← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 82: Chính mình sinh ra

24 min read 28.08.2026

Phàm là tu giả nghe được những tin tức này đều chấn kinh đến cực điểm.

Cứ nhìn Tạ đội trưởng với tư cách là Đội trưởng Phi Vũ dong binh đội mà xem, trong buổi đấu giá trước đó, ngay cả Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy trị giá mấy trăm vạn hắn còn không tranh giành nổi với Phong Minh. Giờ nghe nói trong bí cảnh có tu giả vơ vét được mấy ngàn vạn nguyên tinh, hắn cũng nhịn không được mà thèm rỏ dãi.

“Là tu giả thuộc địa giới Cao Dương quận chúng ta sao? Cao Dương quận từ khi nào lại xuất hiện một vị thiên tài bực này?”

Trước đây, người có danh tiếng vang dội nhất chính là Bạch Kiều Mặc. Trong mắt Tạ Anh Hoa, dù là Phong Lâm Lang vốn mang danh thiên tài cũng phải thua kém Bạch Kiều Mặc vài phần. Vậy mà kẻ xuất hiện trong Huyền Nguyệt bí cảnh lần này còn kinh diễm hơn cả Bạch Kiều Mặc, hơn nữa thủ đoạn kiếm tiền quả thực là xuất quỷ nhập thần.

Phong Kim Lâm không kìm được liếc nhìn cặp song nhi song tế nhà mình một cái, liền thấy hai đứa tụi nó, đặc biệt là Phong Minh, đang liên tục gật đầu ra vẻ vô cùng ngưỡng mộ.

Phong Kim Lâm vội vàng quay mặt đi chỗ khác, không để Tạ đội trưởng nhìn ra điểm bất thường của mình.

Nếu người kia không phải là kỳ tài trận pháp thì có lẽ hắn sẽ không đoán tới trên đầu Bạch Kiều Mặc. Nhưng hắn vừa nghe miêu tả chi tiết, lại thêm vị tu giả Văn Trạch phụ trách lôi kéo làm ăn cho kỳ tài trận pháp kia, phong cách hành sự giống hệt như Minh nhi nhà hắn. Cho nên cái gọi là huynh đệ Văn – Võ kia chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chứ không ai khác!

Phong Kim Lâm khẽ giật khóe miệng, không ngờ vừa mới thả Minh nhi nhà mình ra ngoài, y đã dám cùng Bạch Kiều Mặc gây ra động tĩnh lớn đến nhường này trong bí cảnh. Uổng công hắn cứ ngỡ Bạch Kiều Mặc là người trầm ổn, có gã đi cùng Minh nhi thì sẽ không xảy ra chuyện gì tai hại.

Mấy ngàn vạn nguyên tinh! Hai tiểu tử này cũng thật là dám thu! Lại còn có cả linh thảo lục phẩm nữa! Phải công nhận rằng Minh nhi nhà hắn còn có bản lĩnh hơn cả lão đa này.

Phong Kim Lâm cảm thấy vô cùng cần thiết phải nhanh chóng thu dọn hành lý chuồn lẹ, kẻo cái lớp ngụy trang huynh đệ Văn – Võ kia mà bị lột xuống thì muốn đi cũng khó. Hắn cực khổ bao nhiêu năm trời mới gầy dựng được chút cơ nghiệp này, Minh nhi nhà hắn vào bí cảnh dạo chơi một vòng liền có được.

Không hổ là đứa nhỏ do chính mình sinh ra!

Sáu người nương theo những tiếng kinh hô dọc đường trở về Cao Dương quận. Có thể tưởng tượng được chuyện xảy ra trong bí cảnh sẽ gây ra một trận địa chấn lớn đến nhường nào tại Cao Dương quận thành.

Thế nhưng ngay lúc này, vẫn có một chuyện khác khiến toàn thành xôn xao. Tạ đội trưởng vừa dẫn người tới cổng thành liền có thành viên dong binh đoàn chờ sẵn ở đây chạy tới báo cáo một việc.

