Chương 899: Củng Khiên và Tạ Minh
Sau khi luận bàn, hai vị Cửu phẩm Luyện dược đại sư đã lần lượt đưa ra một số nhận xét cho phần luyện dược của tám vị Luyện dược sư, chỉ ra những chỗ chưa hoàn thiện và cần được cải tiến.
Tám người đều hết sức cung kính lắng nghe, dù sao người chỉ điểm cho họ chính là Cửu phẩm Luyện dược đại sư.
Sau đó, Luyện dược sư của hai chi đội cũng tiến hành một phen thân thiện giao lưu. Đương nhiên, Nam Khúc Doanh không còn tranh giành lên trước nữa, bởi vì gã lo cái tên khốn kiếp Tạ Minh kia lại buông lời bảo trên người gã có mùi hôi thối.
Câu nói ấy khiến Nam Khúc Doanh cực kỳ để tâm, thậm chí gã còn lén ngửi thử mùi trên người mình, nào có mùi hôi gì chứ?
Cho nên rõ ràng là tên khốn Tạ Minh cố ý nhằm vào gã, ăn nói hàm hồ.
Sau khi giao lưu xong, hai chi đội liền lần lượt rời đi, thế nhưng đám đông tụ tập ở quảng trường trung tâm vẫn chưa vì thế mà giải tán.
Bởi vì số Luyện dược sư kéo đến thực sự quá nhiều, lại còn có hai vị Cửu phẩm Luyện dược đại sư tọa trấn, đây chính là một cơ hội vô cùng tốt để vang danh thiên hạ.
Vì vậy, tám vị Luyện dược sư của Dược Cốc và Dược Các vừa rời đài, đã có Luyện dược sư nóng lòng không chờ nổi nhảy lên đài, mời những Luyện dược sư khác cùng đấu đan.
Trận đấu đan này là sự phân cao thấp giữa cá nhân hoặc nhóm nhỏ của bọn họ, chứ không phải do Tứ Thánh Dược Cốc tổ chức.
Bởi vậy, những linh thảo cần dùng khi đấu đan đều do chính bọn họ tự cung cấp, có điều Tứ Thánh Dược Cốc cũng không ngại giúp bọn họ mở ra trận pháp phụ trợ, cung cấp nơi này làm địa điểm luận bàn.
Người lên đài đấu đan có Luyện dược sư thuộc nhất mạch Tứ Thánh Dược Cốc, cũng có Luyện dược sư không thuộc Dược Cốc.
Bọn họ đều thể hiện vô cùng tích cực, ngoài việc muốn vang danh ra, còn là hy vọng có thể có cơ hội lọt vào mắt xanh của hai vị Cửu phẩm Luyện dược đại sư.
Đối với những Luyện dược sư không thuộc Dược Cốc mà nói, dù không thể được hai vị Cửu phẩm Luyện dược đại sư nhìn với con mắt khác, thì có thể nhận được đôi ba câu chỉ điểm của bọn họ cũng đã là tốt lắm rồi.
Nhìn đám Luyện dược sư trên đài đang luyện dược đầy khí thế ngất trời, Phong Minh lại thấy những màn đấu đan thế này còn thú vị hơn cả trận luận bàn trước đó, mặc dù thực lực của những Luyện dược sư lên đài lần này có phần không đồng đều.
Có Luyện dược sư luyện đan thất bại nổ lò, cuối cùng xám xịt rời khỏi đài.
Cũng có Luyện dược sư biểu hiện xuất sắc, đấu đan giành chiến thắng, cái vẻ mặt đầy phấn chấn ấy khiến mọi người nhìn thấy mà không khỏi mỉm cười hài lòng.
Vị Cửu phẩm Luyện dược đại sư không thuộc Dược Cốc trên đài kia, khi nhìn thấy mầm non tốt, quả thực sẽ lên tiếng chỉ điểm vài câu, những Luyện dược sư được chọn đều thụ sủng nhược kinh.
Vào những lúc như vậy, Lữ Phong Miên vị Cửu phẩm Luyện dược đại sư này cũng không thể cứ lặng thinh không có động tĩnh gì được, bởi vậy cũng sẽ chọn ra vài người để bình phẩm đôi chút.
Điều này cũng dẫn đến việc đám Luyện dược sư có mặt càng thêm hăng hái xông lên đài đấu đan.
Phong Minh xem cũng có chút ngứa nghề, nhưng không hề có ý định muốn lên đài, một Cửu phẩm Luyện dược đại sư như hắn mà lên đó, thì thực sự là quá bắt nạt người ta rồi.
