Chương 972: Ta đã câu được thứ gì vậy
Phong Minh nói: “Trong đám tu giả đó còn có người biết luyện khí à, có điều trình độ cũng xoàng xoàng.”
So với trình độ của Bạch đại ca nhà hắn thì kém không ít. Nếu là Bạch Kiều Mặc ra tay luyện chế, tuyệt đối sẽ không kém cỏi như vậy.
Đang lúc hắn bình luận về trình độ luyện khí của đám người đó, thì thấy từ trong chiếc cốt chu kém chất lượng kia quăng ra một sợi dây thừng, đầu dây còn treo lủng lẳng thứ gì đó.
Thị lực của Phong Minh cực tốt, liếc mắt liền nhận ra đó là một khối thịt thú lớn còn tươi rói, máu còn đang nhỏ giọt.
Phong Minh bị thao tác cực kỳ lạ lùng này làm cho kinh ngạc: “Bọn họ định dùng thịt thú để câu đám khung xương kia sao?”
Cũng chẳng cần Tề Thạch Tự trả lời nữa, miếng thịt thú vừa mới quăng ra, liền có mấy bộ khung xương từ trong nước biển nhảy vọt lên, vươn móng vuốt ra chộp lấy miếng thịt thú.
Đúng lúc này, sợi dây thừng thừa cơ dưới sự điều khiển của chủ nhân, cuốn lấy một bộ khung xương rồi quăng mạnh lên phía chiếc cốt chu kém chất lượng. Còn chưa rơi được xuống cốt chu, đã bị mấy tên tu giả đồng loạt ra tay tháo dỡ tan tành bộ khung xương đó.
Phong Minh im lặng giơ ngón tay cái lên.
Tề Thạch Tự cũng bật cười, giải thích: “Bên bọn họ hình như còn đang luyện chế những chiếc cốt chu khác, chắc là định mỗi người một chiếc để dự phòng thôi. Ở nơi này rất khó đảm bảo sẽ không bị thất lạc.”
Cũng phải, Phong Minh cảm thấy hai mươi người này nhất định sẽ phân tán ra thôi.
Tuy bây giờ nhìn thì có vẻ đồng tâm hiệp lực, nhưng chắc chắn mỗi người đều có toan tính riêng.
Người càng đông, những toan tính này càng phức tạp.
Phong Minh vỗ vai Tề Thạch Tự nói: “Đợi khi chúng ta nghiên cứu thấu triệt cái khoang thuyền này, nó sẽ thuộc về ngươi. Cái này còn tốt hơn nhiều so với cái cốt chu kém chất lượng của bọn họ đấy.”
Tề Thạch Tự lập tức cảm động. Biết trong tay Phong Minh hai người còn có chiếc cốt chu Lâm Kỳ tiền bối để lại, hắn liền không khách khí từ chối, biết đâu sau này lại thực sự có đất dụng võ.
Vùi đầu nghiên cứu suốt một khoảng thời gian, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc giờ muốn thư giãn một chút. Hai người liền ngồi xếp bằng trên nóc rương, lấy ra linh quả và những đồ ăn vặt dự trữ khác.
Mọi người cùng nhau ăn uống, rồi thưởng thức cảnh đám tu giả trên chiếc cốt chu phía sau đang ra sức “buông cần”.
Đám tu giả kia vất vả câu xương gom góp nguyên liệu, nhìn thấy đám tu giả trên chiếc rương phía trước lại có thể ngồi trên đó ung dung ăn uống, trong lòng khỏi phải nói ghen tị đến mức nào.
Đúng là cùng người khác số phận. Ngay cả khi đến nơi đáng sợ như Tử Vong Hải, bọn họ vẫn có thể ung dung tự tại như vậy.
Việc câu xương của đối phương đã cho Phong Minh linh cảm. Thế là hắn cũng chế tạo một cái cần câu, bên trên buộc một sợi dây chất liệu cực tốt, rồi cứ thế quăng xuống nước biển.
Hắn định chơi kiểu thả câu chờ kẻ tình nguyện cắn câu, chứ có treo mồi nhử gì đâu.
Hải Long Vương mấy đứa hí hửng cười đùa, cảm thấy thú vị vô cùng, thế là nhao nhao bắt chước Phong Minh.
Bạch Kiều Mặc thì ngồi ngay bên cạnh Phong Minh, xem hắn có thể câu được thứ gì.
Kết quả cứ ngồi như vậy nửa canh giờ, chẳng câu được gì cả.
