← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 786: Đến Trận Pháp Lâm

22 min read 30.08.2026

 

Đám trận pháp sư và tu giả trong Hoàng Sa Cốc đều kích động hẳn lên, tuy rằng trước đó từng có người mơ tưởng, Bạch Kiều Mặc cũng có thể đến Hoàng Sa Cốc, cùng Chúc đại sư Đoạn đại sư một phen phân cao thấp.

Nhưng bọn họ cũng rõ chuyện này chỉ có thể nghĩ mà thôi, không thực tế, vậy mà giờ ý nghĩ này lại trở thành hiện thực.

Không ai phát giác, Bạch Kiều Mặc đã lặng lẽ không một tiếng động lẻn vào Hoàng Sa Cốc sâu trong Trận Pháp Lâm như thế nào, hắn lại xuất hiện với dung mạo ra sao.

Có người liền kích động kêu réo lên: “Bạch Kiều Mặc đại sư thực sự đến rồi sao? Giờ phút này đại sư đang ở trong Hoàng Sa Cốc sao? Đại sư rốt cuộc đã bố đại trận từ lúc nào vậy?”

“Bớt kích động lại đi, tất cả chúng ta đều bị Bạch đại sư vây trong Hoàng Sa Cốc rồi, đại trận do chính tay Bạch đại sư bố trí, dễ phá vậy sao? Một ngày không phá được, chúng ta sẽ bị vây một ngày.”

Cũng có người lòng tin tràn đầy nói: “Chúng ta có nhiều trận pháp sư ở đây như vậy mà, còn có cao thủ trận pháp như Chúc đại sư Từ đại sư, tập hợp sức mạnh của tất cả trận pháp sư, nhất định có thể phá trận ra ngoài.”

Đủ mọi lời nói được thốt ra, trường hợp có chút hỗn loạn, nhưng cũng vì thế mà cứu vãn tình cảnh khó xử cho đệ tử Thiên Cơ Đường và Đoạn Ngôn Cơ, bằng không bọn họ không biết phải đối mặt với Từ Chân Vũ đột nhiên hiện thân như thế nào.

Chỉ có Chúc Văn Viễn thầm nghĩ, quả nhiên vẫn là đến rồi, vị kia xuất hiện ở Thiên Cơ Thành và Trận Pháp Lâm, tuyệt không thể chỉ là đi dạo một chuyến đơn giản, bởi vì bọn họ và Thiên Cơ Đường có thù với nhau.

Biết Thiên Cơ Đường đã làm những chuyện gì, Chúc Văn Viễn cảm thấy người có tính tình tốt đến mấy cũng sẽ ghi hận.

Nhưng mà, Chúc Văn Viễn nhìn bốn người vừa mới biến mất, giờ lại quay trở lại, xuất hiện trong góc đám đông, khóe miệng Chúc Văn Viễn không nói nên lời giật giật, Bạch đại sư còn muốn xem kịch tại chỗ cơ à.

Giờ phút này, Chúc Văn Viễn cũng lộ ra vẻ mặt kích động giống như các trận pháp sư khác, kỳ thực, hắn chẳng qua là đem những cảm xúc vẫn luôn che giấu, vào lúc này phóng thích ra ngoài mà thôi.

Nếu hắn quá mức bình tĩnh, nhất định sẽ bị người ta phát hiện ra điểm dị thường.

Nhưng còn có một người hoàn toàn không biết gì về Bạch Kiều Mặc, đó chính là Từ Chân Vũ, kẻ đã bị vây gần trăm năm nay.

Hắn đầy một bụng nghi hoặc, vị tu giả tên Bạch Kiều Mặc này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Tại sao hắn vừa lên tiếng, tu giả và trận pháp sư toàn bộ Hoàng Sa Cốc đều rơi vào kích động.

Còn có trận pháp đang khởi động kia, không phải là do vị Thái đại sư đã cứu hắn thoát khốn bố trí sao? Thái đại sư lúc nào lại biến thành Bạch Kiều Mặc đại sư rồi?

Từ Chân Vũ cảm thấy đầu óc mình muốn thắt nút cả lại.

Lúc này đám trận pháp sư đang tụ tập bên cạnh Từ Chân Vũ, cuối cùng cũng nhớ ra một chuyện, Từ Chân Vũ có lẽ hoàn toàn không biết gì về người tên Bạch Kiều Mặc này, vì thế vội vàng giới thiệu tình hình của người này cho hắn.
“Từ đại sư có điều không biết, Bạch Kiều Mặc đại sư, chính là một con hắc mã nổi lên nhanh chóng trong mấy chục năm sau khi Từ đại sư mất tích, khó tin nhất chính là, hắn còn là tu giả xuất thân từ tiểu thế giới, lại ở đại thế giới gây dựng thanh danh lẫy lừng, bức Thiên Cơ Đường phải lùng sục tung tích của hắn đầy tu hành giới.”

