← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 839: Phong Lôi Hiệp

20 min read 30.08.2026

 

Trên đường đến Phong Lôi Hiệp, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ghé qua Mộ gia thương phố, hai người bèn vào trong xem thử.

Thật trùng hợp, lúc họ bước vào nơi nghỉ chân lại phát hiện một người quen, chính là Chương Thu Nguyệt – đệ tử Thiên Nguyệt Tông từng gặp ở Thiên Lôi Thành.

Chỉ là trên người nàng ta mang thương tích, hiển nhiên vừa trải qua một trận chiến.

Chương Thu Nguyệt vừa ngẩng đầu lên cũng nhìn thấy hai người này, hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không quá bất ngờ.

Bởi lẽ ngay từ đầu nàng đã đoán rằng hai vị này có lẽ đã che giấu tu vi, thực chất là cường giả Niết Bàn Cảnh.

“Văn đạo hữu, Võ đạo hữu, không ngờ lại gặp các vị ở đây.”

“Hóa ra là Chương đạo hữu, thật trùng hợp.” Phong Minh phất phất tay chào hỏi nàng, Bạch Kiều Mặc cũng khẽ gật đầu đáp lễ.

Chào hỏi xong, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tiếp tục đi về phía thương phố di động, Chương Thu Nguyệt cũng không có ý định sang nói chuyện thêm, dù sao thì thực ra cũng chẳng thân thiết gì.

Mấy sư huynh đệ đồng môn bên cạnh nàng tỏ vẻ tò mò, Chương Thu Nguyệt giải thích qua thân phận của hai vị này, đám đồng môn liền không mấy để tâm nữa, hóa ra chỉ là hai tán tu.

Ở trong bí cảnh thế này, tán tu là chịu thiệt thòi nhất.

Đương nhiên, trừ hai kẻ tên là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ra, bọn họ quá mức hung hãn, ngay cả trưởng lão Tạo Hóa Cảnh cũng giết chết.

Vị sư muội đồng môn cảm thán: “Cùng là tu giả Niết Bàn Cảnh, nhưng có người chiến lực sánh ngang Tạo Hóa Cảnh, không biết hai vị kia khi nào sẽ lộ diện trở lại, liệu có thể sống sót đến cuối cùng rời khỏi bí cảnh hay không.”

Một vị sư đệ đồng môn khác thì nói: “Tốt nhất là chúng ta đừng đụng độ bọn họ, cứ nghe ngóng chút chuyện phiếm là được rồi.”

Hai vị kia thực lực mạnh thật, nhưng cũng là hai hung thần, không cẩn thận cuốn vào ân oán giữa tứ đại thế lực và hai vị ấy thì hỏng bét.

Muốn giải quyết bọn họ, e rằng hai vị kia còn thấy dễ hơn thái rau.

Chương Thu Nguyệt cười cười nói: “Bí cảnh rộng lớn như vậy, muốn đụng mặt nào có dễ.”

Hơn nữa theo những gì nàng biết, hai vị này cũng không phải hạng thích đồ sát.

Nhắm vào Tôn trưởng lão, đó gọi là phản sát, Tôn trưởng lão mà không chết, thì người chết sẽ là bọn họ, chẳng qua là ra tay trước mà thôi.

Đi về phía thương phố, Phong Minh khẽ động lỗ tai, truyền âm cho Bạch Kiều Mặc: “Bạch đại ca, hình như có người đang bàn tán về chúng ta thì phải.”

Bạch Kiều Mặc cười nói: “Xem ra cái chết của Tôn trưởng lão đã truyền ra rồi, chỉ là không biết làm sao mà lộ ra ngoài thôi.”

Mộ thiếu đông gia đang uể oải nằm bò trên quầy trong thương phố nhà mình. Bạch Kiều Mặc và Phong Minh hai người mất tích triệt để, khiến trong bí cảnh gần đây chẳng có chuyện gì mới mẻ náo nhiệt để xem, hắn thấy thật nhàm chán.

Lại thấy hai tu giả bước vào, Mộ thiếu đông gia lười biếng chào hỏi: “Hai vị đạo hữu trông lạ mặt, hẳn là lần đầu tiên đến Mộ gia thương phố chúng tôi, có nhu cầu gì, cứ việc lên tiếng.”