“Đội trưởng! Đội trưởng! Lâm Phó đội trưởng đang tấn thăng kìa!”

“Lâm Ý lúc này lại tấn thăng sao? Tốt quá, ta phải qua đó xem thử. Phong gia chủ, cáo từ, ta đi trước một bước.”

“Chúc mừng Tạ đội trưởng.”

“Ha ha, đồng hỷ, đồng hỷ!”

Tạ Anh Hoa một mình đi trước, bỏ lại những người còn lại phía sau, nhờ vậy mà hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bị bỏ lại cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý của người khác. Nhân lúc mọi người đều bị chuyện tấn thăng của Lâm Phó đội trưởng thu hút, Phong Kim Lâm liền lặng lẽ đưa hai người trở về nơi cư ngụ.

Các tu giả Cao Dương quận thành sắp phát điên rồi. Bình thường mười năm, hai mươi năm còn chẳng thấy có vị tu giả nào tấn thăng Nguyên Đan cảnh, lần này chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi lại liên tiếp có người đột phá.

Lần này khi thiên địa dị tượng một lần nữa xuất hiện phía trên khu động phủ, vị quản sự cũng chẳng cần đợi người khác tới dò la, liền chủ động công bố danh tính của người tấn thăng: Phó đội trưởng Lâm Ý của Phi Vũ dong binh đội.

Vừa nghe nói là Phó đội trưởng Lâm Ý của Phi Vũ dong binh đội, phản ứng do lần tấn thăng này mang lại còn dữ dội hơn trước. Tu vi của Lâm Ý đã đạt tới Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong từ lâu, việc Tạ đội trưởng thay hắn chuẩn bị vật phẩm phụ trợ tấn thăng thì cả Cao Dương quận thành này không mấy thế lực là không biết.

Tuy nhiên trong buổi đấu giá lần trước, Tạ đội trưởng vẫn thảm bại dưới tay cha con Phong Minh, vụt mất bình Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy kia. Cách đây không lâu, Phong Kim Lâm thuận lợi tấn thăng, mọi người đều đinh ninh rằng hắn đột phá là nhờ vào sự trợ giúp của Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy.

Nhưng tình hình hiện tại lại khiến họ không thể nhìn thấu được. Không có Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy, lẽ nào Lâm Ý lại hoàn toàn dựa vào bản lĩnh của mình để ngạnh kháng qua sao? Nếu dễ dàng như vậy thì Phi Vũ dong binh đội cũng chẳng cần phải tốn công tốn sức đấu giá lệnh bài Huyền Nguyệt bí cảnh để đưa thành viên vào bên trong tìm kiếm thiên tài địa bảo làm gì.

Mọi người bàn tán xôn xao:

“Chẳng lẽ Tạ Anh Hoa thực ra đã âm thầm mưu tính được vật phẩm phụ trợ tấn thăng từ sớm, nhưng vì lo lắng có kẻ phá hoại nên mới cố tình che giấu, lại còn bày ra bộ dạng tranh giành Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy để khiến người ta lơ là cảnh giác? Nếu không thì giải thích thế nào cho thông được?”

“Đúng vậy, Tạ Anh Hoa vừa đưa thành viên vào bí cảnh, lại vừa đích thân tới đón người, nhìn thế nào cũng không giống như đang lo lắng cho Lâm Phó đội trưởng đang bế quan không thể tấn thăng cả.”

“E là thật sự đã có được bảo vật gì tốt nên mới lựa chọn bế quan vào lúc này.”

“Nhìn kìa, Tạ đội trưởng tới rồi, chi bằng tới hỏi thẳng chính chủ xem sao.”

Tạ Anh Hoa vội vã chạy tới, nhìn thấy nguyên khí vân đoàn tụ tập phía trên động phủ của Lâm Ý, cười đến híp cả mắt. Tốt quá rồi, mối làm ăn này với Phong Kim Lâm quả thực là quá hời!

