← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 876: Tàn Hồn Của Lôi Thú

24 min read 30.08.2026

 

Tuy nhìn không rõ tình hình lôi kiếp trong trận, nhưng khí tức của lôi kiếp xuyên thấu qua trận pháp truyền đến, lại bức nhân như thế, dẫu cho đã là kẻ tấn cấp Tạo Hóa Cảnh, Long Diên hai vị ở bên ngoài trận vẫn có loại cảm giác tim gan đều run rẩy.

Hai vị này liếc nhìn nhau, bọn họ thực không ngờ, lôi kiếp của Bạch Kiều Mặc, lại có thể kinh hãi đến trình độ này.

Đây là bởi vì tư chất nghịch thiên của Bạch Kiều Mặc sao? Ông trời cũng muốn trời ghen tài anh tài đi.

Phong Minh cũng gắt gao nhìn chằm chằm tình hình trong trận, trong lòng y biết rõ, sao chỉ là nguyên do tư chất nghịch thiên, còn liên quan tới trải qua của riêng mình y và Bạch Kiều Mặc nữa.

Thân thể và linh hồn của Bạch Kiều Mặc nhất định lưu lại lạc ấn của thời gian nghịch chuyển, con người không thể phát hiện, nhưng thiên đạo nhất định đều ghi nhận trong mắt, trận lôi kiếp này cũng vì thế càng thêm mãnh liệt.

May mà bọn họ chưa từng coi nhẹ việc tôi luyện nhục thân của mình, có thể chống đỡ sự tẩy lễ của lôi kiếp mạnh hơn.

Lần tiến vào Tinh Hà Bí Cảnh này đối với bọn họ cũng có lợi rất lớn, cường độ nhục thân dưới từng cơ duyên được tăng vọt một cách phi tốc.

Hiện tại, Bạch Kiều Mặc cứ thế trực diện với lôi kiếp kinh khủng, tiếp nhận lôi kiếp cọ rửa thân thể mình, dẫn năng lượng lôi kiếp tôi luyện nhục thân, thậm chí một phần năng lượng bị luyện hóa rồi liền tiến vào trong đan điền của mình.

Hết đợt này đến đợt khác lôi kiếp, khiến khí tức trên người Bạch Kiều Mặc cũng không ngừng tăng vọt, đây là biểu hiện của thực lực càng lúc càng mạnh.

Y đem Ngũ Hành Diễm cũng thả ra ngoài, Ngũ Hành Diễm cùng y tiếp nhận sự tẩy lễ của lôi kiếp.

Ngũ Hành Diễm bị lôi kiếp bổ tan tành, từng đóa hỏa diễm nhảy nhót trong mưa lôi, nó cùng Bạch Kiều Mặc đều đang hấp thu năng lượng lôi kiếp để trưởng thành.

Có điều lôi kiếp của Bạch Kiều Mặc quá mức hung mãnh, một đạo lôi kiếp này vừa bổ xuống, còn không cho người ta kịp thở dốc lấy hơi, đạo lôi kiếp kế tiếp đã theo đó bổ xuống.

Phong Minh ở bên ngoài cũng có thể nghe thấy tiếng kêu ai ư ai ư của Ngũ Hành Diễm rồi, nó cũng bị bổ không nhẹ chút nào.

Bạch Kiều Mặc đối với lôi kiếp của mình dự trù cũng có chút chưa đủ, bởi thế khi lôi kiếp đầy trời nện xuống, hiệu quả ẩn nấp của trận pháp liền không phát huy được tác dụng quá lớn nữa.

Thế là, Long Diên bọn họ ở bên ngoài liền thấy rõ tình hình trong trận.

Tuy bọn họ liệu trước lôi kiếp của Bạch Kiều Mặc hung mãnh hơn bọn họ, nhưng cũng không ngờ mãnh liệt tới mức này, Bạch Kiều Mặc cởi trần thân trên, nhưng vẫn chưa khởi động Ngự Lôi đại trận suy yếu lực lượng của lôi kiếp.