“Từ đại sư có từng nghe qua nhân vật Thiên Tà Lão Ma này không? Hóa ra Từ đại sư cũng có nghe danh, bất quá Thiên Tà Lão Ma đã chết rồi, chết trong tay vị Bạch Kiều Mặc đại sư này đấy.

Hắn dùng trận pháp hố chết lão ma này, còn mang theo Không Thiên Tạm của lão ma rời đi, hơn nữa Không Thiên Tạm trong tay Bạch đại sư đã phát huy ra uy lực kinh người, hắn là thiên tài trận pháp sư tuyệt đối được Thiên Tà Lão Ma chứng nhận, lão ma nói những thiên tài khác đều là rác rưởi.”

Vị trận pháp sư này nói quá mức kích động, không cẩn thận liền thốt ra cả câu cuối cùng, lập tức dẫn tới không ít cái nhìn giận dữ từ các trận pháp sư khác.

Khen Bạch Kiều Mặc thì cứ khen đi, sao còn phải hạ thấp những thiên tài trận pháp sư khác? Phải biết rằng Từ đại sư cũng là một trong số đó.

Vị trận pháp sư này vẫn còn đắm chìm trong phấn khích, tiếp tục nói: “Đáng nhắc tới nhất chính là, Bạch đại sư và bạn lữ của hắn là Phong Minh, còn là truyền nhân của Lâm Kỳ tiền bối, hai tu giả duy nhất có thể tiến vào truyền thừa địa, đây mới là nguyên nhân trọng yếu khiến các thế lực lớn ở đại thế giới muốn truy bắt Bạch Kiều Mặc.”

Các tu giả khác bổ sung: “Ngươi còn chưa nói đến Không Gian Xuyên Toa Hạm do Bạch đại sư làm ra kìa, rõ ràng hắn là đem trận pháp không gian trong Không Thiên Tạm học được rồi vận dụng linh hoạt, dùng lên Xuyên Toa Hạm, có thể khiến Xuyên Toa Hạm tiến hành xuyên toa không gian.”

“Đúng thế, đúng thế, Bạch Kiều Mặc còn hợp tác với Long Khuê và mấy con rồng của Long tộc, đem bọn không gian hải tặc hoành hành lâu ngày trong thông đạo không gian tiêu diệt, tên Long Khuê ấy đều đem Xuyên Toa Hạm thu được mang tới Thiên Huyễn đại lục bán đấu giá rồi.”

“Dù sao ấy, nhắc tới chuyện của Bạch Kiều Mặc và bạn lữ của hắn là Phong Minh, đúng là mấy ngày mấy đêm cũng không kể hết.”

Từ Chân Vũ cuối cùng cũng từ trong những âm thanh xôn xao này, sắp xếp ra một chân tướng, đó chính là người tên Bạch Kiều Mặc này, là một kỳ nhân đã xông pha gây dựng nên trong mấy chục năm hắn mất tích, hơn nữa còn là trận pháp sư thiên tài tuyệt đỉnh.

Mấu chốt là người này còn có thù với Thiên Cơ Đường, hắn đại khái hiểu vì sao Thái đại sư lại xuất hiện ở Hoàng Sa Cốc cùng bố trí đại trận này rồi.

Rất đơn giản, hắn ta đến để làm khó dễ khiêu khích toàn bộ Thiên Cơ Đường.

Từ Chân Vũ hỏi: “Thiên Cơ Đường truy lùng Bạch đại sư, là vì Không Thiên Tạm trong tay hắn? Tình hình cụ thể ra sao?”

Có trận pháp sư không phải của Thiên Cơ Đường cảm khái nói: “Ân oán của hai bên ấy mà, thực khiến người ta khó nói, hơn nữa, Thiên Cơ Đường còn chọc cho Long tộc đánh tới tận cửa, bị Long tộc nhắm vào, đầu nguồn sự việc là thế này…”

Liền có tu giả đem chuyện ban đầu đệ tử Thiên Cơ Đường đến hạ giới phát lệnh truy nã nói ra, truy nã chính là Long Khuê và mấy con rồng của Long tộc cùng Phong Minh Bạch Kiều Mặc.

Bọn họ cho rằng tin tức không truyền về được đại thế giới, chỉ cần không bị Long tộc phát hiện, giết mấy con rồng cũng chẳng phải việc to tát gì.

Nhưng hết lần này tới lần khác, Xuyên Toa Hạm và đệ tử Thiên Cơ Đường phái xuống hạ giới, liền đụng phải đương sự và đương sự, song phương đại chiến một trận, Thiên Cơ Đường bại.