Trước đây hắn không phải là không có cơ hội đạt được vật phẩm phụ trợ tấn thăng, nhưng lần nào cũng bị các thế lực khác dùng mức giá cao hơn nẫng tay trên. Nguyên do trong đó Tạ Anh Hoa cũng tự hiểu rõ, một khi Phi Vũ dong binh đội sở hữu hai vị cường giả Nguyên Đan cảnh thì sẽ tạo thành mối đe dọa nhất định đối với các thế lực khác. Những thế gia thế lực đó không muốn nhìn thấy một thế lực mới trỗi dậy để chia năm xẻ bảy lợi ích cùng tài nguyên tu luyện tại Cao Dương quận này.

“Tạ đội trưởng, chúc mừng Phi Vũ dong binh đội lại có thêm một vị cao thủ Nguyên Đan cảnh.”

“Đâu có, đâu có, Lâm Ý lần này có thể tấn thăng thuần túy là nhờ may mắn thôi.”

“Không biết Lâm Phó đội trưởng đã đắc được bảo vật gì để phụ trợ đột phá vậy?”

Tạ đội trưởng nghe vậy liền biết mấu chốt vấn đề đã tới. Lúc này có công khai ra ngoài cũng chẳng sao nữa, bởi vì bảo vật đã được sử dụng rồi. Hắn gật đầu nói: “Phải rồi, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, may mắn có được một quả Ngân Nguyệt Quả nên ta mới vội vàng để Lâm Ý bế quan tấn thăng. Cũng may Lâm Ý trong tu luyện xưa nay luôn vững vàng, không có lãng phí quả Ngân Nguyệt Quả này.”

Mọi người vừa nghe là nhờ công lao của Ngân Nguyệt Quả, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên là thế, không mượn bất kỳ vật ngoài thân nào mà muốn đột phá thì phải là bậc thiên tài bực nào chứ.

“Tạ đội trưởng, không biết viên Ngân Nguyệt Quả này từ đâu mà có vậy?”

Tạ đội trưởng chắp tay sau lưng nói: “Đương nhiên là phải bỏ ra cái giá cực lớn để mua lại từ tay người khác rồi. Chư vị không cần phải bận tâm suy nghĩ nữa đâu, người giao dịch với ta không phải là người Cao Dương quận thành, trên địa giới Cao Dương quận chúng ta hiếm khi nghe thấy đại danh của Ngân Nguyệt Quả. Đối phương cũng đã rời khỏi Cao Dương quận từ sớm, không rõ tung tích.”

Bất kể là tin hay không tin, đám người có mặt tại trường cũng không cách nào cạy được thêm tin tức chi tiết nào từ miệng Tạ Anh Hoa nữa. Không ít người thầm nghĩ Lâm Ý quả thực là có vận khí tốt, mất đi Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy vậy mà vẫn có được Ngân Nguyệt Quả. Tạ Anh Hoa cũng thật khéo giấu, trước đó không hề để lộ ra nửa phong thanh, giúp Lâm Ý thuận buồm xuôi gió mà tấn thăng. Nếu sớm biết… Mà có biết thì họ cũng chẳng cách nào biết được trong tay Tạ Anh Hoa có Ngân Nguyệt Quả.

Tạ Anh Hoa nhìn thần thái đủ kiểu của đám người, trong lòng đắc ý vô cùng. Cứ để các ngươi đoán mò đi, những kẻ này có đánh chết cũng không thể ngờ được viên Ngân Nguyệt Quả của hắn từ đâu mà có. Hắn cũng không cần lo lắng mọi người sẽ chú ý tới Lâm Ý quá lâu, bởi vì chẳng mấy chốc nữa chuyện xảy ra trong Huyền Nguyệt bí cảnh sẽ truyền tới tai bọn họ, lúc đó bọn họ sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà đoái hoài tới Lâm Ý và Phi Vũ dong binh đội nữa. Chút nữa thôi, bọn họ sẽ càng muốn đào bới tận gốc lai lịch của cặp huynh đệ Văn – Võ kia cho mà xem.

