← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 901: Ổ tà ma

22 min read 30.08.2026

 

Đám hộ vệ của Nam Khúc Doanh đều có tu vi Niết Bàn Cảnh. Kết giới không gian do Bạch Kiều Mặc, một cường giả Tạo Hóa Cảnh bố trí, hoàn toàn có thể cách ly bọn chúng với Nam Khúc Doanh một cách hoàn mỹ. Phong Minh và hắn đều chẳng lo động tĩnh trong phòng ngủ sẽ bị đám hộ vệ này phát hiện.

Sau khi thực lực tăng lên, làm một số chuyện quả thực dễ dàng hơn nhiều.

Hai người vừa vào phòng ngủ, đã thấy sắc mặt Nam Khúc Doanh vô cùng dữ tợn. Lúc này thật nên để đám kẻ hâm mộ hắn đến xem thử bộ mặt thật của hắn mới được.

Hồn phách của Tống Liễn vì luôn bị nhốt trong hồ lô dưỡng hồn, điều này cũng bồi bổ cho hồn phách của gã, bởi vậy hư ảnh trông có mấy phần ngưng thực.

Tống Liễn cũng là sau khi mất mạng rơi vào tay Nam Khúc Doanh, mới biết được gã vô tình có được một con Mộng Thận Trùng, và nó đã sớm dung hợp làm một với hồn phách của gã.

Nghĩ đến việc những kẻ này chỉ vì con Mộng Thận Trùng trong hồn phách mình, có thể không chút nương tay hại chết gã, khiến gã chết rồi cũng không được yên ổn, trong mắt hồn thể Tống Liễn tràn đầy vẻ mỉa mai và hận ý.

Tống Liễn cười nhạt nói: “Vậy thì ngươi động thủ đi, Tống Liễn ta thà hồn phi phách tán, chứ tuyệt đối không muốn tác thành cho loại hàng như ngươi.”

“Nếu ta sớm biết đám đệ tử tứ tính ở Tứ Thánh Dược Cốc đều như ngươi, Tống Liễn ta một bước cũng không thèm bước vào Tứ Thánh Dược Cốc.”

Trước đây gã ngưỡng mộ Tứ Thánh Dược Cốc bao nhiêu, thì sau khi chết biết được chân tướng, lại hận Tứ Thánh Dược Cốc bấy nhiêu.

Gã chỉ lo cho đại ca mình. Đại ca mà biết gã đã chết, nhất định không cách nào tiếp nhận được.

Hai huynh đệ bọn họ sống nương tựa vào nhau, gã chỉ sợ đại ca sẽ bất chấp an nguy của bản thân, liều mạng báo thù cho gã.

Nhưng gã vô cùng rõ ràng, đại ca muốn báo thù cho gã, chỉ có thể là đi chịu chết.

Lực lượng của huynh đệ bọn họ so với Tứ Thánh Dược Cốc, yếu ớt đến mức vừa chạm vào là tan vỡ.

Nam Khúc Doanh giận dữ mắng: “Đồ hỗn trướng không biết tốt xấu! Nam Khúc Doanh ta đường đường là đệ tử Nam gia, coi trọng ngươi là nể mặt ngươi. Đã vậy thì đừng trách ta vô tình. Ngươi không phải còn một đại ca sao? Ha, ta sẽ sai người đưa đại ca ngươi xuống dưới đó bầu bạn với ngươi luôn.”

“Ngươi ——” Tống Liễn bạo nộ, nhiệt độ trong phòng ngủ cũng tụt xuống ngay lập tức.

Nam Khúc Doanh thấy đã nắm được điểm yếu của Tống Liễn, lập tức đắc ý cười rộ lên.

Hắn khinh miệt nhìn Tống Liễn nói: “Ngươi là thứ gì, dám uy hiếp ta? Ta chính là đệ tử Nam gia cao quý. Coi trọng con Mộng Thận Trùng trên người ngươi, là phúc khí của ngươi.

Loại hạ đẳng nhân như ngươi cũng dám vọng tưởng ngồi ngang hàng với đám đệ tử tứ tính chúng ta. Nam Khúc Doanh ta không cần tự mình ra tay, cũng có thể khiến huynh đệ các ngươi sống không bằng chết.”

Tống Liễn bạo nộ, khoảnh khắc này thực sự muốn tự bạo hồn phách của mình. Nếu có thể kéo theo Nam Khúc Doanh cùng chết, gã sẽ càng vui mừng hơn.

Nhưng ngay cả hồn phách của gã cũng nằm trong tay tên vô sỉ này. Chẳng lẽ thực sự phải trơ mắt nhìn đại ca mình bị loại người này hại chết sao?

