Chương 862: Viên cầu kỳ lạ
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc quay lưng về phía mọi người để giao lưu, lại là truyền âm, người khác không thấy được biểu tình của bọn họ, cũng không nghe được thanh âm.
Bất quá thấy trong tay Bạch Kiều Mặc nâng một quả viên cầu có chút xám xịt, dù là đệ tử của tứ đại thế lực, cũng không cảm thấy quả viên cầu này có thể quan trọng cỡ nào.
Giờ cơ hội của hai người này đều đã dùng hết, những đệ tử này trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, những tu giả khác đã nhìn trúng thứ tốt, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hai vị này sẽ không cùng bọn họ tranh đoạt, vậy bọn họ vẫn còn cơ hội rất lớn lấy được bảo vật đã nhìn trúng.
Đụng phải hai vị này, ấy là tất thua không nghi ngờ.
Vân Quang Cung không chỉ có tòa chính điện này, còn có những gian phòng khác, Bạch Kiều Mặc liền nắm viên cầu cùng Phong Minh đi về phía những gian phòng khác.
Bảo vật mà năm tiểu gia hỏa chọn lựa phẩm cấp đều chưa đạt tới cửu phẩm, cho nên dựa vào thực lực của bọn nó phá trừ cấm chế lấy được bảo vật không thành vấn đề, hai người cũng rất yên tâm.
Hai kẻ Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền đi về hướng bên trái, Bạch Kiều Mặc và Phong Minh liền đi về bên phải.
Điều này khiến đệ tử của tứ đại thế lực thấy vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, không cần phải cùng hai vị này phát sinh xung đột nữa, bằng không nhất định sẽ khiến bọn họ hoài nghi.
Phong Minh cũng đang chú ý tình huống của bọn họ, cùng Bạch Kiều Mặc cắn lỗ tai: “Ta thấy rồi, bọn họ vậy mà thở phào nhẹ nhõm, cứ sợ chúng ta đi về hướng bên đó như vậy sao?”
Bạch Kiều Mặc khẽ cười, bọn họ là cố ý đi về bên phải, có viên cầu này trong tay, hai người không cần lo lắng hai vị kia hoàn toàn tiếp quản toàn bộ Vân Quang Cung.
Quỷ Ảnh Thử vẫn truyền tin cho Phong Minh, đem tình huống Không Không phát hiện đều nói cho Phong Minh, Phong Minh bảo nó không cần phải mạo hiểm nữa.
Quỷ Ảnh Thử nghĩ nghĩ, kêu huynh đệ của mình cùng nhau đem Hư Ảnh Thử và Không Không triệt thoái về, ở lại bên đó đúng là có nguy hiểm.
Trong tòa cung điện này, cấm chế trùng trùng, không cẩn thận cuốn vào trong cấm chế, hai con tiểu thú cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Thân ảnh của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc triệt để biến mất trong đại điện, động tĩnh đánh nhau trong đại điện càng thêm kịch liệt.
Tựa hồ trước đó mọi người đối với sự tồn tại của Phong Minh hai người đều có chút kiêng kỵ, giờ có thể buông tay ra rồi.
Hải Long Vương bọn họ liền xem trò vui, Long Diên đám long cũng thấy vậy mà lắc đầu.
Những tu giả khác không phát giác, nhưng hắn từ trong thanh trường thương mộc mạc trong tay Bạch Kiều Mặc, cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm.
Thanh trường thương đó nhìn bề ngoài xấu xí, tựa hồ cũng không cảm nhận được phẩm cấp cao bao nhiêu, nhưng có thể khiến Bạch Kiều Mặc nhìn trúng, tuyệt đối sẽ không kém hơn linh khí cửu phẩm ở đây bao nhiêu.
Thích hợp với mình mới là tốt nhất.
Trực giác của Long Diên rất không tồi, Bạch Kiều Mặc trong quá trình luyện hóa dung hợp Lôi Thú Thương phát hiện hai chuyện.
Chuyện thứ nhất là trong Lôi Thú Thương ẩn giấu một đạo tàn hồn, khí tức của tàn hồn đó có chút bạo lệ.