Trên đỉnh đầu y còn có một đóa hỏa diễm, chỉ là hỏa diễm này cũng không phải là màu lục như bọn họ vẫn nghĩ, mà là thoắt cái biến một loại màu sắc, còn có thể vặn mình thành đủ loại hình dạng.

Long Diên kinh ngạc nói: “Đây không phải là hỏa diễm Mộc thuộc tính?”

Một vị Long tộc khác nói: “Ngược lại giống như hỏa diễm ngũ hành thuộc tính đều có, đây là hỏa diễm gì vậy?”

Phong Minh nói: “Đúng, thuộc tính ngũ hành đều có đủ, chính là Ngũ Hành Diễm.”

Hai vị Long tộc hít một hơi khí lạnh, lại là Ngũ Hành Diễm, ngũ hành đều tụ một thân.

Long Diên tò mò hỏi: “Ngũ Hành Diễm này cùng Lâm Kỳ tiền bối có quan hệ sao?”

Phong Minh mặt đầy hắc tuyến: “Các vị sẽ không thực sự tin lời đồn tứ đại thế lực thả ra đấy chứ, cho rằng Lâm Kỳ tiền bối sẽ để lại cho chúng ta rất nhiều bảo vật?”

Long Diên kinh ngạc: “Lẽ nào không phải sao?”

Phong Minh tiếp tục hắc tuyến nói: “Lâm Kỳ tiền bối tin vào sách có nhà vàng, đúng là có để lại một phòng đầy sách, còn về bảo vật ư? Một món phi hành khí có tính không?”

Long Diên hai người nghe xong suýt chút nữa sặc một ngụm nước miếng, Phong Minh không cần thiết phải lừa gạt bọn họ, cho nên đây mới là chân tướng?

Long Diên cười ha ha nói: “Lâm Kỳ tiền bối quả thực là độc hành đặc lập.”

Bất quá Bạch Kiều Mặc có thể trong hành trình lịch luyện của mình, đạt được bảo vật như Ngũ Hành Diễm, vận khí cũng thật cực tốt.

Phong Minh cũng giống vậy, phải biết trên người y cũng có một đóa Tinh Viêm Hỏa.

Lôi kiếp tiếp tục ầm ầm trút xuống, Ngũ Hành Diễm bị bổ tan tác đến mức suýt thu không về được, trong đầu Bạch Kiều Mặc oa oa kêu gào.

Bạch Kiều Mặc hết cách, đem Lôi Thú Thương lấy ra, để Lôi Thú Thương giúp đỡ ngăn cản một trận, đồng thời cũng lợi dụng năng lượng lôi kiếp để tôi luyện Lôi Thú Thương.

Dùng lôi kiếp để tôi luyện Lôi Thú Thương là thích hợp nhất, quả nhiên, trong màn mưa lôi, Lôi Thú Thương linh hoạt du tẩu, từng ngụm lớn từng ngụm lớn thôn hấp năng lượng lôi kiếp, Ngũ Hành Diễm cũng vì thế trong nháy mắt áp lực giảm mạnh.

Long Diên bọn họ thấy vậy nói: “Cây thương này, thực là bất phàm.”

Phong Minh nói: “Thạch Nhân tộc chính là dùng thanh thạch thương này kích sát con Lôi Thú kia, thạch thương không có lấy ra, thế là ngần ấy năm nay thạch thương vẫn luôn hấp thu tiêu hóa năng lượng trong cơ thể Lôi Thú.”

Long Diên bọn họ lúc này mới hiểu rõ lai lịch của Lôi Thú Thương, một phen cơ duyên lột xác như thế này, quả thực là khả ngộ bất khả cầu.

Chỉ cần hoàn cảnh hơi hơi có chút thay đổi, cũng không có sự ra đời của thanh Lôi Thú Thương này đi.

