Chương 791: Rồng Biết Nói Chuyện và Đại Sư
Lại trưởng lão lạnh lùng liếc sang Nhuế đại sư, tức giận nói: “Đệ tử trận pháp sư do Thiên Cơ Đường ta bồi dưỡng mà cũng là lũ xuẩn tài, thì trên tu hành giới này có mấy kẻ không phải xuẩn tài?”
Nhuế đại sư vốn chẳng phải kẻ chịu nhường nhịn trên miệng lưỡi, cười khẩy: “Kẻ nhỏ không đấu lại, phải để kẻ già ra mặt mới chống đỡ nổi trận địa, thế chẳng phải xuẩn tài thì là gì? Làm người có đôi khi ngốc một chút cũng chẳng sao, đáng sợ nhất là ngốc mà không có tự mình biết mình ngốc, cứ tưởng lão tử là thiên hạ đệ nhất ấy chứ.”
Thường đại sư lặng lẽ lui về sau một bước, lời này của Nhuế đại sư tuy nói khó nghe thật.
Nhưng dùng trên người đệ tử Thiên Cơ Đường, ngược lại cũng vô cùng thích đáng.
Lại trưởng lão cũng tức muốn hộc máu, hối hận vì đã đấu khẩu với cái tên họ Nhuế này, lão vốn biết thừa cái đồ hỗn trướng này trước nay trên miệng lưỡi chẳng hề nể mặt ai.
Lại trưởng lão đành phải nói: “Họ Nhuế, ngươi quản cho tốt đồ đệ của mình là được rồi, Thiên Cơ Đường ta không liên quan gì tới ngươi.”
Nhuế đại sư thong thả nói: “Bản đại sư chỉ là một kẻ đến xem kịch, tiện đường kiến thức một chút cái gọi là tuyệt đỉnh thiên tài trong miệng Thiên Tà lão ma thôi.”
Lại trưởng lão: … hộc máu.
Lại trưởng lão lúc này càng hận không thể đánh chết tươi đám đệ tử Thiên Cơ Đường đang ở trong trận, từng đứa một chẳng ra làm sao cả, toàn để cho cái đồ hỗn trướng họ Nhuế kia cười vào mặt Thiên Cơ Đường.
Tuy rất muốn đuổi tên họ Nhuế này đi, nhưng trước mắt cũng không phải lúc động thủ.
Thế là lão dứt khoát không thèm để ý tới tên họ Nhuế nữa, hai mắt nhìn xuống phía dưới khu Trận Pháp Lâm, hồn lực hùng hậu cưỡng ép thẩm thấu vào trong.
Nhuế đại sư và Thường đại sư cũng đang đề phòng hành động của Lại trưởng lão, hai người tuyệt đối không cho phép tên họ Lại kia nhúng tay vào cuộc so tài phía dưới.
Trừ phi hắn ta đem chân thân phơi bày trước mặt toàn bộ trận pháp sư và tu giả ở hiện trường, lấy thân phận trận pháp trưởng lão cửu phẩm của Thiên Cơ Đường, quang minh chính đại mà tham dự vào.
Lại trưởng lão lúc này cưỡng ép thẩm thấu hồn lực vào chính là tòa liên hoàn trận pháp kia, trước mắt liên tiếp hai tòa trận pháp bên trong đã bị các trận pháp sư bên trong phá nổ rồi, đang chuẩn bị phá nổ tòa trận pháp thứ ba.
Lại trưởng lão dù sao cũng là trận pháp đại sư cửu phẩm, rất nhanh liền nhìn thấu chỗ huyền diệu của tòa liên hoàn trận pháp này, nhưng lại càng tức giận hơn.
Trận pháp sư thiên tài như vậy lại không phải là đệ tử của Thiên Cơ Đường, mà là đứng về phía đối lập với Thiên Cơ Đường.
Lại trưởng lão trong khoảnh khắc tiếp theo liền định mở miệng mắng những đệ tử Thiên Cơ Đường trong trận kia, là kẻ nào đã nghĩ ra cái chủ ý “thông minh lanh lợi” đến thế.
Thế nhưng vào lúc này, Thường đại sư và Nhuế đại sư cùng nhau xuất thủ ngăn cản, khiến cho thanh âm của Lại trưởng lão không thể truyền vào trong liên hoàn trận.
Lại trưởng lão tức giận mắng to: “Hai người các ngươi muốn làm gì? Đây là địa bàn của Thiên Cơ Đường!”
Nhuế đại sư cười khẩy: “Từ khi Trận Pháp Lâm bắt đầu xuất hiện, tiền bối của Thiên Cơ Đường đã hứa hẹn rồi, Trận Pháp Lâm là Trận Pháp Lâm của tất cả trận pháp sư, chứ không phải Trận Pháp Lâm của riêng một nhà Thiên Cơ Đường, Lại trưởng lão ngươi không tuân theo tổ huấn của Thiên Cơ Đường sao?”
