← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 860: Cấp Trận Pháp

20 min read 30.08.2026

 

Tinh Hà Bí Cảnh trải qua rất nhiều lần mở ra, tứ đại thế lực phái đệ tử tiến vào trong đó thăm dò, những năm này, bọn họ cũng đích xác đã hiểu rõ tên gọi của tòa cung điện này.

Nhưng Phong Minh một kẻ mới tới đã liếc mắt nhận ra ngay, tứ đại đệ tử sau khi kinh ngạc, bèn đương nhiên cho rằng, bọn họ là thông qua truyền thừa của Lâm Kỳ mà học được.

Dù sao Tinh Hà Bí Cảnh là do Lâm Kỳ tìm ra, sao có thể không rõ mọi thứ trong bí cảnh như lòng bàn tay chứ?

Nếu để Phong Minh biết được suy nghĩ của bọn họ, sẽ nói bọn họ thật sự nghĩ nhiều rồi.

Bạch Kiều Mặc đang nghiên cứu cấm chế, đệ tử tứ đại thế lực đang hỏi sư huynh sư tỷ dẫn đội của bọn họ, chẳng lẽ phải cứ chờ mãi như vậy sao?

Tăng Tranh Huyền nói: “Không cần chờ nữa, chúng ta tự mình tiến vào.”

“Đúng, chúng ta tự vào.”

Bọn họ muốn đoạt trước mặt Bạch Kiều Mặc tiến vào Vân Quang Cung Điện, giành lấy quyền chủ động.

Đệ tử tứ đại thế lực hội tụ lại một chỗ, đến trước chính môn của cung điện.

Lãnh Điền lấy ra một tấm Phá Cấm Phù, đó là linh phù chuyên dùng để phá giải cấm chế nơi này do tứ đại thế lực nghiên cứu chế ra.

Phá Cấm Phù vừa ra, cấm chế trước mắt lập tức mở ra một cái cửa vào, đệ tử tứ đại thế lực nối đuôi nhau chui vào.

Những tu giả khác thấy vậy định đi theo thì tên đệ tử cuối cùng trừng mắt nhìn bọn họ, giọng âm dương quái khí nói: “Các ngươi không phải thấy tên họ Bạch kia rất lợi hại sao, đi theo hắn ấy.”

Năng lượng của Phá Cấm Phù rút đi, cánh cửa vừa mở ra nhanh chóng khép lại, khiến đám tu giả kia nhìn mà chết lặng.

Không ít tu giả nhìn về phía Bạch Kiều Mặc, không biết khi nào hắn mới có thể mở ra cấm chế.

Bạch Kiều Mặc kỳ thực cũng đứng trước chính môn cung điện, chẳng qua vì cung điện đủ lớn, chính môn này cũng đủ rộng rãi.

Lúc Lãnh Điền dùng Phá Cấm Phù, Bạch Kiều Mặc liền quan sát cách vận hành của Phá Cấm Phù, lúc này thấy ánh mắt của những tu giả có mặt hướng tới, Bạch Kiều Mặc khẽ mỉm cười.

“Chư vị muốn vào Vân Quang Cung, lúc này có thể rồi.”

Nói rồi Bạch Kiều Mặc liền ra tay tháo dỡ cấm chế, chỉ một thoáng, một cánh cửa vào y hệt xuất hiện trước mặt mọi người.

Bạch Kiều Mặc bày ra tư thế mời: “Chư vị xin mời vào, Bạch mỗ cần nghiên cứu thêm một lát.”

“Bạch đại sư, vậy bọn ta không khách khí nữa, đa tạ Bạch đại sư.”

Bạch Kiều Mặc tự mình nguyện ý ở bên ngoài nán lại thêm một lúc, đó là việc của riêng hắn.

Những tu giả khác miệng nói lời khách khí, thân thể hành động lại cực kỳ mẫn tiệp, từng người nhanh chóng nhảy qua cửa vào hướng vào trong cung điện.

Sợ chậm mấy bước, đồ tốt trong cung điện đã bị những tu giả khác đoạt trước mất.