Từ đó về sau, mấy con rồng cùng Phong Minh Bạch Kiều Mặc, liền đối đầu với Thiên Cơ Đường.

Thiên Cơ Đường bị Long tộc trả thù một lần rồi vẫn chưa chịu thu tay, Thiên Cơ Đường không nhằm vào mấy con rồng nữa, Long tộc cũng không có lý do ra tay, bọn họ liền khắp tu hành giới truy tìm tung tích của Phong Minh Bạch Kiều Mặc.

Nghe những tình tiết ấy, Từ Chân Vũ rất muốn bưng mặt, mối thù lớn như vậy, chỗ nào có cơ hội giảng hòa.

Từ Chân Vũ tự hỏi, nếu đổi lại hắn ở vào hoàn cảnh của Bạch Kiều Mặc, có cách nào chạy thoát khỏi sự lùng sục khắp trời của Thiên Cơ Đường không? Thực sự rơi vào tay Thiên Cơ Đường còn có đường sống để đi chăng?

Chuyện này khiến Từ Chân Vũ thực sự không thể nói được vài câu biện hộ cho Thiên Cơ Đường.

Từ Chân Vũ khó nói nên lời: “Việc này là Thiên Cơ Đường làm không phải.”

Người quen thuộc tính tình Từ Chân Vũ không lạ gì hắn sẽ nói ra lời này, ở chỗ hắn, đúng là đúng, sai là sai, không có đạo lý bênh người thân không bênh lý.

Người quen thuộc hắn vỗ vai khuyên nhủ: “Từ đại sư sau khi về Thiên Cơ Đường nhất định đừng có nói thêm những lời như thế nữa, Thiên Cơ Đường hiện nay hành sự, khiến người ta không biết nói gì cho phải.”

Các trận pháp sư khác nói: “Không nói nữa, vẫn là nghĩ cách phá trận thôi, Bạch Kiều Mặc người này xưa nay thần long thấy đầu không thấy đuôi, nay cuối cùng cũng có cơ hội cùng hắn giao đấu trận thuật, đương nhiên không thể bỏ qua.”

Từ Chân Vũ cũng nói: “Được thôi, chúng ta hãy phá trận trước.”

Có phá nổi hay không, lại là chuyện khác, nay biết được đại danh của Bạch Kiều Mặc, Từ Chân Vũ đối với quá trình phá trận này, mong đợi lạ thường.

Dù nhất thời nửa khắc không phá nổi, bị vây ở đây, hắn cũng sẽ không có oán hận, trái lại sẽ rất cao hứng.

Lúc này có người kêu lên: “Không hay rồi, hoàng sa lan tràn ngày càng nồng đậm, có vài người biến mất trong hoàng sa rồi, chúng ta sẽ bị trận pháp phân cách.”

Từ Chân Vũ cũng quay đầu nhìn, đã không thấy thân ảnh của vị Thái đại sư và Chu Hưng Kiệt kia nữa, một hướng khác, thân ảnh Đoạn Ngôn Cơ và các đệ tử Thiên Cơ Đường khác cũng không thấy.

Có người hoang mang, có người xoa tay hăm hở, thề nhất định phải triệt hạ tòa đại trận do Bạch Kiều Mặc bố trí này, tới lúc đó sẽ là thời khắc bọn họ vang danh.

Ngay khi giọng nói của Bạch Kiều Mặc vang lên trên không trung Hoàng Sa Cốc, phía trên Trận Pháp Lâm, cũng đột ngột xuất hiện một hàng chữ, tất cả tu giả đang tụ tập bên ngoài Trận Pháp Lâm đều thấy.

Khi thấy rõ hàng chữ ấy viết nội dung gì, bên ngoài Trận Pháp Lâm cũng nổ tung.

“Bạch Kiều Mặc đến đây khiêu chiến Thiên Cơ Đường, tại Hoàng Sa Cốc trong Trận Pháp Lâm bày xuống trận pháp.”

Hàng chữ này lưu lại trên không trung chừng mười mấy hơi thở mới tan đi, thế nhưng động tĩnh sinh ra, so với Hoàng Sa Cốc còn kịch liệt hơn nhiều, bởi vì số lượng trận pháp sư và tu giả ở đây, gấp không dưới trăm lần ngàn lần trong Hoàng Sa Cốc.

Đến đâu cũng là những tiếng ong ong bàn tán.

“Bạch Kiều Mặc vậy mà đã vào Trận Pháp Lâm! Bạch Kiều Mặc cuối cùng đã tới Thiên Cơ Thành!”

