← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 785: Kiều Mặc đến rồi

22 min read 30.08.2026

 

Thắng bại không phải quyết định bởi bên nào hô to hơn, sự thật mãi mãi là thứ có sức thuyết phục nhất.

Bạch Kiều Mặc làm ngơ trước những lời gào thét của đệ tử Thiên Cơ Đường. Qua bước chân di chuyển của Chúc Văn Viễn bên trong trận, hắn dần nắm được tình hình đại trận do Đoạn Ngôn Cơ bố trí, nhìn ra được khuyết điểm trong tính cách của kẻ này.

Kẻ này một mực theo đuổi việc bố ra những trận pháp phẩm cấp cao hơn, lại dẫn đến trong trận tồn tại một vài tì vết, mà chính những tì vết ấy lại trở thành điểm chí mạng của đại trận này.

Hắn phát hiện, Chúc Văn Viễn cũng nhận ra sự tồn tại của những tì vết này, vậy thì việc phá trận mà ra cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Từ Chân Vũ nể mặt Thiên Cơ Đường, nói năng vẫn còn tương đối hàm súc.

Bạch Kiều Mặc thì khác, Thiên Cơ Đường có thù với hắn và Minh đệ.

Các trận pháp sư khác nhìn đệ tử Thiên Cơ Đường, lại nhìn Từ Chân Vũ và Bạch Kiều Mặc, rồi vừa xem hình ảnh trong thủy kính, vừa thấp giọng bàn luận.

Liệu có thật sự như lời Bạch Kiều Mặc nói, Chúc Văn Viễn sẽ nhanh chóng phá trận ra ngoài? Vậy thì Đoạn Ngôn Cơ phen này thật uổng công hao tâm tổn trí tính kế rồi.

Bọn họ sao có thể không nhìn ra mưu đồ của Đoạn Ngôn Cơ lần này.

Tên đệ tử đang gân cổ phản bác của Thiên Cơ Đường vẫn trợn đôi mắt đỏ au nhìn Bạch Kiều Mặc, muốn ép hắn thu hồi lời đã nói, thừa nhận mình đã trông gà hóa cuốc.

Nhưng mà đám tu giả vẫn luôn nhìn chằm chằm vào thủy kính, rất nhanh đã kinh hô lên: “Nhìn kìa, động tác của Chúc đại sư nhanh hơn rồi.”

“Ngoa, động tác nhanh quá, bát phẩm đại trận trước mặt Chúc đại sư chẳng khác gì bức tường dán giấy, đẩy một cái là đổ.”

Đây mới gọi là thế như chẻ tre, so với động tác giờ đây của Chúc đại sư, sự nhanh nhẹn trước đó của Đoạn Ngôn Cơ liền bị phụ trợ thành tốc độ rùa bò.

Lại có tu giả nhỏ giọng đếm số nhịp thở, khi đếm đến hai mươi nhịp thở, thân ảnh Chúc Văn Viễn đã biến mất khỏi hình ảnh trong thủy kính.

Sau đó mọi người liền thấy thân ảnh của hắn, không nhanh không chậm bước ra từ trong trận.

Lúc này cách lời Bạch Kiều Mặc quả quyết “Chúc đại sư rất nhanh sẽ phá trận ra ngoài”, bất quá mới trôi qua ba mươi tức thời gian.

Phán đoán của Bạch Kiều Mặc chuẩn xác không sai chút nào.

Sự thật có sức đả kích hơn bất kỳ lời nói nào.

Không thấy đám đệ tử Thiên Cơ Đường lúc trông thấy Chúc Văn Viễn thong dong từ trong trận bước ra, ai nấy đều như gặp quỷ hay sao.

Thực ra bọn họ chẳng hề để Chúc Văn Viễn vào trong mắt, không cho rằng hắn so với Đoạn Ngôn Cơ Đoạn sư huynh thì có khả năng giành phần thắng.