Long Diên đám long cùng Mộ Thiếu Đông Gia thấy vậy, đè nén tâm tình nóng vội ở lại, tò mò hỏi Bạch Kiều Mặc: “Bạch đại sư sao không vội vào trong? Không sợ bảo vật bị những tu giả khác đoạt trước sao?”

Bạch Kiều Mặc chưa trả lời, ngược lại Phong Minh mở miệng: “Vào trước thì được trước sao? Nếu bảo vật bên trong dễ lấy như vậy, thì sớm đã bị đệ tử tứ đại thế lực tiến vào vơ vét sạch sẽ rồi, còn chờ tới bây giờ sao?”

“Bên trong khẳng định chỉ có hai tình huống, hoặc là xung quanh bảo vật có cấm chế lợi hại, phá được cấm chế mới lấy được bảo vật, hoặc là bản thân cung điện có hạn chế với tu giả tranh đoạt bảo vật, ví như một người chỉ có thể có một lần cơ hội gì đó, vậy thì tu giả vào trước, chưa chắc đã chiếm được bao nhiêu ưu thế.”

Bạch đại ca của hắn ấy à, đương nhiên là dành nhiều thời gian hơn cho đám cấm chế này rồi, thủ đoạn mà đệ tử tứ đại thế lực có thể động ở trong cung điện, chẳng qua cũng chỉ là lợi dụng những cấm chế này.

Vậy bọn họ dù có tốn thêm bao nhiêu thời gian cho những cấm chế này, cũng chẳng tính là lãng phí.

Long Diên bọn họ nghe xong liên tục gật đầu, cảm thấy Phong Minh nói rất có lý, tâm tình nóng vội cũng nguôi đi không ít.

Bất quá bọn họ không phát hiện ra ý cười gian xảo tựa hồ ly chợt lóe trong mắt Phong Minh, lúc đệ tử tứ đại thế lực tiến vào, hắn đã thả Mê U Điệp đi theo bên cạnh bọn họ rồi.

Hơn nữa hắn còn nhìn thấy Quỷ Ảnh Thử và huynh đệ Không Minh Xà, hai bên trao đổi ánh mắt, khiến Phong Minh biết được, hai huynh đệ này cũng sẽ theo dõi động tĩnh của bọn họ.

Cho nên dù đệ tử tứ đại thế lực có muốn tính kế gì trong cung điện, cũng có thể sẽ bị bọn họ phát hiện trước, đến lúc đó ai tính kế ai, còn chưa biết chừng đâu.

Những tình huống này thì không cần thiết phải nói ra cho Long Diên bọn họ biết.

Phong Minh phất phất tay nói: “Ta theo cùng Bạch đại ca ta thêm lát nữa, các ngươi vào trước đi, vừa hay cũng thay chúng ta đi tiền trạm, dò xét tình hình bên trong.”

Những tu giả khác vào gần hết rồi, Long Diên nghĩ lại cũng thấy có lý, bởi vậy ôm quyền nói: “Vậy bọn ta vào trước đây.”

Mộ Thiếu Đông Gia cũng dẫn theo hộ vệ tiến vào.

Thoáng chốc, những tu giả lúc nãy còn ở bên ngoài đã chẳng còn thấy bóng dáng, chỉ còn lại Phong Minh, Bạch Kiều Mặc cùng mấy tiểu gia hỏa.

Cũng có tu giả thầm oán, có lẽ hai người này từ trên thân hai vị trưởng lão Tạo Hóa Cảnh kia chiếm được quá nhiều thứ tốt, đến nỗi đều chẳng mấy để tâm tới bảo vật trong cung điện rồi.

Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền vào trước nhất, phát hiện phía sau những tu giả khác cũng đã vào, duy chỉ có hai người kia là chưa vào.

“Bọn họ làm sao thế? Tên họ Bạch vẫn đang nghiên cứu sao? Sẽ không thực sự bị hắn nghiên cứu ra được danh đường gì đấy chứ?”

“Sẽ không đâu, cấm chế chỗ này cực kỳ cao minh, dù là Cửu Phẩm Trận Pháp Đại Sư, trong thời gian ngắn cũng không thể nào làm rõ được, nghĩ lại thành quả nhiều năm nỗ lực của tứ đại thế lực chúng ta là có thể biết rồi. Để những kẻ khác cản đường, chúng ta đến nơi chúng ta nên đến.”