Bạch Kiều Mặc cho rằng, chính là tàn hồn của Lôi Thú cư trú trong trường thương, hơn nữa còn đang phát triển theo hướng thương linh của Lôi Thú Thương.
Đợi đến ngày đó, cái tên Lôi Thú Thương mới thật sự danh xứng với thực.
Chuyện thứ hai, có lẽ là trải qua sự diễn biến của thời gian dài đằng đẵng, cây trường thương ban đầu đem toàn bộ năng lượng của Lôi Thú hấp thu tiêu hóa dung nhập vào trong trường thương, khiến cho trường thương phát sinh sự lột xác cực lớn.
Sự lột xác này khiến cho Lôi Thú Thương trở thành một món linh khí có thể trưởng thành, có thể theo thực lực của chủ nhân cùng nhau trưởng thành.
Hướng về hai đặc tính này, có lấy linh khí tốt hơn nữa đến đổi, Bạch Kiều Mặc cũng sẽ không vui lòng.
Phong Minh biết điểm này, cũng thay Bạch Kiều Mặc vui mừng, nói đi nói lại bọn họ thật sự nên cảm tạ cơ hội lớn tốt đẹp mà tứ đại thế lực đã cung cấp.
Ra khỏi chính điện, có một dãy hành lang dài, Phong Minh hỏi: “Bạch đại ca, chúng ta muốn đi đâu?”
Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Chúng ta vòng qua hành lang dài đi ra phía sau, phía sau có một dược viên, bất quá cấm chế ở đó càng mạnh hơn.”
Vừa nghe đến dược viên, Phong Minh liền vui vẻ, cấm chế mạnh tốt a, vậy nói rõ những tu giả tiến vào trước đó, muốn hái linh thảo trong dược viên độ khó cực lớn, lưu lại khẳng định càng nhiều.
Bạch Kiều Mặc vừa đi vừa nâng viên cầu nghiên cứu toàn bộ đại trận của Vân Quang Cung, toàn bộ thánh cấp đại trận không thể trong thời gian ngắn nắm giữ được, bởi vì điều này vượt quá trình độ trận pháp hiện tại của y.
Nhưng mượn nhờ đại trận này hiểu rõ sự phân bố của toàn bộ Vân Quang Cung thì vẫn có thể làm được, y chính là trong viên cầu thấy được vị trí của dược viên.
Toàn bộ đại trận không cách nào nắm giữ, nhưng những trận pháp cấm chế cục bộ kia, thì có thể làm rõ.
Thánh cấp đại trận đó là trận pháp của toàn bộ cung điện, nhưng tử trận cục bộ bên trong, phẩm cấp liền thấp hơn chút, Bạch Kiều Mặc làm rõ tình huống trận pháp cấm chế xong, động thủ tháo gỡ sẽ không có vấn đề gì lớn.
Đi qua hành lang dài, vòng đến phía sau cung điện, không gian ở chỗ này cực lớn, nhưng đến đâu cũng là sương mù mịt mù, khiến người ta vừa thấy liền không dám tùy tiện đi loạn, bởi vì nơi này bố trí cấm chế nguy hiểm.
Lúc này hai người nghe thấy phía trước có tiếng bạo phá ầm ầm truyền đến, hai người nhìn nhau, xem ra trước bọn họ đã có người đến rồi, rất có thể là đệ tử của tứ đại thế lực.
Bạch Kiều Mặc nói: “Minh đệ đi theo ta, ta dẫn Minh đệ vào.”
“Được.”
Bạch Kiều Mặc đi ở phía trước, một cước liền bước vào trong khu vực sương mù mịt mờ, Phong Minh theo sát bước chân Bạch Kiều Mặc, một bước cũng sẽ không đạp sai.
Bạch Kiều Mặc thăm dò vài bước, quả nhiên như trong viên cầu hiển thị ra trận pháp, điều này khiến y càng thêm yên tâm.
Hai người trong khu vực cấm chế sương mù mịt mờ, đi đủ trăm bước khoảng cách, liền thấy phía trước có thanh âm điện thiểm lôi minh.
Bạch Kiều Mặc lại dùng hồn lực nhẹ nhàng lay động trận pháp trong viên cầu, tầm mắt trước mặt bọn họ nhất thời trở nên thanh minh hơn nhiều, có thể thấy rõ tình hình phía trước.