Bạch Kiều Mặc còn có thể cảm tri được, theo việc Lôi Thú Thương thôn hấp năng lượng lôi kiếp, đạo tàn hồn trầm miên trong thương kia, cũng đang dần dần thức tỉnh.

Dù chỉ là tàn hồn rồi, đó cũng là tàn hồn thuộc về Lôi Thú, vẫn mang theo thiên tính của Lôi Thú, đó chính là dị thú sinh ra trong lôi điện, là sủng nhi của lôi điện, cũng vì thế lôi kiếp mới có thể thức tỉnh tàn hồn đang trầm miên nhất.

Trong mấy năm bế quan tu luyện gần đây, Bạch Kiều Mặc đồng thời cũng đem thanh Lôi Thú Thương này triệt để tế luyện rồi, bởi vậy cho dù tàn hồn có hoàn toàn thức tỉnh, Bạch Kiều Mặc cũng không lo lắng tàn hồn Lôi Thú này sẽ tạo phản y.

Mãi cho đến đợt lôi kiếp thứ bảy bổ xuống, Ngũ Hành Diễm không còn chịu nổi nữa, rất dứt khoát liền trốn về trong cơ thể Bạch Kiều Mặc, để mặc vị chủ nhân này tự mình đối diện với lôi kiếp đáng sợ của mình đi.

Trái lại Lôi Thú Thương trải qua hết đợt này đến đợt khác lôi kiếp tẩy lễ, thân thương cũng lui đi vẻ ngoài xám xịt ban đầu, đồng thời khí tức phóng thích ra cũng cường hãn hơn trước không ít.

Lôi Thú Thương vẫn đang thôn phệ năng lượng lôi kiếp, vừa là đang đề thăng phẩm chất của chính Lôi Thú Thương, cũng là đang giúp vị chủ nhân Bạch Kiều Mặc này phân đảm năng lượng lôi kiếp.

Có điều lôi kiếp đợt thứ bảy càng thêm hung mãnh, trên người Bạch Kiều Mặc cũng bị bổ đến da tróc thịt bong, nhưng nhục thân cường hãn như y, khoảnh khắc trước bị bổ ra vết thương, không bao lâu vết thương trên bề mặt cơ thể đã khép lại.

Y thường cùng Phong Minh song tu, thể chất đặc thù của Phong Minh ít nhiều cũng ảnh hưởng tới y, tuy không thể hoàn toàn cải tạo lại, nhưng cũng khiến cho thời gian liệu thương hồi phục của y, so với tu giả bình thường thì nhanh hơn nhiều.

Nhìn thấy vết thương trên người y trong nháy mắt liền hồi phục, hoàn toàn dựa vào năng lực tự lành của chính mình, chứ không phải công hiệu của đan dược, Long Diên bọn họ nhìn mà cũng giật mình.

Trong mắt bọn họ, năng lực tự lành kinh người này không khỏi cũng quá mức biến thái, nhục thân Nhân tộc cường hãn đến trình độ này, đều có thể như vậy sao? Thế thì khiến Long tộc cũng quá hâm mộ đi.

Trong từng lần từng lần bị bổ thương lại trong từng lần từng lần hồi phục, nhục thân của Bạch Kiều Mặc đó cũng tiến thêm một bước được đề thăng.

Đợt lôi kiếp thứ bảy bổ đến cuối cùng, trong Lôi Thú Thương bỗng nhiên tán phát ra một luồng khí tức hãi nhân, Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc trên mặt đều lộ vẻ vui mừng.

Long Diên bọn họ thì kinh ngạc nói: “Trong cây thương kia ẩn chứa thứ gì vậy?”

Phong Minh nói: “Là một đạo tàn hồn của Lôi Thú, hiện tại bị lôi kiếp thức tỉnh rồi.”

Long Diên bọn họ càng thêm kinh hãi, lại là tàn hồn Lôi Thú, một thanh Lôi Thú Thương ẩn chứa tàn hồn Lôi Thú, giá trị đó càng lớn hơn rồi.

