt đám sâu bọ đáng ghét kia.

Ngũ Hành Diễm hừ hừ khe khẽ đi theo sau Tinh Viêm Hỏa, trút hết bất mãn trong lòng nó lên đám sâu bọ đó.

Một ổ Minh trùng bay về phía bọn họ, toàn bộ bị Ngũ Hành Diễm thôn phệ vào trong, tức thì trong ngọn lửa liền truyền ra tiếng nổ lép bép, đám Minh trùng đó chẳng mấy chốc đã bị nó đốt thành tro bụi.

Kim Tử cũng bay ra: “Ta cũng đi giúp.”

Ngay sau đó nàng từ hình người hóa ra chân thân Kim Ô, há miệng phun một ngụm Thái Dương Chân Hỏa về phía con Minh xà kia, Minh xà bị đốt đến vắt giò lên cổ bỏ chạy.

Bất kể là sự xuất hiện của Tinh Viêm Hỏa, Ngũ Hành Diễm, hay sự ra sân của Kim Ô, đều đủ để đám tu sĩ phía sau hiểu rõ thân phận của Phong Minh bọn họ rồi.

Ba thứ này còn có thêm Hải Long Vương một con rồng, đều là tiêu chí rõ ràng cho thân phận của hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Vì thế sự lên sân khấu của hai đóa hỏa diễm cùng Kim Ô, khiến đám tu sĩ phía sau nhìn đến sững sờ, một lúc lâu sau mới có âm thanh vang lên.

“Bọn họ… bọn họ lại là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc?” Thanh âm này còn kèm theo một tiếng nuốt nước bọt.

“Nói vậy, căn bản không tồn tại Lục thị gia tộc gì cả, Lục Hải Lục Kim Lục Tiểu Tinh, chính là khế thú bên cạnh bọn họ thôi.”

“Bọn họ không phải đang ở trong không gian cổ chiến trường đó sao? Sao lại chạy tới Tử Vong Hải rồi?”

Lúc này bọn họ không rảnh nghĩ tới chuyện hai người này liệu có phải vì có được một phần hải đồ mà cố ý chạy tới Tử Vong Hải hay không, trong lòng chỉ toàn ưu lự.

Hai vị này chính là hung nhân có thể kích sát đỉnh phong Tạo Hóa cảnh, cũng đâu phải hạng tiểu tốt mặc người bắt nạt.

Hành vi suốt chặng đường này của bọn họ đều bị hai vị đại lão này nhìn vào mắt, nhất là lúc này đây, hai vị đại lão sẽ nhìn bọn họ như thế nào?

Lúc này trong lòng mọi người đều hối hận, không nên chiếm tiện nghi của đối phương như thế, lại còn chiếm mãi không thôi.

Lại oán trách đối phương thân phận như vậy rồi, lại còn đóng giả làm tu sĩ Tạo Hóa cảnh sơ kỳ, họ mới không thể nhận ra họ ngay từ đầu.

“Chúng ta làm sao bây giờ? Giờ liền qua đó hỗ trợ?”

Dù lấy thực lực của hai người này, e rằng cũng chẳng có chỗ cho bọn họ nhúng tay vào, nhưng lúc này không giúp, bọn họ còn có cơ hội lên đảo sao?

Trước đó bọn họ còn nghĩ, đối phương đều là một đám tu sĩ Tạo Hóa cảnh sơ kỳ, hơn nữa số lượng cũng không chiếm ưu thế.

Hai mươi người bọn họ ở đây còn có tu sĩ Tạo Hóa cảnh trung kỳ, nhìn thế nào thì bên họ thực lực cũng mạnh hơn.

Dù đối phương không cho phép họ lên đảo, họ cũng có thể cậy mạnh leo lên.

Vậy còn bây giờ? Còn cậy mạnh ư?

Lần này không có dị nghị gì nữa, mọi người đều đồng ý nhanh chóng qua đó, vừa xin lỗi vừa lên đảo hỗ trợ, dốc hết sức vãn hồi một phen.

Vì thế chiếc thuyền xương kém chất lượng nhanh chóng bay về phía hòn đảo.

Tề Thạch Tự nhìn mà thầm than một tiếng, giờ mới tới, đã muộn rồi.

Hải Long Vương khịt mũi cười một tiếng: “Giờ chạy tới đây làm gì? Có phần của bọn chúng sao?”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc trong lòng cũng đã sớm có quyết đoán, chỉ cần trong hai mươi kẻ này có ai vào lúc lên đảo, chủ động đề xuất tới hỗ trợ, Phong Minh bọn họ đều sẽ không làm đến mức quá vô tình.

Nhưng bọn họ lại cố tình đợi tới sau khi mình và Bạch Kiều Mặc lộ thân phận mới có động tác, Phong Minh bọn họ sao có thể để vào mắt, giữ bọn họ lại, còn lo bọn họ đâm sau lưng.

