← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 777: Hoa Sát

20 min read 30.08.2026

 

Đám người Phong Minh còn chưa kịp hiểu ra ngô khoai ra sao, mấy vị tu sĩ kia đã thấy có người xuất hiện, liền cuống quýt gào to: “Mấy vị đạo hữu mau tay giúp một tay, lũ khỉ này phiền phức quá chừng!”

Trần Nghiễn Thanh còn đang đắn đo xem có nên ra tay hay không, Phong Minh đã bước lên một bước, làm ra vẻ đứng xem kịch hay mà đáp lại: “Thế thì không được rồi. Giúp các ngươi rồi chúng ta cũng bị lũ khỉ đó bám riết thì làm sao?”

Đám tu sĩ ngẩn ngơ, không ngờ lại gặp phải kẻ chẳng chút nể mặt mũi nào như vậy. Có kẻ tức tối chửi: “Kêu la cái gì! Hay là dẫn cả đàn khỉ qua bên kia luôn đi, xem xem tụi nó tính làm sao!”

“Phải đó, cứ làm thế đi!”

Mấy kẻ đang cắm đầu cắm cổ chạy liền quay ngoắt lại, căm hận hướng thẳng về phía đám người Phong Minh mà lao tới.

Phong Minh thấy vậy bèn bảo: “Quả nhiên không ra tay giúp là đúng đắn. Mấy gã này vốn chẳng phải thứ tốt lành gì. Bạch đại ca, chúng ta nên đi đường nào?”

Bạch Kiều Mặc chỉ tay về phía khu rừng sau một ngọn đồi: “Đàn khỉ chắc hẳn từ nơi đó kéo ra. Phải chăng đám tu sĩ này đã lấy cắp thứ gì trong hang ổ của chúng, phạm vào điều kiêng kỵ của chúng rồi?”

Phong Minh gật gù: “Chắc chắn là vậy rồi.”

Bạch Kiều Mặc nói tiếp: “Chúng ta đi theo hướng ngược lại đi, kẻo đàn khỉ kia lại coi chúng ta là đồng phạm.”

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Hai anh em nhà họ Trần cũng chẳng dại gì trêu vào đàn khỉ kia. Nhìn khí thế từ đám khỉ toát ra chẳng hề yếu chút nào, mà cái nơi này cũng quái dị vô cùng.

Đám tu sĩ còn chưa kịp áp sát, đám người Phong Minh đã rút lui biệt tăm. Mấy gã kia không phục, cay đắng đuổi theo phía sau.

Nhưng vừa vượt qua một ngọn đồi, bóng dáng mấy người Phong Minh đã biến mất không một dấu vết.

Đám tu sĩ trèo lên đỉnh đồi, nhìn quanh chẳng thấy bóng người đâu, tức đến mức gào la thảm thiết. Nhưng tiếng gầm hú của đàn khỉ đằng sau đã cận kề, chúng chỉ đành nghiến răng ken kẹt mà tiếp tục tháo chạy.

Đợi khi đám tu sĩ cùng đàn khỉ trôi qua hẳn, bóng dáng bọn Phong Minh mới thong dong hiện ra. Hóa ra lúc nãy họ đã dùng thuật ẩn hình.

Nhìn theo bóng lưng đám người kia, Bạch Kiều Mặc lộ vẻ đăm chiêu.

Phong Minh hỏi: “Bạch đại ca nhìn ra điều gì rồi sao?”

Bạch Kiều Mặc chỉ vào đàn khỉ phía xa: “Trong đó có mấy con khỉ không phải khỉ thật, mà là khỉ khôi lỗi.”

Hai anh em nhà họ Trần kinh ngạc: “Lại còn có khôi lỗi trà trộn vào nữa ư? Đàn khỉ đó không nhận ra sao?”

Bạch Kiều Mặc lắc đầu.

Phong Minh tò mò: “Thế đây là trận pháp gì?”

Bạch Kiều Mặc đáp: “Ta có vài suy đoán, nhưng cần thêm chút manh mối để chứng thực.”

Phong Minh gật gù: “Có liên quan đến đám khôi lỗi đó?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Kẻ bày ra liên hoàn sáo trận này quả là một kỳ tài, không biết rốt cuộc là kiệt tác của trận pháp sư nào.”

