← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 912: Lão Nhất Tiểu

27 min read 30.08.2026

 

Lão Các chủ Vân Kỳ Sơn, là một vị đại sư luyện dược đã sống rất lâu rồi, dấu chân ông đặt qua vô số nơi, điển tịch luyện dược đã đọc qua, có lẽ chính ông cũng chẳng nhớ rõ là bao nhiêu.

Bởi vậy tri thức luyện dược mà Lão Các chủ sở hữu phi thường phong phú, kinh nghiệm cũng vô cùng sung túc, một vị đại sư luyện dược như vậy, đối với Phong Minh mà nói chính là lương sư ích hữu thích hợp nhất.

So với các đại năng Tạo Hóa cảnh đỉnh phong khác, tâm thái của Lão Các chủ cũng phi thường bình hòa, trước mặt Phong Minh, ông chính là vị trưởng giả hiền hòa thân thiết, Phong Minh ở chung với ông vô cùng vui vẻ.

Hai người một già một trẻ chênh lệch tuổi tác cực lớn, đợi trong luyện dược thất hoàn toàn quên mất thời gian trôi qua.

Dưới sự chỉ đạo của Lão Các chủ, số lượng đan cửu phẩm trung cấp mà Phong Minh có thể luyện chế ra, lại tăng thêm không ít.

Nếu chỉ dựa vào bản thân y tự mò mẫm, ở giữa sẽ còn phải đi đường vòng, như vậy sẽ phải lãng phí không ít linh thảo cửu phẩm.

Tuy rằng trân tàng trên người y không ít, nhưng số lượng linh thảo cửu phẩm chung quy không thể so với linh thảo bát phẩm, dùng một cây sẽ ít đi một cây, sưu tập tương đối phiền phức.

Một già một trẻ còn phải thảo luận cổ phương cùng tàn phương, nếu có thể bổ khuyết hoàn chỉnh một tấm tàn phương và luyện chế thành công, một già một trẻ đều sẽ vô cùng cao hứng.

Có cổ phương tìm không thấy linh thảo ghi trong đan phương nữa, vậy thì cần phải sửa chữa cổ phương, một già một trẻ cũng vui vẻ làm không biết mệt, tích cực tìm tòi.

Phong Minh chỉ vào đan dược vừa luyện chế thành công trong đan lô, đắc ý dào dạt nói: “Thấy chưa, vẫn là ta nói có lý đi, chiếu theo biện pháp của ta, đan dược này chẳng phải đã luyện chế thành công rồi sao.”

Lão Các chủ vuốt râu cười to ha hả: “Tốt, tốt, lần này lão già này nhận thua rồi.”

Ông nhìn Phong Minh lấy đan dược từ trong đan lô ra, cho vào bình đan dược, tiếc nuối nói: “Lúc trước lão già này lẽ ra nên chạy tới mấy cái tiểu thế giới nhiều hơn, biết đâu lại tìm được tiểu thế giới của ngươi, đoạt trước sư phụ ngươi mà thu ngươi làm đồ đệ rồi.”

Hiện tại lại nhắc tới chuyện thu đồ đệ thì đã quá muộn rồi, Phong Minh đều đã là luyện dược sư cửu phẩm trung cấp, chỉ là bị tu vi hạn chế, luyện chế đan cửu phẩm cao cấp có hơi quá miễn cưỡng.

Tuy rằng chênh lệch tuổi tác quá lớn, nhưng Lão Các chủ đã coi y như đồng đạo để đối đãi.

Sở dĩ Lão Các chủ nói vậy, là bởi vì Lão Các chủ cũng sẽ giống như Phong Minh Bạch Kiều Mặc vậy, che giấu thân phận cùng tu vi, đi khắp nơi, trung đẳng thế giới không nói tới, ngay cả tiểu thế giới cũng sẽ đi một chút, điều đó cần phải đem tu vi cùng hồn lực phong ấn lại.

Có lẽ chính là bởi vì trải qua như vậy, Lão Các chủ mới có tâm thái ngày càng bình hòa.

Phong Minh lại chẳng chịu đoái hoài tới cảm xúc của Lão Các chủ chút nào, dương dương đắc ý nói: “Vậy không được, duyên phận giữa ta và sư phụ ta đó là đã định sẵn rồi, người khác đoạt không nổi đâu.”

