← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 877: Kiều Mặc tấn thăng Tạo Hóa Cảnh

21 min read 30.08.2026

 

Đã là đợt lôi kiếp thứ tám rồi, mà kiếp vân trên không trung vẫn đen kịt nặng nề, đè lên lòng người một cảm giác trĩu nặng khó tả.

Tựa hồ bảy đợt lôi kiếp trước đó, vẫn chưa tiêu hao được bao nhiêu năng lượng của kiếp vân.

Mộ thiếu đông gia chạy tới vây xem mà không khỏi tặc lưỡi, thầm nghĩ thiên tài quả thực không dễ làm chút nào.

Đổi lại là hắn, chỉ sợ mấy đợt lôi kiếp đầu đã không trụ nổi, bị lôi kiếp bổ chết tươi rồi.

Cho nên vẫn cứ làm một tên tu sĩ bình thường như hắn thì khoái hoạt hơn, hắn cũng chẳng muốn bị lôi kiếp bổ thành tro bụi.

Đệ tử của tứ đại thế lực cũng tới không ít, khi có người thông báo cho bọn họ Bạch Kiều Mặc đang độ lôi kiếp ở ngoại vi, bọn họ đều kinh ngạc tột độ, tên kia sao có thể đột phá tấn cấp nhanh như vậy được.

Để chứng thực, bọn họ còn đặc biệt chạy tới một chuyến, kết quả thật sự trông thấy Bạch Kiều Mặc đang độ lôi kiếp.

Hơn nữa uy thế của lôi kiếp còn kinh hãi dị thường, bọn họ chưa từng thấy lôi kiếp Tạo Hóa Cảnh nào đáng sợ đến thế.

Hai vị đệ tử mới tấn thăng Tạo Hóa Cảnh kia trong lòng cũng cảm khái vô cùng, vốn dĩ đã dập tắt ý định đối đầu với hai người này.

Giờ thấy lôi kiếp đáng sợ nhường ấy, chút địch ý cuối cùng còn sót lại trong lòng cũng tiêu tan hết.

Nhìn tình hình Bạch Kiều Mặc độ kiếp, lôi kiếp tuy đáng sợ, nhưng khả năng Bạch Kiều Mặc thành công độ kiếp là cực lớn.

Người này một khi tấn thăng Tạo Hóa Cảnh, thực lực ắt sẽ có sự tăng vọt nhảy vọt.

Đối địch với người thực lực đáng sợ như vậy, quả thực là tự tìm đường chết, hà tất phải cố chấp gây khó dễ với hắn.

Nhìn Bạch Kiều Mặc vẫn ung dung ứng phó lôi kiếp đáng sợ, trong lòng bọn họ cũng không khỏi nảy sinh lòng kính phục.

Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền từng là đệ tử thiên tài xuất sắc nhất của Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện, vậy mà so với Bạch Kiều Mặc trước mắt, bọn họ cũng phải thừa nhận, khoảng cách giữa Lãnh Điền hai người và Bạch Kiều Mặc thực sự không nhỏ.

Cho dù hai người kia chưa vẫn lạc, khoảng cách này cũng sẽ không ngừng bị nới rộng thêm.

Nếu hai người này còn sống, tận mắt thấy lôi kiếp như vậy, e rằng tâm thái của hai vị thiên tài đệ tử này cũng sẽ mất cân bằng.

Thực ra trước đó tâm thái của hai người này, cũng đã không được ổn định lắm rồi, tựa hồ trong lòng chỉ canh cánh muốn đè bẹp Phong Minh và Bạch Kiều Mặc xuống.

Kết quả bọn họ ngay cả tư cách chính diện giao phong với Bạch Kiều Mặc và Phong Minh còn không có, đã vẫn lạc ở trong Vân Quang Cung rồi.

Ngẫm lại sự vẫn lạc của hai vị thiên tài đệ tử từng vạn chúng chú mục, cùng ba vị đệ tử khác vẫn lạc dưới lôi kiếp Tạo Hóa Cảnh, hai người trong lòng thổn thức không thôi.

So với chút danh hào và được mất nhất thời, sống sót và sống tới cuối cùng, cũng là một loại thành công.

Hai vị đệ tử mới tấn thăng Tạo Hóa Cảnh này, trong lúc quan sát lôi kiếp của Bạch Kiều Mặc, tâm cảnh cũng đạt được sự thăng hoa ở một mức độ nhất định.

Điều này cũng khiến tu vi của bọn họ được củng cố nhanh hơn.