Mấy ngàn vạn nguyên tinh đó nha! Phi Vũ dong binh đội bọn họ hành sự xưa nay luôn có nguyên tắc của riêng mình, nếu không thì chính hắn cũng muốn đi cướp một chuyến rồi.

Quả nhiên, sự việc diễn ra đúng như những gì Tạ đội trưởng dự liệu. Không bao lâu sau, đám người có mặt tại trường lần lượt nhận được tin tức truyền tới từ bên ngoài, sắc mặt ai nấy đều vô cùng đặc sắc. Bọn họ đồng loạt dời sự chú ý từ chuyện tấn thăng của Lâm Ý sang chuyện trong bí cảnh, vội vã cáo biệt Tạ Anh Hoa rồi quay người rời đi.

Có người trước khi rời đi còn cố tình hỏi Tạ Anh Hoa một câu: “Tạ đội trưởng có biết chuyện trong bí cảnh không?”

Tạ Anh Hoa gật đầu, lộ ra vẻ mặt vô cùng ngưỡng mộ: “Lúc đi đón người đã nghe bọn họ nhao nhao kể rồi. Chậc chậc, đúng là nhân tài xuất hiện lớp lớp nha, không biết có phải người thuộc địa giới Cao Dương quận chúng ta hay không mà lại lòi ra một vị kỳ tài trận pháp, ngay cả Tạ mỗ đây cũng hâm mộ vô cùng.”

“Xem ra Tạ đội trưởng cũng không biết lai lịch của đối phương rồi.”

“Đúng vậy, nếu các hạ có được tình báo gì thì nhớ chia sẻ với Tạ mỗ một chút nhé, Tạ mỗ chỉ muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ mà thôi.”

“Dễ nói, nhất định rồi.”

Tin tức lan truyền với tốc độ chóng mặt. Khắc trước mọi người còn đang bàn tán về chuyện Lâm Phó đội trưởng tấn thăng, khắc sau đã xôn xao náo loạn vì chuyện trong bí cảnh. Chuyện sau so với chuyện trước còn gây ra tiếng vang chấn động hơn nhiều. Trong những tửu lâu, trà quán vốn là nơi truyền tin nhanh nhất, tất cả đều như nổ tung:

“Mấy ngàn vạn nguyên tinh? Thật hay giả vậy?”

“Là thật đó! Tất cả những tu giả bước ra khỏi bí cảnh đều đang nói cùng một chuyện. Hơn nữa trên người cặp huynh đệ kia không chỉ có mấy ngàn vạn nguyên tinh mà còn có một cây linh thảo lục phẩm cùng hai cây linh thảo ngũ phẩm nữa kìa! Như vậy nghĩa là gia tài của bọn họ đã vượt quá một ức rồi, có kinh người không chứ?!”

“Khá khen cho hai tiểu tử này! Người trong bí cảnh không phát điên lên mới lạ, sao có thể dung thứ cho bọn họ an toàn rời đi được?”

“Nào có dễ dàng như vậy, cặp huynh đệ này hành sự vô cùng thông minh. Nghe nói vị kỳ tài trận pháp kia đã giúp đỡ không ít người phá giải cấm chế trong linh thảo viên của bí cảnh, chỉ cần đâm chọc vài cái là có thể mở ra, giúp rất nhiều người đạt được linh thảo ngũ phẩm, tứ phẩm. Những người đó vừa mới nhận được ơn huệ của người ta, làm sao mặt dày mà lập tức ra tay cho được? Chẳng phải sau này mới hoàn hồn lại đó sao, đáng tiếc là khi muốn tìm người thì lùng sục khắp bí cảnh cũng không thấy bóng dáng hai huynh đệ kia đâu nữa.”

“Không chỉ có huynh đệ Văn – Võ đâu, con dược điêu mà Hàn Xu tiểu thư của Tứ Hồng thư viện mang theo cũng phát huy tác dụng to lớn trong linh thảo viên. Đáng tiếc sau đó cũng bị người ta đỏ mắt ghen tị hãm hại, hiện tại tung tích không rõ, Tứ Hồng thư viện ở nơi xa xôi nên vẫn chưa có tin tức truyền đến, không biết Hàn Xu tiểu thư có còn sống hay không.”