Chiếc thuyền xương trước đó đứng nhìn từ xa, chớp mắt đã tới gần hòn đảo, đúng lúc này, khí tức cường hãn của Bạch Kiều Mặc nghiền ép qua, quát lớn: “Xung quanh hòn đảo, không cho phép bất luận kẻ nào tới gần, mau mau lui ra!”

Lòng mọi người thịch một tiếng, bọn họ thực sự đã chọc giận đại lão rồi.

Mọi người nhìn nhau, thuyền xương đã ngừng lại, một kẻ căng da đầu tiến lên nói: “Bạch đại sư, Phong đại sư, là chúng tôi có mắt không tròng, chúng tôi tới hướng hai vị đại sư bồi tội.”

Bạch Kiều Mặc thản nhiên nói: “Các ngươi không có tội, chỉ là hòn đảo này chúng ta có chỗ dùng khác, các ngươi đi tìm chỗ khác đi.”

Lời đã nói tới mức này rồi, bọn họ còn có thể mặt dày ở lại sao? Tự nhiên là không thể.

Tu sĩ này trở về thuyền xương, nhìn những người khác.

Mọi người một trận truyền âm trao đổi, oán trách một hồi hai người Phong Minh hành sự quá bá đạo, nhưng oán trách xong thì có thể làm gì?

Đây chính là uy hiếp của cường giả.

Bọn họ cũng không dám dừng lại quá lâu, vội vàng điều khiển thuyền xương bay xa ra.

Bay đủ xa rồi, thuyền xương lại dừng, mọi người thương lượng đối sách.

Ngoài oán trách, chính là hối hận, giờ thì họ đã biết, tu sĩ lần trước chạy tới bên cạnh họ trên Minh Thuyền, nhất định là đã đoán ra thân phận của họ.

Tên hỗn đản này lại chẳng thèm nhắc nhở họ một tiếng, giờ chỉ có mình hắn ta ôm được đùi.

Bọn họ cũng vô cùng khát vọng có thể ôm một cái vào hai cái đùi này, nhất là Phong Minh, trên người hắn ta nhất định có Sinh Cơ Tạo Hóa Đan.

Đan dược này ở Tử Vong Hải càng trở nên quý giá, có Sinh Cơ Tạo Hóa Đan là có thể bổ sung sinh cơ đã mất đi trên người họ.

Đáng tiếc cái đùi như thế đã bị họ tự đẩy đi mất rồi.

Giờ ruột gan họ đều hối xanh ra.

Nhưng họ vẫn không dám rời đi quá xa, dựa theo lời Bạch Kiều Mặc nói mà đi tìm một hòn đảo khác.

Bọn họ đã sớm lạc đường trong Tử Vong Hải, không ai dẫn đường cho họ, họ cũng không thể đảm bảo có thể sống sót tìm được lối ra.

Bên kia, sau khi đuổi người đi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền mặc kệ bọn họ, hai người cũng khôi phục dung mạo và tu vi.

Tề Thạch Tự cũng như thế, không cần che giấu nữa.

Bọn họ cũng chẳng lo hai mươi vị tu sĩ kia sẽ ở bên ngoài nói gì đó, bởi vì họ căn bản không coi trọng khả năng sống sót rời đi của đám người này, dù có ra được, cũng chẳng biết đến bao giờ.

Một trận đốt đốt đốt, Minh trùng trên đảo làm sao chịu được hai đóa hỏa diễm và một con Kim Ô đồng thời phát lực, Bạch Kiều Mặc cũng dốc sức khống chế lũ Minh trùng này trong phạm vi hòn đảo, không để chúng bay ra ngoài.

Đốt sạch sẽ đám Minh trùng trên bề mặt xong, Phong Minh hai người còn điều khiển hỏa diễm lượn một vòng dưới lòng đất, lại lôi ra không ít Minh trùng, cũng đốt sạch sẽ y như vậy, lúc này chiếc rương khoang thuyền mới hạ xuống.

Cuối cùng cũng có thể đặt chân lên mặt đất, tuy vẫn là phạm vi của Tử Vong Hải, nhưng cũng dễ chịu hơn nhiều so với suốt ngày ở trên chiếc rương khoang thuyền, không gian hoạt động trước đó quá nhỏ.

Mọi người nghỉ ngơi một lát, Bạch Kiều Mặc liền bắt đầu bận rộn, trước hết phải bố trí trận pháp trên đảo, trung tâm đảo là nơi mọi người nghỉ ngơi, phải bài trừ năng lượng tử khí ở đây ra ngoài.

Tầng ngoài cùng là chỗ dành cho Phong Minh bố trí tử khí, mục đích là để hấp dẫn đám Âm thú kia tới.

Ở giữa là sát trận, dùng để săn giết những Âm thú bị hấp dẫn tới, điều khiển sát trận để đối phó Âm thú, tiết kiệm sức lực hơn nhiều so với việc bọn họ một phen oanh tạc.

Để một thánh cấp trận pháp sư tới bố trí trận pháp thế này, không thể nghi ngờ là tài năng lớn dùng vào việc nhỏ.

