Chương 63: Chuyện tại Vân Thành đã định
Khách khứa bên trong Phong Vũ Lâu bàn tán xôn xao.
“Phong gia chủ quá nuông chiều đứa con song nhi của mình rồi. Ở Khánh Vân Thành thì còn nhịn được, không mấy ai thực sự dám đắc tội với Phong gia chủ, nhưng Cao Dương Quận là nơi nào cơ chứ? Chưa kể vị Ngô thiếu kia còn là biểu đệ ruột của vị hoàng tử đang đắc sủng, Phong Minh chỉ là một song nhi mà không muốn sống nữa rồi sao?”
“Hít… Năm trăm vạn nguyên tinh đấy! Bị Phong Minh – một song nhi khích tướng mà Ngô thiếu phải tốn tận năm trăm vạn để mua một viên đan dược. Không hổ là ngoại thích của hoàng tử, ra tay thật rộng rãi. Nhưng Phong Minh này cũng quá chọc người tức giận rồi, nếu ta là Ngô thiếu thì cũng tuyệt đối không thể bỏ qua cho hắn.”
“Thế này đâu chỉ đắc tội với Ngô thiếu, còn đắc tội cả hoàng tử cùng quý quân ở hoàng thành rồi. Phong Minh – tên song nhi này sao không lên trời luôn đi?”
…
Nghe đi nghe lại, toàn là những lời chỉ trích Phong Minh và Phong gia chủ quá mực nuông chiều con cái. Chưởng quầy nhịn không được ngoáy ngoáy lỗ tai, rất muốn bước ra ngoài tranh biện với đám tửu khách này một phen.
Gã là người biết rõ chân tướng, cho dù Phong Minh không đi đắc tội với thiếu gia Ngô gia, thì vị Ngô thiếu kia cũng chưa chắc đã chịu buông tha cho Phong Minh.
Bởi vì thiên kiêu oanh liệt một thời Bạch Kiều Mặc năm xưa, chính là bị vị Ngô thiếu này phế bỏ. Tâm địa hẹp hòi đến mức ấy, thật đúng là bất nhân bất nghĩa. Đến cả thành chủ đại nhân cũng đầy rẫy bất mãn với vị Ngô thiếu này.
Có tên tiểu nhị ghé tai hỏi nhỏ chưởng quầy: “Phong thiếu và Phong gia chủ thật sự sắp gặp đại nạn rồi sao?”
Bọn họ không cảm thấy Phong thiếu có chỗ nào kiêu căng ngang ngược, sao trong mắt một số kẻ, Phong Minh thiếu gia lại trở thành tội đại ác cực thế kia?
So với đám tử nữ con em của các gia tộc khác, Phong Minh thiếu gia đối với chưởng quầy và tiểu nhị bọn họ luôn khách khí, chưa từng thực sự ỷ thế hiếp người ở trong thành bao giờ.
Chưởng quầy lắc đầu nói: “Chưa chắc đâu, hẳn là Phong gia chủ đã có sắp xếp khác rồi. Phong Minh thiếu gia không trở về Khánh Vân Thành cũng tốt, lưu lại Cao Dương Quận trái lại rất khá.”
Như các gia tộc có thực lực yếu hơn một chút như Tống gia, lại cảm thấy đây là thời cơ tốt để bọn họ bành trướng, từng kẻ một đều gia nhập vào đội ngũ phân chia sản nghiệp của Phong gia.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, sản nghiệp của Phong gia liền gánh chịu sự làm khó dễ từ các phương, bọn họ viện đủ loại cớ để cưỡng chế đóng quân vào, trục xuất toàn bộ nhân viên vốn có của Phong gia ra ngoài.
Những người ban đầu vốn chỉ xem náo nhiệt, khi thấy thế cục phát triển đến bước này liền hiểu rõ tính toán của các thế lực gia tộc này.
Điều này cũng từ một phương diện khác minh chứng cho việc cha con Phong Kim Lâm đích thực sắp gặp họa lớn, sản nghiệp ở Khánh Vân Thành không giữ được, chi bằng để cho các thế lực gia tộc khác xâu xé.
Rất nhiều thế lực gia tộc nhảy ra ngoài, nhảy cao nhất phải kể đến Bạch gia và Đinh gia, thực ra Tống gia cũng nhảy nhót vô cùng hăng hái, khiến người ta nhìn mà trợn mắt há mồm.
“Tống gia kìa, Tống Vân Thần không phải tự xưng là người theo đuổi trung thành nhất của Phong Minh thiếu gia sao? Thế nhưng đồn điền trồng trọt lớn nhất kia của Phong gia, chính là do Tống Vân Thần dẫn người tới bá chiếm đúng không?”