Dù Chúc Văn Viễn cũng có một vị cửu phẩm trận pháp đại sư làm sư phụ, nhưng Đoạn Ngôn Cơ sau lưng có cả Thiên Cơ Đường cơ mà.

Thiên Cơ Đường nội tình sâu dày đến đâu, Đoạn Ngôn Cơ do Thiên Cơ Đường bồi dưỡng ra, sao có thể thua Chúc Văn Viễn, kẻ ngoài sư phụ ra chẳng có chỗ nào để nương tựa?

Chúc Văn Viễn có thể đọc được tâm đắc kinh nghiệm trận pháp do các đời cửu phẩm trận pháp đại sư của Thiên Cơ Đường để lại không?

Chúc Văn Viễn có thể sở hữu những trận đồ cổ thượng cổ đã thất truyền không?

Chúc Văn Viễn có thể xem được trận đồ tàn trận thượng cổ Thiên Cơ Đường đã sưu tầm hàng ngàn hàng vạn năm qua không?

Xét về những tài nguyên tu luyện này, Chúc Văn Viễn căn bản không thể đánh đồng với Đoạn Ngôn Cơ.

Cho nên, hắn sao có cơ hội thắng được Đoạn Ngôn Cơ Đoạn sư huynh?

Thế nhưng hiện thực đã tát thẳng vào mặt đệ tử Thiên Cơ Đường một cái vang dội, người ta Chúc Văn Viễn ỷ vào thực lực bản thân mà thắng Đoạn Ngôn Cơ.

Dù Đoạn Ngôn Cơ và đệ tử Thiên Cơ Đường có thêm bao nhiêu mưu đồ với ngăn cản, trước mặt thực lực tuyệt đối cũng không có đất dụng võ.

Chúc Văn Viễn vừa ra ngoài, đã có không ít trận pháp sư vây lại, muốn nghe thử tâm đắc trong quá trình phá trận của Chúc Văn Viễn.

Còn có trận pháp sư nói cho Chúc Văn Viễn biết tình trạng giờ đây của Đoạn Ngôn Cơ.

Chúc Văn Viễn cũng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía thủy kính phía trên, hắn không ngờ Đoạn Ngôn Cơ tới tận bây giờ còn đang giày vò trong trận của hắn.

Đợi đến khi thấy rõ tình hình trong hình ảnh, Chúc Văn Viễn liền biết Đoạn Ngôn Cơ sai ở chỗ nào.

Chúc Văn Viễn nói: “Đoạn đại sư lòng cầu thắng quá mức thiết tha, nếu như chịu trầm tâm xuống tìm tòi toàn bộ trận pháp, tin rằng thời gian phá trận mà ra sẽ không quá dài, bất quá giờ nghĩ lại có lẽ cũng không cần bao lâu nữa là có thể ra được rồi.”

Chúc Văn Viễn giải thích: “Ta khi xông vào Liên Hoàn Sáo Trận của Từ đại sư, trong lòng có điều lĩnh ngộ, liền dung nhập những lĩnh ngộ ấy vào trong trận, thực ra những ý tưởng này vẫn còn chưa đủ thành thục, còn giữ lại không ít điểm chưa hoàn thiện.

Tuy nói là rút một sợi tóc động toàn thân, khiến cho đại trận giờ đây đã thay đổi đến mức mặt mũi khác xưa rồi, nhưng đại trận cũng không chống đỡ được bao lâu, Chúc mỗ vẫn cần tiếp tục cố gắng, hoàn thiện những ý tưởng này.”

Các trận pháp sư khác nhìn vẻ mặt đầy nghiêm túc của Chúc Văn Viễn, lại ngẩng đầu nhìn Đoạn Ngôn Cơ có chút lóng ngóng tay chân.

Thế này mà còn chưa hoàn thiện? Chẳng lẽ Chúc Văn Viễn muốn nhốt chết Đoạn Ngôn Cơ trong trận hay sao?