Tiểu Cốt mon men tới gần Phong Minh, dùng ý niệm truyền âm hỏi hắn: “Có cần ta nhảy xuống dưới bắt một thứ gì đó buộc vào sợi dây cho ngươi không?”
Phong Minh suýt chút nữa bị sặc, hắn ra sức xoa đầu Tiểu Cốt một phen rồi cười ha hả, đem lời của Tiểu Cốt thuật lại cho những người khác nghe.
Tề Thạch Tự dùng ánh mắt kinh ngạc đánh giá Tiểu Cốt. Tiểu Cốt là tồn tại gì vậy, lại dám nhảy xuống nước biển để bắt tử vật trong đó sao?
Phong Minh cười nói: “Đợi thêm chút nữa, để ta nghĩ cách đã. Ta vẫn chưa đến mức cùng đường bí lối đâu. Lát nữa mà vẫn chưa câu được thứ gì, Tiểu Cốt ngươi hãy giúp ta.”
Rồi lại giải thích với Tề Thạch Tự: “Tiểu Cốt là do chúng ta mang từ không gian cổ chiến trường ra. Xem đi, Tiểu Cốt rất khác biệt với những bộ khung xương khác đúng không.”
Tề Thạch Tự lần nữa chấn động. Con mèo con này lại cũng là một bộ khung xương sao? Thật quá sức tưởng tượng.
Có một Tiểu Cốt như vậy bên cạnh, khó trách Phong Minh và Bạch Kiều Mặc dám đến Tử Vong Hải thăm dò. Bọn họ quả thực không hề lỗ mãng giống như mình, mà thực sự đã có chuẩn bị đầy đủ.
Đã không có kẻ tình nguyện cắn câu, Phong Minh liền thay đổi sách lược. Hắn thả một đoàn tử khí cầu vô cùng tinh thuần treo ở đầu dây câu, rồi lại lẳng lặng chờ đợi con mồi tìm tới.
Không chỉ Tiểu Cốt chạy đến bên cạnh Phong Minh tò mò quan sát, ngay cả Lôi Thú cũng nhảy lên vai hắn, cũng muốn biết rốt cuộc Phong Minh có thể câu được thứ gì.
Phong Minh còn đặc biệt dặn Tiểu Cốt và Lôi Thú, xua đuổi hết đám khung xương và vong hồn bị thu hút tới.
Hắn không có hứng thú với hai thứ đó, chỉ muốn biết bên trong nước biển này, còn có loại tử vật nào khác tồn tại hay không.
Tề Thạch Tự ở ngay bên cạnh, vừa quan sát, vừa tiếp tục thi triển Huyết Duyên Khiên Dẫn Chi Thuật.
Lại đợi thêm nửa canh giờ nữa, Tiểu Cốt đột nhiên hướng về phía đáy nước biển sâu thẳm nhìn xuống: “Có thứ gì đó sắp trồi lên rồi.”
Phong Minh kinh hỉ hỏi: “Thật sao? Lại thực sự có thứ bị chúng ta hấp dẫn tới ư?”
Những thứ mà Tiểu Cốt có thể cảm ứng được đầu tiên, Phong Minh tạm thời còn chưa thể làm được. Nhưng đợi thêm một lát nữa, Phong Minh cũng nhận ra, có một luồng khí tức băng lãnh đang tiếp cận phía bọn họ.
Sắc mặt Phong Minh trở nên ngưng trọng hơn mấy phần: “Tề đạo hữu, ngươi vào trong rương tránh một lát đi. Ta không thể đảm bảo thứ bị hấp dẫn tới là cái quỷ gì. Hải Long Vương, các ngươi cũng vào đi.”
Tề Thạch Tự không chút do dự nhảy vào trong rương: “Được.”
Hải Long Vương bọn chúng cũng làm theo như vậy, nhưng đều còn nằm bò ra chỗ cửa khoang nhìn ra bên ngoài. Bọn chúng chính là muốn biết thứ bị câu lên là cái gì.
Bạch Kiều Mặc thì đứng ngay bên cạnh Phong Minh. Hắn là người cuối cùng cảm nhận được. Lôi Thú thì đứng trên vai Phong Minh, thò đầu ra ngóng nhìn.
Lôi Thú đột nhiên cười khúc khích đầy gian xảo, nói với Phong Minh: “Vận khí của ngươi tốt thật đấy, thứ này mà cũng có thể bị ngươi câu lên được. Có điều là lợi cho ta rồi.”
