← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 718: Củng Khiên đến rồi

23 min read 29.08.2026

 

Thu Dịch không hề phát hiện ra cảnh tượng này. Phải đợi đến khi Bách Thảo Đường đã an bài xong xuôi cho nhóm luyện dược sư vừa tới, Dư Tiêu mời hai người họ đến động phủ của mình làm khách, Thu Dịch nhìn hai gương mặt xa lạ này mới bừng tỉnh đại ngộ.

Trên đường đi không tiện giao lưu, Thu Dịch cứ chốc chốc lại quay đầu lại với vẻ mặt quái dị mà đánh giá hai người.

Được rồi, vẫn có thể từ biểu cảm của hai người bọn họ để phán đoán xem ai là Phong Minh, ai là Bạch Kiều Mặc.

Đợi đến khi xung quanh bớt người, Thu Dịch mới hạ thấp giọng hỏi: “Sao hai người các ngươi lại chạy tới đây? Trước đó đã chạy đi đâu thế?”

Bên ngoài, đặc biệt là các phương của đại thế giới, việc tìm kiếm hai người này chưa từng dừng lại một khắc nào, bộ dạng như thể nhất quyết phải lùng sục bằng được họ ra mới thôi, có thể thấy hai người này có tầm quan trọng lớn đến nhường nào đối với các phương của đại thế giới.

Phong Minh đắc ý nói: “Ngươi nói xem, trên đời này nơi nào mới là an toàn nhất?”

Thu Dịch vốn là kẻ thông minh, nghe thấy lời này liền vô cùng kinh ngạc, giọng nói lại càng đè thấp hơn nữa: “Các ngươi chạy tới địa bàn thế lực của đại thế giới rồi sao?”

Thực ra thì cũng gần như thế, hắn và Bạch Kiều Mặc hai người đều đã trà trộn vào tận địa bàn của Huyền Dương Tông ở Tinh Lan Đại Lục rồi, chẳng phải chính là ngay dưới mí mắt của kẻ địch đó sao.

“Đúng vậy, chính là như những gì ngươi đang nghĩ đó.”

Thu Dịch chỉ biết giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt tràn đầy khâm phục nhìn về phía hai người này, đúng là giỏi bày trò thật đấy.

Sau khi đưa người trở về động phủ của mình và kích hoạt trận pháp, Dư Tiêu liền không còn kiêng dè gì nữa mà cười mắng một câu: “Lại còn dám chạy về đây, không sợ bị người ta phát hiện hành tung của các ngươi hay sao?”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc khôi phục lại dung mạo vốn có của mình, như vậy khiến Dư Tiêu và Thu Dịch nhìn qua cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.

Phong Minh sán lại gần bên cạnh sư phụ mình, thân thiết nói: “Con chẳng phải là vì nhớ sư phụ sao, nên mới qua đây thăm sư phụ một chút.”

Thu Dịch chỉ muốn che mặt, cái tên Phong Minh da mặt dày này, nếu như không có việc gì thì lúc này hắn tuyệt đối không đời nào chạy về đây đâu.

Dư Tiêu đương nhiên cũng không tin, nhưng điều đó chẳng ngăn được việc khóe miệng ông cong tớn lên tận mang tai khi nghe thấy lời này, thế là ông quay sang hỏi Bạch Kiều Mặc: “Dạo gần đây hai đứa ở nơi nào?”

Bạch Kiều Mặc trước tiên cung kính hành lễ với Dư Tiêu, rồi quy củ ngồi xuống, chứ không giống như Phong Minh cứ vô liêm sỉ mà bám lấy bên người Dư Tiêu.

Bạch Kiều Mặc đáp: “Chúng con đã đến Huyền Dương Tông ở Tinh Lan Đại Lục, từ Huyền Dương Tông mượn đường đi tới Thánh Tinh Đại Lục và một tiểu thế giới có tên là Địa Cầu.”

Cả hai cái tên này đối với Dư Tiêu và Thu Dịch mà nói đều vô cùng xa lạ, thế nên Dư Tiêu liền quay sang nhìn đồ đệ của mình, xem xem có phải là nên giải thích một cách tường tận hơn hay không.

Phong Minh cũng ngồi xuống bên cạnh sư phụ mình, đã tìm được đường về Địa Cầu rồi thì những chuyện này cũng không cần thiết phải giấu giếm nữa.

Hơn nữa nếu Củng Khiên đồng ý, họ còn định đưa y tới Địa Cầu. Khi đã đến Địa Cầu rồi thì Củng Khiên cũng sẽ biết rõ tất cả những điều này thôi.

Thế là Phong Minh đem chuyện bọn họ làm sao tra được tới trên đầu Huyền Dương Tông, cùng với quá trình Địa Cầu bị Huyền Dương Tông và Huyền Âm Tông khống chế kể lại một lượt. Dư Tiêu và Thu Dịch nghe xong mà cứ như đang nghe chuyện nghìn lẻ một đêm vậy.

