Chương 938: Chủ nhân thu đồ
Lại là Ngũ Hành Diễm, lại là Lôi Thú hồn phách, dù là khôi lỗi thỏ có ánh mắt cực kỳ kén chọn, cũng không thể không thừa nhận, vận khí của hai người này rất tốt.
Nó không nhìn lầm, trong cơ thể Phong Minh còn có một đóa Tinh Viêm Hỏa, cộng thêm sự tồn tại của bảo vật như Hư Không Đỉnh, khôi lỗi thỏ thật sự đã động tâm một cách đáng xấu hổ.
Bạch Kiều Mặc ôn thanh nói: “Không bằng nói một chút phiền phức ngươi gặp phải đi.”
Phong Minh liên tục gật đầu, nói: “Đúng, biết đâu phiền phức quá lớn, chúng ta liền từ bỏ quyết định vừa rồi.”
Khôi lỗi thỏ trừng mắt nhìn Phong Minh một cái, không muốn cho hắn nói, hắn lại cứ muốn nói: “Được, ta nói.”
Thế là khôi lỗi thỏ bắt đầu kể chuyện xưa, cùng suy đoán của bọn họ giống nhau, Thanh Hồng bí phủ là đến từ thượng giới, cũng có thể gọi là Tiên giới, Dao giới hay Dao thiên.
Chủ nhân của Thanh Hồng bí phủ chính là Thanh Hồng, cũng chính là chủ nhân của khôi lỗi thỏ.
“Chủ nhân của ta đã xảy ra chuyện rồi, nhưng ta có thể cảm giác được Thanh Hồng chủ nhân vẫn còn một hơi thoi thóp, chủ nhân trước khi xảy ra chuyện đã ném ta ra ngoài, ta biết chủ nhân muốn ta tìm người đi cứu chủ nhân, nhưng ta rơi vào khe nứt không gian sau đó lại lưu lạc tới hạ giới, huhu, ta khi nào mới có thể đi cứu chủ nhân đây.”
Khôi lỗi thỏ nói rồi liền oa oa khóc lên, khóc đến mức Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hai mặt nhìn nhau.
Chủ nhân của nó thật sự là muốn nó tìm người đi cứu ông ấy sao? Khí linh này nhìn bộ dạng có vẻ không đáng tin lắm.
Về tin tức của thượng giới, bọn họ thực ra biết rất ít, người tu sĩ có thể thành công phi thăng cũng cực ít.
Cũng chính vì vậy danh tiếng của Lâm Kỳ mới lớn như thế, hắn là thiên túng kỳ tài, cho đến khi phi thăng rời khỏi giới này, thời gian sử dụng cũng ít hơn các tu sĩ khác quá nhiều, gây nên oanh động cực lớn.
Trước đó còn là bộ dạng khá đáng ăn đòn, hiện tại lại khóc lóc đến mức khiến người ta đau đầu.
Phong Minh lên tiếng: “Dừng lại, đừng khóc nữa, khóc nữa cũng không giúp được chủ nhân ngươi, không bằng tiết kiệm chút sức lực.
Sự tồn tại của ngươi cũng không phải bí mật rồi, lão già Khổng Tuân kia lần này tiến vào đã muốn đánh chủ ý lên ngươi, hắn ta sẽ không đàng hoàng nói chuyện với ngươi đâu, chỉ muốn chiếm bí phủ làm của riêng, ngươi không nghe lời, chỉ có thể xóa bỏ ý thức của ngươi.”
Khôi lỗi thỏ vừa nghe liền nổi giận, nhảy dựng lên tại chỗ: “Hắn ta nghĩ hay quá.”
Phong Minh cũng thấy lão già đó nghĩ hay thật, chỉ riêng khôi lỗi trước mắt này đã là tồn tại vượt qua đỉnh phong Tạo Hóa Cảnh rồi, trong bí phủ này có phải còn có khôi lỗi thực lực mạnh hơn không?
Phong Minh lại dỗ dành: “Cho nên nói, hợp tác với chúng ta mới là tốt nhất, chúng ta sẽ không miễn cưỡng ngươi đâu, đợi đi thượng giới rồi, ngươi muốn đi tìm chủ nhân của ngươi, cũng cứ việc đi.”
Khôi lỗi thỏ trầm mặc một lát, sau đó ngượng ngùng nói: “Các ngươi không giúp ta đi tìm chủ nhân ta sao?”