Với trận pháp chưa đủ thành thục thế này, đã khiến Đoạn Ngôn Cơ mệt đến sứt đầu mẻ trán.

Trình độ cao thấp này, thật sự là quá mức rõ ràng.

Vì lời của Chúc Văn Viễn, Bạch Kiều Mặc và Từ Chân Vũ nhìn nhau, đều cười.

Trùng hợp thay, bọn họ cũng có cùng ý nghĩ với Chúc Văn Viễn, ắt hẳn Đoạn Ngôn Cơ rất nhanh sẽ thấy được đường ra.

Quả nhiên, chẳng qua bao lâu, bị mấy lần biến hóa của trận pháp làm cho suýt nữa mặt xám mày tro, Đoạn Ngôn Cơ bỗng nhiên chỗ tuyệt lộ nhìn thấy sinh cơ.

Nắm bắt được sinh cơ này, hắn nhanh chóng phá trận, lập tức như chẻ tre, đại trận rất nhanh liền sụp đổ.

Đoạn Ngôn Cơ biết mình trong trận đã lãng phí không ít thời gian, lòng cầu thắng thiết tha, vội vàng xông ra, trong lòng cầu nguyện Chúc Văn Viễn còn đang bị vây trong trận của hắn, hắn vẫn là người thắng.

Thế là mọi người liền thấy thân ảnh từ trong trận phóng ra, dung mạo hơi có phần chật vật của Đoạn Ngôn Cơ.

Đệ tử Thiên Cơ Đường hung hăng trợn mắt nhìn Chúc Văn Viễn, bởi vì hết thảy đều bị Chúc Văn Viễn nói trúng rồi, đáng tiếc bọn họ cũng chẳng lấy làm vui vẻ gì, rơi vào trong mắt người khác, trái lại có vẻ hết thảy đều nằm trong tầm khống chế của Chúc Văn Viễn.

“Đoạn sư huynh.”

Bọn họ gọi Đoạn sư huynh, nhưng Đoạn Ngôn Cơ lại không rảnh bận tâm đến đám sư đệ sư muội này, hắn vội nhìn về phía đại trận đối diện, vừa nhìn sắc mặt liền biến.

Bởi vì Chúc Văn Viễn cũng chẳng biết đã ra từ khi nào, đang bị các trận pháp sư khác vây quanh.

Đám trận pháp sư này lúc này cũng đồng loạt nhìn về phía hắn.

Đoạn Ngôn Cơ thất thanh kêu lên: “Ngươi ra từ khi nào?”

Dù có là cùng ra, vậy cũng có thể rơi vào cục diện bất phân thắng bại, mặc dù cách nói này là đang níu kéo chút thể diện cho hắn.

Đám đệ tử Thiên Cơ Đường vây lại há miệng, nhưng lại không biết nên nói thế nào, lẽ nào phải để bọn họ nói cho Đoạn sư huynh biết, kẻ họ Chúc kia ra trước mấy bước, đã thắng Đoạn sư huynh của bọn họ rồi sao?

Đoạn sư huynh mất mặt, bọn họ cũng mất mặt.

Các trận pháp sư và tu giả khác bận tâm thể diện Thiên Cơ Đường, cũng chẳng nỡ lòng nói kết quả này cho hắn.

Thực ra lúc này Đoạn Ngôn Cơ cũng có cái vẻ tự dối lòng mình rồi, cục diện thế này chẳng phải đã quá rõ ràng sao.

Từ Chân Vũ nhìn hết thảy những điều này, thở dài một tiếng, đệ tử Thiên Cơ Đường từ khi nào lại so đo thắng bại như vậy, trái lại quên mất thứ trọng yếu nhất rồi?

Ngay cả thua cũng chẳng dám thừa nhận, đệ tử Thiên Cơ Đường như vậy khiến hắn rất thất vọng.