Có năm sáu tên tu giả đang đối với một chỗ cấm chế tiến hành công kích, mà trong cấm chế kia sinh trưởng một gốc linh thảo.
Phong Minh biết nhất định là Bạch Kiều Mặc đã làm gì đó, bọn họ mới thấy rõ ràng như vậy, lực chú ý của hắn đặt trên gốc linh thảo kia.
Phong Minh kinh hô: “Đó là Vạn Tái Thiên Thanh Đằng! Linh thảo cao cấp cửu phẩm!”
Bạch Kiều Mặc cũng nhận ra gốc linh thảo đó, y nhìn nhìn mấy tên tu giả kia: “Là đệ tử của Cực Ý Lâu và Thiên Võ Tông, nghĩ đến bọn họ đã sớm biết nơi này có Vạn Tái Thiên Thanh Đằng, vừa vào liền nhắm thẳng vào gốc linh thảo này mà ra tay.”
Phong Minh gật đầu: “Chỉ sợ là nhiệm vụ tông môn của bọn họ, xem bọn họ ra tay dùng linh phù, phẩm cấp rất cao, tấm vừa rồi hẳn là linh phù sơ cấp cửu phẩm nhỉ.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu, động tĩnh trước đó bọn họ nghe thấy, chính là do tấm linh phù sơ cấp cửu phẩm kia khởi động mà dẫn phát.
Nhưng hiển nhiên chỉ dựa vào linh phù sơ cấp cửu phẩm, vẫn không thể phá trừ cấm chế ở chỗ này, dù sao toàn bộ đại trận chính là thánh cấp đại trận.
Sau khi linh phù bạo phá, mấy tên đệ tử kia nhìn cấm chế vẫn không cách nào mở ra, cũng có chút ngây người.
“Giờ làm sao đây? Ngay cả linh phù sơ cấp cửu phẩm cũng không thể phá mở, uy lực của cấm chế này đạt đến cấp bậc gì rồi? Trung cấp cửu phẩm? Hay là cao cấp cửu phẩm?”
“Đây chính là linh thảo mà lâu chủ chúng ta và tông chủ các ngươi chỉ định muốn, có được Vạn Tái Thiên Thanh Đằng này, lâu chủ chúng ta và tông chủ các ngươi có lẽ thực lực có thể tiến thêm một tầng. Nếu như bị bọn Lãnh Điền đoạt trước mất, gốc Vạn Tái Thiên Thanh Đằng này, e rằng không rơi vào tay Cực Ý Lâu chúng ta và Thiên Võ Tông các ngươi rồi.”
“Thử lại đi.”
Nghe được cuộc đối thoại của mấy tên tu giả này, trong mắt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hiện lên ý cười.
Phong Minh buồn cười nói: “Thú vị, hóa ra tứ đại thế lực ở giữa cũng không hoàn toàn là nhất thể lợi ích a, có phải Cực Ý Lâu và Thiên Võ Tông thường xuyên bị hai phương kia áp chế không.”
Bạch Kiều Mặc một chút cũng không lạ trước cục diện như vậy: “Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện đều là do Lâm Kỳ tiền bối truyền xuống, lại đều có Tiêu Dao Xích và Hư Không Đỉnh tọa trấn, Cực Ý Lâu và Thiên Võ Tông liền hơi yếu hơn một chút đi, tứ đại thế lực này khi đối ngoại có thể bảo trì nhất trí, nhưng nội bộ bọn họ, khẳng định có đủ loại mâu thuẫn lợi ích.”
Đương nhiên, bằng hai người bọn họ còn không thể lay động liên minh giữa tứ đại thế lực, bất quá xem náo nhiệt giữa bọn họ cũng rất thú vị.
Phong Minh nói: “Để bọn họ tiếp tục bận rộn đi, chúng ta vòng đường, tránh bọn họ ra.”
Bạch Kiều Mặc: “Được.”
Hai người xoay người, thân ảnh chớp mắt liền biến mất trong khu vực sương mù mịt mờ này.
Phía bên kia, trong mấy tên đệ tử đang sầu lo vì cấm chế, có người xoay người nhìn về phía sau một cái.