“Trời đất ơi, mấy ngàn vạn nguyên tinh, ta đến nhìn còn chưa từng được nhìn thấy một lần, đúng là mỗi người một số mệnh.”

Ai nghe được tin tức này mà không kích động cho được? Một cặp huynh đệ danh tiếng không mấy vang dội mà gia tài tích lũy được còn phong phú hơn cả những thế gia tử đệ, khiến các tu giả tầng lớp trung hạ lưu nghe xong không khỏi khát khao hướng tới. Đồng thời, họ cũng bị lay động trước một số lượng nguyên tinh khổng lồ như vậy, hận không thể lập tức có người đào bới ra lai lịch của hai huynh đệ này, biết đâu chừng bọn họ cũng có thể kiếm chác được chút đỉnh lợi lộc.

Ai có thể không động tâm chứ? Chẳng phải nghe nói ngay cả cái gã Ngô Ứng Ngạn kia cũng điên cuồng tìm kiếm tung tích của bọn họ trong bí cảnh đó sao, đáng tiếc là dã tràng xe cát.

Phong Cảnh Hoài và Cung Ngọc Minh vừa được đón trở về gia tộc liền bị người trong tộc vây kín mít, nhao nhao gặng hỏi bọn họ về tình hình của huynh đệ Văn – Võ. Bởi vì theo nguồn tin đáng tin cậy, những người tiếp xúc với huynh đệ Văn – Võ sớm nhất chính là bọn họ, có lẽ bọn họ biết được nhiều nội tình hơn.

Hai người này ngay từ trong bí cảnh đã không nói ra chân tướng, lúc này lại càng không chủ động nói ra. Mặc dù số nguyên tinh khổng lồ kia bọn họ cũng vô cùng ngưỡng mộ, nhưng đó là do Phong Minh và Bạch Kiều Mặc dựa vào bản lĩnh của chính mình mà kiếm được. Chỉ cần có được trình độ trận pháp cao siêu như của Bạch Kiều Mặc thì đừng nói là mấy ngàn vạn, sau này dẫu có là nhiều nguyên tinh hơn nữa cũng có thể kiếm được. Cho dù là xuất phát từ góc độ lợi ích của bản thân thì Cung Ngọc Minh cũng sẽ không lựa chọn phản bội Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vào lúc này.

Khó khăn lắm mới ứng phó xong người của gia tộc, Phong Cảnh Hoài đi cùng tổ phụ trở về phòng. Nếu nói trong gia tộc người hiểu rõ Phong Cảnh Hoài nhất thì không ai khác ngoài tổ phụ Phong Tùng Hải. Phong Tùng Hải cảm thấy tôn nhi của mình không hề nói hoàn toàn sự thật.

Chờ đến khi xung quanh không còn ai, Phong Tùng Hải đột nhiên lên tiếng hỏi: “Cảnh Hoài, phải chăng con đã đoán ra lai lịch của hai người kia rồi?”

Phong Cảnh Hoài tức khắc cười khổ, giấu được người ngoài chứ sao giấu nổi tổ phụ: “Tổ phụ, xin lượng thứ cho tôn nhi được giữ bí mật một thời gian nhé. Có lẽ qua một thời gian nữa, không cần tôn nhi phải nói thì tổ phụ cũng tự khắc biết rõ thực tình thôi.”

“Được rồi.”

Phong Tùng Hải cũng chỉ là nhất thời động tâm mà thôi. Cho dù Phong gia có thể đoạt được số nguyên tinh này thì phần chia rớt xuống đầu hai ông cháu bọn họ cũng vô cùng hạn chế. Phong gia gia đại nghiệp đại, mấy ngàn vạn nguyên tinh không hẳn là không lấy ra được, nhưng vẫn là câu nói kia, tộc nhân quá đông đúc, phân bổ đến đầu mỗi người thì cũng chẳng đáng là bao.