Chương 736: Sinh Cơ Quả
Thực ra đối với các luyện dược sư khác mà nói, Ngọc Hoa Đan là một vị đan dược tương đối khó luyện chế, hoặc có thể nói là đan dược liên quan đến phương diện hồn hải thì độ khó luyện chế đều rất lớn.
Nhưng đó là đối với người khác, chứ đối với một Phong Minh có một cây Dưỡng Hồn Mộc cắm rễ ngay trong hồn hải mà nói thì độ khó luyện chế loại đan dược này cũng chẳng lớn lắm.
Cho nên lúc đó thực sự không mấy chú ý, sau khi luyện ra Ngọc Hoa Đan trung phẩm liền đưa tới bên phía trung tâm giao dịch.
Phong Minh sau khi chuyên tâm luyện đan thì rất nhanh đã luyện ra Ngọc Hoa Đan thượng phẩm, sau khi điều động năng lượng của Dưỡng Hồn Mộc cùng với sinh mệnh bản nguyên, Ngọc Hoa Đan cực phẩm cũng chẳng tốn quá nhiều công sức liền ra lò.
Ngọc Hoa Đan có cái tên này là vì ngoại tướng của đan dược quá mức đẹp đẽ, nhìn lên giống như bên trong chứa đựng vô số quang hoa vậy, lại ôn nhuận như ngọc, bởi vậy mà đắc danh.
Mà Ngọc Hoa Đan cực phẩm thì lại càng là hoa mắt đến cực điểm, khiến người ta nhìn vào liền không dời nổi mắt, muốn đem viên đan dược này trân tàng cất giữ đi.
“Đây chính là Ngọc Hoa Đan cực phẩm sao, có điều ta vẫn chưa nghĩ kỹ xem có nên bán viên đan dược này hay không.”
Hai ngày nay Phong Minh chuyên tâm luyện đan, Bạch Kiều Mặc cũng không ra ngoài dạo chơi, thành ra cũng không biết hiện tại tình thế trong Tinh Lan thành ra sao.
Bạch Kiều Mặc nói: “Chẳng bằng trước tiên ra ngoài xem tình hình thế nào.”
“Được thôi, vậy ta thu dọn đan lô một chút rồi chúng ta đi ra ngoài.”
Khử sạch mùi vị còn sót lại sau khi luyện dược, hai người bước ra khỏi khách sạn, không đi thẳng đến trung tâm giao dịch mà tìm một tửu lâu vừa ăn vừa nghe ngóng chuyện bát quái của người khác.
Hiện tại trong Tinh Lan thành chắc chắn đều đang bàn tán xôn xao về tình huống Khâu tiền bối bỏ trọng kim hướng về thần bí luyện dược sư cầu đan.
Hai người tiến vào tửu lâu, quả nhiên khách khứa bên trong đều đang rất hứng thú nghị luận chuyện này. Bởi vì cho mãi đến tận bây giờ vẫn không thấy một chút động tĩnh nào của vị thần bí luyện dược sư kia cả.
“Các ngươi nói xem, người có thực sự ở trong Tinh Lan thành của chúng ta không? Không lẽ lại không may mắn, đã rời khỏi Tinh Lan đại lục của chúng ta mà đi tới các đại lục khác rồi chứ.”
“Đương nhiên cũng có khả năng vị thần bí luyện dược sư này căn bản là không lấy ra được đan dược mà Khâu tiền bối cần, vì tránh mất mặt nên dứt khoát không lộ diện luôn. Bằng không một cơ hội tốt để đánh vang danh tiếng như vậy, lại còn có thể đạt được một phần nhân tình của đại năng Tạo Hóa cảnh, bất luận là ai cũng đều không muốn bỏ lỡ đâu.”
Phong Minh chống cằm trợn trắng mắt: “Chẳng qua chỉ là nhân tình của đại năng Tạo Hóa cảnh sơ kỳ thôi mà, nói nghe như trân quý lắm không bằng. Được rồi, ta cũng chẳng phải không tôn trọng vị Khâu tiền bối này, chỉ là không thích ngữ khí của mấy cái gã kia thôi.”
Cứ như thể chỉ cần đại năng Tạo Hóa cảnh ra tay là hắn liền phải không thể chờ đợi được nữa mà vồ vập lao tới vậy.
Địa vị của bát phẩm cao cấp luyện dược sư cũng rất cao đấy nhé, đợi đến khi luyện dược thuật của hắn tiến thêm một bước nữa thì ngay cả đối với đại năng Tạo Hóa cảnh sơ kỳ cũng là có tư cách ngồi ngang hàng rồi.