Trong lòng Tống Liễn hận ý ngút trời, mắt thấy hồn phách sắp bị nhuộm thành màu đen. Con Mộng Thận Trùng sâu trong linh hồn cũng bị kinh động, phát ra tiếng kêu sắc nhọn.

Rõ ràng trong phòng ngủ chỉ có một mình Nam Khúc Doanh, lại đột nhiên vang lên giọng nói của một người khác: “Đệ tử tứ tính cao quý ư? Không biết khi chuyện đệ tử tứ tính cao quý tu luyện tà pháp như vậy bị phơi bày, thì có còn duy trì được cái bộ mặt cao quý đó nữa hay không.”

Một người một hồn trong phòng đều kinh hãi. Hồn phách Tống Liễn vừa định bị nhuộm thành màu đen, vì bị chen ngang khoảnh khắc này, hồn phách lại trở nên thanh minh trở lại.

Một người một hồn đều quay đầu nhìn về phía âm thanh vang lên, liền thấy trong phòng ngủ không biết từ lúc nào đã xông vào hai tu giả.

Nam Khúc Doanh trong lòng đại hãi, mở to giọng định gọi đám hộ vệ của mình. Đám hộ vệ đó lẽ nào chết hết rồi hay sao, lại để kẻ ngoài xông vào được?

Thế nhưng giây tiếp theo, âm thanh của hắn đã mắc kẹt trong cổ họng, không cách nào phát ra được. Cả người cũng không thể nhúc nhích, biểu tình cứng đờ, chỉ có vẻ hãi nhiên trong mắt là càng lúc càng đậm.

Tạo Hóa Cảnh! Trong phòng ngủ của hắn lại xông vào cường giả Tạo Hóa Cảnh!

Hành vi của hắn lại bại lộ trước mắt đại năng Tạo Hóa Cảnh!

Tống Liễn cũng cảm nhận được một cỗ uy áp kinh khủng. Tuy nhiên, gã phát hiện mình không hề bị áp chế. Trái lại, rõ ràng Nam Khúc Doanh muốn gọi người nhưng không phát ra âm thanh.

Lại thấy bộ dạng hắn mặt mũi tràn đầy kinh hãi, liền hiểu ra cỗ uy áp này là nhằm vào hắn.

Nghĩ tới lời nói vừa rồi, người tới hiển nhiên không phải người của Tứ Thánh Dược Cốc. Tống Liễn lập tức tràn đầy hy vọng: “Xin tiền bối trợ giúp vãn bối thoát khốn. Vãn bối không muốn trở thành tài nguyên tu luyện của kẻ thù.”

Nam Khúc Doanh nghe lời này, sốt ruộc đến mức tròng mắt đảo liên hồi. Bạch Kiều Mặc cũng chẳng muốn sinh ra biến cố gì. Một luồng hồn lực chấn nhiếp, liền khiến Nam Khúc Doanh choáng váng ngất đi.

Phong Minh nhìn về phía hồn thể của Tống Liễn, nói: “Đại ca của ngươi là Tống Nhuệ phải không? Chúng ta từng ngẫu nhiên gặp Tống Nhuệ ở Vân Vụ Thành, từ Lữ Thành Hải biết được tình hình của ngươi. Lần này đụng phải Nam Khúc Doanh, liền muốn tự mình đến nhìn một chút. Không ngờ hắn thực sự tu luyện tà pháp.”

Tống Liễn tuy vui mừng vì hai vị tiền bối đột nhiên xuất hiện đã chế phục được Nam Khúc Doanh, nhưng trong lòng vẫn giữ sự cảnh giác.

Hồn phách của gã đặc thù, Nam Khúc Doanh đã nhòm ngó rồi. Những tu giả khác biết được sự tồn tại của Mộng Thận Trùng, liệu có giống như vậy không buông tha cho gã hay không?

Lúc này nghe tiền bối nhắc tới đại ca mình, gã vừa kinh vừa vội: “Đại ca ta thế nào rồi?”

Nghĩ đến Tống Nhuệ đã trà trộn vào tòa trạch viện này, Phong Minh cười khẽ: “Không cần nóng vội. Hắn hiện tại cũng đang ở trong trạch viện này. Sau khi từ biệt ở Vân Vụ Thành, chúng ta và Tống Nhuệ không liên lạc lại. Tối nay ẩn vào trong trạch viện, vừa khéo phát hiện hắn cũng đã trà trộn vào đây. Nghĩ đến là hắn muốn lẻn đến bên cạnh Nam Khúc Doanh, chờ cơ hội hành động.”

Tống Liễn cũng không ngờ đại ca lại ở gần mình như vậy. Gã biết ngay đại ca không thể nào buông bỏ chuyện mình đã chết mà.