“Xuy, ngươi không phải thật sự tin tên Tống Vân Thần này si tình một lòng với Phong Minh thiếu gia đấy chứ? Nếu Phong Minh thiếu gia không có thân phận thiếu gia Phong gia, nếu Phong gia không phải chỉ có một song nhi là hắn, lại còn được sủng ái đến thế, thì Tống Vân Thần có bày ra bộ mặt si tình kia, chuyện gì cũng đặt Phong Minh thiếu gia lên hàng đầu không? Ta đã sớm nhìn thấu tên này rồi, vậy mà các ngươi vẫn tin hắn.”
Thực sự có không ít cô nương chưa gả cùng các song nhi phải chịu đả kích không nhỏ. Tống Vân Thần ngoại hình xuất chúng, làm người khiêm nhường lễ độ, cho dù gia thế không tính là quá đỉnh tiêm, nhưng ở Khánh Vân Thành tuyệt đối là đối tượng tốt để kết thân.
Không ít song nhi, cô nương đều nảy sinh lòng ái mộ với hắn, vì chuyện này mà còn có không ít người đố kỵ với Phong Minh.
Thế nhưng hiện tại Phong Minh gặp chuyện, Tống Vân Thần lập tức vứt bỏ bộ mặt si tình kia, trực tiếp bá chiếm sản nghiệp Phong gia. Ngay trước đó không lâu, Tống Vân Thần còn ở Phong Vũ Lâu mượn rượu giải sầu vì Phong Minh cơ đấy.
“Uổng công ta đố kỵ với Phong Minh, giờ đây ta không cách nào tin tưởng vào chân tình nữa rồi. Tên rùa rụt cổ họ Tống kia, thật sự quá ghê tởm, cút đi cho rảnh mắt!”
Ngay lúc những thế lực này đang đắc ý, những người ở lại trấn giữ của Phong gia, cùng với Thịnh gia và Phi Vũ dong binh đội nhanh chóng xuất động.
Những kẻ vừa mới bá chiếm sản nghiệp của Phong gia lập tức bị ba bên liên minh đuổi thẳng cổ ra ngoài. Có kẻ không phục muốn đại chiến một trận, kết quả phát hiện bản thân căn bản không phải là đối thủ của đối phương.
Dù cho đám người thôn tính sản nghiệp Phong gia từ các phương có liên thủ lại, nhưng chớp mắt một cái đã bị nhân mã liên minh ba bên đánh bại, khiến đại chúng vây xem trận biến hóa này suýt rớt cả tròng mắt. Đội nhân mã bỗng nhiên xuất hiện này có lai lịch thế nào vậy?
“Tin sốt dẻo đây tin sốt dẻo đây! Ta biết đám người kia có lai lịch thế nào rồi. Là người của Phi Vũ dong binh đội đến từ Cao Dương Quận, nghe nói là Phong gia chủ đặc biệt bỏ ra cái giá cực lớn để mời đến bảo vệ sản nghiệp Phong gia, hơn nữa Phong gia đã bàn bạc ổn thỏa với Thịnh gia, sẽ chuyển giao không ít sản nghiệp cho Thịnh gia.”
“Phi Vũ dong binh đội? Hình như thực lực của Phi Vũ dong binh đội rất mạnh đúng không?”
“Đúng vậy, đúng vậy, đội trưởng của Phi Vũ dong binh đội chính là cao thủ Nguyên Đan cảnh của Cao Dương Quận đấy, Khánh Vân Thành chúng ta có gia tộc nào là đối thủ của bọn họ chứ?”
“Hít… Nguyên Đan cảnh cơ à! Trong các thế gia ở Khánh Vân Thành chúng ta, không có lấy một cao thủ Nguyên Đan cảnh nào. Chiêu này của Phong gia chủ quả thực quá lợi hại, mời được viện binh bên ngoài mạnh mẽ đến thế.”
“Chứ còn gì nữa, cho dù Phong gia chủ có đắc tội với quý nhân thì đã sao? Vẫn cứ có thể thu xếp đám thế lực ở Khánh Vân Thành một trận ra trò. Phen này Bạch gia và Đinh gia xui xẻo lớn rồi, ngược lại Thịnh gia lại nhặt được món hời lớn.”
“Ai bảo trước đó Thịnh gia vẫn luôn nói đỡ cho Phong gia làm chi. Thịnh gia chủ và Phong gia chủ ngày thường quan hệ vốn luôn tốt đẹp, ngay cả thiếu gia Thịnh gia là Thịnh Đạc trước đó cũng đang mắng chửi đám người Tống Vân Thần đấy thôi. Đám thiếu gia này ấy à, cũng chỉ có một mình Thịnh thiếu là chân tâm thật ý với Phong Minh thiếu gia, những kẻ khác toàn bộ đều là hướng về phía thân phận của Phong Minh thiếu gia mà đến.”