“Vị Khâu tiền bối này hiện tại người đang ở ngay trong Tinh Lan thành sao?”
“Chắc là vậy.” Bạch Kiều Mặc không xác định đáp.
Lúc này, trong tửu lâu lại có một người chạy xồng xộc vào, lớn tiếng nói: “Các vị, lại có thêm một vị luyện dược sư mang theo Ngọc Hoa Đan trung phẩm xuất hiện rồi.”
“Lại tới nữa sao? Ngày hôm qua chẳng phải cũng đã đi ra một vị, nhưng đã chứng minh được không phải là vị thần bí luyện dược sư mà Khâu tiền bối muốn tìm đó sao.”
“Đúng vậy, Khâu tiền bối đâu phải là không cầu được Ngọc Hoa Đan, nhưng cho đến thời điểm hiện tại, chỉ có Ngọc Hoa Đan do vị thần bí luyện dược sư kia bán ra mới có thể khởi đến tác dụng không nhỏ đối với Khâu cô nương.”
“Còn đợi cái gì nữa, mau chóng qua đó xem xem đi, biết đâu vị luyện dược sư này chính là bản thân vị thần bí luyện dược sư kia thì sao.”
“Đi, mau chóng đi thôi.”
Nghe bọn họ nói vậy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không tiếp tục nán lại nữa, lập tức đóng gói số rượu thức ăn vừa mới mang lên, rồi cũng đi theo những tu giả kia rời khỏi.
Phong Minh nói: “Mấy cái gã đó, sớm không ra muộn không ra, đúng lúc này lại chạy ra ké hào quang của ta rồi.”
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Hào quang của Minh đệ đâu có dễ ké như vậy, những người này đều sẽ bị lộ nguyên hình thôi.”
Phong Minh lập tức đắc ý: “Đó là đương nhiên, cũng không nhìn xem là ai, ta đây chính là luyện dược đại sư thiên tài tuyệt đỉnh cơ mà.”
Vốn dĩ không định tới trung tâm giao dịch, không ngờ đi theo những người kia rốt cuộc lại tới trung tâm giao dịch. Nghe bọn họ bàn tán, hóa ra Khâu tiền bối đang nán lại bên phía trung tâm giao dịch để chờ đợi.
Chuyện này khiến Phong Minh có chút ngạc nhiên, xem ra vị đại năng Tạo Hóa cảnh này quả thực đang rất nóng lòng cầu đan, đối với tôn nữ của hắn cũng thực sự vô cùng ái hộ, đại năng Tạo Hóa cảnh lại tự mình chạy tới chứ không để người khác thay thế.
Người ở trung tâm giao dịch càng lúc càng đông, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cần phải bay lên giữa không trung mới có thể nhìn rõ tình hình phía trước.
“Vị nào là luyện dược sư vậy? Khâu tiền bối đã tới chưa?”
“Nhìn người trung niên mặc lam sam ở chính giữa kìa, chính là bản thân vị luyện dược sư đó. Khâu tiền bối vẫn chưa xuất hiện, a, tới rồi, bản thân Khâu tiền bối tới rồi.”
Đang nói chuyện thì liền nhìn thấy một bóng người ở giữa không trung từng bước từng bước đạp bộ đi tới, nhìn thì có vẻ không vội không vàng, thế nhưng trong chớp mắt đã tới nơi.
Quản sự của trung tâm giao dịch lập tức ra mặt, cung kính hành một lễ đối với Khâu tiền bối, nói: “Khâu tiền bối, vị đại sư này mang theo Ngọc Hoa Đan tới đây cầu kiến Khâu tiền bối.”
Khâu tiền bối liếc nhìn vị luyện dược sư trước mặt, hỏi: “Ngươi là vị luyện dược sư mà Khâu mỗ tung ra tin tức muốn tìm kiếm đó sao?”
Người trung niên không hoảng không loạn nói: “Khâu tiền bối, tại hạ không phải là vị đồng đạo thần bí luyện dược sư kia, tuy nhiên tại hạ mang tới Ngọc Hoa Đan, chỉ là muốn mời Khâu tiền bối xem thử liệu Khâu cô nương có thể dùng tới hay không.”
Khâu tiền bối thực ra trong lòng có chút không kiên nhẫn, nếu như chỉ là Ngọc Hoa Đan trung phẩm thì bằng vào thân phận của hắn, muốn kiếm được căn bản chẳng phải chuyện khó khăn gì, cái khó là ở chỗ chỉ có Ngọc Hoa Đan do duy nhất vị luyện dược sư kia lấy ra mới có kỳ hiệu.
