Chương 866: Những nơi trọng yếu trong nội vi
Mặc kệ bên ngoài chấn động cỡ nào, trong khoảng thời gian còn lại trước khi nội vi mở ra, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không còn tứ xứ tìm kiếm cơ duyên nữa, mà quay trở lại mỏ khoáng nơi trước kia đào quặng, ngay tại đây vừa tu luyện vừa đào quặng.
Lúc tu luyện, Phong Minh đem mọi người vào Thời Quang Sảnh tiến hành, đồng thời rải xuống lượng lớn nguyên thạch.
Hiện tại bọn họ không thiếu nguyên thạch, cứ thế rộng rãi sử dụng.
Đem những nguyên thạch này mau chóng chuyển hóa thành thực lực của bản thân mới là thượng sách.
Trong Thời Quang Sảnh, Bạch Kiều Mặc không phải tu luyện đề thăng tu vi, thì chính là nghiên cứu trận pháp trong viên cầu mang về.
Hắn không cưỡng cầu hiện tại liền nắm giữ Thánh cấp đại trận, đó đối với hắn mà nói là hành động kìm hãm sự phát triển, mà bắt đầu từ từng cái tử trận một, những tử trận ấy phẩm cấp cũng không thấp.
Phong Minh cũng vượt qua trong tu luyện và nghiên cứu luyện dược thuật, hắn nghiên cứu khối ngọc giản truyền thừa luyện dược có được từ Vân Quang Cung xong, liền đem một vài thủ pháp luyện dược trong đó dung nhập vào luyện dược thuật của chính mình.
Thích hợp với bản thân mới là tốt nhất, hắn cũng không có mạo muội thay thế toàn bộ, mà là từ đó hấp thu một vài thứ có thể đề thăng luyện dược thuật của mình.
Điều này có lẽ có liên quan rất lớn tới việc cả hai người đều đi theo lộ tuyến dã lộ tử, trong quá trình nghiên cứu luyện dược thuật và trận pháp thuật, hai người không có quá nhiều khuôn khổ trói buộc.
Đối với bọn họ mà nói, hữu dụng chính là tốt nhất, bất kể môn phái gì, hơn nữa dám cả gan thăm dò.
Trên người hai người đều có truyền thừa của nhiều nhà, hai người bèn đem những truyền thừa này trộn lẫn vào nhau, bước ra một con đường chỉ thuộc về riêng mình.
Khi trong lòng có sở đắc, Phong Minh còn mở lò luyện chế vài lò đan dược, dùng đúng là những linh thảo có được trong bí cảnh, cũng không giới hạn ở cửu phẩm đan dược, có lúc cũng sẽ luyện chế bát phẩm đan dược.
Thời gian tu luyện kéo dài, hai người và mấy tiểu gia hỏa cũng sẽ rời khỏi Thời Quang Sảnh trở về mỏ khoáng, đào một lúc quặng.
Ong Chúa sẽ triệu tập lượng lớn tiểu đệ của mình cùng nhau hỗ trợ đào quặng, hiệu suất ấy lập tức tăng vọt, để Phong Minh nhìn thấy hy vọng đào rỗng toàn bộ mỏ khoáng.
Thời gian vùn vụt trôi qua, chớp mắt đã tới gần thời điểm nội vi bí cảnh mở ra.
Tính toán kỹ thời gian, hai người Phong Minh mang theo mấy tiểu gia hỏa từ dưới lòng đất mỏ khoáng chui ra ngoài.
Bên ngoài thời gian hơn một năm, nhưng trong Thời Quang Sảnh đã trôi qua mấy chục năm, luyện dược thuật và trận pháp thuật của hai người đều có tăng tiến, đồng thời tu vi cũng tăng lên một mảng lớn.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc trong Thời Quang Sảnh, đều đem tu vi đề thăng tới Niết Bàn Cảnh đỉnh phong.
Nhưng khi ra ngoài, lại đem tu vi điều chỉnh về Niết Bàn Cảnh hậu kỳ.
Trong mắt người ngoài, so với Niết Bàn Cảnh trung kỳ đã thấy trước kia, đó cũng là tiến bộ thần tốc.
Hải Long Vương mấy tiểu gia hỏa cũng có tiến bộ không nhỏ.
Thân phận thật đã bại lộ, mối nguy hiểm lớn nhất cũng đã tiêu trừ, thời gian còn lại không cần thiết phải che che giấu giấu nữa, hai người mang theo mấy tiểu gia hỏa liền hướng phương hướng nội vi chạy tới.