Phong Minh cũng không giận, nói: “Muốn độc chiếm thì phải ra sức nhiều hơn chút đi.”
Hắn vừa dứt lời, mặt nước biển phía dưới cái rương liền bị một mảng bóng đen bao phủ.
Bạch Kiều Mặc vỗ nhẹ vào cái rương, cái rương lập tức bay vọt lên cao.
Ngay sau đó, bóng đen kia cũng lao theo vọt ra. “Rào” một tiếng, bóng đen liền đuổi theo một đoàn tử khí cầu đang buộc ở đầu dây lao vụt lên khỏi mặt nước.
Đám tu giả phía sau cũng đang buông cần, bị động tĩnh cực lớn mà phía trước gây ra làm cho kinh động. Bọn họ căn bản không biết thứ lao ra khỏi mặt nước kia là vật gì.
Mấy tên tu giả thất thanh kêu gào bảo cốt chu mau chóng chuyển hướng, bọn họ không thể đâm đầu vào đó được.
Cái đám tu giả Lục thị gia tộc phía trước rốt cuộc là đang giở trò quỷ gì vậy, làm sao lại lôi ra được cái thứ như thế kia chứ.
Cái bóng đen khổng lồ kia vừa lao lên khỏi mặt nước, Lôi Thú và Bạch Kiều Mặc liền đồng loạt dùng lôi điện công kích tới tấp.
Mặc dù trong hoàn cảnh này uy lực của lôi điện bị hạn chế không nhỏ, nhưng sát thương đối với tử vật vẫn cực lớn. Cái bóng đen kia phát ra tiếng kêu the thé chói tai.
Cùng lúc với Lôi Thú công kích, Tiểu Cốt “vụt” một cái lao ra, lộ ra một đôi móng vuốt sắc bén, vung lên “xoèn xoẹt” liền cào tới.
Tề Thạch Tự cùng Hải Long Vương mấy đứa đang nằm bò trên ván cửa, qua lỗ hổng nhìn ra bên ngoài, xem đến ngây người. Thứ này rốt cuộc là cái gì vậy.
Phong Minh vẫn chưa xuất thủ. Hắn đang quan sát xem thứ này là vật gì. Sau khi thấy rõ toàn bộ diện mạo của nó, Phong Minh không chắc chắn lắm hỏi: “Đây là sinh linh Âm thú sinh trưởng bản địa trong Tử Vong Hải sao?”
Lôi Thú vừa tấn công vừa còn thong thả trả lời Phong Minh: “Đoán đúng rồi, đây chính là Âm thú. Là một loại sinh linh đặc thù do chính mảnh Tử Vong Hải này thai nghén ra đấy.”
Không giống như khung xương và vong hồn, đều là cách thức tồn tại dưới một hình thái khác sau khi sinh vật sống chết đi. Âm thú là sinh linh đặc thù hoàn toàn được sinh ra ở Tử Vong Hải.
Phong Minh hỏi: “Loại Âm thú này có nhược điểm gì không?”
Lôi Thú đáp: “Nó cũng là một dạng tử vật. Những thủ đoạn công kích dành cho tử vật, đối với chúng nó đều hữu hiệu.”
Phong Minh cũng không hỏi nữa. Hắn dùng tử khí ngưng tụ thành một thanh đao, xách đao liền hung hăng chém tới con Âm thú có hình dạng giống như một loại cá nào đó kia.
Lúc này, Tiểu Cốt, Lôi Thú cùng Bạch Kiều Mặc đều đang kiềm chế Âm thú, khiến cho nó không cách nào tránh né được một kích này của Phong Minh.
Âm đao hung hăng chém xuống, kèm theo tiếng kêu thảm thiết chói tai của Âm thú, một phần nhỏ thân thể nó đã bị Phong Minh chém rụng.
Bên trong cơ thể Âm thú lại có máu chảy ra, mặc dù thứ máu này có màu đen, và nhìn qua liền biết là có tính ăn mòn cực mạnh.
Thừa lúc Âm thú bị trọng thương, Tiểu Cốt, Lôi Thú và Bạch Kiều Mặc cùng nhau một trận đánh cho túi bụi, con Âm thú này triệt để tắt thở.
Sau khi tắt thở, thân thể Âm thú nhanh chóng co rút lại, cuối cùng chỉ còn là một con cá chết to cỡ hai người trưởng thành.