Mấy người tiếp tục giấu kín thân hình, di chuyển trong vùng đồi núi này, dĩ nhiên là do Bạch Kiều Mặc dẫn đường. Trải qua tình cảnh vừa rồi, hai anh em nhà họ Trần đâu dám tự ý đi lung tung, chỉ sợ lỡ chân chạm phải cơ quan gì.

Đây chẳng phải do họ quá nhát gan, bởi không lâu sau, họ lại chứng kiến một cảnh tượng tương tự.

Lại có vài tu sĩ chạy trối chết từ trong rừng ra. Lần này đuổi theo sau lưng họ không còn là khỉ nữa, mà là một đàn viên hầu, làm hai anh em nhà họ Trần nhìn đến trợn tròn mắt.

Lần tới không biết còn xuất hiện trò hay gì nữa đây?

Lần này Bạch Kiều Mặc nhìn càng thêm chính xác: “Con vượn đi đầu chính là khôi lỗi vượn.”

Phong Minh kinh ngạc: “Rốt cuộc đây là trận pháp gì vậy?”

Lần này Bạch Kiều Mặc mới nói ra suy đoán của mình: “Nếu ta đoán không lầm, trận pháp này chính là Hỗn Thiên Tinh Túc Trận. Tổng cộng có ba mươi sáu tinh túc, được bày ra theo thế âm dương thực hư. Có điều trận pháp sư này đã dùng khôi lỗi và vật thật để thay thế cho các vì tinh túc.”

Đừng nói là hai anh em nhà họ Trần, ngay cả Phong Minh nghe xong cũng như lạc vào sương mù. Cậu đành bảo: “Bạch đại ca chỉ cần nói làm sao để phá trận đi ra là được rồi.”

Trần Nghiễn Thanh nghe vậy không nén nổi bật cười thành tiếng.

Bạch Kiều Mặc cũng mỉm cười: “Được rồi. Đã là Hỗn Thiên Tinh Túc Trận thì tìm ra lối thoát cũng chẳng quá phức tạp. Cái khó của trận này chẳng qua là hư hư thực thực, nhìn thấu được điểm này thì phá giải vô cùng dễ dàng.”

Trần Nghiễn Thanh thầm nghĩ, đó là đối với đại tài trận pháp tuyệt đỉnh như Bạch Kiều Mặc mà thôi. Thử đổi lại là người khác xem, nghĩ nát óc cũng chẳng ra, không thấy đám gã kia đang bị đàn khỉ cùng đàn vượn rượt đuổi trối chết đó sao?

Trần Nghiễn Nam thắc mắc: “Thế đàn khỉ đuổi theo đám tu sĩ đó làm gì?”

Bạch Kiều Mặc giải thích: “Chắc là muốn bắt họ tạm thời thế vào vị trí tinh túc, cung cấp năng lượng dồi dào cho đại trận.”

Nghe đến đây, cả ba người Phong Minh đều nhe răng cười vô lại, chẳng chút xót thương cho số phận của đám người kia.

Ngay cả kẻ vừa được họ cứu ra khỏi sát trận cũng hùa theo cười hì hì ngơ ngác, nhưng ánh mắt vẫn đờ đẫn ngu ngơ, chẳng biết đang vui vì cái gì.

Chẳng mấy lúc, họ lại bắt gặp màn rượt đuổi thứ ba. Lần này đuổi theo sau lưng đám tu sĩ là một đàn vượn lông trắng, hoàn toàn khác biệt với hai đàn trước.

Sau khi quan sát kỹ đàn vượn lông trắng này, Bạch Kiều Mặc lại dẫn mọi người quay ngược trở lại tìm đàn khỉ đầu tiên.

Đàn khỉ này hiện đang khiêng hai tu sĩ bị trói chặt như gánh củi đi về ngõ cũ, vừa đi vừa chí chí choé choé hân hoan. Còn đám đồng bọn khác thì đã biến mất tăm mất tích.

Hai tu sĩ bị trói kia thì miệng liên tục chửi rủa om sòm.

Lắng nghe một hồi, bọn Phong Minh mới hiểu ra. Hóa ra hai kẻ này bị đồng bọn đâm sau lưng, dùng kế gài bẫy làm gián đoạn bước chân, thừa lúc chúng bị đàn khỉ vây hãm thì đồng bọn đã vọt mất hút.

