Chương 880: Nhân tộc cấm khu
Đám tu giả trong bí cảnh, đã toàn bộ vây xem lôi kiếp Tạo Hóa cảnh của Phong Minh.
Tuy uy thế lôi kiếp không thua kém lần của Bạch Kiều Mặc bao nhiêu, thế nhưng, trong mắt mọi người, Phong Minh độ kiếp lần này còn nhẹ nhàng hơn Bạch Kiều Mặc.
Mà tất cả những điều này, đều phải quy kết cho năng lực tự lành mạnh đến mức có thể nói là biến thái của Phong Minh, khiến những tu giả có chút tâm lý e ngại đối với lôi kiếp tương lai của mình, hâm mộ và ghen tị vô cùng.
Bạch Kiều Mặc thì rất rõ ràng, đó là từ sau khi bọn họ sửa tu Quy Nguyên công pháp, thể chất đặc thù của Minh đệ càng ngày càng lộ rõ.
Bạch Kiều Mặc lúc độ kiếp, hầu như đã rút cạn một nửa năng lượng của mạch năng lượng dưới lòng đất.
Đến lượt Phong Minh độ kiếp, lại gần như rút sạch toàn bộ năng lượng còn lại, cuối cùng cũng nghênh đón trận thiên địa Cam Lâm của mình.
Nhìn thân ảnh Phong Minh hấp thu cam lộ giữa trận pháp, một đám tu giả tâm tình phức tạp.
Hai người này song song tấn cấp Tạo Hóa cảnh rồi, thực lực trên nền tảng cũ nhất định lại tăng lên rất nhiều, điều này có nghĩa là, trừ phi đại năng Tạo Hóa cảnh đỉnh phong tự mình xuất thủ, bằng không muốn bắt được bọn họ là cực kỳ khó khăn.
Tạo Hóa cảnh đỉnh phong không ra, bằng thực lực hiện tại của hai người, cùng với Không Thiên Tạm trong tay Bạch Kiều Mặc, thì dù là trong tay đại năng Tạo Hóa cảnh hậu kỳ, hai người bọn họ cũng có thể ung dung trốn thoát.
Nghĩ cũng biết, đợi khi Tinh Hà bí cảnh đóng lại, cái tu hành giới này sẽ lại vô cùng náo nhiệt, đến lúc ấy toàn bộ tu hành giới đều sẽ vì bọn họ mà chấn kinh.
Sau khi thiên địa cam lộ tan đi, lần này Bạch Kiều Mặc phải tháo dỡ trận pháp, bởi vì sẽ không dùng đến nữa.
Bốn tiểu đồng bọn muốn độ kiếp còn cần chút thời gian, đến lúc đó ở bên ngoài, hai người bọn họ hộ pháp cho là đủ rồi.
Khi Bạch Kiều Mặc bận rộn tháo dỡ trận pháp, các thành viên Long tộc cùng những tân tấn Tạo Hóa cảnh kia, liền lập tức tiến lên chúc mừng Phong Minh, chúc mừng y thuận lợi tấn cấp Tạo Hóa cảnh, thực lực đại tiến.
Mộ Thiếu Đông gia cũng mặt dày tiến lên nói lời chúc mừng, liền thấy thái độ của đám tân tấn Tạo Hóa cảnh này, dường như còn muốn lấy lòng Phong Minh hơn cả hắn.
Mộ Thiếu Đông gia rất không muốn dùng từ “lấy lòng”, nhưng thái độ của bọn họ lại mơ hồ toát ra cái ý tứ này.
Thật là kỳ quái.
Trước đó sau khi Bạch Kiều Mặc thuận lợi tấn cấp, đám tu giả này cũng đâu phải không tới chúc mừng, nhưng thái độ trước sau, vẫn có thể nhìn ra sự phân biệt.
Đám gia hỏa này, dường như đối với Phong Minh càng nhiệt tình hơn, từng tên một đều hận không thể sau khi ra ngoài vẫn giữ liên lạc với Phong Minh vậy.
Có kẻ liền trực tiếp lấy liên lạc châu ra, muốn cùng Phong Minh trao đổi phương thức liên lạc.
Một người động thủ, các tu giả khác cũng lập tức phản ứng, ào ào móc liên lạc châu ra.
Mộ Thiếu Đông gia nói với hộ vệ bên cạnh mình: “Các ngươi có cảm thấy thái độ của mấy kẻ này là lạ không? Có phải bọn họ biết điều gì mà chúng ta lại không biết?”