Phong Minh vui vẻ nói: “Nơi này của ngươi là muốn gì cũng có sao?”

Mộ thiếu đông gia vội vàng xua tay: “Cái này không dám nói, chẳng qua chỉ là tận lực thỏa mãn yêu cầu của khách nhân thôi, hơn nữa chúng tôi ở đây còn cung cấp dịch vụ Hắc Hạp Tử, nếu không muốn giao dịch công khai, có thể thông qua Hắc Hạp Tử ủy thác Mộ gia thương phố chúng tôi giao dịch thay.”

Phong Minh nhướn mày: “Vậy mà còn có chuyện tốt này sao.”

Mộ thiếu đông gia cười nói: “Đương nhiên rồi, chúng tôi đây là cố gắng thỏa mãn nhu cầu của mỗi vị khách nhân mà, trong bí cảnh này ấy à, ai cũng hiểu cả.”

Phong Minh nghe vậy thấy buồn cười, đem cả Hắc Hạp Tử vào trong bí cảnh này để làm ăn, xem ra Bạch đại ca của hắn phát minh ra Hắc Hạp Tử truyền tống này quả thật là hay quá.

Trả phí bản quyền chưa thế?

Phong Minh nói: “Được rồi, lấy cho chúng ta một cái Hắc Hạp Tử, có nhu cầu sẽ tìm ngươi.”

“Vâng ạ.”

Mộ thiếu đông gia hí hửng, lại bán được một cái Hắc Hạp Tử.

Phong Minh lại thuận miệng hỏi một câu: “Gần đây trong bí cảnh có chuyện gì náo nhiệt không?”

Mộ thiếu đông gia thở dài ngao ngán nói: “Từ lúc mới vào bí cảnh, hai người Bạch Kiều Mặc và Phong Minh lừa giết Tôn trưởng lão Tiêu Dao Viện xong, trong bí cảnh chẳng còn gây ra động tĩnh gì lớn đến thế nữa.

Nhưng nếu hai vị có hứng thú, cũng có thể liên lạc kịp thời với thương phố chúng tôi, thương phố chúng tôi cũng phụ trách cung cấp tin tức mới nhất.”

Phong Minh ngạc nhiên nói: “Ở trong bí cảnh mà các ngươi còn buôn bán tin tức được sao?”

Mộ thiếu đông gia dương dương tự đắc nói: “Đó là đương nhiên rồi, ha ha, các vị biết Quỷ Ảnh Thử và Không Minh Xà chứ? Chính là bọn họ tiết lộ Tôn trưởng lão Tiêu Dao Viện chết dưới tay hai vị kia, chúng tôi – Mộ gia thương phố và bọn Quỷ Ảnh Thử có hợp tác, bọn họ có được tin tức mới nhất gì, sẽ lập tức chuyển đến chỗ chúng tôi.”

“Muốn lấy một khối ngọc bài không? Tin tức mới nhất đều sẽ được gửi ngay vào ngọc bài, ví dụ như trong bí cảnh xuất hiện cơ duyên gì, cũng có thể biết được đầu tiên.”

Phong Minh càng thấy Mộ gia thương phố này cũng khá biết làm ăn đấy, thú vị: “Được, cho chúng ta một khối.”

Cái bọn họ mua chẳng phải là ngọc bài, mà là tin tức gửi vào ngọc bài sau đó, bởi vậy cái giá này không hề thấp, nhưng đối với hai kẻ tài đại khí thô này mà nói, thì như mưa bụi mà thôi.

Những thứ khác hai người không hứng thú nữa, vẫy tay từ biệt Mộ thiếu đông gia. Mộ thiếu đông gia lại làm được hai vụ, bèn mặt mày rạng rỡ tiễn hai vị khách nhân ra về.

Ra khỏi thương phố, Phong Minh khoái chí: “Hóa ra là hai kẻ gọi là Quỷ Ảnh Thử và Không Minh Xà dò la được tin tức.”

Chẳng cần bọn họ cố ý dò hỏi, Mộ thiếu đông gia tự mình nói ra luôn, đỡ cho họ mất công sức.