Giờ đột nhiên nghe được, tâm tình dậy sóng dữ dội, hồn thể cũng trở nên bất ổn định.

Phong Minh đang định trấn an Tống Liễn một chút. Tàn hồn Lôi Thú trong cơ thể Bạch Kiều Mặc đột nhiên vọt ra. Một con chó con màu đen đồng dạng là hồn thể, dọa cho Tống Liễn nhảy dựng lên. Nhất là gã còn cảm nhận được sự uy hiếp nồng đậm từ con chó con màu đen này.

Lôi Thú xoay quanh hồn thể Tống Liễn một vòng, rồi quay đầu hỏi Bạch Kiều Mặc – chủ nhân của nó: “Ta nuốt được hắn ta không?”

Bạch Kiều Mặc mặt mũi đầy hắc tuyến, lạnh lùng vô tình đáp: “Không được.”

Lôi Thú đành phải lui trở lại trên vai Bạch Kiều Mặc, không vui cào cấu tên hỗn đản này mấy móng: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được. Rốt cuộc ta có thể làm chút gì đây?”

Phong Minh bật cười: “Ngươi dọa Tống Liễn đạo hữu sợ rồi. Tống Liễn đạo hữu, Lôi Thú là khí linh. Nó cố ý dọa ngươi một chút thôi.”

Lôi Thú cào cào mặt đầy lông, hừ nhẹ một tiếng.

Tống Liễn thấy vậy, trong lòng len lén thở phào một hơi. Lôi Thú có chủ nhân của nó có thể áp chế được. Bằng không, con Lôi Thú này cho gã cảm giác còn nguy hiểm hơn Nam Khúc Doanh nhiều.

Bạch Kiều Mặc đã đặt một tay lên đầu Nam Khúc Doanh, trực tiếp từ trong hồn phách của hắn tìm kiếm thứ mình muốn. Đây là phương pháp đơn giản và trực tiếp nhất.

Khi ký ức của Nam Khúc Doanh được mở ra, đôi mắt Bạch Kiều Mặc cụp xuống.

Lữ Thành Hải đã đủ tồi tệ rồi, mặt tối trong lòng Nam Khúc Doanh này còn hơn cả Lữ Thành Hải.

Bạch Kiều Mặc thấy được đêm nay hắn nhất định phải thành sự. Bởi vì trong trận luận bàn và đấu đan ban ngày, hắn không những không thể thắng nổi Tạ Minh, mà trong mắt hắn, đến cả kẻ vô danh như Củng Khiên phong đầu còn lấn át cả hắn. Điều này bảo sao hắn có thể nhẫn nhịn cho được.

Trong mắt hắn, thứ có thể giúp hắn tiến bộ nhanh chóng nhất hiện giờ chính là con Mộng Thận Trùng trong hồn phách Tống Liễn. Hắn ở dưới cũng đã phái người đi tìm kiếm huynh trưởng của Tống Liễn là Tống Nhuệ rồi.

Lượng tin tức Bạch Kiều Mặc thu được từ ký ức của Nam Khúc Doanh cũng vượt xa Lữ Thành Hải.

Tuy đều là đệ tử tứ tính, nhưng vì thiên phú luyện dược của hai người khác nhau, Lữ Thành Hải ở trong đám đệ tử tứ tính thuộc về vòng ngoài, còn Nam Khúc Doanh lại có thể tiến vào vòng hạch tâm, thậm chí có thể tiếp xúc tới không ít bí mật cốt lõi của bốn đại gia tộc.

Ví như việc dùng tà pháp tăng cường hồn lực, còn có nguồn gốc của loại tài nguyên tu luyện là hồn châu này nữa.

Từ trong ký ức của Nam Khúc Doanh biết được, những đệ tử ngoại tính như Tống Liễn bái nhập vào Tứ Thánh Dược Cốc, tỷ lệ hao hụt do đủ loại bất trắc gây ra cũng không hề thấp.

Điều này đặt ở những thế lực khác cũng thuộc vào tình huống hao hụt bình thường. Nhưng điều bất bình thường nhất chính là tỷ lệ tử vong của đệ tử tứ tính lại phi thường thấp.

Tứ Thánh Dược Cốc sở hữu một bí cảnh. Trong bí cảnh đó có không ít tài nguyên tu luyện phù hợp với luyện dược sư. Cứ cách một khoảng thời gian, Tứ Thánh Dược Cốc sẽ phái đệ tử tiến vào bí cảnh thí luyện. Mỗi lần đều sẽ có không ít đệ tử chết ở trong bí cảnh.

Vậy cũng đã đành, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, những đệ tử tứ tính như Nam Khúc Doanh, hồn châu mà bọn họ có được, lại cũng đến từ bí cảnh này.