Bọn họ xuất thủ, đương nhiên cũng là có lý do chính đáng, chứ không phải vô cớ can thiệp vào việc nội bộ của Thiên Cơ Đường.
Nếu không phải nể mặt công tích của những bậc tiền bối Thiên Cơ Đường ấy, thì Nhuế đại sư đã sớm muốn đánh cho Thiên Cơ Đường một trận rồi.
Cũng chính bởi vậy, lần trước khi Long tộc đánh lên Thiên Cơ Đường, bọn họ cũng chỉ đứng một bên nhìn, cũng không xuất thủ tương trợ Thiên Cơ Đường.
Kết quả Thiên Cơ Đường không hấp thu được giáo huấn, vẫn tiếp tục tiến về phía trước trên con đường sai trái.
Lại trưởng lão nhìn về phía Thường đại sư, nghiêm giọng hỏi: “Thường đại sư, ngươi cũng muốn thông đồng với tên hỗn trướng họ Nhuế này sao?”
Thường đại sư bình tĩnh nói: “Thường mỗ chỉ hy vọng cuộc khiêu chiến luận bàn này càng thêm công bằng hơn mà thôi.”
Còn về việc tại sao Bạch Kiều Mặc lại tìm tới tận cửa Thiên Cơ Đường, vậy thì phải hỏi chính Thiên Cơ Đường đã làm những chuyện gì rồi.
Lại trưởng lão tức điên lên, chỉ ra phía trước nói: “Các ngươi chính là thấy Thiên Cơ Đường không tốt, hiện giờ đệ tử Thiên Cơ Đường đều bị người ta ức hiếp tới tận cửa thành cái dạng gì rồi? Cứ theo cái đà này, Thiên Cơ Đường ta còn có mặt mũi gì nữa? Vậy bản trưởng lão mới thực sự là có lỗi với các bậc tiền bối của Thiên Cơ Đường ta!”
Nhuế trưởng lão cười ha hả: “Thì ra các ngươi là dựa vào loại phương pháp này để chống đỡ mặt mũi cho Thiên Cơ Đường ư? Nhưng mà tiền bối của Thiên Cơ Đường ngươi, là dựa vào trận thuật của chính mình và nhân phẩm của chính mình, mới có được danh tiếng lừng lẫy, tin rằng những vị tiền bối đó nếu có mặt ở hiện trường, cũng sẽ không muốn thừa nhận lũ hậu bối vô sỉ các ngươi đâu!”
Lại trưởng lão giận dữ: “Ngươi… Các ngươi thề muốn trở thành kẻ địch với Thiên Cơ Đường ta sao?”
Nhuế đại sư nói: “Ngươi muốn thế nào? Cũng muốn đến một trận luận bàn với Nhuế mỗ sao? Vậy bản đại sư phụng bồi ngươi!”
Hắn ta căn bản không phải muốn luận bàn với tên họ Nhuế, hắn chỉ muốn hung hăng giáo huấn thu thập tiểu tử họ Bạch một trận, rồi lại đem y vây khốn ở Thiên Cơ Đường, vĩnh viễn cũng không ra ngoài được, vắt cạn tất cả bí mật trên người y
Nhuế đại sư liếc một cái đã nhìn ra tên họ Lại kia căn bản không có ý định thay đổi chủ ý, quát lên: “Họ Thường kia, còn chờ gì nữa.”
Một tiếng quát này vừa dứt, Lại trưởng lão thầm kêu bất ổn, thế nhưng Nhuế đại sư cùng Thường đại sư hai người đã đồng loạt xuất thủ.
Lại trưởng lão chậm mất một nhịp, sau đó, thân ảnh của ba người liền triệt để bại lộ trong tầm mắt của toàn bộ tu giả và trận pháp sư phía dưới, lập tức dẫn tới một mảnh kinh hô.
“Ba người phía trên là ai vậy?”
“Lại trưởng lão!”
“Thường đại sư!”
“Nhuế đại sư!”
Thân phận ba người vừa lộ ra, hiện trường vang lên một tràng tiếng hít khí lạnh.
Rất nhiều người không ngờ tới, cuộc khiêu chiến của Bạch Kiều Mặc đối với Thiên Cơ Đường, lại kinh động tới ba vị trận pháp đại sư cửu phẩm, đó chính là đại năng Tạo Hóa Cảnh cửu phẩm đó.
Đừng thấy bát phẩm và cửu phẩm chỉ khác nhau có một chữ, nhưng rất nhiều đại sư bát phẩm, suốt cả đời, cũng không thể nào vượt qua cái hố trời này, tấn cấp cửu phẩm.