“Không sai, chúng ta đi thôi.”

Cách một khoảng cách, Mê U Điệp và Thấu Minh Xà (rắn trong suốt) đều phát hiện ra hành tung của Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền, cùng lúc đó Thấu Minh Xà cũng phát hiện ra có một con hồ điệp ẩn nấp bên cạnh, và báo lại phát hiện này cho chủ nhân của nó.

Không Minh Xà không để Thấu Minh Xà Không Không có hành động gì, con hồ điệp ẩn nấp kia, có lẽ là của tu giả khác, có lẽ là của hai vị kia, bất kể là của ai, cũng không cần thiết phải can thiệp.

Thế là Mê U Điệp và Thấu Minh Xà Không Không cứ không quấy nhiễu lẫn nhau mà theo dõi.

Bên ngoài, Phong Minh xoa cằm, đem phát hiện của Mê U Điệp nói cho Bạch Kiều Mặc.

Bạch Kiều Mặc nhất tâm nhị dụng: “Có lẽ bọn chúng trước kia đã từng tìm được đầu mối khống chế của Vân Quang Cung rồi, lần này có lẽ là định thu lấy Vân Quang Cung, vậy thì bảo vật bên trong có khó lấy đến đâu, cũng thảy đều là của bọn chúng.”

“Hẳn là bọn chúng đã nghiên cứu lâu rồi, không vội, tấm Phá Cấm Phù bọn chúng vừa dùng, đã giúp ta tiết kiệm không ít thời gian nghiên cứu cấm chế này.”

Tấm Phá Cấm Phù kia, là được vẽ ra trên cơ sở nghiên cứu cấm chế.

Cũng tức là nói phải hiểu rõ cấm chế trước, thì mới có sự xuất hiện của Phá Cấm Phù.

Phá Cấm Phù vừa phát huy tác dụng, Bạch Kiều Mặc liền có thể trên cơ sở này phản hướng suy diễn, tăng nhanh sự hiểu biết của hắn đối với cấm chế nơi đây.

Phong Minh lập tức cười rộ: “Lại còn có chỗ tốt như vậy sao? Vậy phải cảm tạ sự trợ giúp của bọn chúng rồi.”

Bạch Kiều Mặc lại nói: “Tuy nói tiết kiệm không ít thời gian, nhưng cấm chế này xác thực cao minh, có lẽ đã đạt tới Thánh Cấp thủy chuẩn.”

Thánh Cấp? Phong Minh kinh ngạc nói: “Thánh Cấp vượt qua cả Cửu Cấp?”

Bạch Kiều Mặc gật gật đầu: “Đúng vậy, cho nên muốn hoàn toàn nắm rõ cấm chế cùng trận pháp của tòa cung điện này, rất khó, vì vậy tứ đại thế lực cũng chưa chắc đã có thể hoàn toàn nắm giữ được cấm chế trận pháp trong cung điện.”

Nghe Bạch Kiều Mặc nói vậy, Phong Minh yên tâm hơn nhiều.

Cũng phải, mỗi lần đưa vào đều là tu giả Niết Bàn Cảnh, trình độ trận pháp có cao hơn nữa, cũng cùng lắm là mới vào Cửu Phẩm.

Dù có gian lận đưa trận pháp sư Tạo Hóa Cảnh vào, thì trận pháp sư Tạo Hóa Cảnh sơ kỳ trình độ có thể cao tới đâu?

Đương nhiên rồi, đây không phải là hạ thấp trận pháp sư của tứ đại thế lực, Phong Minh thừa nhận một sự thật, đó chính là trận pháp sư của tứ đại thế lực, đã dẫn trước bọn họ rất nhiều bước rồi, sự chênh lệch này tạm thời không thể rút ngắn.

Nhưng với Bạch Kiều Mặc mà nói, chỉ cần nắm được điểm mấu chốt trong đó, có thể phá hoại được chút ít cho trận pháp sư của tứ đại thế lực là được rồi.

Sau khi cửa vào mở ra, Bạch Kiều Mặc cũng không đóng lại nữa, lúc này bên trong không ngừng vọng ra tiếng oanh minh, một số tu giả đã đánh nhau rồi.