“Bạch Kiều Mặc đến Thiên Cơ Thành rất ngoài ý muốn sao? Ngoài ý muốn chính là Thiên Cơ Đường hao phí bao công sức tâm tư, lại đến cả cái đuôi của Bạch Kiều Mặc cũng không sờ tới, còn để người ta đánh tới tận cửa ném xuống chiến thư.”

“Không ít đệ tử Thiên Cơ Đường giờ phút này đều đang ở Hoàng Sa Cốc phải không, vậy bọn họ đều bị Bạch Kiều Mặc vây ở đó rồi? Bao giờ mới thoát thân ra được?”

“Vậy thì phải xem trình độ trận pháp của Bạch Kiều Mặc và những kẻ như Đoạn Ngôn Cơ, bên nào cao hơn một bậc rồi.”

Bên ngoài Trận Pháp Lâm có không ít đệ tử Thiên Cơ Đường đang chờ đợi, vừa thấy hàng chữ kia xuất hiện đã nổ tung, không ít đệ tử nhanh chóng truyền tin về Thiên Cơ Đường, có kẻ còn tự thân lên đường về Thiên Cơ Đường báo tin.

Có đệ tử hoan hô, Bạch Kiều Mặc cuối cùng cũng xuất hiện, người ngay trong Trận Pháp Lâm, vậy chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao, Thiên Cơ Đường lần này nhất định có thể bắt được Bạch Kiều Mặc.

Trong mắt bọn họ, tên gia hỏa này quá mức cuồng vọng, dám chạy đến trước cửa Thiên Cơ Đường khiêu khích, Thiên Cơ Đường không bắt được hắn thì thật có lỗi với danh tiếng Thiên Cơ Đường rồi.

Tin tức truyền về Thiên Cơ Đường, đệ tử và cao tầng trong đường cũng đồng dạng nổ tung, Bạch Kiều Mặc dám ở Trận Pháp Lâm khiêu khích Thiên Cơ Đường?

Vậy còn ra thể thống gì, vù vù, mấy chục đạo thân ảnh liền lao về hướng Trận Pháp Lâm ngoài Thiên Cơ Đường, đây mới chỉ là đợt đầu tiên, sau đó sẽ còn có càng nhiều đệ tử và cao tầng chạy tới.

Bên ngoài Trận Pháp Lâm, đông đảo tu giả vẫn còn đang nghị luận sôi nổi, thì trên không trung đã vù vù xuất hiện mấy chục đạo thân ảnh, không cần nói, tu giả phía dưới cũng biết, nhất định là người của Thiên Cơ Đường chạy tới.

Trên không có người hừ lạnh một tiếng: “Dám đến Trận Pháp Lâm Thiên Cơ Thành ta? Đó là muốn chết! Để cho tên Bạch Kiều Mặc này kiến thức trình độ chân chính của Thiên Cơ Đường ta.”

“Vâng!”

Vù vù, mười mấy đạo thân ảnh liền chìm vào trong Trận Pháp Lâm, không thấy tăm hơi.

Tu giả ở lại chỗ này đều nhìn ra, mười mấy người này đều là đệ tử Niết Bàn cảnh của Thiên Cơ Đường, bát phẩm trận pháp sư, nhiều bát phẩm trận pháp sư như vậy tiến về Hoàng Sa Cốc, Bạch Kiều Mặc có chống đỡ nổi không?

Đừng quên trong Hoàng Sa Cốc còn có không ít bát phẩm trận pháp sư đang bị vây, bọn họ cùng ở trong đó, nhất định sẽ đồng tâm hiệp lực cùng nhau phá trận.

Phía sau còn không ngừng có trận pháp sư Thiên Cơ Đường chạy tới, tu giả bên ngoài Trận Pháp Lâm kích động vạn phần.

Màn đại kịch này quá đặc sắc, không uổng công bọn họ chờ đợi lâu như vậy, chuyện này so với trận giao đấu luận bàn trước đó giữa Đoạn Ngôn Cơ và Chúc Văn Viễn còn thú vị hơn nhiều.

“Chư vị nói xem, Bạch Kiều Mặc có thể chống đỡ được bao lâu?”

“Ta cược một khắc đồng hồ.”

“Mới một khắc thôi sao? Cứ xem thường vị thiên tài trận pháp sư tuyệt đỉnh này như vậy à? Ta đánh cược hai khắc.”

“Ta cược nửa canh giờ.”

“Vậy ta cược một canh giờ.”

“Ta cược một ngày!”

Lời này vừa ra, xung quanh đều kinh ngạc, dám cược thật à, Bạch Kiều Mặc bản nhân có mặt ở hiện trường, liệu có dám buông lời cuồng ngôn như vậy không?