Hải Long Vương mấy đứa đều rất vui vẻ, có thể quang minh chính đại xuất hiện trước mặt mọi người.
Chỉ tiếc là, chờ sau khi Tinh Hà bí cảnh này đóng cửa, bọn họ lại phải sống những ngày tháng đông trốn tây tránh rồi.
Khoảng thời gian này Phong Minh hai người trầm lặng hẳn, không còn chút động tĩnh nào của bọn họ truyền ra nữa.
Các nơi trong bí cảnh, tuy thỉnh thoảng có náo nhiệt truyền ra, nhưng đối với một đám tu giả mà nói, luôn cảm thấy có chút nhạt nhẽo vô vị, không đủ phấn khích.
Nội vi sắp mở ra, mọi người lại kích động hẳn lên, hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhất định sẽ lại lộ diện, cho nên mọi người đều sớm chạy tới chờ đợi.
Mộ thiếu đông gia cũng đem tiểu di động thương phố của mình dời qua đây, chờ đợi tiến vào nội vi tiếp tục cùng các phương làm ăn.
Bên cạnh hắn vây quanh không ít tu giả, mọi người rất sẵn lòng cùng vị thiếu đông gia này tán gẫu trao đổi các loại tin tức.
“Mộ thiếu đông gia, hơn một năm nay, vẫn luôn không có tin tức của hai vị kia sao?”
Mộ thiếu đông gia lắc đầu: “Thực sự không có, dù sao ta là không có được, có lẽ những người khác có đi, cũng có thể hai vị kia sau khi Vân Quang Cung đóng cửa, liền tìm một chỗ bế quan tu luyện rồi.”
Lại có người hỏi: “Không biết khi nào hai vị này mới hiện thân?”
“Sắp rồi, bọn họ nhất định sẽ tới, cơ duyên trong nội vi nhiều hơn bên ngoài nhiều, dù sao ngoại vi mở ra số lần quá nhiều, sớm đã bị thám hiểm không còn gì, nhưng nội vi thì không phải vậy.”
Thấy đệ tử tứ đại thế lực cũng lục tục kéo tới, mọi người không nói nhiều lời liên quan tới bọn họ.
Kỳ thực ai mà không biết, hai vị trưởng lão Tạo Hóa Cảnh kia, khẳng định cũng đang chờ đợi nội vi mở ra.
Đáng tiếc thay, bọn họ đều không thể sống tới lúc nội vi mở ra.
Hơn nữa khoảng thời gian hơn một năm nay, đệ tử tứ đại thế lực hành sự cũng điệu thấp hơn nhiều.
Ngay khi mọi người cảm ứng được cấm chế nội vi đã bắt đầu buông lỏng, và có thể trông thấy cảnh sắc nội vi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mang theo mấy tiểu gia hỏa cuối cùng cũng đến muộn.
“Họ tới rồi.”
Lời này vừa thốt ra, liền đem ánh mắt của toàn bộ tu giả, hấp dẫn đến trên người hai vị tu giả đang đi về phía bọn họ.
Không phải lần đầu tiên gặp, nhưng vẫn sẽ có một loại cảm giác kinh diễm, hai người thực sự trông quá đẹp mắt, cũng chính bởi vậy hai người mới thường xuyên dịch dung, khoác lên những gương mặt xa lạ đi.
Nếu không bằng dung mạo như thế này, đi tới chỗ nào cũng sẽ trở thành tiêu điểm chú mục giữa đám đông.
Ánh mắt đầu tiên chỉ chú ý tới vẻ bề ngoài của bọn họ, nhìn sang ánh mắt thứ hai, có người kinh hô: “Tu vi bọn họ tăng lên rồi, hiện tại là Niết Bàn Cảnh hậu kỳ.”
Qua lời nhắc nhở này, mới có không ít tu giả nhớ lại, đúng vậy, trước kia lúc ở Vân Quang Cung, hai người vẫn là Niết Bàn Cảnh trung kỳ, vậy mà đã tấn một tiểu giai biến thành Niết Bàn Cảnh hậu kỳ rồi?
Đây mới chỉ thời gian hơn một năm thôi, tốc độ tấn cấp quả nhiên là nhanh chóng.
Đồng thời điều này còn mang ý nghĩa, thực lực của hai người lại càng thêm cường hãn.