Phong Minh suýt chút nữa bị sặc: “Thực lực của chúng ta đây, có thể giúp được chủ nhân ngươi sao?”
Khôi lỗi thỏ nói: “Nếu ngươi trở thành đồ đệ của chủ nhân ta, vậy làm đồ đệ không nên đi cứu sư phụ sao?”
Phong Minh lần này thật sự bị sặc rồi, bị nước miếng của chính mình làm sặc, hắn khi nào lại phải có thêm một vị sư phụ nữa?
Khôi lỗi thỏ vừa thấy có hy vọng, tiếp tục nói: “Chỉ có trở thành đồ đệ của chủ nhân, mới có tư cách kế thừa bí phủ, cùng đan đạo của chủ nhân, hiện nay cũng chỉ có một mình ngươi thông qua khảo hạch của bí phủ, cho nên ngươi có muốn bái chủ nhân ta làm sư không?”
Không ngờ hiện tại người làm khó lại thành Phong Minh, một mặt thèm muốn bí phủ này cùng đan đạo truyền thừa trong bí phủ, mặt khác lại thấy rủi ro bái vị sư phụ này quá lớn.
Bọn họ ngay cả chút da lông của thượng giới còn chưa sờ tới, tuy khôi lỗi thỏ không có nói rõ, nhưng nghĩ cũng biết, kẻ thù dẫn đến việc Thanh Hồng tiền bối xảy ra chuyện thực lực khẳng định rất mạnh.
Bọn họ đến cả chuyện của hạ giới này còn chưa giải quyết xong, còn lo nổi phiền phức ở thượng giới sao?
Phong Minh rất muốn lừa gạt khôi lỗi thỏ này một chút, kế thừa bí phủ trước, những chuyện khác đợi đến thượng giới rồi nói sau, nghĩ lại thực sự không nỡ lừa gạt con thỏ ngốc này.
Phong Minh đành nói: “Bái sư có thể, nhưng ta hy vọng phải đợi đến khi thực lực của ta và Bạch đại ca đủ mạnh, lúc đó lại đi giải cứu chủ nhân ngươi thế nào?
Nếu không chỉ e chủ nhân ngươi không cứu ra được, mà hai chúng ta cũng sẽ cùng nhau ngã vào đó, khi đó muốn chạy ra ngoài tìm người đến cứu chủ nhân ngươi, thì lại càng khó khăn hơn.”
Khôi lỗi thỏ có chút thất vọng, nhưng cũng biết yêu cầu của nó là rất miễn cưỡng, dù sao đây là hạ giới, người của thượng giới một ngón tay cũng có thể đè chết kẻ mạnh nhất của hạ giới.
Khôi lỗi thỏ nghĩ một chút rồi nhấn mạnh: “Có thực lực nhất định phải đi cứu chủ nhân.”
Phong Minh nói: “Đương nhiên, ít ra lúc đó ta khẳng định là đồ đệ của chủ nhân ngươi rồi, đến cả sư phụ cũng không cứu không quản, vậy ta thành loại người gì? Trên thượng giới còn có chỗ cho ta đặt chân sao?”
Khôi lỗi thỏ nói: “Được, chúng ta lập khế.”
Phong Minh nói: “Vậy thì lập khế.”
Lập khế ước như vậy Phong Minh không hề sợ hãi, như lời hắn nói, thật sự kế thừa bí phủ, học đan đạo của sư phụ, được chỗ tốt lớn như vậy, hắn liền không thể làm kẻ vong ân phụ nghĩa.
Chỉ cần có năng lực, khẳng định phải đem Thanh Hồng sư phụ cứu ra.
Hy vọng Thanh Hồng sư phụ có thể kiên trì đến lúc đó.
Bất quá nói đi thì nói lại thật sự rất nguy hiểm a, xem khôi lỗi thỏ này mở bí phủ một lần liền phải ngủ say một lần, một lần ngủ say chính là mấy ngàn năm trôi qua, từ lúc nó rời khỏi thượng giới lưu lạc tới nơi này đã bao nhiêu năm trôi qua rồi?
Cho dù đến lúc đó Thanh Hồng sư phụ thật sự không còn nữa, vậy hắn và Bạch đại ca sẽ nghĩ cách thu thập kẻ thù của Thanh Hồng sư phụ vậy.