Ra khỏi thương phố, hai người không dừng lại ở nơi nghỉ chân nữa, mà trực tiếp đi ra ngoài, giữa đường lại chào hỏi Chương Thu Nguyệt.

Hắc Hạp Tử và ngọc bài tạm thời để Phong Minh đưa vào Truyền Thừa Không Gian rồi, vậy thì cho dù hai món đồ này có bị động tay động chân, đối phương cũng không thể cảm ứng được vị trí của chúng.

Rời khỏi Mộ gia thương phố, hai người lại đi một ngày đường, đến ngày thứ hai thì tới được ngoại vi Phong Lôi Hiệp.

Hai người còn tưởng rằng ở Phong Lôi Hiệp này sẽ không có bao nhiêu tu giả lui tới, nào ngờ lại có không ít người đến, còn có kẻ đang chạy tới.

Phong Minh nghĩ nghĩ, lấy ngọc bài ra liên hệ với Mộ gia thương phố, muốn biết tin tức về Phong Lôi Hiệp.

Phải nói rằng phục vụ của Mộ gia thương phố vô cùng tốt, bên kia rất nhanh liền truyền tới những tin tức thu thập được về Phong Lôi Hiệp.

Xem xong, Phong Minh mới hiểu tại sao nơi này lại có chừng này người.

Phong Minh nói: “Ngay sau khi chúng ta ra khỏi Mộ gia thương phố không lâu, cũng chính là hôm qua, bên phía Phong Lôi Hiệp này truyền ra tin tức, có tu giả phát hiện nơi sâu thẳm có bóng một cái xác Hoang Thú, nghi là Lôi Thú, những người này đều là vì cái xác nghi là Lôi Thú ấy mà tới.”

Bạch Kiều Mặc kinh ngạc: “Lại là Lôi Thú sao? Nếu là xác Lôi Thú bát cấp cao giai thậm chí là cửu cấp, thì giá trị đích xác là vô cùng lớn rồi.”

Giá trị nhất chính là viên thú hạch trên người Lôi Thú, bất quá da lông của Lôi Thú cũng rất có giá trị, pháp y chế từ da lông Lôi Thú, có tác dụng ngăn cản Lôi Kiếp đấy.

Một bộ phận tu giả Niết Bàn Cảnh đỉnh phong không thể tấn cấp Tạo Hóa Cảnh, chính là vì không thể vượt qua Lôi Kiếp, chết dưới Lôi Kiếp hung mãnh.

Phong Minh liên tục gật đầu: “Đi, chúng ta cũng vào xem thử, có phải thực sự là xác Lôi Thú không. Một con Lôi Thú tốt lành lại chết mất, chẳng lẽ còn có thể bị sét trong Phong Lôi Hiệp đánh chết sao?”

Phong Minh nói xong tự mình cười ha hả, nếu thực sự là bị sét đánh chết, thì giá trị của con Lôi Thú này cũng chẳng lớn như hắn tưởng đâu.

Lời này của hắn không truyền âm, có tu giả khác bên cạnh nghe thấy, cũng nhịn không được bật cười: “Đạo hữu nói chuyện thú vị thật, nhưng tính tới trước mắt, đám tu giả tiến vào Phong Lôi Hiệp, cũng chỉ có thể xa xa nhìn thấy bóng cái xác ngã trên mặt đất, chưa một ai có thể đi sâu vào bên trong chạm tới cái xác, kiểm tra con Hoang Thú kia rốt cuộc chết như thế nào.”

Phong Minh nghe vậy le lưỡi: “Xem ra Phong Lôi Hiệp này rất khó vào sâu rồi.”

“Chứ sao nữa, bây giờ thì xem các vị tu giả tới đây ai có bản lĩnh gì, ai có khả năng vào được chỗ sâu, đem sự thật ra cho chúng ta xem.”

Phong Minh lập tức nói: “Vậy để chúng ta làm mẫu cho các ngươi xem, Võ đại ca, chúng ta thử xem, có thể vào sâu bên trong không.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Được.”

Phong Minh liền ưỡn ngực ngẩng đầu kéo Bạch Kiều Mặc, đi về phía hẻm núi tràn ngập lực lượng Phong Lôi ở đằng trước.

Tu giả vừa cười nói với họ, nhìn thấy hai người quay người định đi khiêu chiến Phong Lôi Hiệp, không khỏi lắc đầu bật cười.