“Sư huynh, sao vậy?”
“Vừa rồi hình như có người đang nhìn chúng ta.” Đây cũng là cảm giác của tên tu giả này khi đặc biệt mẫn cảm với tầm mắt.
“Sư huynh có lẽ cảm giác sai rồi, cái nơi quỷ quái này, không phải đã thăm dò nhiều lần, căn bản là không cách nào sờ vào được.”
Tâm lý đệ tử của hai phương này cũng rất mâu thuẫn, cấm chế trong Vân Quang Cung đúng là quá mức sâm nghiêm nguy hiểm, dựa vào thực lực bọn họ rất khó xông qua.
Lúc này bọn họ vô cùng hy vọng Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền có cơ hội thu lấy toàn bộ cung điện, vậy thì đến lúc đó cấm chế ở đây liền có thể toàn bộ mở ra cho bọn họ.
Nhưng một khi như thế, đồ tốt khẳng định là bọn họ ưu tiên chọn lựa, còn lại mới tới phiên Cực Ý Lâu và Thiên Võ Tông, trong lòng bọn họ lại không phục.
Người kia nhíu mày nói: “Có lẽ là cảm giác sai thôi, chúng ta tiếp tục đi.”
Đi ra chưa được bao xa, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại nghe thấy bên kia có tiếng bạo phá vang lên, nhưng đối với hai người Phong Minh thì không chút ảnh hưởng.
Lại đi thêm mấy chục bước, Bạch Kiều Mặc lay động trận pháp cấm chế tương ứng trong viên cầu, phía trước lại trở nên thanh minh.
Phong Minh thấy ở đó sinh trưởng hơn mười mấy gốc linh thảo, trong đó hơn phân nửa là sơ cấp cửu phẩm, còn lại cũng đều là linh thảo cao cấp bát phẩm.
“Quá tốt rồi, đều là linh thảo đã trưởng thành, đào, đào hết đi.”
Sau khi Bạch Kiều Mặc mở cấm chế cho Phong Minh, hai người mới bước vào trong, vui vẻ đào lấy linh thảo.
Phong Minh mỹ mãn nghĩ thầm, bọn họ chính là muốn vui vẻ đào đào đào, đem toàn bộ linh thảo trong dược viên hậu viện hái sạch.
Coi như tứ đại thế lực đến lúc đó có thể thu lấy tòa cung điện này, lúc đó bọn họ nhìn thấy một hậu viện trụi lủi, sẽ là tâm tình gì?
Vừa nghĩ tới những điều này Phong Minh liền vui vẻ cười ha ha.
Đương nhiên, hắn vẫn là không hy vọng tứ đại thế lực có thể thu lấy tòa cung điện này, giờ chính là vẫn chưa hiểu rõ tấm thạch bi trong cung điện kia rốt cuộc có đạo lý gì.
Trải qua mấy phen động tác của Bạch Kiều Mặc, Phong Minh cũng hiểu rõ ra, quả viên cầu trong tay y, bên trong ngoài có một tòa thánh cấp đại trận ra, còn có thể khống chế trận pháp cấm chế của toàn bộ cung điện, khiến bọn họ có thể ở trong những cấm chế phức tạp nguy hiểm này tới lui tự nhiên.
Sau khi thu lấy hơn mười mấy gốc linh thảo này, Bạch Kiều Mặc dẫn Phong Minh tiếp tục tìm kiếm những linh thảo khác.
Phong Minh không khỏi hỏi: “Rốt cuộc viên cầu này là tồn tại như thế nào?”
Bạch Kiều Mặc nói: “Ta cũng không thể hiểu rõ, trải qua mấy lần thí nghiệm, phát hiện ta có thể mượn nó điều động toàn bộ trận pháp cấm chế trong Vân Quang Cung, nhưng dựa vào nó còn không thể thu lấy tòa cung điện này, có phải chủ nhân lưu lại Vân Quang Cung, kỳ thực cũng không muốn cung điện của mình bị người khác mang đi không?”
Phong Minh nói: “Có lẽ có khả năng này, vậy chúng ta càng phải nhân lúc Vân Quang Cung đóng cửa trước, vơ vét thêm nhiều đồ tốt.”
—