Hộ vệ bên cạnh nói: “Còn có thể có nội tình gì sao?”
Trong mắt hộ vệ, những lá bài tẩy ẩn giấu của hai người này, trong lần độ kiếp này đều đã bại lộ ra ngoài cả rồi.
Lôi kiếp đáng sợ và kinh hãi đến vậy, hai người không thể nào còn che giấu thủ đoạn gì nữa, lúc này bọn họ cũng không cần thiết phải ẩn giấu nữa nhỉ.
Lý tuy là cái lý này, nhưng Mộ Thiếu Đông gia vẫn khẳng định: “Bọn họ nhất định còn ẩn giấu điều gì đó, chỉ có điều đám gia hỏa kia biết được rồi.”
Cái tình huống có bí mật gì đó người khác biết mà mình không biết này, đối với Mộ Thiếu Đông gia mà nói là khó chịu đựng nhất.
Hắn quay sang tìm huynh đệ Quỷ Ảnh Thử dò hỏi tin tức, nhưng nói giỡn, chớ nói huynh đệ Quỷ Ảnh Thử không biết tình hình, cho dù có biết, thì cũng không thể nào chưa được Phong Minh bọn họ cho phép mà tiết lộ ra ngoài.
Huynh đệ Quỷ Ảnh Thử cũng cảm thấy có chút cổ quái, nhưng hai người nghĩ tới nghĩ lui, cũng đoán không ra nguyên do trong đó.
Nhưng hai người bọn họ rất vui mừng, không hổ là kẻ có thể nhìn thấu thân phận của bọn họ, nhanh như vậy đã song song tấn cấp Tạo Hóa cảnh rồi.
Các tu giả khác trong lòng cũng thấy kỳ lạ, nhưng sau khi thảo luận một phen không có kết quả, cũng quay người bỏ qua.
Tiếp nhận xong làn sóng chúc mừng này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền dẫn theo bốn tiểu đồng bọn, quay về động phủ tạm thời ở nội vi.
Phong Minh cũng như Bạch Kiều Mặc, tuyên bố bế quan với bên ngoài, thực tế là vào Thời Quang Sảnh củng cố tu vi.
Y phải nắm chặt thời gian củng cố tu vi, sau đó đi thám hiểm cấm địa của Thạch Nhân tộc một chuyến.
Cách thời gian bí cảnh đóng lại càng ngày càng gần, mấy tháng cuối cùng, đám tu giả vừa tranh thủ thời gian tu luyện và tìm bảo vật, vừa tụ tập lại bát quái một phen.
Tuy hai đợt lôi kiếp đáng sợ kia đã qua đi, thế nhưng mọi người vẫn có thể tụ tập lại đàm luận sôi nổi, đồng thời suy đoán sau khi bí cảnh đóng lại, bọn họ sẽ gây nên xôn xao thế nào trong tu hành giới.
Việc đánh đánh giết giết trong bí cảnh thực sự rất ít rồi, bầu không khí trở nên hài hòa chưa từng có, mấy tu giả bàn tán đều có chút không dám tin, chưa có bí cảnh nào mở ra mà lại có tình hình như thế này.
Tại trú địa thương phố di động của Mộ Thiếu Đông gia, có tu giả hỏi: “Đám tu giả trước đó đi thám hiểm cấm địa, tình hình thế nào rồi?”
Chuyện này Mộ Thiếu Đông gia nắm rất rõ: “Mấy vị tân tấn Tạo Hóa cảnh đều đã vào thám hiểm qua rồi, bất quá môi trường bên trong quá nguy hiểm, bọn họ vào trong cũng không được bao xa, lại phải rút ra.”
“Tu giả đã vào trong nói, bên trong không gian liệt phùng dày đặc, sơ ý một chút rất có thể bị cuốn vào loạn lưu không gian, vậy thì rất có khả năng không cách nào trở về tu hành giới nữa.”
“Lời tuy nói vậy, bất quá mấy vị tân tấn Tạo Hóa cảnh vẫn ở lại bên đó, thỉnh thoảng lại tiến vào cấm địa thám hiểm một phen, có lẽ đây chính là phương thức tu luyện của bọn họ.”
“Cũng đúng, bọn họ đều tấn cấp Tạo Hóa cảnh rồi, những hoàn cảnh khác trong bí cảnh, đối với việc tu luyện của bọn họ đã không còn tác dụng gì nữa, có lẽ chỉ có bên cấm địa còn có thể thử một chút.”