Thực ra loại tiếng gió này đã sớm tung ra ngoài rồi, thế mà hết lần này tới lần khác vẫn có luyện dược sư chủ động tới đây, hắn cũng không thể cậy vào thân phận của mình mà đem những luyện dược sư này đều đắc tội sạch được.
Có thể trở thành bát phẩm cao cấp luyện dược sư thì đều có chút bối cảnh lai lịch, trong đó có người tương lai có hy vọng trở thành cửu phẩm luyện dược đại sư, thân phận như vậy ngay cả hắn cũng đắc tội không nổi.
Khâu tiền bối đành phải nén tính khí giải thích: “Không phải Khâu mỗ coi thường Ngọc Hoa Đan do các đại sư khác luyện chế, thực sự là tôn nữ đã dùng qua không ít Ngọc Hoa Đan rồi, nhưng đến nay duy chỉ có viên đạt được từ trung tâm giao dịch kia là có hiệu quả khác biệt.”
Vị trung niên luyện dược sư này dường như cực kỳ có lòng tin vào bản thân, vuốt vuốt chòm râu mới nuôi nói: “Khâu tiền bối nói phải, tại hạ chỉ là muốn dâng lên Ngọc Hoa Đan để Khâu cô nương nếm thử một chút, chỉ cần có thể giúp ích được cho Khâu cô nương thì tại hạ với tư cách là luyện dược sư đã rất mãn nguyện rồi.”
Lời đã nói đến nước này rồi, Khâu tiền bối lại có thể làm sao được nữa, nhưng cũng không muốn cứ vậy nhận không đan dược của đối phương, liền ra hiệu cho người bên cạnh dâng lên một khoản nguyên tinh, lúc này mới nhận lấy hộp Ngọc Hoa Đan được dâng lên.
Bằng không há chẳng phải thành ra hắn tự dưng lại nợ đối phương một phần nhân tình hay sao? Nhân tình của hắn đâu có dễ nợ như vậy chứ? Không đến mức vạn bất đắc dĩ thì hắn làm sao lại chịu nợ nhân tình của người khác.
Nên biết rằng, nợ nhân tình là thứ khó hoàn trả nhất.
Vị trung niên luyện dược sư kia quả thực là cũng muốn suy tính thoái thác một hai đấy, nhưng người bên cạnh Khâu tiền bối cũng đâu phải là dễ dàng thoái thác như vậy, cuối cùng thì vẫn tương đương với việc Khâu tiền bối đã mua đứt viên đan dược này.
Khâu tiền bối mở hạp ngọc ra liếc nhìn viên Ngọc Hoa Đan đựng bên trong, không hề có bất kỳ biểu cảm nào, sau đó lại đóng hạp lại.
Vị quản sự của trung tâm giao dịch phát hiện, sâu trong đáy mắt của Khâu tiền bối vẫn loé lên một tia thần sắc thất vọng, nói rõ viên Ngọc Hoa Đan này cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu so với các Ngọc Hoa Đan khác.
Quản sự cũng cảm thấy kỳ quái vô cùng, chẳng phải đều là Ngọc Hoa Đan cả sao, cũng đều là phẩm tướng trung phẩm, thế nào mà sai biệt lại lớn đến như vậy chứ?
Lúc này, Khâu tiền bối bỗng nhiên lại buông lời ra ngoài: “Khâu mỗ không biết bản thân vị thần bí luyện dược sư này có đang ở Tinh Lan thành hay không, Khâu mỗ cam kết, nếu như vị đại sư này có thể lấy ra Ngọc Hoa Đan có phẩm tướng tốt hơn, Khâu mỗ sẽ dựa trên cơ sở báo đáp ban đầu mà tăng thêm một quả Sinh Cơ Quả có niên đại năm ngàn năm.”
Hiện trường tức khắc nổ tung lên, vị trung niên luyện dược sư kia cũng kinh ngạc đến ngây người, tiếp đó ai nấy đều lộ ra ánh mắt đố kỵ.
Có ngu đến mấy thì cũng biết Khâu tiền bối đối với viên Ngọc Hoa Đan mà gã cung cấp vô cùng không mãn ý, cứ phải là chính bản thân vị thần bí luyện dược sư kia đích thân ra tay mới được.