Nguyên bản trong bí cảnh bọn họ đã không có đối thủ, hiện tại lại càng thêm vô địch, ai còn có thể cùng bọn họ chống lại? Loại ý niệm này trong đầu cũng không cần động tới nữa.
Tiếng kinh hô này khiến cho nhiều đệ tử tứ đại thế lực trong lòng càng thêm tràn ngập cừu hận, nếu không phải bọn họ, đệ tử tứ đại thế lực, sao phải rơi vào tình cảnh cần phải hành sự điệu thấp?
Cũng có đệ tử ánh mắt có chút né tránh, năm năm thời gian còn lại trong nội vi, bọn họ vẫn nên nắm bắt cơ hội tìm kiếm cơ duyên đề thăng tu vi thì hơn, hà tất phải tiếp tục đối đầu với hai vị này, tránh cho tính mạng khó bảo toàn.
Bọn họ sợ thực lực của hai người này rồi.
Thích Hồng Anh nhìn hai người từng bước một đi về phía bọn họ, trong lòng vô cùng cảm khái.
Sự tình hơn một năm trước nàng vẫn còn nhớ rất rõ ràng, Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền của Hư Không Điện bọn họ, vậy mà lại cùng nhau vẫn lạc trong Vân Quang Cung.
Trái ngược với bọn họ, hai vị này tựa như nhận được thần trợ, thực lực tăng mạnh.
Hành vi này của tứ đại thế lực, gọi là tư địch đi, chờ bí cảnh đóng cửa mọi người đều rời đi, đủ loại tình huống trong bí cảnh truyền ra ngoài, cao tầng tứ đại thế lực chỉ sợ sẽ hối hận đến thổ huyết mất.
Thích Hồng Anh đối với hai vị này ngược lại không có mấy địch ý, dù sao mâu thuẫn xung đột của song phương, đầu tiên là do tứ đại thế lực dẫn khởi.
Bất kỳ ai ở trên lập trường của bọn họ, đều không thể bó tay chịu trói.
Chỉ là không ai có thể làm tới trình độ phản sát như bọn họ mà thôi.
Lúc hai người Phong Minh chào hỏi những tu giả quen biết như Long tộc cùng Mộ thiếu đông gia bọn họ, cũng lưu ý tới ánh mắt của Thích Hồng Anh.
Vị này chính là có quan hệ không cạn với Trần Nghiễn Thanh, hai người cũng không hy vọng chiêu mời địch ý của nàng, may mà trong ánh mắt nàng cũng không có loại cảm xúc này.
Phong Minh cùng bọn họ trao đổi: “Trong nội vi có tin tức gì lưu truyền ra không?”
Kẻ buôn tin tức thần thông quảng đại, luôn có thể từ trên người đệ tử tứ đại thế lực lôi ra chút bí mật.
Phong Minh xem như đã hỏi đúng người, Mộ thiếu đông gia lập tức giảng giải cho bọn họ.
“Nội vi là khu vực hạch tâm của Tinh Hà bí cảnh, năng lượng càng thêm sung túc thì không cần phải nói, ngoại trừ một chỗ cấm địa ở trung tâm nhất không dễ tiến vào ra, quan trọng nhất chính là hai nơi.”
“Trong đó một chỗ là linh điền của nội vi, trong nội vi có mảnh linh điền lớn, tuy nói bởi vì thiếu người chăm sóc nên sinh trưởng có chút tạp loạn, nhưng linh thảo bên trong vô số kể, cửu phẩm linh thảo lại càng số lượng không ít, không ít là chủng loại trân hi, thậm chí là bên ngoài đã tuyệt tích rồi.”
Phong Minh nghe hiểu rồi, cái này rất có thể là linh điền do Thạch Nhân tộc trồng linh thảo đi, hơn nữa còn là một chỗ linh điền trọng yếu nhất, nguyên bản linh thảo sinh trưởng ở đó đương nhiên là tốt nhất.
Mộ thiếu đông gia tiếp tục nói: “Cứ theo như Mộ gia ta biết, trong tứ đại thế lực thỉnh thoảng sẽ có một loại đan dược lưu truyền ra tên là Âm Dương Huyền Long Đan, chủ dược của nó là Âm Dương Huyền Long Sâm, rất có thể chính là đến từ nội vi của bí cảnh, bởi vì trong tu hành giới hiện nay, căn bản không tìm được vị chủ dược này nữa.”