Thích Hồng Anh và Chương Thu Nguyệt cùng tới, trong một lần gặp nạn tình huống nguy hiểm, Chương Thu Nguyệt tình cờ được Thích Hồng Anh đi ngang qua, đưa tay kéo một phen, hai người vì thế mà quen biết, và rất nhanh đã hợp ý.

Hai vị nữ tu này đều rất kinh ngạc, không ngờ Bạch Kiều Mặc lại tấn cấp nhanh như vậy.

Biểu cảm của Thích Hồng Anh hơi giật giật, nghĩ tới khi trước hai người này giả dạng đệ tử Hư Không Điện trà trộn vào, khi đó tu vi mới là cái gì?

Đúng rồi, lúc ấy hai người còn giả mạo là đệ tử tu vi Dung Hợp Cảnh, nàng còn là tiền bối đấy.

Mới đó mà đã qua bao lâu, Bạch Kiều Mặc đã muốn tấn thăng Tạo Hóa Cảnh, trở thành tiền bối của nàng rồi.

Chương Thu Nguyệt chấn kinh đồng thời cũng thay Bạch Kiều Mặc và Phong Minh hai người vui mừng, bởi vì bọn họ cùng đến từ thế giới bên dưới.

Tu sĩ Đại thế giới đối với người từ bên dưới tới, thường mang một tâm thái cao cao tại thượng, trừ phi tư chất đặc biệt xuất chúng, bằng không rất khó có đất dụng võ.

Mà giờ đây Bạch Kiều Mặc nhanh chóng sắp trở thành đại năng Tạo Hóa Cảnh thế này, tin tức này sau khi bí cảnh đóng lại mà truyền ra Đại thế giới, tuyệt đối sẽ khiến cho tu sĩ tới từ các thế giới trung, tiểu được cổ vũ mạnh mẽ.

Chương Thu Nguyệt nhớ tới Thích Hồng Anh là đệ tử Hư Không Điện, có chút đồng tình nhìn nàng: “Điện chủ và các trưởng lão Hư Không Điện của ngươi, liệu có vô pháp tiếp nhận hiện thực như vậy hay không?”

Thích Hồng Anh dở khóc dở cười nói: “Không tiếp nhận được thì cũng phải tiếp nhận thôi, bất quá khẳng định là cực kỳ tức giận rồi, Tinh Hà bí cảnh mở ra, không những không tính kế được hai vị này, cuối cùng trái lại còn tác thành cho bọn họ.”

Chương Thu Nguyệt nghe vậy cũng cười, trước đó tiếp xúc với Thích Hồng Anh, đã cảm thấy đối phương là một nữ tử lòng dạ cực kỳ rộng mở hào sảng, không quá giống với phần lớn đệ tử tứ đại thế lực.

Cũng vì vậy, nàng mới trong thời gian ngắn đã trở thành bằng hữu với Thích Hồng Anh.

Thích Hồng Anh cũng đồng dạng thưởng thức Chương Thu Nguyệt, biết được trải nghiệm của nàng ở thế giới bên dưới, cũng sinh lòng bội phục.

Hai vị nữ tu vừa quan sát lôi kiếp vừa nói chuyện, đã thấy Phong Minh bên kia đang hộ pháp cho Bạch Kiều Mặc, đột ngột bạo khởi lao về một vị trí.

Đồng thời, trận pháp bên ngoài cũng khởi động, một đạo khe nứt đen kịt “rắc” một tiếng bổ xuống vị trí Phong Minh lao tới.

Mọi người đều thấy rất rõ ràng, trận pháp bên ngoài là do Phong Minh thao khống, hiển nhiên đây là Bạch Kiều Mặc đã giao quyền khống chế trận pháp phòng hộ bên ngoài cho Phong Minh.

Khe nứt không gian bổ xuống, mọi người cũng thấy rõ nguyên nhân Phong Minh bạo khởi.

Nơi đó, một đầu xà hình hoang thú đang ẩn nấp hiển lộ thân hình, khe nứt không gian lưu lại trên người nó vết tích sâu hoắm.

Phong Minh lại bấm pháp quyết, thao khống lực lượng trận pháp tấn công tới, đồng thời giơ tay ném thẳng Phá Thiên Gạch đang xuất hiện trong tay nện tới.

“Rắc”, “Ầm”, hai âm thanh gần như đồng thời vang lên.

Sau đó mọi người liền thấy đầu hoang thú muốn đánh lén kia, bị bổ làm đôi, và bị nện thành đống thịt nát.

Mọi người xem đến hít khí lạnh, Phong Minh ra tay quả đủ quyết đoán tàn nhẫn, một kích tất sát.