Mang theo suy nghĩ này, Phong Minh liền cùng khôi lỗi thỏ định ra một khế ước.
Lúc lập khế, khí linh ký gửi trong cơ thể khôi lỗi bay ra ngoài, không ngờ khí linh thật sự là một con thỏ, vậy mà giống hệt thân thể khôi lỗi, khác biệt chỉ ở chỗ thân thể khôi lỗi to hơn.
Lúc Phong Minh nhìn thấy khí linh con thỏ này nghĩ chính là, hắn gọi đối phương là thỏ nhỏ thật sự không gọi sai, hơn nữa Thanh Hồng sư phụ đối với khí linh này thật sự rất yêu thích nhỉ, xem đến cả khôi lỗi trong bí phủ cũng dùng hình dạng của khí linh.
Hắn hoài nghi Thanh Hồng sư phụ ném bí phủ và thỏ nhỏ ra ngoài, là không muốn liên lụy thỏ nhỏ cùng ông ấy tiêu vong, chứ không phải thật sự bảo thỏ nhỏ đi tìm người cứu ông ấy.
Nếu là như vậy, vị Thanh Hồng sư phụ này làm người thật không tệ.
Lúc lập khế, thỏ nhỏ khá là so đo, đem từng hạng quyền lợi nghĩa vụ đều nhất nhất nói rõ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc phát hiện cũng không có yêu cầu quá đáng gì đối với hai người bọn họ, yêu cầu bọn họ làm ra chuyện vượt quá phạm vi năng lực, rất sảng khoái ký kết.
Khế ước một thức hai phần, từ thiên địa rơi vào trên người hai bên, Phong Minh có thể cảm giác được phần khế ước này có lực ràng buộc đối với hắn, nhưng cũng đồng dạng ràng buộc thỏ nhỏ.
Sau khi lập khế, thỏ nhỏ lại chui vào trong khôi lỗi thỏ, lúc này rõ ràng đối với Phong Minh Bạch Kiều Mặc đã nhiều hơn mấy phần tín nhiệm cùng thân cận.
Lúc này nó lại bắn ra một cái ấn ký, nói với Phong Minh: “Tiếp nhận ấn ký này, là có thể có được quyền khống chế bí phủ rồi, nhưng là ở dưới bổn tôn nha.”
Cuối cùng nó còn đặc biệt nhấn mạnh một chút, trong bí phủ này, chủ nhân lớn nhất, nó thứ hai, Phong Minh nhiều nhất xếp thứ ba.
Phong Minh mặc cho ấn ký chui vào trong cơ thể mình, sau khi tiếp nhận đạo ấn ký này, hắn liền lập tức có thể cảm ứng được sự tồn tại của bí phủ, bước đầu có thể thao khống trận pháp của bí phủ.
Đương nhiên muốn khống chế bí phủ tốt hơn, còn cần phải tiến thêm một bước hiểu rõ bí phủ.
Bất quá ấn ký này, đã đủ để cho Phong Minh ra vào bất kỳ địa phương nào của bí phủ rồi.
Phong Minh tiêu hóa một hồi, liền kéo ra một cái thủy kính, dẫn Bạch Kiều Mặc cùng nhau tham quan các địa phương trong bí phủ.
Bí phủ so với lúc trước bọn họ nhìn thấy ở bên ngoài còn lớn hơn, đúng như hai người bọn họ dự liệu, có những địa phương cũng không mở ra đối ngoại, ví dụ như nơi sinh trưởng Dưỡng Hồn Quả, Phong Minh tìm đầu tiên cũng là chỗ này.
Hình ảnh đầu tiên trong thủy kính hiển thị chính là Dưỡng Hồn Mộc: “Xem, đây chính là Dưỡng Hồn Mộc được bồi dưỡng trong bí phủ, phía trên thế mà còn có năm quả Dưỡng Hồn Quả, oa, cây Dưỡng Hồn Mộc này lại là cắm rễ trong một ao Thiên Hồn Dịch.”
Hai người xem đến ngây dại, dùng một ao Thiên Hồn Dịch để trồng Dưỡng Hồn Mộc, trong mắt bọn họ xa xỉ vô cùng.