Lôi Thú lúc này mới lao tới, một móng vuốt móc ra một viên châu trong phần đầu con cá chết, rồi ném ngay vào miệng nhai nuốt một cách ngon lành.
Phong Minh nói: “Còn không thèm nói cho chúng ta biết viên châu đó là thứ gì, đã vội vàng độc chiếm rồi à. Ta cảm thấy hình như thứ này đối với ta cũng hữu dụng.”
Phần thi thể còn lại bị Phong Minh đạp một cước xuống biển. Sau đó liền thấy đám khung xương và vong hồn, dường như đã áp chế được sự bài xích và e ngại đối với bên bọn họ, ùa tới xâu xé nuốt chửng sạch sẽ cái xác của Âm thú.
Lôi Thú đắc ý vô cùng. Thấy Phong Minh thực sự có thể câu được Âm thú lên, nó trả lời: “Đây là âm hạch của Âm thú, là nơi hội tụ năng lượng của Âm thú. Thứ ngưng tụ bên trong chính là một loại năng lượng dung hợp giữa tử khí và hồn lực.”
Phong Minh nhướng mày: “Quả nhiên là thứ tốt. Cứ để ngươi ăn như vậy, thật là lợi cho ngươi quá. Lần sau mà câu được nữa, ta phải nghiên cứu trước đã.”
Lôi Thú nói: “Âm thú đối với khung xương và vong hồn cũng có sức hấp dẫn cực lớn, nhưng Âm thú thường sẽ không chạy lên trên mặt biển. Chúng nó ẩn nấp dưới tầng nước biển sâu, đó mới là địa bàn hoạt động của chúng nó.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Lần trước chúng ta lại không đụng phải loại hải thú này.”
Lôi Thú tiếp tục giải thích: “Âm thú không giống với khung xương và vong hồn. Chúng nó sẽ không có hứng thú với vật sống, chỉ lấy tử khí làm thức ăn. Sở dĩ bị hấp dẫn lên đây, nói rõ năng lượng tử khí trong khối tử khí cầu làm mồi nhử vô cùng tinh thuần, mới có sức hấp dẫn lớn như vậy đối với Âm thú.”
“Âm thú thực ra cũng giống như hải thú bên ngoài, chỉ khác biệt ở môi trường thai nghén và sinh sống không giống nhau mà thôi. Trí tuệ của chúng nó hẳn cũng giống như hải thú, có cao có thấp.”
“Thì ra là vậy.”
Bất kể là Phong Minh hai người, hay là mấy đứa nhỏ Hải Long Vương, cùng với Tề Thạch Tự, đều cảm thấy kiến thức của mình lại được tăng thêm. Lần này tới Tử Vong Hải còn được mở mang tầm mắt.
Phong Minh cao hứng nói: “Vậy thì ta tiếp tục câu cá thôi.”
Chẳng phải là câu cá hay sao, câu lên được chính là một con cá trong Tử Vong Hải đấy. Có điều thịt cá thì không cách nào ăn được, nhưng trên người nó cũng có thứ tốt.
Bạch Kiều Mặc để cái rương trở lại mặt nước biển. Phong Minh lại quăng sợi dây xuống nước, khối tử khí cầu lúc nãy còn chưa dùng hết.
Động tĩnh bên này vừa lắng xuống, chiếc cốt chu kém chất lượng đã chạy ra xa kia lại quay trở lại.
Hải Long Vương khinh bỉ bọn họ: “Một lũ hèn nhát, bây giờ còn chạy về đây làm gì?”
Đám tu giả trên chiếc cốt chu bên kia cũng nghị luận xôn xao. Tuy trước đó đã chạy ra xa một chút, nhưng động tĩnh bên này bọn họ vẫn có thể nhìn thấy.
“Thứ mà bọn chúng câu lên được rốt cuộc là cái gì vậy? Nhìn qua căn bản không phải là khung xương hay vong hồn. Trong Tử Vong Hải này lại còn có tử vật khác ư?”
“Con tử vật đó đã bị bọn chúng giết chết rồi. Nói vậy thì cũng không phải là lợi hại lắm nhỉ?”
“Bọn chúng lại còn thả câu nữa kìa?”
Hành động như vậy khiến không ít tu giả do dự, có nên tiếp tục đi theo bọn họ nữa hay không.
Cái đám người đó nhìn vào liền biết không phải hạng an phận thủ thường. Chỉ sợ đám người đó sẽ chọc phải loại tử vật không thể địch nổi, làm liên lụy cả bọn họ.
—