Lão Các chủ lấy ngón tay chỉ chỉ tên tiểu song nhi này, chuyên môn chọc tức ông đây mà: “So với sư phụ ngươi, ta nhưng có cả đống đồ tử đồ tôn đấy.”

Phong Minh cũng sẽ không yếu thế: “Sư phụ ta bồi dưỡng ra một đồ đệ là ta, liền đủ để ngạo thị cả cái luyện dược giới rồi.”

Lão Các chủ nghe xong bật cười, đây cũng là chỗ ông hâm mộ sư phụ của Phong Minh.

Xem xem, chỉ một đồ đệ này thôi, đã đủ cho sư phụ y kiêu ngạo rồi.

Sư phụ y chính là đã bồi dưỡng ra vị đại sư luyện dược xuất sắc nhất toàn bộ tu hành giới đấy.

Phong Minh cũng sẽ đem trân tàng của mình chia sẻ cùng Lão Các chủ, ví như trong điển tịch luyện dược mà Lâm Kỳ sưu tầm, có cái Lão Các chủ chưa từng xem qua, còn có tri thức luyện dược của một tu hành giới khác mà y từ Thạch Nhân tộc thu được.

Bởi vì Lão Các chủ đối với y không hề giấu nghề, trợ giúp chỉ đạo cho y rất nhiều, Phong Minh cũng hiểu được hồi báo, đồng dạng không hề tàng tư.

Đây cũng là một điểm nữa Lão Các chủ thích Phong Minh, hào phóng, thấu triệt, về phương diện luyện dược thuật lại cực kỳ có linh tính, cho nên mới hối hận sao không sớm đoạt lấy thu về.

Những ngày này Phong Minh cũng trải qua vô cùng phong phú, cuối cùng, Phong Minh đem sự chuyên chú từ luyện dược thuật rút ra, hỏi Lão Các chủ: “Vân lão biết những việc khuất tất của Tứ Thánh Dược cốc không?”

Lão Các chủ không cho Phong Minh gọi ông là tiền bối, để biểu đạt sự kính trọng của y đối với Lão Các chủ, y liền chọn xưng hô như vậy.

Sắc mặt Lão Các chủ cũng hơi ngưng trọng, vuốt râu nói: “Lại bị ngươi nhanh như vậy đã phát hiện ra rồi.”

Phong Minh gật đầu nói: “Cũng là trùng hợp, vừa tới Vân Vụ thành, liền gặp phải một tên đệ tử họ Lữ, coi trọng một song nhi Mộc linh thể chưa hoàn toàn thức tỉnh, bị chúng ta phá hỏng chuyện tốt của hắn.

Sau này tới Thánh Dược thành, lại ở trên thân đệ tử Nam gia phát hiện hồn phách của luyện dược sư từng bái nhập Dược cốc, đồng thời biết được, Dược cốc có một chỗ bí cảnh cho đệ tử thí luyện, đệ tử vẫn lạc trong đó không ít, nhất là đệ tử ngoại tộc, thế nhưng Dược cốc lại có thể cung cấp cho đệ tử bốn họ hồn châu vật ấy.”

Lão Các chủ nhíu nhíu mày, thở dài nói: “Ta lão già này thì có biết Dược cốc từng có không ít đệ tử bị tình trạng hồn lực phản phệ, bởi vì chuyện này, suýt chút nữa dẫn đến Tứ Thánh Dược cốc xanh không vàng úa, hậu kế không người.”

Nói tới đây, Lão Các chủ lại nhìn về phía Phong Minh, nói, “Ngươi cùng bạn lữ của ngươi, ở Thiên Huyễn đại lục trêu chọc tứ đại thế lực xong còn không yên phận, lại muốn lại trêu chọc thêm một cái đại cừu gia nữa sao?”

Số đại năng Tạo Hóa cảnh ủng hộ sau lưng Tứ Thánh Dược cốc cũng không ít đâu: “Đương nhiên, đợi khi ngươi trở thành vị đại sư luyện dược cửu phẩm cao cấp có thể sánh ngang thậm chí vượt qua lão già này cùng cái lão già đó, những đại năng Tạo Hóa cảnh đó chưa chắc đã đứng về phía Tứ Thánh Dược cốc nữa đâu.”

Phong Minh hắc hắc cười một tiếng: “Cùng tứ đại thế lực, đó có thể trách chúng ta được sao? Từ trước tới nay đều là chúng ta bị động chịu đòn, là bọn họ muốn cướp đoạt truyền thừa Lâm Kỳ tiền bối để lại trên người chúng ta, chúng ta là tới Tinh Hà bí cảnh mới nho nhỏ phản kích một chút thôi.”