Luồng khí tức hãi nhân đó hoàn toàn phóng thích ra rồi, một tiếng rống giận liền truyền vào tai mọi người, đó là tiếng gầm của Lôi Thú vừa tỉnh lại.

Theo đó, một cái bóng đen khổng lồ từ trong Lôi Thú Thương vọt ra, vung vẩy chi trước, hướng lên trời há mồm, một ngụm liền đem một đạo lôi kiếp vừa bổ xuống nuốt thẳng vào.

Long Diên bọn họ hoàn toàn bị chấn trụ, Hải Long Vương cùng mấy tiểu gia hỏa cũng giật mình không thôi, lại còn có thể như vậy.

Đây còn chỉ là tàn hồn, đã có thể đem lôi kiếp nuốt mất, vậy Lôi Thú hoàn hảo không tổn hại, mạnh đến mức nào chứ.

Hư ảnh Lôi Thú nuốt không chỉ một đạo lôi kiếp, mà là liên tiếp nuốt mấy đạo, hư ảnh đó cũng càng thêm ngưng thực.

Rồi hư ảnh liền phiêu phù trên trường thương, từ trên cao nhìn xuống phía dưới Bạch Kiều Mặc đang độ kiếp.

Bạch Kiều Mặc cũng thẳng tắp đón nhận, không có nửa phần ý muốn lui.

Cuối cùng, hư ảnh Lôi Thú chỉ là lại rống lên một tiếng, sau đó vung trảo kích toái một đạo lôi kiếp lại bổ xuống, liền lại chui về trong Lôi Thú Thương.

Lôi Thú so với Long tộc càng không thể khuất phục dưới tay tu giả, thế nhưng chỉ còn lại một đạo tàn hồn như nó, thực ra sớm đã vào lúc Bạch Kiều Mặc tế luyện Lôi Thú Thương, đã bị đánh lên lạc ấn rồi.

Lúc này, tàn hồn Lôi Thú cùng Bạch Kiều Mặc là một thể, Bạch Kiều Mặc không vượt qua nổi lôi kiếp, tàn hồn Lôi Thú cũng sẽ triệt để tiêu tán.

Vì thế dù cho có là tàn hồn ngạo mạn bất tuần hơn nữa, lúc này cũng không thể tạo phản, lạc ấn trong tàn hồn cũng khiến nó tạo không được phản, bởi vậy vẫn chui vào trong trường thương.

Lôi Thú Thương vẫn lơ lửng giữa không trung, không lúc nào là không thổ nạp năng lượng lôi điện đầy trời.

Thấy tình hình này, Phong Minh cùng bốn tiểu gia hỏa trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Long Diên bọn họ thì cảm thấy Lôi Thú quả nhiên cường đại vô cùng.

Nhưng Thạch Nhân tộc có thể một thương đoạt mạng Lôi Thú, cũng đồng dạng đáng sợ.

Phong Minh quay đầu ngoái lại nhìn, nói: “Có người tới đây rồi.”

Long Diên bọn họ cũng hướng ra sau nhìn lại, quả nhiên có tu giả đang nhanh chóng tiếp cận nơi này, hẳn là tiếng gầm vừa rồi của Lôi Thú, đã kinh động các tu giả khác.

Phong Minh lại nói: “Tới thì tới thôi, dù sao chỉ còn hai đợt cuối cùng.”

Long Diên nghe vậy dở khóc dở cười, cái gì gọi là chỉ còn hai đợt cuối cùng? Không biết là càng tới cuối lôi kiếp càng hung mãnh sao.

Có điều nhìn Bạch Kiều Mặc tới giờ còn chưa khởi động Ngự Lôi đại trận, hiện tại lại có Lôi Thú Thương khí tức mạnh hơn giúp đỡ, muốn vượt qua trận lôi kiếp đáng sợ này, đúng là sẽ không có vấn đề gì quá lớn.