So với những trải nghiệm ở bên ngoài cùng hàng loạt âm mưu mà hai người này tra được, cuộc sống tu luyện ở Bách Thảo Đường thực sự là quá đỗi đơn thuần.

Dư Tiêu cũng vô cùng kinh ngạc: “Cho nên Minh nhi, con vốn là một thành viên trên Địa Cầu, chết trong tay đệ tử Huyền Âm Tông, rồi mới chuyển thế đầu thai thành con trai của cha con sao?”

Phong Minh gật đầu: “Sư phụ đúc kết vô cùng chính xác.”

Đến lúc này rồi mà vẫn còn tâm trí để nói đùa, Dư Tiêu cũng đành bất lực. Không ngờ những âm mưu này tra tới tra lui, cuối cùng manh mối lại chỉ thẳng tới trên người Huyền Dương Tông ở Tinh Lan Đại Lục, hơn nữa tiền kiếp của đệ tử mình là Phong Minh lại còn bị cuốn vào trong đó.

Cho nên vị đệ tử này số định sẵn là phải bước đi trên con đường này rồi.

Tra được tới trên người Huyền Âm Tông cũng vô cùng không dễ dàng. Trong tình cảnh Thánh Tinh Đại Lục bị cách tuyệt với bên ngoài như vậy, trong tu hành giới còn có mấy thế lực và tu giả nhớ đến một Thánh Tinh Đại Lục này chứ?

Càng đừng nói đến việc Huyền Dương Tông còn làm ra một Ma Vực trên Thánh Tinh Đại Lục, lại còn gieo rắc tai ương cho một tiểu thế giới nữa.

Hơn nữa, đồ đệ và Bạch Kiều Mặc hai người thế mà lại còn tìm được Nhị đệ tử Tề Tuấn của Bùi Trường Thanh ở trong Ma Vực, chuyện này cũng thực sự khiến người ta phải bất ngờ.

Tề Tuấn thế mà lại bị truyền tống đến một nơi như thế. Nếu không phải do hai người Phong Minh bày trò đi một vòng lớn như vậy, e rằng hy vọng tìm thấy vị đồ đệ này của Bùi Trường Thanh sẽ vô cùng mờ mịt.

Dư Tiêu cũng ngày càng không nhìn thấu được nữa rồi: “Cái tên Huyền Dương Tông này rốt cuộc là muốn làm cái gì chứ?”

Phong Minh thuận miệng nói bừa: “Biết đâu chừng là muốn tới điên đảo tu hành giới của chúng ta, muốn biến tu hành giới của chúng ta thành Ma Giới cũng nên. Biết đâu hắc thủ màn sau là kẻ nhìn trộm đi lậu từ bên phía Ma Giới qua đây, cũng không chừng là người trong Ma Giới đoạt xá sống lại trên người lão quái vật nào đó của Huyền Dương Tông ấy chứ.”

Dư Tiêu vỗ vỗ lên đầu đồ đệ, bảo hắn hãy nghiêm túc một chút, ông là người hiểu rõ nhất cái thói hay nói hươu nói vượn này của đồ đệ mình.

Nhưng ông cũng lo lắng ngộ nhỡ chẳng may lại bị hắn nói trúng thì tu hành giới sẽ dấy lên những đợt sóng gió vô cùng to lớn.

Thu Dịch cảm thấy việc tiếp nhận tất cả những điều này thật là tốn não, thế là hỏi: “Vậy ngươi trở về đây là để làm gì?”

Phong Minh nói: “Muốn hỏi xem Củng Khiên có hứng thú nghiên cứu những ma thực, ma thú cùng với ma khí kia không. Đó cũng có thể coi là một chủng loại độc vật khác đi.”

Thu Dịch chủ động nói: “Vậy để ta đi mời Củng trưởng lão, Củng trưởng lão vừa vặn đang ở đây, hai người các ngươi coi như không bị vấp phải một chuyến tay không rồi.”

Thu Dịch đi ra ngoài mời người, để lại thầy trò Phong Minh tiếp tục trò chuyện.

Ngày tháng hiện tại của Dư Tiêu trôi qua vô cùng an nhàn, môi trường của Bách Thảo Đường vô cùng thích hợp với ông, ông cũng không muốn đi ra ngoài bươn chải nữa.

Ông ở lại nơi này cũng có thể khiến Phong Minh yên tâm, tránh được khả năng làm bại lộ thân phận chân thực của Phong Minh.

Trong lúc ba người đang nói chuyện thì Thu Dịch đã đưa Củng Khiên tới. Chẳng có gì bất ngờ khi Huyết Lang Huyết Tẫn cũng đi theo bên cạnh, cái đuôi sói lớn này đúng là tấc bước không rời.

Nhìn thấy Phong Minh, Củng Khiên vui mừng tiến lại gần ôm chầm lấy hắn. Biểu cảm của Huyết Tẫn thì có phần không mấy đẹp mắt, nhưng may là cũng không ra tay ngăn cản.

Củng Khiên vui vẻ nói: “Ngươi qua đây tìm ta là có việc sao? Là việc gì thế? Có độc vật gì mới cho ta nghiên cứu không?”