Lôi thú vô cùng phấn khích: “Trận pháp bố trí xong rồi? Vậy là có thể bắt đầu rồi chứ, mau động thủ dẫn Âm thú tới đi, càng nhiều càng tốt.”

Bạch Kiều Mặc liếc nó một cái nói: “Ta thấy ngươi đích thân xuống biển một chuyến, dẫn đám Âm thú kia qua đây, tốc độ sẽ còn nhanh hơn chút, có lẽ số lượng cũng nhiều hơn.”

Lôi thú trợn mắt, tên khế ước giả này có tâm địa xấu xa gì vậy?

Hải Long Vương cùng Kim Tử, Tiểu Tinh đều thấy chủ ý này của Bạch Kiều Mặc hay, rất muốn lên tiếng phụ họa.

Nhưng Lôi thú khi còn sống so với họ mạnh hơn, dù có chết đi trở thành khí linh, với họ cũng có tác dụng áp chế nhất định, dù sao thực lực lúc sinh tiền đã vượt qua họ.

Ong Chúa thì lại chẳng sợ, nó bay ra tiếc nuối nói: “Đáng tiếc Tử Tinh Phong không dùng được, nếu không ta sẽ phái ra một đống lớn tiểu đệ đi làm việc.”

Lôi thú muốn phóng điện chết con Ong Chúa này.

Phong Minh khó có khi thấy Lôi thú ấm ức, cười ha hả nói: “Được rồi, cứ dùng cách cũ của ta thả câu thôi, không được thì chúng ta tính cách khác.”

Lôi thú lập tức ủng hộ, nó lại quả quyết vứt bỏ tên khế ước giả của nó rồi.

Lôi thú không chỉ thực lực sinh tiền cường đại, mà kiến văn cũng rộng hơn Phong Minh bọn họ một chút, Phong Minh hai người đã sớm phát hiện, Lôi thú ngay cả một ít tình huống của thượng giới cũng biết.

Là do Thạch Nhân tộc cùng cái phương tu hành giới nơi Lôi thú sinh sống, có liên hệ càng mật thiết hơn với thượng giới chăng.

Lôi thú tiếp tục đậu trên vai Phong Minh, theo Phong Minh đi bố trí bẫy, nó nói cho Phong Minh biết bố trí ra sao, có thể phát huy tốt hơn sức hấp dẫn của tử khí thuần khiết, còn dùng tới một ít Âm thạch, để phóng đại hiệu quả này.

“Được rồi, đám Âm thú đó cũng chẳng thông minh gì cho cam, chỉ cần quyến rũ một cái là ngoi lên thôi, yên tâm đi, lần này nhất định sẽ có đại thu hoạch.”

Phong Minh nói: “Cũng phải từ tốn thôi, kẻo để đám Âm thú ngoi lên quá nhiều, khiến chúng ta luống cuống tay chân.”

Lôi thú lúc này mới nói lời hay: “Nhiều hơn cũng không sao, sẽ không phải là đối thủ của các ngươi đâu, bất quá chỉ vài chục đầu Âm thú mà thôi, dù có tới mấy trăm con cũng chỉ là chuyện nhỏ.”

Phong Minh lập tức lộ vẻ mặt khâm phục nhìn Lôi thú, Lôi thú vậy mà cũng biết nói tốt cho mình sao?

Lôi thú cũng có chút ngượng ngùng quay đầu đi, không nhìn Phong Minh nữa.

Nó đường đường là Lôi thú làm tới bước này dễ dàng sao? Từ khi khai thiên lập địa có Lôi thú giáng thế tới nay, nó là con sống uất ức nhất đó.

Phong Minh đánh trống lảng hỏi nó: “Cái thế giới ban đầu của các ngươi, tu sĩ phi thăng thượng giới dễ dàng lắm sao?”

Lôi thú nói: “Đúng vậy, so với chỗ các ngươi dễ hơn nhiều, cái phương tu hành giới của các ngươi so với chỗ chúng ta, lạc hậu hơn nhiều.”

Phong Minh lại hỏi: “Vậy tranh đấu cũng nhiều lắm nhỉ, chi Thạch Nhân tộc kia đều đã bị diệt rồi, nhưng nói đi nói lại, thực lực của chi Thạch Nhân tộc trong Tinh Hà bí cảnh đó, ở cái thế giới của các ngươi, có thể xếp vào vị trí nào?”

Lôi thú nói: “Trung thượng du thôi, Thạch Nhân tộc chẳng có đầu óc gì, chỉ biết manh động, rơi vào kết cục bị diệt chẳng có gì bất ngờ cả, e rằng cũng có nguyên nhân bị chủng tộc khác ngấm ngầm tính kế.”

Đây mới chỉ là trung thượng du? Vậy thực lực của Lôi thú thì xếp vào vị trí nào? Lôi thú không phải bị Thạch Nhân tộc một thương đâm chết sao?

Lôi thú thúc giục: “Mau kích phát đi, dẫn Âm thú lên sớm chút.”

Phong Minh: “Được thôi.”