Đúng vào lúc mọi người xung quanh đều không lên tiếng, có một giọng nói cất lên: “Chúc đại sư ra trước Đoạn đại sư một bước.”

Đoạn Ngôn Cơ kêu lên: “Không thể nào! Ai? Là ai nói đấy?”

Lên tiếng nói ra kết cục này chính là Từ Chân Vũ, cái kết quả mà đệ tử Thiên Cơ Đường khác không dám thừa nhận, vậy để hắn, cũng là đệ tử Thiên Cơ Đường, nói ra đi.

Từ Chân Vũ tiến lên một bước, đem ánh mắt mọi người trong Hoàng Sa Cốc đều hút về phía mình, hắn nói: “Là ta nói, thua chính là thua, không có gì là không thể nói, chỉ có thừa nhận chỗ chưa đủ của mình, mới có thể trên con đường trận pháp tiến thêm một bước.

Giao đấu chỉ là để giao lưu, giao lưu vì cùng nhau tiến bộ, chẳng phải vì nhất thời được mất thắng bại, vậy sẽ đánh mất ý nghĩa của việc giao lưu giao đấu.”

Thế nhưng lúc này Đoạn Ngôn Cơ sao nghe lọt tai lời khuyên bảo, chỉ cảm thấy vô cùng phẫn nộ: “Ngươi lại là ai? Đoạn mỗ tự có sư phụ giáo huấn, ngươi là từ đâu chui ra vậy.”

Điều này chẳng khác nào nói cỡ tiểu nhân vật như hắn, cũng xứng chỉ điểm hắn Đoạn Ngôn Cơ, đường đường là đệ tử Thiên Cơ Đường sao?

Các đệ tử Thiên Cơ Đường khác cũng bảo vệ Đoạn sư huynh của bọn họ, phụ họa theo: “Chính là thế, ngươi lại là ai? Cớ ngươi mà cũng xứng?”

Từ Chân Vũ khẽ cười một tiếng: “Ta không xứng ư? Đoạn Ngôn Cơ, ngươi đến đây xem, xem ta là xứng hay không xứng?”

Những người vây xem khác chỉ cảm thấy tình cảnh trước mắt hết sức bất ổn, thế nhưng Chúc Văn Viễn lại vì người này mà toát mồ hôi lạnh.

Từ đại sư đây là muốn thẳng thắn thân phận của mình rồi sao? Nhưng mà cái Thiên Cơ Đường ấy thực sự chẳng phải nơi tốt lành gì.

Từ Chân Vũ gỡ xuống miếng ngọc bội đeo trên người, thế là mọi ngụy trang về dung mạo trên thân thể đều tiêu trừ, lộ ra khuôn mặt vốn có của hắn.

Trong đám đông lập tức vang lên mấy tiếng kinh hô, dù sao cũng chỉ mới mất tích gần trăm năm, thời gian này nói dài cũng không dài lắm, đủ để không ít tu giả vẫn còn nhớ rõ Từ Chân Vũ bản nhân trông như thế nào.

Đoạn Ngôn Cơ lại càng mang vẻ mặt như gặp quỷ, trừng mắt nhìn gương mặt ấy của Từ Chân Vũ, hắn lùi lại mấy bước, thất thanh kêu lên: “Từ… Từ sư huynh.”

Còn có các đệ tử Thiên Cơ Đường khác cũng thất thanh kêu lên: “Từ… Từ Chân Vũ… Từ sư huynh.”

Các trận pháp sư và tu giả khác nhận ra người này cũng kêu lên: “Là Từ Chân Vũ, là Từ Chân Vũ Từ đại sư.”

“Vậy mà thực sự là Từ đại sư sao?” Có tu giả chưa từng gặp Từ Chân Vũ bản nhân kinh ngạc nói, “Không phải nói Từ đại sư mất tích rồi sao? Sao lại hiện thân ở Trận Pháp Lâm, mà không phải trước tiên là quay về Thiên Cơ Đường?”