Có Mê U Điệp ở bên trong, Phong Minh đã hiểu rõ tình hình đại khái trong Vân Quang Cung.

Nửa canh giờ sau, Bạch Kiều Mặc kết thúc nghiên cứu, trong tay nâng một kiện linh khí dạng la bàn, nói: “Chúng ta cũng vào xem thử.”

Phong Minh nói: “Được.”

Vừa đi vào, Phong Minh vừa giải thích: “Tình hình bên trong cũng gần như chúng ta đoán thôi, không gian chính điện bên trong rất lớn, bày không ít bảo vật, nhưng đều bị cấm chế giam lại, hơn nữa người vào điện mỗi người chỉ được chọn một món bảo vật, nếu vi phạm quy tắc, sẽ bị Vân Quang Cung oanh ra ngoài.”

“Nhưng cấm chế bên trong hẳn là liên thành một thể với toàn bộ cung điện, bởi vậy đến nay mới chỉ có đệ tử tứ đại thế lực mở được cấm chế, lấy được bảo vật bên trong, những tu giả khác vẫn chưa có ai thành công.”

Nói tới đây Phong Minh liền cười rộ, xòe tay nói: “Cho nên xem đi, kẻ vào trước, chưa chắc đã chiếm ưu thế, vào trước hay vào sau, có gì khác biệt đâu?”

Cửa vào cách chính điện cũng chẳng bao xa, bởi vậy chẳng mấy chốc hai người dẫn theo mấy tiểu gia hỏa đã bước vào trong chính điện.

Không gian chính điện quả thực rất lớn, trên các án kỷ hai bên dựa tường, đều có từng đoàn quang đoàn, bên trong quang đoàn lơ lửng một món đồ vật.

Lúc bọn họ tiến vào, đám tu giả vào trước căn bản không rảnh chú ý tới động tĩnh ở cửa, đều đang chuyên chú phá giải cấm chế quang đoàn, ý đồ lấy được bảo vật trong quang đoàn.

Long Diên mấy long không có tách ra, bọn họ đang cùng nhau công kích vào một quang đoàn, bọn họ cũng chẳng hiểu xảo kình phá cấm, bởi vậy sử dụng man lực cưỡng ép phá giải.

Lúc Phong Minh họ tiến vào, Long Diên liền chú ý tới, vẫy tay gọi họ qua.

Phong Minh tò mò hỏi: “Trong này là thứ gì vậy? Một quả màu đỏ? Hay một đóa hỏa diễm hình trái tim?”

Thoạt nhìn có chút giống Long Huyết Quả, nhưng hẳn không phải, bằng không sẽ không gây được hứng thú cho Long Diên bọn họ.

Long Diên có chút hưng phấn nói: “Đây là Long Diễm Quả, thuộc loại thiên tài địa bảo cực kỳ khó có được thích hợp cho Long tộc phục dụng, Long Diễm Quả có thể đề thuần huyết mạch của Long tộc lên rất nhiều, có Long Diễm Quả này tương trợ, tỷ lệ đột phá Tạo Hóa Cảnh cũng có thể đề thăng không ít.”

Thảo nào mấy con long này đều nhằm vào quả này, quả nhiên là thứ tốt, Hải Long Vương lúc này cũng xích lại gần nhìn xem, lộ ra vẻ thèm thuồng.

Bất quá hắn cũng biết chừng mực, Long Diên bọn họ đều đã để mắt tới rồi, hắn sẽ không đánh chủ ý tới Long Diễm Quả này nữa, hắn sẽ có cơ duyên khác.

“Long Diên đại ca các ngươi cố lên.”

Long Diên gật gật đầu, nói: “Các ngươi cũng mau đi chọn lựa đi, mỗi người chỉ được chọn một món bảo vật, đừng lãng phí cơ hội này, chúng ta nhất định sẽ mở được cấm chế chỗ này.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu, không nói lời muốn hỗ trợ, vì không biết nếu mình ra tay giúp, có bị tính là một lần cơ hội hay không.

Hai người không có lập tức chọn lựa, mà trước tiên quan sát xem trong các quang đoàn đều có những bảo vật gì, và những tu giả khác nhắm trúng bảo vật nào.