Sinh Cơ Quả nha, gã cũng muốn có một quả Sinh Cơ Quả, thế mà cái kẻ ngay cả mặt cũng không dám lộ kia lại khiến Khâu tiền bối phải bưng Sinh Cơ Quả ra cầu đan.
Phong Minh thấp giọng nói với Bạch Kiều Mặc: “Sinh Cơ Quả niên đại năm ngàn năm nha, hình như cũng khá là được đấy.”
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Minh đệ đây là lại đang muốn đánh chủ ý gì rồi?”
Phong Minh hi hi truyền âm đáp: “Chẳng phải là chưa từng thấy qua Sinh Cơ Quả sao, từ trước đến nay chỉ nghe thấy đại danh của Sinh Cơ Quả, muốn được tận mắt mục sở thị một chút.”
Hắn còn muốn biết sinh cơ trong Sinh Cơ Quả so với sinh cơ mà hắn đang sở hữu, hay còn gọi là sinh mệnh bản nguyên, có điểm gì khác biệt hay không. Thậm chí còn muốn táo bạo thiết tưởng một chút, liệu hắn có thể tự tay nhân tạo chế tạo ra Sinh Cơ Quả hay không.
Nếu như có thể thì há chẳng phải lại có thêm một con đường phát tài hay sao.
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Vậy Minh đệ muốn làm cứ làm đi.”
Phía bên kia, Khâu tiền bối sau khi tung lời này ra liền phóng tầm mắt nhìn quanh một vòng, hy vọng bản thân vị thần bí luyện dược sư kia đang có mặt tại hiện trường, bị quả Sinh Cơ Quả mà hắn hứa hẹn làm cho đả động.
Theo như hắn được biết, luyện dược sư đối với Sinh Cơ Quả lại càng thêm khát khao, nếu như ngay cả Sinh Cơ Quả cũng không cách nào đả động được đối phương thì hắn thực sự là hết cách rồi.
Đáng tiếc là vẫn không có ai chủ động đứng ra nhận lãnh thân phận này. Các luyện dược sư khác quả thực là cũng muốn nhận đấy, nhưng ngặt nỗi không phải là bản thân vị kia, đứng ra chỉ có nước tự chuốc lấy nhục nhã, bọn họ còn cần danh tiếng của mình nữa chứ.
Lúc này, một nhân viên công tác của trung tâm giao dịch chạy tới bên cạnh quản sự, ghé tai nói nhỏ vài câu.
Mắt quản sự sáng lên, lập tức bay tới bên cạnh Khâu tiền bối: “Khâu tiền bối, trên nền tảng của trung tâm giao dịch đã có lời nhắn của chính bản thân vị thần bí luyện dược sư rồi, hắn hy vọng thông qua trung tâm giao dịch để đạt thành giao dịch lần này, vì một số nguyên cớ nên đối phương không thể bộc lộ thân phận.”
Mắt Khâu tiền bối cũng sáng lên một chút: “Quả thực như vậy sao? Vị đại sư này có nói rõ là Ngọc Hoa Đan phẩm tướng thế nào không?”
Quản sự nói: “Đối phương nói sẽ khiến Khâu tiền bối mãn ý.”
Khâu tiền bối suy lượng một lát liền quả đoạn nói: “Được rồi, ta liền tin vị đại sư kia một lần, nghĩ lại thì chắc cũng chẳng có mấy ai gan to bằng trời dám lừa gạt Khâu mỗ ta đâu.”
Quản sự gật đầu nói: “Vâng, hơn nữa nền tảng giao dịch cũng có thể xác nhận, đúng là vị thần bí luyện dược sư từng thực hiện nhiều lần giao dịch trên nền tảng giao dịch.”
“Được, vậy thì giao dịch.”
Hiện trường một lần nữa nổ tung, bản thân vị thần bí luyện dược sư thực sự đã xuất hiện rồi, rốt cuộc là đang ở đâu chứ?
Không ít người hướng ra bốn phía dáo dác nhìn quanh, biết đâu một người nào đó ở ngay bên cạnh mình chính là vị thần bí luyện dược sư mà Khâu tiền bối đang muốn tìm kiếm thì sao.
Ngay cả vị trung niên luyện dược sư kia cũng bốn phương tám hướng tìm kiếm, gã đang đố kỵ, chính là muốn lôi cái người này ra xem hắn rốt cuộc là bản lĩnh hơn mình ở chỗ nào.
Chẳng qua chỉ là một kẻ cố tình vênh váo đánh bóng tên tuổi mà thôi, bằng không thì có cần thiết phải bày ra cái trận thế như thế này không chứ?
—