Phong Minh nói là nho nhỏ phản kích, cũng không phải là giết hai trưởng lão Tạo Hóa cảnh, mà là đoạt Hư Không đỉnh của Hư Không điện.

“Còn về Tứ Thánh Dược cốc, đó là vừa vặn gặp phải, thấy chuyện bất bình, không thể nào dửng dưng, trơ mắt nhìn Tứ Thánh Dược cốc đem các luyện dược sư ngoại tộc khác làm tài nguyên tu luyện, phải biết rằng những luyện dược sư như Tống Liễn vậy, lúc đầu là ôm kỳ vọng lớn tới nhường nào, cùng sự hướng tới đối với Tứ Thánh Dược cốc, mới lựa chọn bái nhập Dược cốc, thế nhưng lại rơi vào kết cục như thế.”

Lão Các chủ vui mừng gật đầu: “Ta lão già này chung quy là già rồi, thiếu đi nhiệt huyết cùng xung kích trên người đám người trẻ các ngươi, nếu có người có thể đem chuyện này đâm thủng ra bên ngoài, đó cũng là một sự trợ giúp cho luyện dược giới, ta lão già này không làm được, thì phải xem đám người trẻ các ngươi thôi.”

Phong Minh lại nói: “Vân lão không phải là không muốn quản, mà là sau lưng Vân lão có cả một đống người trong Dược các, Vân lão không thể không cân nhắc tới sự tồn tại của bọn họ.

Ta và Bạch đại ca thì không giống vậy, chúng ta hành sự hoàn toàn có thể lỗ mãng xúc động một chút, đánh không lại thì còn có thể chạy trốn.”

Lão Các chủ nghe xong cười ha hả, hành vi ở Thiên Huyễn đại lục đúng là như vậy còn gì.

Đừng tưởng ông già rồi, không tiếp thu nổi sự vật mới mẻ, ông cũng thường xuyên lên nền tảng giao lưu Vạn Thị dạo loanh quanh, lật xem các loại bài viết, còn có thể lên đó phát biểu vài câu.

Cũng chính bởi vậy, ông đối với những chuyện Phong Minh và Bạch Kiều Mặc làm ở Thiên Huyễn đại lục phi thường rõ ràng.

Phong Minh cũng đích xác nói đúng rồi, ông không thể không màng tới hậu quả mà đấu với Tứ Thánh Dược cốc, Dược các tuy cũng là thế lực luyện dược đỉnh cấp của Thiên Khuyết đại lục, nhưng so với Tứ Thánh Dược cốc vẫn là còn kém chút.

Nhưng cung cấp cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chút trợ giúp thì không thành vấn đề.

Lão Các chủ nói: “Sau khi Tứ Thánh Dược cốc vượt qua nguy cơ, ta lão già này cũng từng cho rằng thiên đạo thiên vị huyết mạch của bốn vị Dược Thánh, mới có hậu nhân đem truyền thừa luyện dược của Tứ Thánh phát dương quang đại, nhưng trong mấy lần ra vào Tứ Thánh Dược cốc, cũng phát hiện ra chỗ không thích hợp, từng âm thầm điều tra một phen, nhưng lại không đủ sức ngăn cản.”

“Cái Dược các này của ta lão già này cũng là từ sau đó mới xây dựng lên, ta lão già này muốn truyền lại y bát của ta, vì luyện dược giới bồi dưỡng thêm nhiều luyện dược sư, cũng đỡ phải để những luyện dược sư có thiên phú kia đều chạy tới đầu nhập Tứ Thánh Dược cốc, may mắn nỗ lực của ta lão già này cũng không uổng phí, nay Dược các ở trong luyện dược giới rốt cuộc đã đứng vững gót chân.”

Phong Minh nói: “Vân lão quá khiêm tốn rồi, sao chỉ là đứng vững gót chân, trong mắt ta, hoàn toàn có thể sánh ngang Tứ Thánh Dược cốc, chính là thế lực luyện dược đỉnh cấp.”

Lời này khiến trong lòng Lão Các chủ rất cao hứng, bởi vì Dược các chính là tâm huyết của ông.

Ông cũng sẽ không coi trọng họ hàng cùng huyết mạch kế thừa, chỉ xem trọng thiên phú luyện dược cùng phẩm hạnh của đệ tử, không hy vọng có đệ tử Dược các nào đi lên đường rẽ.