Một đòn đánh chết đầu hoang thú muốn đánh lén chưa tính, Phong Minh còn lập tức quét mắt nhìn khắp tất cả tu sĩ đang vây xem.

Con xà này tuyệt không phải vô cớ xông vào trong trận pháp, mà phía sau có tu sĩ thao khống sai sử, mục đích chính là muốn tăng thêm độ khó cho lôi kiếp của Bạch Kiều Mặc, dụng tâm hiểm ác vô cùng.

Đây là khế thú có chủ, khi khế thú chết đi, chủ nhân khế ước cũng sẽ gặp phải phản phệ, Phong Minh chính là muốn ngay lập tức lôi kẻ đó ra.

Tốc độ ra tay của Phong Minh quá nhanh, tên tu sĩ chỉ huy khế ước xà đánh lén kia, cũng không ngờ khế thú của mình không chịu đánh đến vậy, trong nháy mắt đã chết rồi.

Bị phản phệ, hắn ta kêu lên một tiếng nghẹn ngào, khóe miệng có tơ máu chảy ra, sắc mặt cũng trong khoảnh khắc trở nên trắng bệch.

Thấy ánh mắt Phong Minh quét tới, biết mình không giấu được nữa, tên tu sĩ này xoay người định chạy ra ngoài trốn.

Những tu sĩ quanh hắn ta cũng lập tức ý thức được người này chính là kẻ chủ mưu phía sau, tất cả đều “rào” một tiếng tản ra, càng khiến kẻ này bại lộ trong tầm mắt tất cả tu sĩ.

“Là đệ tử Tiêu Dao Viện!”

“Đệ tử Tiêu Dao Viện lại làm ra loại hành vi vô liêm sỉ phá hoại lôi kiếp của người khác sao?”

“Ta biết kẻ này, hắn là người bên cạnh Lãnh Điền, bất quá Lãnh Điền đều vẫn lạc rồi, hắn chạy tới tìm Bạch đại sư gây phiền phức làm gì?”

“A, không phải hắn cho rằng sự vẫn lạc của Lãnh Điền có liên quan gì tới Bạch đại sư bọn họ đấy chứ.”

Kẻ này xoay người định trốn, trưởng lão Tạo Hóa Cảnh còn không phải đối thủ của Phong Minh bọn họ, bản thân mình cũng không thể đánh lại nổi hắn.

Vậy mà phản ứng cùng tốc độ của Phong Minh, nhanh hơn hắn ta tưởng rất nhiều.

Lại dám đánh lén Bạch đại ca của hắn? Phong Minh lúc này lồng ngực lửa giận ngập trời, sát ý trong mắt còn nồng đậm hơn cả khi đối chiến với hai vị trưởng lão Tạo Hóa Cảnh.

Hắn vừa lao nhanh về hướng tên đệ tử này bỏ trốn, Phá Thiên Gạch trong tay đã ném ra, đồng thời một thanh hồn thứ cũng hung hăng đâm thẳng vào đầu tên đệ tử kia.

Hắn không thể lưu mạng kẻ này, đồng thời phải cho những kẻ vây xem đang có tâm tư khác một sự chấn nhiếp, kẻ dám ra tay phá hoại, chết!

Tên đệ tử này cũng mang tâm lý may mắn đánh lén Bạch Kiều Mặc, trong lòng hắn ta cũng đích xác cho rằng Lãnh sư huynh cùng Tăng sư huynh hai người bỏ mạng, khẳng định có liên quan không thể thoát khỏi với Phong Minh hai người.

Vì vậy hắn muốn báo thù cho Lãnh sư huynh, đồng thời nếu có thể tính kế giết chết Bạch Kiều Mặc, Phong Minh là bạn lữ thì ngày tháng cũng tuyệt đối không dễ chịu, liên hợp với các đệ tử khác, cũng có khả năng rất lớn lưu lại tính mạng hắn ở trong bí cảnh.

Vậy thì đợi khi trở về Tiêu Dao Viện, hắn tuyệt đối là lập được công lớn hàng đầu, phần thưởng của Tiêu Dao Viện sẽ cực kỳ phong phú.

Nhưng hắn không ngờ Bạch Kiều Mặc lại cẩn thận như thế, còn ẩn giấu một tầng trận pháp không gian ở bên ngoài, hơn nữa nhanh như vậy đã bị Phong Minh phát giác, khế thú của hắn lại cũng bị Phong Minh trong nháy mắt miểu sát.

Trong đầu hắn chỉ còn lại một ý niệm, đó là chạy trốn.