“Cái này gọi là hoạn nạn mới thấy chân tình, sau này phải mở to mắt ra mà nhìn người.”
Không chỉ có Thịnh gia, bởi vì một mình Thịnh gia cũng không cách nào nuốt chửng toàn bộ sản nghiệp của Phong gia, huống hồ nuốt hết thì quá bắt mắt. Còn có một số thế lực vừa và nhỏ bám đuôi sau lưng Thịnh gia húp chút nước súp, khiến thế lực nhà mình nhanh chóng bành trướng không ít.
Thế cục thay đổi trong chớp mắt khiến mọi người xem đến là say sưa ngon lành.
Mọi người không ngờ chuyện này vẫn chưa kết thúc. Vào một đêm nọ, trong thành bỗng nhiên xảy ra đại chiến, bách tính và tu giả bình thường đều không dám chạy ra ngoài vây xem.
Sáng sớm ngày thứ hai trời sáng tỏ, trong thành mới truyền tai nhau, thế mà lại có cường giả Nguyên Đan cảnh lẻn vào Phong gia ở Khánh Vân Thành, mưu toan đại khai sát giới với những người ở lại trấn giữ của Phong gia, không ngờ lại sa vào bẫy rập của Tạ đội trưởng và Đoạn thành chủ.
Hai người liên thủ, cộng thêm sự phối hợp của đội vệ binh thành cùng Thịnh gia chủ và các tu giả, đã bắt sống được cường giả Nguyên Đan cảnh tới phạm sai lầm.
Sau hàng loạt biến hóa, thực lực của Bạch gia và Đinh gia đều chịu tổn thất không nhỏ, ngược lại Thịnh gia nhanh chóng trỗi dậy, vượt qua hai nhà này, phía sau lại có những kẻ đuổi theo, đạp cả Tống gia xuống dưới chân.
Bạch Kiều Vũ suýt chút nữa không dám tin vào mắt và tai của mình, sao có thể như vậy được?
Cha con Phong Minh không những không hề sợ hãi sự trả thù đòn đánh của Ngô Ứng Ngạn, mà lại còn dám phản kháng, ngay cả Bạch gia cũng bị hai cha con họ gài bẫy một vố.
Điều này khiến những ngày tháng của Bạch Kiều Vũ ở Bạch gia cũng có chút khó khăn, chính vì Bạch gia chẳng những không vớt được chỗ tốt nào, mà còn dính một thân đầy vết nhơ, ở chỗ Đoạn thành chủ cũng chẳng chiếm được chút lợi lộc gì.
Bạch Kiều Vũ tự nhiên trở thành đối tượng bị giận lây.
—
Sau khi có được lệnh bài của Huyền Nguyệt bí cảnh, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc càng thêm cần mẫn tu luyện.
Thấm thoắt, Phong Minh lại đả thông thêm mười cái kinh mạch, cộng lại chính là mười tám cái rồi. Đổi lại là tu giả khác, đoán chừng đã sớm không nhịn nổi mà tấn cấp Tụ Khí cảnh, nhưng Phong Minh vẫn đè nén xuống.
Cùng với việc nhiều kinh mạch được đả thông, Phong Minh cũng phát hiện thân thể của mình trở nên mạnh mẽ hơn trước không ít.
Khoảng thời gian này hắn đã nuốt không ít Thú Huyết Đan, vốn dĩ thân thể của hắn không chịu nổi sự xung kích từ dược lực của Thú Huyết Đan, hiện tại sức chịu đựng đã mạnh hơn nhiều rồi.
Thuật luyện dược của hắn tiến bộ cũng rất nhanh chóng, sau khi thử nghiệm toàn bộ các loại nhất phẩm đan dược có thể luyện chế, hắn liền thò chân hướng về phía nhị phẩm đan dược.
Nhị phẩm đan dược đầu tiên hắn thử nghiệm chính là Thú Huyết Đan nhị phẩm, Thú Huyết Đan nhị phẩm cực phẩm đối với hắn và Bạch Kiều Mặc đều có tác dụng.
Sau khi làm hỏng mất mấy lò đan, Thú Huyết Đan nhị phẩm rốt cuộc đã thành công ra lò. Tuy rằng phẩm cấp không cao, nhưng điều này cũng có nghĩa là, Phong Minh đã một chân bước vào hàng ngũ nhị phẩm luyện dược sư.
Qua những ngày đêm tu luyện không ngừng nghỉ, tu vi của Bạch Kiều Mặc cũng khôi phục tới Tụ Khí cảnh hậu kỳ, chính là thực lực trước khi đan điền của hắn bị phế bỏ.
Lúc này, Phi Vũ dong binh đội hộ tống một nhóm lớn người đi tới thành Cao Dương Quận, nơi cư trú của cha con Phong Minh.