“Nghe nói có một vị Niết Bàn cảnh tu giả đã bị cuốn vào không gian liệt phùng, dù sao cũng không thấy bóng dáng nữa, cho nên tu giả Niết Bàn cảnh không dám bước vào cấm địa kia nữa.”
“Các ngươi nói, lúc này nếu hai vị kia xuất quan, có phải sẽ muốn vào cấm địa thám hiểm một chuyến không? Hai vị này so với các tân tấn Tạo Hóa cảnh khác càng có ưu thế hơn.”
“Đúng thế, Bạch đại sư có Không Thiên Tạm, Phong đại sư có Hư Không Đỉnh Phỏng Chế, đối phó với không gian liệt phùng sẽ có cách hơn các tu giả khác.”
Có lẽ Tiền trưởng lão mang Hư Không Đỉnh Phỏng Chế vào, chính là để vào cấm địa.
Lúc này, cách thời gian Phong Minh vượt qua lôi kiếp, đã lại trôi qua ba tháng, chỉ còn cách bí cảnh đóng lại một tháng cuối cùng.
Lúc này, Phong Minh đang trao đổi tin tức với huynh đệ Quỷ Ảnh Thử, Phong Minh hỏi bọn họ cũng chính là tình hình bên phía cấm địa.
Khoảng thời gian này chắc hẳn vẫn luôn có tu giả thám hiểm cấm địa, ít nhiều sẽ mang ra những tin tức hữu dụng, thứ bọn họ muốn chính là những tin này.
Quỷ Ảnh Thử và Không Minh Xà vừa bất ngờ lại vừa không bất ngờ, đem tình hình mình biết được như thực thuật lại, đồng thời nói rõ sự nguy hiểm trong cấm địa.
Bọn họ hy vọng hai vị Phong Minh có thể cẩn thận một chút.
Phong Minh xem xét tin nhắn Quỷ Ảnh Thử gửi tới, nói: “Xem ra đúng là nguy hiểm thật, mấy vị tân tấn Tạo Hóa cảnh kia cũng không cách nào tiến sâu, chỉ có thể lòng vòng bên ngoài, bất quá bọn họ chắc cũng kiếm được chút chỗ tốt, nếu không đã chẳng còn ở đó lòng vòng.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Chúng ta qua đó xem thử, liền biết nơi đó rốt cuộc có đồ tốt hay không rồi.”
Hắn vẫn thiên về hướng là có, nơi đó không gian liệt phùng dày đặc như vậy, thì có xác suất nhất định xuất hiện Không Gian Thạch, còn có khả năng cuốn thứ gì đó từ trong loạn lưu không gian vào.
Những thứ có thể sống sót trong loạn lưu không gian, vậy khẳng định đều là tinh phẩm.
Bạch Kiều Mặc đem trận pháp động phủ tạm thời tháo dỡ, nơi này cũng sẽ không quay lại nữa, hai người liền quang minh chính đại đi tới cấm địa.
Trên đường hai người cùng bốn tiểu đồng bọn gặp các tu giả khác, những tu giả đó đều sững người một lúc, rồi trơ mắt nhìn bọn họ đi về hướng cấm địa.
Đi xa rồi những tu giả đó mới phản ứng lại, sau đó lập tức đem tin tức này truyền ra ngoài.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc xuất quan rồi!
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đi đến cấm địa rồi!
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc muốn thám hiểm cấm địa rồi!
Tin tức vừa ra, đám tu giả trong bí cảnh lại kích động hẳn lên, dù có vài tu giả, cũng chẳng biết mình kích động mù quáng theo cái gì.
Mộ Thiếu Đông gia vừa nhận được tin, liền làm ra một quyết định, đem thương phố di động của mình lại di chuyển vị trí, dời đến một nơi an toàn bên ngoài cấm địa.
Các tu giả khác cũng chạy theo, dù sao chỉ cần không vào trong cấm địa, bên ngoài vẫn khá an toàn.
Dù sao chỉ còn lại một tháng cuối cùng, thời gian một tháng này cho dù đem hết đi bế quan tu luyện, đề thăng cũng không lớn, chi bằng đến chỗ cấm địa vây xem náo nhiệt.
Thế là ào một cái, khu vực an toàn bên ngoài cấm địa, liền tụ tập rất nhiều tu giả, thậm chí còn có đệ tử của tứ đại thế lực lén lút chạy tới.
Đương nhiên khi bọn họ đến nơi, thân ảnh của Phong Minh hai người cùng bốn tiểu đồng bọn, đã biến mất trong cấm địa rồi.