Nhưng hắn không lên, thì Củng Khiên lại có thể, bởi vậy Phong Minh xúi giục: “Củng huynh, ngươi lên thử xem sao? Ngươi nhất định sẽ đấu thắng.”
Củng Khiên quả thực có ý này, thân phận của hắn không giống như Phong Minh, ở phương đại thế giới này không hề có chút cảm giác tồn tại nào, chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt.
Hắn lên đài thì có thể thỏa sức phô bày thực lực luyện dược của mình ra, Phong Minh thì khác rồi, đấu đan với đám Luyện dược sư này, hắn còn phải tìm mọi cách che giấu thực lực của bản thân.
Như vậy mà gọi là đấu đan sao? Không, đó gọi là bắt nạt.
Củng Khiên lộ ra nụ cười: “Được, ta đi ngay đây.”
Vậy là khi một vòng đấu đan mới lại bắt đầu, Củng Khiên cũng nhún người bay lên đài, tự báo thân phận: “Củng Khiên, Bát phẩm Luyện dược sư.”
“Hoan nghênh Củng Luyện dược sư, quy củ chắc đã rõ rồi chứ?”
“Tự nhiên.”
Đấu đan, trọng ở một chữ “đấu”, đấu thắng đương nhiên sẽ thu hoạch được lợi ích, đấu thua, vậy thì phải trả giá một chút.
Bởi vậy những Luyện dược sư lên đài đấu đan này, đều sẽ lấy ra những món đồ có giá trị không chênh lệch nhiều đặt trên đài, chỉ có tu giả nào đấu đan thắng mới có thể mang toàn bộ đi, kẻ thua sẽ phải ra về tay không.
Vật phẩm Củng Khiên dùng để tham gia đấu đan là một viên Giải độc đan do chính tay hắn luyện chế, tuy cùng là Bát phẩm, nhưng viên Giải độc đan này lại có thể giải được vài loại kỳ độc, giá trị cũng không hề nhỏ.
Vừa nghe đến công hiệu của viên Giải độc đan này, tại chỗ đã có không ít tu giả vô cùng động lòng.
Củng Khiên không nói là do mình tự nghiên cứu ra, chỉ nói là ngẫu nhiên có được đan phương, do chính mình luyện chế.
Phong Minh nghe thấy bên cạnh có mấy vị tu giả đang nghị luận về lai lịch của Củng Khiên, và muốn ghi nhớ người này, để sau khi đấu đan kết thúc còn hỏi hắn xem có còn dư viên Giải độc đan nào không, loại Giải độc đan này dự bị sẵn một hai viên để phòng thân là tốt nhất.
Phong Minh cười nói với Huyết Tẫn: “Đấu đan còn chưa bắt đầu, Củng huynh đã bị không ít tu giả chú ý đến rồi, đợi đến khi đấu đan kết thúc, Củng huynh sẽ thu hoạch được danh tiếng không nhỏ đây.”
Huyết Tẫn hết sức đương nhiên nói: “Đó là bởi vì xưa nay hắn không thích ra gió, bằng không sẽ chẳng vô thanh vô tức như vậy.”
Phong Minh tán đồng: “Củng huynh chính là kiểu nhân tài nghiên cứu, điểm này ta không bằng hắn.”
Huyết Tẫn nghe vậy càng thêm cao hứng, hắn thừa biết người mà Củng Khiên khâm phục nhất chính là Phong Minh, vậy mà giờ Phong Minh lại nói ở phương diện nghiên cứu đan dược mình không bằng Củng Khiên.
Trên đài lục tục có hơn hai mươi vị Luyện dược sư bước lên, sau đó liền bắt đầu thi đấu luyện chế đan dược.
Củng Khiên không hề sử dụng hỏa diễm mà hắn đã thu phục, mà dùng loại Đan hỏa phổ thông, nếu không sẽ quá mức dễ khiến người khác chú mục.
Hai vị Cửu phẩm Luyện dược đại sư kia có hơi chú ý vài lần tới viên Giải độc đan mà Củng Khiên lấy ra, loại Giải độc đan này không nằm trong phạm vi hiểu biết của bọn họ.
Nhưng nghe Củng Khiên nói đó là đan phương hắn ngẫu nhiên có được, hai vị đại sư cũng không nghĩ nhiều, sự chú ý không đặt lên người Củng Khiên, mà là dồn vào viên Giải độc đan.
Hai người trao đổi vài câu.
“Viên Giải độc đan này có chút đặc thù, ta phát hiện bên trong đã dùng không ít độc thảo để luyện chế.”