Những tu giả chưa từng nếm thử uy lực của Phong Lôi Hiệp, đều sẽ tràn đầy tự tin như hai vị này, cho rằng mình sẽ là kẻ đầu tiên vào được nơi sâu thẳm.

Nhưng cho tới giờ, còn chưa có một ai thành công.

Đến gần cửa vào hẻm núi, liền có thể nghe thấy tiếng gió gào sét rền trong hẻm núi.

Nhưng bên ngoài hẻm núi, cách một đường ranh giới, lại chẳng cảm nhận được bao nhiêu lực lượng Phong Lôi. Địa thế kỳ lạ này, đã giam giữ chặt chẽ lực lượng Phong Lôi kinh người trong lòng hẻm núi.

Từ bên ngoài nhìn vào hẻm núi, tầm mắt cũng bị ngăn trở rất nhiều, không cách nào nhìn xa hơn, chỉ có thể thấy thân ảnh tu giả trong phạm vi chừng hơn chục mét.

Ngoài vài chục mét, chỉ còn lại một bóng hình mờ ảo, xa hơn năm chục mét nữa thì chẳng còn thấy gì hết.

“Để ta.”

Một tu giả bên cạnh sải bước tiến vào hẻm núi, Phong Minh liền lập tức nhìn thấy trường bào của hắn bị gió thổi phồng lên, cùng với đó là lực lượng lôi điện nồng đậm, cũng làm cho tóc trên đầu hắn dựng ngược cả lên, hình tượng này thực khó coi.

Phong Minh kéo tay Bạch Kiều Mặc nói: “Mặc kệ, chúng ta cũng vào.”

“Được.”

Hình tượng thì đáng gì, bọn họ bây giờ trong mắt người ngoài chính là Văn Trạch và Võ Hải, liên quan gì tới Phong Minh Bạch Kiều Mặc cơ chứ?

Vì vậy Phong Minh kiên quyết nhấc chân bước vào trong, lập tức hứng chịu sự trùng kích và tẩy lễ của phong lực và lôi lực, cái cảm giác ấy, thật tiêu hồn.

Nhưng bọn họ đều là người đã trải qua bao thử thách lâu ngày rồi, chút lực lượng Phong Lôi này có đáng là bao.

Hai người không hề kháng cự gì, cứ mặc cho hai loại lực lượng này tẩy rửa thân thể, từng bước từng bước đi vào trong.

Tu giả bên ngoài liếc mắt đã nhìn ra rõ ràng: “Hảo gia hỏa, là hai kẻ luyện thể, khó trách dám không chút do dự xông vào.”

“Chỉ là không biết ở trong đó trụ được bao lâu thôi, càng vào sâu, lực lượng Phong Lôi càng thịnh.”

Lúc này bên ngoài lại có động tĩnh: “Đệ tử Tiêu Dao Viện tới.”

“Đệ tử Tiêu Dao Viện đã tới, vậy đệ tử của tam đại thế lực kia cũng không còn xa nữa rồi, ngay cả bọn họ cũng hứng thú với cái xác nghi là Lôi Thú sao.”

“Nếu quả thực là xác Lôi Thú, thì đúng là sẽ khiến đám đệ tử này động lòng.”

Đệ tử của tứ đại thế lực muốn tấn cấp Tạo Hóa Cảnh, thì cũng nhất định phải vượt qua Lôi Kiếp, chẳng ai có đường tắt mà đi cả.

Trước mặt Lôi Kiếp, tất cả mọi người đều bình đẳng, chẳng qua ai trang bị tốt hơn một chút mà thôi.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nào biết được đệ tử tứ đại thế lực đang lục tục kéo đến phía sau, nhất thời nửa khắc bọn họ sẽ chẳng đụng mặt.

Hai người đi lại trong hẻm núi, nhìn nhau, rồi cùng cười ha hả.

Bởi lẽ hình tượng của họ lúc này, y hệt như những tu giả khác khi vào cốc, chẳng ai thoát khỏi cảnh ấy.

Phong Minh còn ranh mãnh lấy ngọc bản thiết bị đầu cuối ra, chụp lại bộ dạng mới này của hai người, lưu làm kỷ niệm.