Mấy người lẳng lặng bám theo sau đàn khỉ, tiến vào sâu trong rừng rậm. Nơi đây mọc vô số cây linh quả, ước chừng đó chính là lương thực của lũ khỉ.

Đàn khỉ vừa về tới nơi, trong hốc cây đã có những con khỉ khác lao ra hò reo chào đón. Đóm người Bạch Kiều Mặc vẫn giữ nguyên trạng thái ẩn hình.

Cho đến khi một con khỉ bước ra, Bạch Kiều Mặc mới chỉ tay bảo: “Con khôi lỗi đó chính là điểm mấu chốt. Khống chế được nó, chúng ta có thể rời khỏi trận pháp này.”

Con khôi lỗi này được chế tác quá mức sống động. Nếu không nhờ Bạch Kiều Mặc chỉ ra rồi chú ý quan sát kỹ, hai anh em nhà họ Trần đời nào phát hiện ra điểm khác biệt giữa nó và lũ khỉ thường.

Xem kìa, con khôi lỗi kia cũng nhảy múa hò reo theo đàn khỉ, hệt như vừa đánh thắng trận trở về.

Thừa lúc con khôi lỗi đó tách đàn đi lẻ, mấy người lập tức vung tay ra đòn. Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc đồng thời dùng hồn lực áp chế khu trung khu khống chế của khôi lỗi, trong chớp mắt con khỉ khôi lỗi đã ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ, không thể di chuyển.

Trần Nghiễn Nam hiếu kỳ bước tới sờ sờ: “Quả nhiên là khôi lỗi thật này, bất ngờ quá đi.”

Trần Nghiễn Thanh nhắc nhở: “Đừng nghịch nữa, mau rời khỏi đây là chuyện chính.”

Chẳng biết Bạch Kiều Mặc kích hoạt cơ quan gì, một luồng sức mạnh lập tức đẩy bật mấy người ra ngoài. Tiếng chí chí choé choé của đàn khỉ bị bỏ lại đằng sau, cảnh sắc trước mắt họ lại một lần nữa biến ảo.

Mới giây trước còn là cảnh rừng núi tràn đầy sức sống, chớp mắt một cái họ đã rơi vào một không gian vắng lặng, lạnh lẽo vô cùng.

Trước mắt họ là một dải hoang mạc hoang vu, trên cao treo lơ lửng một vầng trăng khuyết cô độc, xung quanh không một tiếng động, khác biệt hoàn toàn với không khí náo nhiệt ở bí cảnh vừa rồi.

Trần Nghiễn Nam xoa xoa hai cánh tay, rùng mình nói: “Nơi này nhiệt độ thấp quá rồi đó.”

Không chỉ Trần Nghiễn Nam cảm thấy vậy, mà ngay cả Phong Minh cũng có chung cảm giác.

Được Trần Nghiễn Nam nhắc nhở, Phong Minh lập tức bừng tỉnh: “Đây là rơi vào ảo cảnh rồi sao? Thấy lạnh là do ảo giác đúng không?”

Phong Minh quả thực cảm thấy lạnh buốt, nhưng điều này hoàn toàn bất hợp lý, bởi trong cơ thể cậu vốn sở hữu một đoá Tinh Viêm Hỏa cơ mà. Có Tinh Viêm Hỏa hộ thể, làm sao cậu lại thấy người ngày càng lạnh đi được?

Trần Nghiễn Thanh cũng nhận ra điểm bất thường, ngoái đầu nhìn vị tu sĩ vô danh đang được Phong Minh dắt đi.

Tên này hoàn toàn ngô nghê, chỉ biết tuân theo bản năng bước đi, chẳng hề có biểu hiện cảm nhận được nóng lạnh gì cả.

Trần Nghiễn Thanh gật đầu: “Xem ra đúng là ảo giác rồi.”

Ảo cảnh khiến họ tưởng rằng mình đang lạnh, thế là cơ thể tự động cảm nhận cái lạnh ngày càng thấu xương.

Bạch Kiều Mặc lên tiếng: “Đã là ảo cảnh thì tất có cách giải. Cứ đi tiếp xem sao.”