Bởi vậy địa vị của trận pháp đại sư cửu phẩm vô cùng sùng cao, là khát vọng và mục tiêu của tất cả trận pháp sư.
Nếu không phải trường hợp đặc thù, những trận pháp sư này muốn gặp được một vị trận pháp đại sư cửu phẩm cũng đã rất khó rồi, vậy mà bây giờ thoắt một cái đã xuất hiện tận ba vị.
Có vài trận pháp sư cảm thấy hạnh phúc đến mức muốn ngất đi rồi.
Hiện trường nổ tung.
Vốn dĩ đang nằm bò trên tầng mây, đều đã mơ mơ màng màng buồn ngủ, Long Khuê và Long Chương cũng bị động tĩnh phía dưới làm cho bừng tỉnh trong nháy mắt, lập tức mở bừng long nhãn.
Hảo tiểu tử, đây là nhỏ đánh không lại, dẫn tới kẻ già rồi sao?
Loại náo nhiệt này sao có thể thiếu được Long Khuê và Long Chương hắn, thế là hai con rồng liền lấy long hình bay ra, xông thẳng về phía vị trí của ba người phía dưới.
Long Khuê càng là lên tiếng ong ong: “Kẻ nhỏ đấu không lại, kẻ già liền ra mặt sao? Lão gia hỏa tới từ khi nào thế? Chẳng lẽ là lén lén lút lút chạy tới ư? Muốn ngầm ra tay giúp đỡ cái lũ phế vật kia hả?”
Thanh âm của Long Khuê vô cùng vang dội, toàn trường đều nghe thấy.
Hiện trường có một khoảnh khắc yên tĩnh như vậy, sau đó đám người lại càng xao động hơn.
“Điều này không thể nào! Long Khuê cái con hỗn trướng long này, ăn nói bậy bạ gì vậy, đó chính là trận pháp đại sư cửu phẩm, cần phải làm ra loại chuyện mất phẩm giá thế sao?”
“Nhưng mà ba vị đại sư cửu phẩm xuất hiện cũng quá mức đột ngột rồi, hành tung của Thường đại sư và Nhuế đại sư còn có thể giải thích được, thế còn Lại trưởng lão của Thiên Cơ Đường thì sao? Có cần thiết phải âm thầm hiện thân như vậy không?”
“Đúng vậy, đây chính là địa bàn của Thiên Cơ Đường, còn không thể quang minh chính đại hiện thân sao?”
“Lại trưởng lão chính là không muốn kinh động tới bọn tu giả chúng ta thôi, có gì mà không giải thích được? Cũng không cần thiết phải khai báo gì với bọn tu giả chúng ta.”
Những thanh âm bảy mồm tám miệng, nói gì cũng có, nhưng bởi vì có trước một phen lời nói kia của Long Khuê, thanh âm chất vấn Lại trưởng lão và Thiên Cơ Đường cũng không ít.
Lại trưởng lão dù sao cũng là đại năng Tạo Hóa Cảnh, thanh âm có nhỏ tới đâu lão cũng nghe được rõ ràng.
Lúc này sắc mặt xanh lét, trợn mắt giận dữ nhìn hai con hỗn trướng long từ phía trên bay tới, Thiên Cơ Đường cùng Long tộc thù oán kết càng lúc càng lớn rồi.
“Nghiệt súc! Ở đây có chuyện gì liên quan tới các ngươi?” Lại trưởng lão ánh mắt sắc bén quát mắng, thực sự muốn đem hai con hỗn trướng long này đồ sát, lột long lân của bọn chúng, lại rút long cân của bọn chúng.
Long Khuê lắc đầu vẫy đuôi nói: “Làm sao vậy? Thiên Cơ Đường các ngươi còn muốn đồ long sao? Là cảm thấy lần trước trưởng lão Long tộc ta đánh quá nhẹ phải không?”
Ánh mắt này hắn quen thuộc lắm, Long Khuê tỏ vẻ khinh thường, không dám chính diện đối đầu, chỉ biết giở mấy trò vặt, khiến cho loài rồng cũng coi thường.
Nhắc tới chuyện cũ, có thể khiến cho Lại trưởng lão tức giận không nhẹ.
Long Khuê khí định thần nhàn bay tới bên cạnh Thường đại sư và Nhuế đại sư, thanh âm ong ong hỏi: “Hai vị đại sư, cái lão tiểu tử này có phải muốn giở trò vặt, ám toán huynh đệ Bạch Kiều Mặc của ta không?”
Thường đại sư tay đang vuốt râu khựng lại, vấn đề này khiến cho ông ta thực khó trả lời.