Vốn dĩ sự xuất hiện của nhóm người này không hề gây chú ý, nhưng bọn họ lại xuất hiện ở bên ngoài trạch viện của cha con Phong gia, điều này liền đáng để mọi người lưu tâm.
Có kẻ hiếu kỳ liền hỏi thành viên của Phi Vũ dong binh đội, thành viên của Phi Vũ dong binh đội thì không ít tu giả đều quen biết.
“Những người này là thế nào vậy? Sao lại đưa tới nơi này?”
Tạ đội trưởng đích thân dẫn người, hiện tại nhiệm vụ thuận lợi hoàn thành, gã không ngại nói thẳng ra ngoài: “Ta cách đây không lâu nhận nhiệm vụ của Phong gia chủ, tiến về Khánh Vân Thành hộ tống một nhóm người tới Cao Dương Quận, đây chẳng phải là đón người tới giao cho Phong gia chủ hay sao.”
Hóa ra đều là người của Phong Kim Lâm, không ngờ Phong Kim Lâm ở ngoài sáng sau lưng còn có sự sắp xếp như thế này.
Trước đó hành động của Phi Vũ dong binh đội không có mấy ai chú ý, một đội lữ đoàn đánh thuê như vậy thường xuyên ra khỏi thành làm nhiệm vụ chẳng phải là chuyện bình thường sao.
Có người kinh ngạc nói: “Vậy sản nghiệp của Phong gia chủ ở Khánh Vân Thành thì sao?”
Tạ đội trưởng hớn hở nói: “Đều chuyển giao cho các thế lực gia tộc khác rồi, hộ tống những tài sản này cũng là một trong những nhiệm vụ của chúng ta.”
Trong đội ngũ có không ít xe giác mã, một trong những chiếc xe ngựa có người vén rèm xe lên, nôn nóng ngó nghiêng ra ngoài: “Đến chưa vậy? Phong Minh đâu rồi? Hắn ở tại nơi nào thế?”
“Nôn nóng cái gì, nghe ý của Tạ đội trưởng là sắp đến rồi, lập tức có thể gặp được Phong gia chủ và Phong Minh thôi. Phong Minh có bản lĩnh hơn ngươi nhiều, đến cả Ngô Ứng Ngạn kia mà hắn còn dám trêu chọc.”
Đây chính là mẫu tử Thịnh gia chủ và Thịnh Đạc, Thịnh gia chủ muốn đích thân tới đây nói lời cảm tạ với Phong Kim Lâm, Thịnh Đạc là tới thăm Phong Minh, cứ nằng nặc đòi đi theo.
Thịnh Đạc có lý của mình: “Nương, người cũng hy vọng con làm như vậy đúng không?”
Thịnh gia chủ bị nghẹn một cái, thôi được rồi, con trai mình tốt nhất cứ thành thật ở lại Khánh Vân Thành đi.
Bà không bì được với Phong Kim Lâm, ở trong Khánh Vân Thành bà còn có thể bảo hộ con trai, chứ chạy tới Cao Dương Quận, bà đại khái phải lo nghĩ đến mức bạc trắng cả đầu, thọ nguyên đều phải giảm bớt.
Phong Minh đứa trẻ này nhìn thì lỗ mãng, thực chất lại có đầu óc. Đứa con trai này của mình ấy à, làm nương như bà cũng phải thừa nhận, đúng là kém Phong Minh một chút.
Nhận được tin tức, Phong Kim Lâm dẫn theo song nhi và song tế, cùng với tất cả những người lưu lại nơi này, mở rộng cửa đón khách.
Số người tự nguyện rời khỏi Khánh Vân Thành tiếp tục đi theo Phong Kim Lâm nhiều hơn so với tưởng tượng của ông, điều này khiến Phong Kim Lâm vô cùng vui mừng. Dù sao thì ly hương bỏ nghiệp, đi tới một nơi xa lạ để xông pha, không phải ai cũng có thể hạ quyết tâm được.
Cho nên đối với những người ở lại, Phong Kim Lâm cũng bảo quản gia đưa cho không ít tiền định cư, bảo đảm cuộc sống sau này của bọn họ trong một khoảng thời gian không phải lo nghĩ. Trong đó có không ít người là lưu lại cho Thịnh gia, để bọn họ có một công việc có thể nuôi gia đình.
Đoàn người trùng trùng điệp điệp hơn trăm mạng tiến vào trạch viện, đóng lại ánh mắt của một đám kẻ hiếu kỳ ở bên ngoài.
Các phương chú ý tới cha con Phong Kim Lâm cũng không ngờ tới khủng hoảng của Phong gia Khánh Vân Thành lại kết thúc bằng phương thức như vậy.
—