Thỏ nhỏ đắc ý nói: “Cái này có gì đâu, đồ tốt trong bí phủ còn nhiều lắm, không thấy mỗi lần bí phủ mở ra, tu sĩ hạ giới các ngươi đều muốn vì đồ tốt trong bí phủ mà tranh đến vỡ đầu chảy máu sao.”
Phong Minh cũng không phản bác nó, đổi lại là hắn cũng phải tranh đến vỡ đầu chảy máu.
Nếu để cho tu sĩ trong ngoài bí phủ biết được sự tồn tại của cây Dưỡng Hồn Mộc này, cùng với một ao Thiên Hồn Dịch, thì dù là tiền bối như Vân lão các chủ, cũng sẽ không kiềm chế được đi.
Phong Minh không những không phản bác, còn giơ ngón tay cái về phía khôi lỗi thỏ, khen bí phủ cùng Thanh Hồng sư phụ giàu có.
Khôi lỗi thỏ càng đắc ý hơn, tự mình vì hai người điều khiển hình ảnh thủy kính, giới thiệu cho bọn họ các nơi trong bí phủ.
“Dược viên trong bí phủ là phân cấp bậc đấy, những thứ các ngươi thấy ở bên ngoài, đó là dược viên có cấp bậc thấp nhất, dược viên này không xem cũng được, chẳng có đồ gì tốt, các ngươi xem cái nhị cấp dược viên này.”
Hình ảnh thủy kính này vừa hiện ra, Phong Minh lại lần nữa kinh thán lên tiếng: “Thật nhiều thánh cấp linh dược.”
Khôi lỗi thỏ cao hứng đồng thời lại có chút buồn bực: “Bí phủ lưu lạc tới hạ giới thời gian quá dài rồi, những tiên thảo sinh trưởng trong dược viên này đều đã xuất hiện dấu hiệu thoái hóa, sau khi thoái hóa mới có loại thánh cấp linh thảo trong miệng các ngươi đấy, đó thực ra đều là kết quả sau khi tiên thảo thoái hóa.”
“Bên trong còn có tam cấp, tứ cấp và ngũ cấp dược viên, bất quá lo lắng tiên thảo bên trong xuất hiện biến cố, cho nên ta đem mấy cái dược viên này phong tồn lại rồi, đợi về tới thượng giới lại mở ra không muộn, đỡ phải tâm huyết của chủ nhân đều bị hủy.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngoài ý muốn nhìn khôi lỗi thỏ một cái, khí linh này còn khá hiểu chuyện đấy chứ.
Bất quá bọn họ lúc này cũng không quá để ý mấy dược viên cấp bậc cao hơn kia, những tiên thảo đó đối với bọn họ hiện tại một chút tác dụng cũng không có, không chừng còn là độc dược, ngược lại là nhất cấp cùng nhị cấp dược viên bên ngoài hiện tại nhìn thấy càng hữu dụng hơn.
Phong Minh cẩn thận xem xét từng ngóc ngách của hai cái dược viên, phân biệt mỗi một gốc linh thảo là gì, bọn họ đã thấy có tu sĩ đang công kích cấm chế bên ngoài linh thảo rồi, tâm tình Phong Minh rất tốt.
Vốn dĩ mới vào bí phủ lúc nhìn thấy những linh thảo đó, hắn còn nghĩ rằng vừa vặn có thể phát huy sở trường của Bạch Kiều Mặc, phá cấm chế hắn là lợi hại nhất, bọn họ khẳng định có thể thu hoạch nhiều nhất.
Bây giờ thì tốt rồi, toàn bộ bí phủ đều là của bọn họ, một hai gốc linh thảo này, cứ để bọn họ tranh đi thôi, dù sao đẳng cấp của cấm chế này thật sự không thấp, muốn công phá cấm chế lấy được linh thảo, rất khó khăn.
Phong Minh hai người cũng nhìn thấy Củng Khiên và Huyết Tẫn rồi, hai người cũng đã rời khỏi Đan Đạo Phong, đồng dạng đang công kích cấm chế.
Phong Minh tạm thời chưa quản, lại thông qua thủy kính xem xét các địa phương khác của bí phủ, liền nhìn thấy một chỗ thích hợp bọn họ tu luyện, đó là một cái ao chứa chất lỏng do năng lượng nồng đậm ngưng tụ thành.
“Cái này… có thể gọi là Thánh Tuyền rồi nhỉ.”
—