Ngược lại Nhuế đại sư cười rộ lên, bình thường cùng đám dị tộc Long tộc này giao thiệp cũng không nhiều, không ngờ lần này lời của Long Khuê, lại khá hợp ý ông ta.
Nhuế đại sư nói: “Ngươi đúng là một con rồng biết nói chuyện, không giống với những con rồng khác. Ngươi yên tâm, có ta và lão Thường ở đây, mặc kệ là ai cũng không thể can thiệp vào cuộc luận bàn này.”
Lời này của ông ta tuy không trực diện trả lời vấn đề của Long Khuê, nhưng người nghe có tâm, đều có thể nghe ra hàm ý ẩn chứa trong đó, lập tức rất nhiều trận pháp sư và tu giả đều kinh hãi.
Đường đường là trưởng lão Tạo Hóa Cảnh của Thiên Cơ Đường, trận pháp đại sư cửu phẩm, vậy mà lại thực sự muốn làm ra cái hành vi bỉ ổi vô sỉ đó sao?
Không ít người cằm đều muốn rớt xuống, điều này cũng quá đả phá lớp kính lọc trong tưởng tượng của bọn họ rồi.
Nếu như trận pháp đại sư cửu phẩm quang minh chính đại đứng ra, dù có đánh bại Bạch Kiều Mặc, vậy cũng có thể nói là tiền bối giáo huấn hậu bối tiểu tử, còn có thể kéo được một tấm màn che.
Nhưng chuyện này nếu là lén lén lút lút mà làm, hơn nữa còn bị bại lộ ra, vậy thực sự là mặt trong mặt ngoài đều mất hết rồi, khiến cho người ta rất khó tưởng tượng, đây sẽ là chuyện mà đại năng Tạo Hóa Cảnh trong thế lực lớn Thiên Cơ Đường có thể làm ra được.
Có thứ gì đó trong lòng không ít tu giả ầm ầm sụp đổ.
Bản thân Lại trưởng lão thì tức tới đỏ bừng cả mặt, dùng ánh mắt có thể giết chết Nhuế trưởng lão trừng trừng nhìn ông ta.
Nhuế trưởng lão lại chẳng thấy đau chẳng thấy ngứa, đã dám làm ra, thì đừng sợ bị người ta nói ra.
Long Khuê cười ha hả: “Nhuế đại sư cũng là một vị đại sư biết nói chuyện.”
Cái kiểu khen người này, khiến cho không ít tu giả dở khóc dở cười vô cùng.
Nhuế đại sư cũng giật giật khóe miệng, cảm thấy mình vừa rồi khen con rồng này uổng công rồi, rất muốn thu hồi lời phía trước.
Lại trưởng lão ánh mắt âm trầm, lại muốn cứu vãn tôn nghiêm nói: “Bản trưởng lão là không muốn kinh động tới các vị trận pháp sư và tu giả đến với Trận Pháp Lâm, trận pháp sư các đời của Thiên Cơ Đường đều đang duy trì Trận Pháp Lâm, chính là hy vọng cung cấp cho toàn bộ trận pháp sư của Thiên Huyễn đại lục, một nơi có thể học tập có thể luận bàn, Lại mỗ ta tự nhiên cũng sẽ không làm trái ước nguyện của các bậc tiền bối.”
Lời này vừa nói ra, khiến cho không ít trận pháp sư nhớ tới chuyện xưa, thứ vừa rồi sụp đổ trong lòng bọn họ, dường như lại đang ngoan cường mà một lần nữa dựng đứng lên.
Nhuế đại sư chỉ khẽ cười một tiếng, ngược lại không tiếp tục cùng tên họ Lại kia đối chọi gay gắt nữa.
Cũng như chính ông ta đã nói, nể không phải là mặt mũi của tên họ Lại, mà là mặt mũi của những bậc tiền bối trước kia của Trận Pháp Đường.
Thường đại sư mỉm cười, ông ta chỉ cần ngăn cản Lại trưởng lão xuất thủ là được rồi, những chuyện khác liền không hỏi tới nữa.
Long Khuê vẫn xoay quanh trên đỉnh đầu bọn họ một lát, sau đó hóa thành hình người đáp xuống bên cạnh Nhuế đại sư, vẫn cảm thấy cùng vị Nhuế đại sư này có tiếng nói chung, có thể câu thông một chút.
“Nhuế đại sư, ngươi xem huynh đệ Bạch Kiều Mặc của ta hiện tại tình hình thế nào rồi?”
Nhuế đại sư khẽ cười một tiếng: “Huynh đệ Bạch Kiều Mặc của ngươi, đó chính là tuyệt đỉnh thiên tài được Thiên Tà lão ma thừa nhận, hắn có thể không ổn sao? Trước mắt ấy à, cứ là hắn ổn nhất.”