“Không tệ, có lẽ là từ một loại cổ phương nào đó mà có được, thủ pháp luyện chế cũng không tồi.”
Hai người trao đổi vài câu rồi cũng bỏ qua, loại Giải độc đan dùng độc thảo để luyện chế này, không thể có được sự coi trọng quá nhiều từ bọn họ.
Bởi vì đối với Luyện dược sư mà nói, tiếp xúc lâu dài với độc thảo cũng không có lợi, độc tố sẽ xâm nhập vào thân thể Luyện dược sư.
Ngược lại, trong không ít cổ đan phương mà họ từng tiếp xúc, sự phân biệt giữa độc thảo và linh thảo không rõ ràng đến thế, tình huống dùng độc thảo để nhập dược rất là thường thấy.
Trong số hơn hai mươi vị Luyện dược sư trên đài kia, chỉ có Củng Khiên là hoàn toàn xa lạ với mọi người nhất, ngoại trừ ba người Phong Minh ra, không có một ai biết gương mặt mới toanh này.
Bởi vậy những Luyện dược sư khác đều có kẻ ủng hộ của riêng mình, duy chỉ có Củng Khiên là chỉ có ba người Phong Minh ủng hộ, trông thanh thế có vẻ yếu ớt vô cùng.
Nhưng không sao, ba người Phong Minh đều tin tưởng hắn sẽ dùng thực lực của chính mình, để chứng thực trình độ luyện dược của bản thân.
Kết quả nằm trong dự liệu của ba người Phong Minh, Củng Khiên kẻ ít được ủng hộ nhất, trái lại đã trở thành người thắng cuộc lớn nhất của trận đấu đan này, hơn nữa còn thắng những Luyện dược sư khác với ưu thế áp đảo.
Bởi vì trong mấy lò đan dược của hắn đều xuất hiện thượng phẩm đan, hơn nữa số lượng còn không ít, cứ như là một sự nghiền ép đối với các Luyện dược sư khác vậy.
Khi lò đan cuối cùng ra lò, khán giả phía dưới đài xem đến nỗi không còn cả âm thanh.
Mọi người nhìn Củng Khiên, lại nhìn sang những Luyện dược sư khác trông có vẻ nhếch nhác ảo não, căn bản đây không phải là cùng một đẳng cấp có được không, tên này rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy?
Luyện dược kết thúc, Củng Khiên nói một tiếng “Thừa nhường”, rồi thu hết toàn bộ những vật tư đấu đan kia xuống đài.
Hai vị Cửu phẩm Luyện dược đại sư cũng có chút kinh ngạc, bởi vì biểu hiện của Củng Khiên này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bọn họ, bọn họ cũng muốn biết Củng Khiên này là đệ tử do vị đồng đạo nào bồi dưỡng ra.
Xung quanh tiếng nghị luận ong ong.
“Vị đại sư tên là Củng Khiên này rốt cuộc là từ đâu đến vậy?”
“Không lẽ lại là đồ đệ của vị Cửu phẩm đại sư nào đó, giống như Tạ Minh kia sao?”
“Ta thấy rất có khả năng, trước giờ vẫn luôn đè nén không cho xuất đầu lộ diện, lần này dẫn ra cho ra mắt, để mà nhất minh kinh nhân chứ gì.”
“Chờ đi, chắc chắn không bao lâu nữa, sẽ có tin tức về lai lịch của Củng Khiên được truyền ra.”
“Đây lại là một ngôi sao mới trong giới Luyện dược sư rồi, có một Tạ Minh chưa tính, lại xuất hiện thêm một Củng Khiên, giới Luyện dược sư quả là thiên tài lớp lớp xuất hiện.”
“Kỳ thực nói thật, trình độ luyện dược của Củng Khiên này, một chút cũng không thua kém gì tám vị Luyện dược sư vừa luận bàn trên đài lúc nãy.”
Biểu hiện của Củng Khiên, ngay cả những đệ tử của Tứ Thánh Dược Cốc và Dược Các nhìn thấy cũng phải kinh ngạc.
Tạ Minh là tích cực nhất, ngay lập tức xuyên qua đám đông chen về phía vị trí của Củng Khiên.
Củng Khiên vì trận đấu đan này mà được vạn chúng chú mục, bởi vậy trong quá trình xuống đài, mỗi một cử động đều bị đám tu giả chăm chú theo dõi, người muốn tìm hắn cũng không đến nỗi tìm không thấy, cho nên Tạ Minh mới tìm đến được.
Các đệ tử khác của Dược Các thấy vậy cũng không ngăn cản Tạ Minh, bọn họ cũng đang thảo luận về tình huống của Củng Khiên.