Mấy người rảo bước trên dải mạc địa hoang vu, cảm giác cô độc hắt hiu bị phóng đại lên gấp bội. Nếu chỉ có một mình bước đi ở nơi này, e rằng tâm trí khó mà chịu đựng nổi.

Muời mấy phút sau, họ nhìn thấy một nhóm người đang túm tụm lại ôm nhau lấy hơi ấm, người nào người nấy run cầm cập, miệng không ngừng kêu gào sao lại lạnh thế này.

Nhìn bộ dạng của họ, rõ ràng là bị đóng băng không hề nhẹ, môi đã tím ngắt. Nếu không thoát ra được, đám người này e là sẽ bị chết cóng trong ảo cảnh mất.

Đám người Phong Minh không thèm bận tâm, thản nhiên bước qua. Nhóm tu sĩ đang ôm nhau kia dường như cũng chẳng nhìn thấy nhóm Phong Minh, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới băng giá của riêng mình.

Trận pháp này dường như vĩnh viễn dừng lại ở đêm trăng cô tịch lạnh lẽo, vầng trăng khuyết trên bầu trời chưa từng di chuyển hay đổi thay.

Phong Minh cứ ngỡ sơ hở nằm ở vầng trăng khuyết kia, nào ngờ mười mấy phút sau, Bạch Kiều Mặc đã tìm ra điểm mấu chốt, đưa cả nhóm thoát khỏi ảo cảnh.

Hai anh em nhà họ Trần như được sống lại lần nữa. Rõ ràng biết cảm giác trên người là ảo giác, vậy mà cả hai vẫn run rẩy vì lạnh. Lúc này, hai anh em vô cùng ghen tị với gã vô danh kia, bởi gã chẳng hề có cảm giác gì.

Cứ như thế, họ đi theo Bạch Kiều Mặc vượt qua hết trận pháp này đến trận pháp khác, cuối cùng cũng tới được trận pháp cuối cùng trong liên hoàn sáo trận – tức trận pháp thứ chín. Trần Nghiễn Nam thở phào thốt lên thật chẳng dễ dàng gì.

Trên suốt quãng đường, họ bắt gặp không ít tu sĩ cũng như trận pháp sư bị mắc kẹt trong sáo trận mà không tìm thấy lối ra.

Cái Trận Pháp Lâm này quả nhiên không dễ càn quét chút nào. Trải qua lần này, hai anh em nhà họ Trần cạch mặt, chẳng còn chút tò mò nào muốn vào đây thám hiểm nữa.

Vừa bước vào trận pháp cuối cùng, nhìn rõ cảnh sắc trước mắt, Phong Minh và hai anh em nhà họ Trần đều trợn tròn mắt.

Cảnh trí nơi đây đẹp đến mức quá đáng! Giữa không trung, vô số cánh hoa đào bay múa dâng trào, cả một thế giới chìm trong sắc hoa đào thơ mộng.

Tuy nhiên, chính vì cảnh sắc quá đỗi kiều diễm này mà bọn họ lại càng sinh lòng cảnh giác.

Bạch Kiều Mặc lại càng nhíu chặt lông mày, ánh mắt lộ rõ vẻ đề phòng cao độ đối với trận pháp này.

“Bạch đại ca, đây là trận pháp gì vậy? Hình như có điểm cổ quái.”

Hai anh em nhà họ Trần cũng gật đầu liên tục. Gã vô danh kia thì theo bản năng nấp sau lưng Phong Minh, có lẽ cũng cảm nhận được sát khí ẩn giấu đằng sau khung cảnh tuyệt mỹ này.

Bạch Kiều Mặc nói: “Trận pháp cuối cùng của sáo trận này e là đã bị ai đó ra tay động vào, biến thành một sát trận mang đầy sát khí, đi ngược lại tôn chỉ ban đầu của người bố trận.”

Kẻ bày ra chuỗi liên hoàn trận này, trong mắt Bạch Kiều Mặc, chủ yếu là để phô diễn kỹ nghệ chứ không phải để gặt hái tính mạng người khác.

Thế nhưng, trận pháp cuối cùng trước mắt này lại thuần túy là để giết người!

Đây đâu phải là Đào Hoa Trận, rõ ràng là Đào Hoa Sát!