Nhưng bên ngoài cấm địa vẫn luôn có người canh giữ, còn có mấy vị tân tấn Tạo Hóa cảnh ngay bên ngoài cấm địa mở một động phủ tạm thời, sau khi từ cấm địa ra ngoài sẽ ở trong động phủ tạm thời nghỉ ngơi.
Những tu giả này đều trơ mắt nhìn hai người dẫn theo bốn tiểu đồng bọn đi vào, đương nhiên mấy vị tân tấn Tạo Hóa cảnh đều đã nhắc nhở Phong Minh hai người về sự nguy hiểm trong cấm địa.
Bạch Kiều Mặc thì cũng thôi đi, bọn họ cũng không muốn Phong Minh xảy ra chuyện, đây chính là thiên tài Luyện Dược Sư hiếm có cỡ nào.
Cũng chính là những người ở lại bên ngoài này, nói cho đám tu giả tụ tập đến sau biết, Phong Minh hai người đích xác đã tiến vào cấm địa rồi, khi nào sẽ ra, không biết.
Nhưng mấy vị tân tấn Tạo Hóa cảnh đều có thể khẳng định, Phong Minh hai người tiến vào được khoảng cách nhất định xa hơn bọn họ.
Bọn họ mấy lần tiến vào cấm địa, đích xác đều có thu hoạch.
Một mặt có thể cảm ngộ năng lượng không gian và pháp tắc không gian ở cự ly gần.
Mặt khác, trong cấm địa đích xác có đồ tốt bị cuốn vào.
Không chỉ một người ở trong đó nhặt được vật liệu luyện khí cửu phẩm, còn có người lấy được Không Gian Thạch, hơn nữa còn là Không Gian Thạch có phẩm chất rất tốt.
Phong Minh cũng chẳng biết phía sau lưng mình lại chạy tới nhiều tu giả như vậy, chỉ để vây xem náo nhiệt của bọn họ.
Khi bước vào cấm địa, hai người liền cảm nhận rõ ràng, trong và ngoài cấm địa có một tầng bình chướng không gian ngăn cách.
Bên ngoài cấm địa, đâu đâu cũng tràn đầy sức sống.
Còn bên trong cấm địa cách đúng một bước, lại là một mảnh tử tịch, đất đai và không gian đều vỡ vụn, phóng mắt nhìn ra, không gian liệt phùng rõ ràng có thể thấy được.
Bất quá ở đây hạn chế cấm phi hành và cấm không đều biến mất, hai người liền lơ lửng giữa không trung, chậm rãi bay về phía trước.
Tình hình nơi này quả thực quá nguy hiểm, bởi vậy Phong Minh đem bốn tiểu đồng bọn đều thu vào không gian truyền thừa.
Bốn tiểu đồng bọn cũng không phản kháng, bởi vì sau khi tiến vào chính bọn chúng đã tự mình cảm nhận được khí tức nguy hiểm ở nơi này.
Hiện giờ có được thực lực Tạo Hóa cảnh, hồn hải và hồn lực cũng có tiến bộ cực lớn, Phong Minh đối với cảm giác về năng lượng không gian đề thăng không ít.
Hơn nữa y sớm đã cùng Bạch Kiều Mặc nhất thể, những lĩnh ngộ của Bạch Kiều Mặc về năng lượng và pháp tắc không gian, Phong Minh ít nhiều cũng cảm nhận được một chút.
So với lúc xông vào Dị Độ Không Gian thì giờ đây bọn họ đã khác xưa nhiều lắm rồi.
Có điều nơi cấm địa này cũng nguy hiểm hơn Dị Độ ở U Minh đại lục nhiều lắm.
Hai người chỉ một cái lắc mình, một vết nứt không gian liền sượt qua sau lưng bọn họ.
Bởi vì không gian vỡ vụn, nơi này cũng cảnh sắc thay đổi liên tục, lại vòng qua một vết nứt không gian, hai người vậy mà lại thấy bóng dáng của Long Diên.
Long Diên lúc này đang dùng một sợi dây thừng, ra sức từ phía bên kia vết nứt không gian kéo lê thứ gì đó.
Sợi dây thừng gì thế này, lại có thể chịu được lực phá hoại của vết nứt không gian sao?
Hay là đầu bên kia kéo thứ đồ gì, khiến Long Diên dù vất vả như vậy, cũng không nỡ buông tay từ bỏ?
“Đi, chúng ta qua đó xem thử.”
—