Từ phản ứng của đám đệ tử Thiên Cơ Đường kia mà xem, căn bản là không hề biết sự thật Từ Chân Vũ đã trở về.

Còn có người nói: “Thì ra lại là Từ Chân Vũ đại sư, khó trách vừa rồi bọn họ có thể liếc mắt nhìn thấu tình hình Chúc đại sư và Đoạn đại sư phá trận.”

Đây là đem kết luận Bạch Kiều Mặc nói ra cũng quy kết lên người Từ Chân Vũ rồi, khẳng định là được Từ đại sư chỉ điểm, bởi vì hắn là Từ Chân Vũ, có chút nhãn lực ấy cũng chẳng có gì lạ.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Từ Chân Vũ từng bước đi về phía Đoạn Ngôn Cơ.

Tất cả ánh mắt đều tập trung lên người Đoạn Ngôn Cơ và Từ Chân Vũ, Bạch Kiều Mặc cùng Phong Minh còn có hai huynh đệ Trần gia liền lặng lẽ rút lui.

Rút lui làm gì? Đương nhiên là muốn gây chuyện rồi.

Từ Chân Vũ đối với Thiên Cơ Đường vẫn rất có tình cảm, dù sao hắn cũng là đệ tử do Thiên Cơ Đường bồi dưỡng ra, trước mắt đối với những biểu hiện của đệ tử Thiên Cơ Đường, đại khái là hận sắt không thành thép đi.

Cho nên chuyện làm việc xấu này sẽ không dẫn theo Từ Chân Vũ cùng đi, đương nhiên, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng biết, Từ Chân Vũ sẽ không ngăn cản.

Từ Chân Vũ nhìn Đoạn Ngôn Cơ, nói: “Đoạn sư đệ, nhiều năm không gặp, Đoạn sư đệ vẫn vậy.”

Đoạn Ngôn Cơ ban đầu không dám tin vào sự xuất hiện của Từ Chân Vũ, hắn sao có thể lại xuất hiện được nữa, hơn nữa trạng thái còn có vẻ rất không tồi.

Hắn là làm sao được cứu thế? Ai đã cứu hắn ra? Gã căn bản không tin Từ Chân Vũ là dựa vào chính mình đi ra.

Nhìn ánh mắt ôn hòa của Từ Chân Vũ, Đoạn Ngôn Cơ lại lửa giận bùng lên, vẫn là như vậy, Từ Chân Vũ dựa vào cái gì mà coi thường gã như thế?

Chúc Văn Viễn lúc này đi tới gần, cung kính hướng Từ Chân Vũ thi lễ: “Từ đại sư, được gặp lại ngươi ta rất cao hứng, hy vọng có cơ hội cùng Từ đại sư luận bàn giao lưu một phen.”

Từ Chân Vũ hướng Chúc Văn Viễn gật đầu: “Được, Chúc đại sư, Từ mỗ cũng rất sẵn lòng.”

Đoạn Ngôn Cơ nghiến răng, rất muốn nói gì đó, thế nhưng ngay lúc này trong Hoàng Sa Cốc đột nhiên cát vàng đầy trời, hơn nữa phía trước không còn nhìn rõ đường ra.

Có người kinh hô: “Đây là chuyện gì vậy?”

Lúc này một giọng nói đột nhiên từ trên không vang lên: “Trận pháp thuật của Thiên Cơ Đường rất lợi hại sao? Vậy thì mời đệ tử Thiên Cơ Đường thử xem, có thể từ trong đại trận do Bạch Kiều Mặc ta bố trí mà đi ra ngoài không.”

“Cái gì? Bạch Kiều Mặc?”

“Bạch Kiều Mặc vậy mà thực sự đến rồi? Còn lặng lẽ không một tiếng động bố trí xong đại trận?”

Đám đông lập tức xao động hẳn lên.