Vậy mà vừa trốn ra không xa, một khối gạch đã từ trên trời giáng xuống hung hăng nện về phía hắn, tên đệ tử này đem tất cả phòng ngự đều dùng tới, không định đối kháng.

Nhưng ngay sau đó đầu đau nhói, hồn hải trong khoảnh khắc bị đâm thủng, tên đệ tử này kêu thảm một tiếng, đã bị viên gạch đồng dạng nện thành đống thịt nát.

Tình hình này, khiến tu sĩ có mặt vây xem thấy mà “xuýt” một tiếng.

Tên đệ tử này cũng là tu vi Niết Bàn Cảnh đỉnh phong, mặc dù là vừa mới tấn cấp không lâu, nhưng đó cũng là Niết Bàn Cảnh đỉnh phong, thế mà cùng với khế thú của hắn, đều bị một mình Phong Minh xử lý.

Mà còn là một kích miểu sát.

Còn chưa tính, phía sau Hải Long Vương cũng khí thế hung hăng lao tới, hung tợn trừng mắt nhìn tu sĩ bốn phía.

Nhất là đệ tử của Tiêu Dao Viện cùng thế lực với tên đệ tử kia, đều bị hắn giận lây.

Sau đó Hải Long Vương hung tợn lột đồ trữ vật trên người tên đệ tử bị Phong Minh nện thành thịt nát, rồi đem những đồ trữ vật này giao cho Phong Minh.

Làm xong những chuyện này, Hải Long Vương liền biến thành long hình, bay múa giữa không trung, vây quanh trận pháp một vòng một vòng tuần tra, nghiêm túc chăm chú không thể tả, nghiêm phòng bất cứ ai động thủ.

Kim Tử bay tới hỏi có cần đem đống thịt nát thiêu hủy không, Phong Minh nói: “Không cần, cứ thế lưu lại đi.”

Thi thể cứ thế lưu lại, đó là để cảnh cáo những tu sĩ khác.

Kẻ còn dám ra tay, thì phải có giác ngộ đồng dạng bị hắn nện thành thịt nát.

Đừng nói, một cái thi thể bị nện thảm thiết không ra hình người như vậy, khiến mọi người thấy đích xác trong lòng rét lạnh sinh sợ hãi.

Những tu sĩ mang tâm tư đồng dạng, nhìn cái thi thể này, trong lòng sao còn dấy lên ý niệm được nữa.

Long Diên bọn họ đều không thấy có gì không đúng, tu sĩ tu hành tới giai đoạn này, có kẻ nào lại mềm lòng nhân từ.

Bọn họ chỉ là hối hận tốc độ phản ứng của mình quá chậm, đợi khi bọn họ muốn ra tay, một mình Phong Minh đã giải quyết hết cả người lẫn thú rồi.

Thích Hồng Anh ở phía sau thấy vậy lắc đầu: “Thật là tự tìm đường chết, không có chuẩn bị vạn toàn, bọn họ sao có thể ở trong bí cảnh độ kiếp.”

Chương Thu Nguyệt cũng thấy rất rõ ràng: “So với bên ngoài bí cảnh độ kiếp tấn cấp, ngược lại trong bí cảnh càng an toàn hơn, chí ít mọi nguy cơ đều có thể trong tầm khống chế của bọn họ, mà ngoài bên ngoài thì biến số quá nhiều.”

Thích Hồng Anh gật đầu: “Nói rất đúng, nghĩ đến lôi kiếp của Phong Minh cũng không xa nữa, Hư Không Điện chúng ta thực sự quá thất sách rồi.”

Sau một lần chấn nhiếp này của Phong Minh, phía sau quả nhiên không còn ai dám sinh sự nữa.

Mà những tình huống phát sinh bên ngoài này, Bạch Kiều Mặc không hề bị quấy nhiễu chút nào.

Trong mắt người ngoài, đó chính là hắn hoàn toàn tín nhiệm Phong Minh, đem phía sau lưng của mình hoàn toàn giao phó cho Phong Minh.

Mà Phong Minh cũng đích xác không phụ sự tín nhiệm của hắn.

Đạo lôi kiếp cuối cùng hủy thiên diệt địa bổ xuống, đánh cho Bạch Kiều Mặc cũng bị nện mạnh cắm sâu xuống lòng đất xong, bầu trời cuối cùng đã khôi phục ánh sáng, thiên địa cam lâm cũng theo đó giáng lâm.

Bạch Kiều Mặc, thành công tấn thăng Tạo Hóa Cảnh.