Lão Các chủ khoát khoát tay nói: “Đừng có dỗ ta lão già này vui nữa, được rồi, cái tiểu bạn lữ kia của ngươi khẳng định ở bên ngoài chờ tới sốt ruột rồi, đám người trẻ các ngươi ấy à, muốn làm gì thì cứ đi mà làm đi, nghĩ tới Lâm Kỳ tiền bối lúc trước tung hoành đại thế giới, đích xác khiến đám hậu nhân chúng ta ngưỡng mộ.”

Phong Minh đầy vạch đen, được rồi, ta và Bạch đại ca trong mắt Vân lão đích xác nhỏ lắm.

Bất quá y vẫn nghe lời đứng dậy nói: “Không Minh đảo chủ chắc đã phục dụng đan dược rồi, phải ra ngoài xem tình hình hồi phục của y thế nào.”

Một già một trẻ cùng nhau từ cấm địa hậu sơn bế quan đi ra, Phong Minh cũng lập tức cải biến trở lại thân phận Kiều Trạch, Lão Các chủ còn trêu chọc một câu: “Cái này cũng không đẹp bằng tướng mạo vốn có.”

Phong Minh mặt dày vô cùng: “Đương nhiên rồi, ta vốn dĩ lớn lên rất đẹp, chính là vì quá đẹp, ra ngoài đi lại mới cần che giấu một chút.”

Điều này lại khiến Lão Các chủ cười to ha hả.

Tiếng cười này kinh động các đệ tử khác của Dược các, nhao nhao đi ra nghênh đón Lão Các chủ của bọn họ, thấy một vị tu giả trẻ tuổi xa lạ cùng Lão Các chủ vừa cười vừa nói đi ra, đều nhao nhao kinh ngạc.

Ngược lại là đệ tử Dược các từ Phi Tiên đại lục cùng trở về biết đây là ai, nhưng cũng không ngờ y lại có thể được Lão Các chủ ưu ái, giữ y ở bên cạnh lâu như vậy, đây chính là đãi ngộ mà ngay cả đám đệ tử bọn họ cũng không có được.

Cho dù là đệ tử cùng trở về, cũng không biết tầng thân phận khác của Kiều Trạch, nhìn cũng thấy ngứa mắt.

Bọn họ hỏi Tạ Minh đi cùng: “Luyện dược thuật của vị Kiều đại sư này còn cao hơn cả Củng đại sư sao? Sao lại được Lão Các chủ nhìn với con mắt khác như vậy?”

Tạ Minh khoảng thời gian này thường xuyên tìm Củng Khiên giao lưu, vốn là muốn cùng Phong Minh thân cận hơn một chút.

Làm sao chịu nổi, từ khi Phong Minh tới đây, không phải là cùng sư phụ gã thảo luận giao lưu, thì là bị sư tổ dẫn đi cấm địa, mãi cho tới giờ mới ra, gã đều không kiếm được cơ hội nói với y vài câu.

Nghe đồng môn hỏi, trong lòng Tạ Minh thầm nói, vị này cũng không phải là Kiều đại sư đâu, mà là Thanh Vân Tử đại sư, nếu sư huynh sư tỷ bọn họ biết thân phận thật của Kiều Trạch, vậy thì sẽ chẳng có gì kỳ quái cả.

Hơn nữa Kiều Trạch không chỉ là Thanh Vân Tử đại sư, y còn là Phong Minh, Phong Minh oanh động toàn bộ Thiên Huyễn đại lục, trong Dược các bọn họ còn có không ít đệ tử sùng bái hướng tới Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc đấy.

Đáng tiếc cái gì cũng không thể nói, làm gã nghẹn chết mất.

Tạ Minh hắc hắc nói: “Luyện dược thuật của Kiều đại sư đương nhiên là tốt rồi, ý nghĩ của sư tổ há phải bọn tiểu bối chúng ta có thể nghĩ tới được, bất quá ta thấy Kiều đại sư ở chung với sư tổ thực sự rất tùy ý, có nói có cười, đoán chừng sư tổ liền thích tiểu bối không quá giữ quy củ như vậy thôi.”

Đám đệ tử bọn họ tới trước mặt sư tổ, đều là quy củ thật thà vô cùng, cũng chỉ có Tạ Minh trước kia cậy mình tuổi nhỏ, có chút không biết xấu hổ, nhưng gã cảm thấy, gã so với Phong Minh thì còn kém xa lắm.