Kẻ đầu tiên chạy tới chính là một vị tân tấn Tạo Hóa Cảnh của Nhân tộc, cũng chính là người tấn cấp dưới sự phụ trợ của Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc.

Cảm ứng được động tĩnh ở ngoại vi, y liền chạy tới xem thử, có lẽ là bảo vật gì đó xuất thế.

Chạy tới nửa đường, mới phát giác là có người đang độ kiếp tấn cấp ở ngoại vi, khí tức lôi kiếp tuy bị che lấp không ít, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cái uy thế kinh tâm động phách kia.

Nhưng càng tới gần, người tới mới ý thức được người đang độ kiếp lại chính là Bạch Kiều Mặc, bên ngoài là Phong Minh cùng hai vị tân tấn Tạo Hóa Cảnh của Long tộc đang hộ pháp.

Tới nơi rồi người này cũng không tới gần, chủ quan không có ý niệm phá hoại lôi kiếp của Bạch Kiều Mặc, khách quan chỉ dựa vào một mình y cũng phá hoại không nổi, cho nên bèn cách một khoảng cách, tránh bị người ta hiểu lầm.

Thực ra y cùng hai người Phong Minh không oán không thù, Phong Minh lại là Thanh Vân Tử đại sư đỉnh đỉnh đại danh kia, y thực sự phạm không tới đắc tội người này.

Trái lại còn phải giao hảo, để tiện sau này có thể từ chỗ Phong Minh giao dịch đan dược.

Y nói: “Không ngờ Bạch đại sư nhanh như vậy đã độ kiếp rồi, quả nhiên là thiên túng chi tư.”

Lời thì nói vậy, nhưng trong lòng y cũng biết rõ, tu vi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lộ ra trước đây, hẳn là có che giấu đi.

Sở dĩ không có bao nhiêu người hoài nghi, là bởi vì sau khi che giấu rồi, vẫn khiến người ta cảm thấy tốc độ tấn cấp của bọn họ cực nhanh, hiện tại lại càng thêm kinh người.

Phát giác là Bạch Kiều Mặc đang độ kiếp, y giật mình tới mức cằm đều suýt rớt xuống.

Y hiện tại có chút đáng thương đồng tình cho tứ đại thế lực rồi, bọn chúng đặt cạm bẫy gì không tốt, hết lần này tới lần khác cứ phải đặt cạm bẫy trong Tinh Hà Bí Cảnh.

Tứ đại thế lực mở ra Tinh Hà Bí Cảnh, hoàn toàn là đang tư địch có được không.

Y đã có thể thấy trước, đợi khi bí cảnh đóng lại tu giả đi ra ngoài, đem tin tức bên trong truyền ra, các tu giả bên ngoài sẽ rung động cỡ nào, mà cao tầng của tứ đại thế lực lại sẽ hối hận cỡ nào nữa.

Phong Minh cười cười nói: “Đâu có đâu có, đã chậm hơn các vị một bước rồi.”

Người này suýt chút sặc, lời này thực khiến người ta nhịn không được mà bật cười, cứ nhìn trận lôi kiếp đáng sợ mà Bạch Kiều Mặc đang độ này đi, liền biết tư chất của y nghịch thiên đến nhường nào.

Lôi kiếp của bọn họ so với tình cảnh trước mắt, thực có thể gọi là mưa phùn gió nhẹ.

Khi đợt lôi kiếp thứ tám nện xuống, Bạch Kiều Mặc cuối cùng cũng khởi động Ngự Lôi đại trận, lúc này tới không chỉ một tu giả nữa, thấy tình hình này đều tắc lưỡi không thôi, không hổ là tên gia hỏa đáng sợ ở Niết Bàn Cảnh đã làm thịt hai tên Tạo Hóa Cảnh.

Tu giả tới vây xem càng ngày càng nhiều, Phong Minh cùng Long Diên bọn họ cũng càng thêm cảnh giác, càng tới gần cuối càng thêm mấu chốt.