Trong lòng Bạch Kiều Mặc cười lạnh một tiếng. Bí cảnh này là đem đệ tử ngoại tính coi như tài nguyên tu luyện mà săn giết, rồi dùng hồn phách để luyện thành hồn châu đây mà.

Đây chính là một cái sân săn nhắm vào đám luyện dược sư ngoại tính.

Bạch Kiều Mặc từ trong ký ức của Nam Khúc Doanh còn hiểu được một nguồn gốc khác của hồn châu. Cái đó thì đúng là chính đồ. Nhưng loại hồn châu có được từ con đường đó hấp thu nhiều, sẽ mang đến ảnh hưởng tiêu cực không nhỏ.

Đây là tình hình của phía dược cốc. Còn đám đệ tử tứ tính như Nam Khúc Doanh thì ở dưới, cũng sẽ chọn lựa mục tiêu mình coi trọng, lột tước hồn hải của họ để luyện thành hồn châu, dùng cho bản thân tu luyện.

Nhìn thấy những ký ức này, Bạch Kiều Mặc cũng tức đến bật cười. Cái Tứ Thánh Dược Cốc này thật đúng là thối nát từ trên xuống dưới.

Sâu trong hồn hải của Nam Khúc Doanh đương nhiên cũng có hồn cấm. Thế nhưng Bạch Kiều Mặc đồng dạng có thể vòng qua hồn cấm để lấy được ký ức mình muốn.

Bạch Kiều Mặc còn đem một vài mảnh ký ức trong đó trích xuất ra. Những mảnh ký ức này dùng tốt, cũng là một bằng chứng để vạch trần và phơi bày hành vi của Tứ Thánh Dược Cốc.

Làm xong những việc này, Bạch Kiều Mặc day day ấn đường nói: “Toàn là mấy thứ lung ta lung tung gì đâu. Cái Tứ Thánh Dược Cốc này đã biến thành một cái ổ tà ma rồi.”

Tống Liễn nghĩ thầm, há chẳng phải vậy sao. Gã sớm đã hối hận vì đã bái nhập vào Tứ Thánh Dược Cốc rồi.

Gã nào có ngờ tới Tứ Thánh Dược Cốc bề ngoài hào nhoáng thế kia, thực chất lại bất kham đến vậy.

Phong Minh chẳng lấy làm ngạc nhiên chút nào. Tứ Thánh Dược Cốc có thể sinh ra những đệ tử tứ tính như Lữ Thành Hải, Nam Khúc Doanh, thì đã không thể nào là chuyện ngẫu nhiên. Chỉ có thể là trên dưới một dạng. Từ trong ổ tà ma đi ra, cũng đều là từng tên tiểu tà vật.

Người có thể làm được “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, suy cho cùng vẫn là cực thiểu số, và cũng vì thế mà càng lộ vẻ đáng quý.

Phong Minh nói: “Tên này phải xử lý như thế nào? Cứ giết thế này, e là sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ.”

Tên này có thể khác với những đệ tử như Lữ Thành Hải. Địa vị của Nam Khúc Doanh quan trọng hơn nhiều. Trên người hắn nhất định có ấn ký do cao tầng Tạo Hóa Cảnh trong dược cốc lưu lại. Hơn nữa đây còn là Thánh Dược Thành, địa bàn cốt lõi của Tứ Thánh Dược Cốc.

Bạch Kiều Mặc nói: “Đương nhiên không cần chúng ta tự mình động thủ. Kẻ này đã không ít lần hấp thu hồn phách của người khác dùng để đề thăng bản thân. Nhưng hấp thu nhiều rồi, tạp chất chứa trong hồn phách đó cũng nhiều lên. Chỉ cần ném vào trong hồn hải hắn một chút hỏa tinh, dẫn cháy đám tạp chất đó, rất có thể sẽ điểm bạo cả hồn hải.”

Phong Minh lập tức vỗ tay nói: “Biện pháp này hay. Nhưng phải khiến hắn chết nhanh một chút. Lúc chúng ta tiến vào, hắn đã nhìn thấy chúng ta rồi.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu. Hai người chỉ trong vài ba câu, đã quyết định vận mệnh của Nam Khúc Doanh.

Tống Liễn đứng bên nghe, ban đầu đúng ra nên thấy sợ hãi. Thủ đoạn này nghe quả thực quái dị khó tin, chưa từng nghe thấy bao giờ. Thế nhưng khoảnh khắc này, gã lại hưng phấn đến muốn run rẩy cả lên.

Đây nào phải do thủ đoạn của hai vị tiền bối cao minh, rõ ràng là Nam Khúc Doanh tự mình gieo gió gặt bão.