Chắc chắn không phải tìm y để tán gẫu rồi. Tình hình bên ngoài thế nào Củng Khiên làm sao có thể không biết? Trong hoàn cảnh như vậy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không thể nào chỉ đơn thuần chạy qua đây để khuây khỏa được, chỉ có thể là có việc cần tìm y mà thôi.

Mà sự tìm tòi, khám phá của Củng Khiên đối với độc vật và độc thuật cũng là vô bờ vô bến.

Phong Minh cũng thẳng lời nói: “Đúng vậy, chính là có việc tìm Củng huynh ngươi đây. Tam đại ma đằng của đại thế giới Củng huynh có biết không? Cái thứ đó quả thực là vô cùng lợi hại, nó đã làm ô nhiễm phần lớn thế giới của một đại lục thành Ma Vực rồi. Đây là ma hạch ta mang ra từ trong Ma Vực, còn có cả ma khí ở nơi đó nữa, ngươi xem trước một chút xem có hứng thú hay không.”

“Đương nhiên là có rồi!” Còn chưa nhìn thấy đồ vật đâu mà Củng Khiên đã đưa ra câu trả lời khẳng định chắc nịch, “Phong huynh có điều chưa biết, trong truyền thừa độc thuật mà ta tiếp nhận ở Bách Thảo Đường có phần liên quan đến tam đại ma đằng đấy. Kẻ khác đối với thứ này có lẽ chỉ mới từng nghe qua, hoặc giả là nghe như chưa từng nghe, nhưng ta thì khác. Nếu không phải vì thực lực không đủ thì ta đã sớm muốn chạy tới đại thế giới để xem thử một phen rồi.”

Dư Tiêu và Thu Dịch nghe xong đều lấy làm khâm phục, còn Phong Minh thì lại vô cùng kinh hỷ. Xem ra đã có những bậc tiền nhân chú ý đến điểm đặc biệt của tam đại ma đằng từ trước rồi.

Những thứ Phong Minh đưa ra làm hai mắt Củng Khiên sáng rực lên. Cứ ngỡ phải rất nhiều năm sau mới có cơ hội tiếp xúc, không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy.

“Ngươi kiếm được từ đâu thế?”

Thế là Phong Minh đem những trải nghiệm của hắn và Bạch Kiều Mặc suốt thời gian qua kể lại một lần nữa, trọng điểm là Ma Vực của Thánh Tinh Đại Lục và môi trường của Địa Cầu, cùng với mục đích hắn tới tìm Củng Khiên lần này.

Xem xem Củng Khiên liệu có thể nghiên cứu ra phương pháp nhắm vào loại ma khí này hoặc loại độc này hay không, mục đích cuối cùng chính là nghiên cứu ra phương pháp nghịch chuyển.

Vừa nghe thấy có một mảnh đất rộng lớn như vậy cho mình nghiên cứu, Củng Khiên liền cảm thấy ma hạch và luồng ma khí trong tay cũng chẳng còn trân quý đến thế nữa, lập tức nói: “Ta đi cùng ngươi.”

Huyết Tẫn vội vàng bổ sung ở bên cạnh: “Còn có cả ta nữa.”

Củng Khiên: “Phải rồi, mang theo cả Huyết Tẫn nữa, có mang theo nổi không?”

Phong Minh hếch cằm: “Đương nhiên là mang theo nổi rồi, chẳng phải chỉ là thêm hai người thôi sao. Có điều Địa Cầu là một tiểu thế giới, đến nơi đó trước tiên phải phong ấn tu vi lại đấy.”

Củng Khiên xua tay nói: “Không vấn đề gì, cứ việc phong ấn đi.”

Chỉ cần cho y cơ hội nghiên cứu loại ma khí này thì việc phong ấn có là gì đâu, chẳng có gì to tát cả.

Đương nhiên tất cả những điều này đều được xây dựng trên cơ sở y đủ phần tin tưởng Phong Minh. Đối với người ngoài y không phải là không có lòng đề phòng, những trải nghiệm trong quá khứ đã cho y những bài học xương máu nhớ đời, nhưng Phong Minh thì lại khác.

Dư Tiêu và Thu Dịch nhìn mà đều dở khóc dở cười, cái bộ dạng kia của Củng Khiên cứ như hận không thể lập tức lên đường ngay vậy, đúng là coi “độc” như mạng mà.

Nếu Củng Khiên đã đồng ý rồi thì Dư Tiêu cũng không giữ đồ đệ của mình lại lâu nữa, tránh để sinh ra những chuyện ngoài ý muốn, vẫn là nhanh chóng đi làm việc của bọn họ thì hơn.

“Các con đi ngay đi thôi, ta sẽ nói với sư tổ con một tiếng, sư tổ con cũng sẽ lượng thứ cho thôi.”

“Đa tạ sư phụ, nhưng con không nỡ xa sư phụ mà.” Những lời nói ngọt ngào của Phong Minh cứ thế tuôn ra đầu môi.

Cái bộ dạng này khiến Thu Dịch không đành lòng nhìn thