← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 820: Nhật Ân Oán

21 min read 30.08.2026

 

Tu giả trên nền tảng giao lưu, đối với chuyện Thanh Vân Tử từ chối lời mời của Tứ Thánh Dược Cốc, cách nhìn không giống nhau, nghị luận sôi nổi.

Bất quá những chuyện này chẳng sinh ra được chút ảnh hưởng nào với bản thân Phong Minh, có được một đống lớn cửu phẩm linh thảo, hắn lại kéo Bạch Kiều Mặc vào Thời Quang Sảnh bế quan.

Bởi vì sự xuất hiện của Tứ Thánh Dược Cốc, và tính chất đặc thù của nguyên lực bản thân Phong Minh, Bạch Kiều Mặc cũng có cảm giác cấp bách, vào Thời Quang Sảnh cũng chuyên chú đầu nhập vào tu luyện.

Dưới sự trợ giúp của cực phẩm đan cùng số lượng lớn nguyên thạch của Phong Minh, tu vi của Bạch Kiều Mặc tự nhiên tăng nhanh như bay.

Phong Minh cũng là tu luyện trước một đoạn thời gian, đề thăng tu vi nguyên lực của mình, rồi mới đến đề thăng luyện dược thuật.

Tu vi và luyện dược thuật, đó là những thứ phụ thuộc lẫn nhau, không có tu vi đầy đủ chèo chống, luyện dược thuật của hắn cũng không đề thăng lên được.

Trong Vân Lôi Thành, sau khi giao dịch đan dược của Thanh Vân Tử đại sư cáo một đoạn kết, tu giả trong thành cùng đệ tử Vân Lôi Tông, rốt cuộc có thể rút sự chú ý từ chuyện này ra, chuyển đầu nhập vào trận đấu giữa hai tông.

Vân Lôi Thành vẫn náo nhiệt như thế, nghênh đón không ít đệ tử của Thiên Nguyệt Tông.

Lần này không khí giữa đệ tử hai tông lại cũng hòa hợp hơn trước không ít, bởi vì song phương đụng mặt, đều sẽ đàm luận về chuyện giao dịch đan dược của Thanh Vân Tử đại sĩ cùng chuyện từ chối lời mời của Tứ Thánh Dược Cốc không lâu trước đó.

Cũng chỉ có Chương sư tỷ cùng Dịch Gia, và Vệ sư huynh cùng Tào Đồng, là sẽ nhớ tới hai vị Văn Võ tu giả đã gặp ở tửu lâu ngày đó, chỉ là sau đó, không còn gặp lại hai vị này nữa.

Sau đó, càng nhiều sự tình chiếm lấy tinh lực của bọn họ, bọn họ cũng không rảnh nhớ tới hai vị này, đi thăm dò thân phận của họ.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại bế quan rồi, Long Khuê nhận được trọng thác của cao tầng Long tộc, cùng tứ tiểu Hải Long Vương, lại không liên hệ được với hai người Phong Minh.

Bọn họ mang theo cửu phẩm linh thảo của Long tộc, muốn từ chỗ Phong Minh đổi lấy cửu phẩm đan dược.

Vẫn là Hải Long Vương cùng Kim Tử bọn họ hiểu rõ Phong Minh nhất.

“Phong chủ nhân lúc này vừa nhận được một số lượng lớn cửu phẩm linh thảo, khẳng định là không kịp chờ đợi mà bế quan luyện đan rồi, tự nhiên là không cách nào tiếp thu tin tức bên ngoài.”

“Đúng vậy, chủ nhân chính là nỗ lực như thế, để đống linh thảo đó không dùng tới, chủ nhân sẽ khó chịu lắm.”

Kỳ thực tứ tiểu lúc này đều đoán được hai người Phong Minh đang ở đâu, nhất định là vào Thời Quang Sảnh rồi, vậy thì hoàn toàn cách tuyệt với ngoại giới, tin tức bên ngoài căn bản không đưa đến bên cạnh họ được.

Chỉ có thể chờ khi nào bọn họ từ Thời Quang Sảnh ra ngoài mới được.

Long Khuê đành phải thôi: “Vậy chúng ta chỉ có thể chờ thôi, không sao, đan dược này khi nào giao dịch cũng không thành vấn đề.”

Cuộc giao dịch cạnh giá Sinh Cơ Tạo Hóa Đan ở Thiên Nguyên Thành, bọn họ đều có quan tâm, bao gồm cả sự xuất hiện sau đó của luyện dược đại sư Tứ Thánh Dược Cốc.

Tạm thời không có cách nào đi tìm hai vị chủ nhân, Hải Long Vương đành phải cùng Long Khuê bát quái một chút.

Hải Long Vương hiếu kỳ hỏi: “Xem ra ngày đó người của Tứ Thánh Dược Cốc xuất hiện, Long Khuê đại ca ngươi hình như không được vui lắm, Long tộc có thù với cái Dược Cốc này sao?”

Long Khuê liếc tứ tiểu một cái nói: “Đương nhiên là có thù rồi, luyện dược sư của cái Dược Cốc này, mỗi lần thấy bọn họ, đều muốn xông tới tẩn cho bọn họ một trận, bọn họ còn đáng ghét hơn cái lũ trận pháp sư lải nhải của Thiên Cơ Đường kia.”

Thực sự là có thù à, Hải Long Vương càng tò mò hơn, tam tiểu còn lại cũng là một bộ dạng bát quái: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Hải Long Vương cũng là một thành viên của Long tộc rồi, những chuyện trước kia không có gì không thể nói, hơn nữa còn có thể khiến Hải Long Vương thêm vài phần cảnh giác.

Long Khuê nói: “Ta nói cho các ngươi biết, các ngươi sau này nếu gặp phải người của cái Dược Cốc này, đều tránh xa bọn họ một chút, nếu không rơi vào tay bọn họ thì không có quả ngon để ăn đâu.”

“Long tộc chúng ta trước kia từng hướng luyện dược sư của cái Dược Cốc này cầu đan, các ngươi biết bọn họ ra sao không? Số linh thảo yêu cầu mỗi lần một nhiều hơn không nói, cuối cùng còn đưa ra yêu cầu quá đáng hơn, yêu cầu chúng ta lấy long huyết long châu đi trao đổi.”

Hải Long Vương nghe vậy lập tức trợn tròn mắt: “Bọn họ dám!”

Hải Long Vương đối với cảm giác quy thuộc Long tộc không phải quá sâu, nhưng giây phút này, hắn hoàn toàn cùng tất cả mọi người trong Long tộc cảm động lây, đứng ở cùng một lập trường.

Long Khuê hừ hừ nói: “Những nhân tộc đó có gì mà không dám, bọn họ đưa ra yêu cầu quá đáng như vậy, Long tộc chúng ta đương nhiên không thể đồng ý, càng quá đáng hơn là, không lâu sau đó, một con rồng của Long tộc chúng ta đã xảy ra chuyện, bị người đồ long, thi cốt vô tồn.

Sau này cao tầng Long tộc tra hỏi, liền tra đến trên đầu cái Dược Cốc này, con rồng đó rất có thể đã rơi vào tay bọn họ, bị bọn họ mất hết nhân tính dùng để luyện đan rồi.”

“Lần đó Long tộc xuất động hảo mấy vị trưởng lão, đánh lên cái Tứ Thánh Dược Cốc này, Dược Cốc đó tuy không chiếm được lợi ích gì, nhưng Long tộc chúng ta cũng không đánh thắng, bởi vì không ít Tạo Hóa Cảnh đại năng đều đứng về phía cái Dược Cốc đó, khuyên Long tộc chúng ta buông bỏ ân oán.

Hừ hừ, đám hỗn đản đó, còn không phải là vì cửu phẩm luyện dược đại sư trong Dược Cốc đó đã hứa hẹn với bọn họ, muốn giúp bọn họ luyện chế cửu phẩm đan, cho nên bọn họ mới ra mặt áp chế Long tộc chúng ta.”

“Tuy chuyện này đã qua rồi, nhưng từ đó về sau, rồng của Long tộc chúng ta, chết cũng sẽ không chạy tới Tứ Thánh Dược Cốc cầu đan nữa, hơn nữa bởi vì chuyện này, Long tộc chúng ta ở chỗ những nhân tộc luyện dược sư khác cũng không có được thanh danh tốt.

Kỳ thực vẫn phải trách cái Dược Cốc này, ở trước mặt những nhân tộc luyện dược sư khác bôi nhọ thanh danh Long tộc chúng ta, đám hỗn trướng đó gian trá nhất.”

“Hiện tại tốt rồi, huynh đệ Phong Minh của ta trở thành cửu phẩm luyện dược đại sư rồi, ha ha, luyện dược thuật của huynh đệ Phong Minh của ta, còn lợi hại hơn mấy lão già ở cái Dược Cốc chó má kia nhiều, bọn họ có thể luyện chế được nhiều cực phẩm đan như vậy sao? Bọn họ nào có bản lĩnh này.”

“Phong Minh hiện tại là cửu phẩm sơ cấp đại sư, rất nhanh sẽ có thể trở thành trung cấp, sau này còn sẽ là cửu phẩm cao cấp luyện dược đại sư, sau này ta sẽ chạy tới trước mặt đám luyện dược sư của cái Dược Cốc đó, nhai một viên cửu phẩm cực phẩm đan, rồi lại tung hứng chơi một viên cửu phẩm cực phẩm đan, tức chết bọn họ.”

Cuối cùng, Long Khuê nắm chặt long trảo, nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này.

Hải Long Vương lúc này cũng cùng chung mối thù với hắn: “Đúng, sau này chúng ta cùng nhau chạy tới trước mặt bọn họ, đem cửu phẩm cực phẩm đan làm kẹo đậu nhai cho bọn họ xem, tức chết tươi bọn họ.”

“Hảo huynh đệ!”

“Long Khuê đại ca!”

Kim Tử cùng Ong Chúa Tiểu Tinh che mắt, không muốn nhìn hai tên gia hỏa ấu trĩ như vậy.

Phong Minh cũng không biết, cửu phẩm đan của hắn còn chưa luyện ra, đã có hai con rồng an bài xong công dụng của một bộ phận cửu phẩm cực phẩm đan trong đó, một con rồng trong đó còn là rồng nhà bọn họ nuôi.

Trong tình huống không thiếu cực phẩm đan và nguyên thạch, hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ở trong Thời Quang Sảnh, một hơi đem tu vi đẩy lên Niết Bàn Cảnh hậu kỳ.

Tấn cấp xong hai người thần thanh khí sảng, Phong Minh liền lập tức bắt đầu khai lò luyện đan.

Trạng thái của hắn cực kỳ tốt, hết lò này đến lò khác đan dược được hắn thành công luyện chế ra, tỉ lệ cực phẩm đan chiếm cứ cũng ngày càng lớn, luyện dược thuật đang từng bước đề thăng vững chắc.

Có nguyên liệu luyện chế cửu phẩm trận pháp do Vạn Tích Quân truyền tống tới trước đó, Bạch Kiều Mặc cũng bắt đầu luyện chế cửu phẩm trận bàn.

Lần này luyện chế cửu phẩm trận bàn, so với trận pháp đã bố trí ở Hoàng Sa Cốc trong Trận Pháp Lâm trước đây lại có tiến bộ.

Lúc đó hắn chỉ có thể hạn chế uy lực tiếp cận cửu phẩm trận pháp, nhưng lần này, luyện chế lại là cửu phẩm trận pháp chân chính, lĩnh ngộ đối với cửu phẩm trận pháp cũng càng thêm thâm sâu.

Hắn đem không gian thạch cuối cùng trước đó lấy được từ Hắc Băng đại lục dung nhập vào trong, ban đầu là vì tu phục Không Thiên Tạm mà đi tìm kiếm không gian thạch, Không Thiên Tạm tự nhiên vẫn chỉ tu phục được một bộ phận trong đó.

Muốn hoàn toàn tu phục, Bạch Kiều Mặc có trực giác, ở tu hành giới hiện tại là không cách nào làm được.

Không gian thạch còn lại, đối với Không Thiên Tạm thì thuộc về thứ có cũng được không có cũng chẳng sao, nên không bằng đem ra bố trận.

Hắn và Phong Minh sau này phải đối mặt với địch nhân sẽ càng thêm cường đại, cho nên hắn cũng phải đem chính bọn họ vũ trang lên.

Bộ trận bàn này luyện chế tốt rồi, hắn lại đem linh khí trong tay Phong Minh lấy tới đề thăng một chút, khiến cho những linh khí này có thể theo kịp tu vi đã đề thăng của Phong Minh.

Cũng không biết bao nhiêu lò đan được luyện chế xuống, tu vi mới tấn cấp của Phong Minh cũng đã củng cố vững vàng.

Nhìn xem cửu phẩm linh thảo bày trước mặt mình, Phong Minh cảm khái nói: “Thật là đáng tiếc, những linh thảo còn lại này gom lại không đủ một bộ đan dược, vẫn là thiếu cửu phẩm linh thảo a.”

Mới vừa giao dịch xong, thoáng cái tăng thêm hơn ba trăm gốc cửu phẩm linh thảo, lòng Phong Minh trong khoảnh khắc bành trướng dữ dội, muốn hướng thế nhân lớn tiếng tuyên cáo, Phong Minh hắn bạo phú rồi.

Nhưng mà lúc này mới qua bao lâu, trước mặt hắn đã chỉ còn lại hơn ba mươi gốc cửu phẩm linh thảo, không phải thiếu loại nguyên liệu này, thì là thiếu một loại nguyên liệu khác, Phong Minh trong nháy mắt lại cảm thấy mình nghèo đi.

Cái suy nghĩ này nếu để tu giả bên ngoài biết được, không biết sẽ có bao nhiêu người muốn đánh cho hắn một trận tơi bời.

Nhiều cửu phẩm linh thảo như vậy bị hắn tiêu hao hết, thay vào đó chính là từng bình từng bình cửu phẩm đan dược.

Nhìn những cửu phẩm đan dược này, lòng Phong Minh lúc này mới lại sung túc lên.

Đây cũng không phải là đan dược nha, đều là vật tư có thể biến thành linh thảo, hắn lại bạo phú lần nữa, đều dựa cả vào những đan dược này.

Phong Minh vung tay lên nói: “Đi, chúng ta lần này đi tìm Long tộc, trong tay Long tộc khẳng định đã tích trữ không ít cửu phẩm linh thảo.”

Hắn suýt nữa buột miệng hô ra câu đến Long tộc cướp bóc một phen: “Vừa hay đón Hải Long Vương bọn họ trở về, bọn họ đều phải đi bế quan, hảo hảo đề thăng tu vi.”

Bạch Kiều Mặc mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, là nên đón về rồi, tránh cho ở bên ngoài chơi điên mất.”

Hai người từ Thời Quang Sảnh ra ngoài, vẫn trở về trong Vân Lôi Thành, bất quá lúc này cách lúc bọn họ bế quan đã qua thời gian hơn một năm, Vân Lôi Thành lúc này, có vẻ thanh tĩnh hơn lúc đó nhiều.

Hai người không ở Vân Lôi Thành dừng lại lâu hơn, ra khỏi thành liền lấy ra cốt chu, chọn một phương hướng bay đi.

Phong Minh trước thử dùng liên lạc châu liên hệ tứ tiểu, nhưng một tên cũng không liên hệ được, nói rõ không ở trong phạm vi liên lạc, cách nhau có chút xa.

Hắn đành phải đăng nhập nền tảng giao lưu, lưu lại tin nhắn cho tứ tiểu trên nền tảng, bảo bọn họ thấy thì hồi đáp.

Trong lúc chờ hồi đáp, hành trình của bọn họ cũng không thay đổi, hướng về phía phương vị Long tộc sở tại mà bay.

Hải Long Vương bọn họ bốn người cùng Long Khuê đang làm gì? Bọn họ cũng đã rời khỏi Long tộc, gánh vác sứ mệnh giao dịch đan dược của Long tộc.

Nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không phải đang bế quan sao, Long Khuê liền cùng tứ tiểu lái Không Gian Xuyên Toa Hạm bốn phía dạo chơi hóng gió, tiện đường tìm kiếm hai người Phong Minh.

Đương nhiên Long tộc cũng không thực sự để mấy tên này mang theo số lượng không ít cửu phẩm linh thảo chạy lung tung bên ngoài, phía sau bọn họ có một vị Tạo Hóa Cảnh trưởng lão âm thầm bảo hộ, tránh cho cửu phẩm linh thảo bị đám gia hỏa không có mắt nào cướp mất.