Xem một già một trẻ bay tới kìa, Phong Minh tùy ý nói một câu, là có thể chọc cho lão nhân gia sư tổ cười to vui vẻ.

Các đệ tử khác nhìn tình cảnh Lão Các chủ cùng Phong Minh ở chung, lộ ra vẻ mặt như có điều suy nghĩ, có lẽ, bọn họ cũng có thể thử xem sao?

Đại sư tỷ bên cạnh nghe được lời của tiểu sư đệ, bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu tiểu sư đệ, sao có thể là nguyên nhân như vậy được.

Trước hết phải có thiên phú luyện dược phi thường cao, mới có thể lọt vào mắt của sư tổ, nếu thiên phú luyện dược cao tới trình độ như Thanh Vân Tử đại sư, cùng lão nhân gia sư tổ không lớn không nhỏ như vậy cũng là có thể.

Không có bản lĩnh như thế, thì vẫn cứ quy củ một chút đi, những đệ tử này chẳng lẽ quên mất quy củ của Dược các, đều là do sư tổ từng điều liệt kê ra hay sao?

Đợi Lão Các chủ bay tới gần, những đệ tử này đều hướng Lão Các chủ hành lễ.

Lão Các chủ liếc mắt một cái quét qua, liền có thể đem tình hình của đám đệ tử này thu hết vào mắt, phất phất tay áo nói: “Đều trở về đi, hảo hảo tu luyện.”

“Dạ.”

Những đệ tử này còn chưa đi xa, lại một thân ảnh xuất hiện trước mặt Lão Các chủ và Phong Minh, đó chính là Khang Huyền vừa xuất quan.

Y lúc này trên mặt không còn thấy một tia u ám nào nữa, cả người thần thái sáng láng, không cần kiểm tra hồn hải của y, Lão Các chủ cũng đã biết: “Xem ra Khang đạo hữu đã vô sự rồi.”

Tâm tình Khang Huyền cực tốt, trước nay chưa từng có thoải mái dễ chịu thế này, hướng Lão Các chủ và Phong Minh ôm quyền nói: “Nhờ phúc của hai vị, đã hoàn toàn khỏi hẳn rồi.”

Lão Các chủ nói: “Đi, chúng ta xuống dưới nói chuyện đi.”

Lúc này Bạch Kiều Mặc cũng bay tới bên cạnh Phong Minh, cùng Phong Minh theo Lão Các chủ đi tới một tòa kiến trúc phía dưới.

Không cần Phong Minh nói, Bạch Kiều Mặc cũng có thể nhìn ra y gần đây ở chung với Lão Các chủ rất vui vẻ, thu hoạch tự nhiên cũng sẽ không ít, hắn thay Phong Minh cao hứng.

Hai người này ở phía sau, Lão Các chủ và Khang Huyền ở phía trước.

Khang Huyền hướng về phía sau nhìn hai người một cái, đối với Lão Các chủ cười nói: “Người trẻ tuổi thời nay thực là lợi hại, nghĩ tới chúng ta vất vả bao nhiêu năm mới có tu vi như bây giờ, thấy bọn họ thế này, ta một thân tuổi già cũng phải đố kỵ lên rồi.”

Lão Các chủ cười nói: “Vậy thì không được, đây chính là kỳ tài khó gặp của luyện dược giới chúng ta đấy, ta lão già này còn muốn nhìn thấy y đứng ở đỉnh phong chân chính kia kìa.”

Khang Huyền nói: “Xem ra Lão Các chủ kỳ vọng vào y thật cao.”

Lão Các chủ nói: “Có thể không cao sao? Ngay cả vấn đề trên người ngươi, cũng là nhờ có y mới được giải quyết đấy.”

Dưỡng Hồn Quả dễ tìm vậy sao? Mà Phong Minh có thể lấy ra được, điều này đã đại biểu khí vận của y cũng cực tốt, khí vận cũng là một loại thực lực.

Khang Huyền bất đắc dĩ nói: “Ta đây còn chưa nói gì kia mà, Lão Các chủ người đã che chở cho y trước rồi. Phải, ta sớm biết món nhân tình này của ta không dễ trả rồi.”

Nhưng, có khó trả tới đâu cũng phải trả thôi, bằng không còn tu luyện gì nữa.