“Chẳng lẽ là đệ tử do lão quái vật nào đó trong lời sư phụ nói bồi dưỡng nên? Bằng không trước đây không thể nào chưa từng nghe qua cái tên này.”
“Chưa từng nghe qua thì rất kỳ quái sao? Lúc Thanh Vân Tử đại sư xuất hiện, trước kia có ai từng nghe nói chưa?”
“Có chứ, trước đây ở trung thế giới bên dưới đã rất nổi danh, cũng không phải là không có tung tích gì để lần theo.”
Vị đệ tử nhắc tới Thanh Vân Tử đại sư bị nghẹn họng một chút, đúng vậy, ở đại thế giới tuy là người mới, nhưng ở trung thế giới thì không phải như vậy, nhưng Củng Khiên này, thì lại hoàn toàn xa lạ.
Bọn họ không biết, Củng Khiên ở Thương Huyền đại lục cũng có chút danh tiếng, đáng tiếc hiện trường không có tu giả nào đến từ Thương Huyền đại lục.
Có lẽ cho dù có, thì cũng chỉ là một nhúm người cực ít, bọn họ dù có lên tiếng, cũng không ai có thể nghe thấy.
Nam Khúc Doanh vốn muốn trong lần luận bàn giao lưu này đại phóng hào quang: …
Có một Tạ Minh chưa tính, lại còn xuất hiện thêm một tên gọi là Củng Khiên, tên này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy? Hai tên khốn kiếp này càng làm hắn ta trở nên ảm đạm thất sắc hơn.
Những tu giả khác xung quanh Củng Khiên nhất thời còn chưa dám mở lời nói chuyện với hắn, nhưng Tạ Minh thì khác.
Hắn chen tới nơi liền lập tức sáp đến bên cạnh Củng Khiên, cười nói đầy nhiệt tình: “Củng đại sư, trình độ luyện dược của ngươi thực sự quá cao, chúng ta có thể kết giao bằng hữu không? Kiểu có thể tùy thời luận bàn giao lưu về luyện dược thuật ấy?”
Tạ Minh tuy là một kẻ khá kiêu ngạo tự tin, nhưng cũng không phải loại cuồng vọng tự đại, không thể chấp nhận nổi việc có Luyện dược sư thiên phú cao hơn, trình độ giỏi hơn mình xuất hiện.
Hắn với Nam Khúc Doanh là không giống nhau, xuất hiện một Luyện dược sư có thiên phú đồng dạng cao siêu, ý nghĩ của Tạ Minh lại là sáp đến bên cạnh người ta để kết giao bằng hữu, sau đó cùng nhau luận bàn giao lưu, mọi người cùng nhau tiến bộ.
Đây chẳng phải là thu hoạch lớn nhất của hắn sao, có áp lực có cạnh tranh mới có động lực tiến bộ.
Củng Khiên im lặng nhìn gương mặt tươi cười của Tạ Minh, lại liếc sang Phong Minh đang đứng bên cạnh xem kịch vui, tên Tạ Minh này tìm nhầm đối tượng rồi, hắn ta thích hợp cùng Phong Minh luận bàn giao lưu hơn.
Nếu không phải vì lần đầu gặp mặt muốn để lại ấn tượng tốt cho đối phương, thì lúc này Tạ Minh khẳng định đã càng thêm nhiệt tình nắm lấy tay Củng Khiên.
Củng Khiên tính tình thiên về lạnh lùng, khẽ gật đầu một cái nói: “Có thể cùng đệ tử của Dược Các các chủ giao lưu, là vinh hạnh của Củng mỗ.”
Tạ Minh lập tức cao hứng nói: “Tốt quá rồi, Củng đại sư ngươi trọ ở nơi nào, lát nữa ta sẽ đến tìm ngươi.”
Củng Khiên báo tên khách điếm hiện tại bốn người bọn họ đang ở, nhưng Tạ Minh không rời đi ngay, vẫn ở lại đây nói chuyện với Củng Khiên, những Luyện dược sư khác, cũng không ngờ Tạ Minh lại là kiểu người như vậy.
Thử nghĩ lại thái độ của Tạ Minh đối với Nam Khúc Doanh, rồi nhìn tình cảnh hiện tại của hắn với Củng Khiên, có vài tu giả len lén nhìn về phía Nam Khúc Doanh, khác biệt lớn như vậy, vị này có thể chịu nổi sao?
Quả nhiên, sắc mặt của Nam Khúc Doanh khó coi đến mức không thể che giấu nổi, trong mắt hắn ta, tên khốn Tạ Minh này chính là cố ý.