Nói rồi hắn còn đắc ý hất hất cằm về phía đám đệ tử tứ đại thế lực: “Nhìn biểu tình của bọn họ là biết ta đoán đúng rồi, vị Âm Dương Huyền Long Đan này chính là đan dược có ích lớn đối với Tạo Hóa Cảnh, tứ đại thế lực phải rất lâu mới lưu ra được một hai viên, đặt ở bên ngoài đều đấu giá ra thiên giá.”
Âm Dương Huyền Long Sâm? Phong Minh nghe thấy hơi nhướng mày.
Kỳ thực so ra, bọn họ có được Sinh Tử Âm Dương Quả, dược lực còn tốt hơn so với Âm Dương Huyền Long Sâm này, tựa như là phiên bản tiến giai của Âm Dương Huyền Long Sâm vậy.
Bất quá Âm Dương Huyền Long Sâm cũng là cửu phẩm trung cấp linh thảo cực tốt.
Phong Minh lộ ra vẻ mặt cảm thấy hứng thú: “Vậy sau khi đi vào phải tìm thật kỹ mới được, tìm được mấy gốc cửu phẩm linh thảo, sau khi chúng ta ra ngoài tài nguyên tấn cấp Tạo Hóa Cảnh đều có thể chuẩn bị đầy đủ rồi.”
Nghe Phong Minh nói vậy, Mộ thiếu đông gia cũng suýt nữa ôm bụng cười to, cứ hai người bọn họ mà còn thiếu tài nguyên tấn cấp Tạo Hóa Cảnh sao?
Chưa nói những thứ khác, chỉ riêng trong trữ vật giới của hai vị trưởng lão Tạo Hóa Cảnh kia, cũng sẽ không thiếu cửu phẩm linh thảo.
Phong Minh hỏi tiếp: “Vậy chỗ trọng yếu thứ hai là nơi nào?”
Mộ thiếu đông gia lập tức đáp: “Chỗ trọng yếu thứ hai chính là Dung Huyết Trì rồi, nghe nói chỉ cần vào trong Dung Huyết Trì ngâm một phen, có thể cực lớn đề thăng tỷ lệ tấn cấp Tạo Hóa Cảnh.”
“Nghe nói Dung Huyết Trì này không chỉ có tinh huyết của hung thú lợi hại, còn dùng rất nhiều cửu phẩm linh thảo trân hi, năng lượng tinh huyết cùng dược lực linh thảo hoàn mỹ dung hợp cùng một chỗ, khiến nó trở thành bảo vật cực kỳ khó có được.”
Phong Minh nghe xong càng thêm hứng thú: “Vậy chúng ta phải vào ngâm một phen mới được, bất quá Dung Huyết Trì này hiệu quả tốt như thế, có phải nơi này không dễ vào không?”
Mộ thiếu đông gia hất hất cằm về phía đệ tử tứ đại thế lực nói: “Khẳng định là vậy, chút tin tức này bọn họ không tiết lộ ra bao nhiêu, bất quá từ ánh mắt của bọn họ có thể nhìn ra được, muốn tiến vào Dung Huyết Trì cần có chút thủ đoạn và thực lực.”
Phong Minh nói: “Cũng phải, Dung Huyết Trì như vậy khẳng định là do đại thế lực nào đó nơi đây thiết lập, dùng để cung cấp cho tu giả có hy vọng tấn cấp trong thế lực đó, chứ không phải mở ra cho toàn bộ tu giả, vậy thì muốn tiến vào trong đó nhất định cần phù hợp điều kiện nhất định.”
Phong Minh nghĩ, Dung Huyết Trì nhất định là do Thạch Nhân tộc vì tộc nhân của mình dụng tâm chế tạo ra, bên trong không biết đã dung hợp bao nhiêu thiên tài địa bảo.
So với Dung Huyết Trì này, dược tuyền bọn họ tìm được trước kia, lại kém hơn một mảng lớn.
Dù sao đã đến rồi, hắn và Bạch đại ca nhất định không thể bỏ lỡ.
Phong Minh xoa xoa cằm, ngâm Dung Huyết Trì này một chút, không chừng hắn và Bạch đại ca khoảng cách tấn cấp Tạo Hóa Cảnh lại gần thêm một bước.
Nhìn như vậy, Tinh Hà bí cảnh này thực sự là phúc địa của bọn họ.
—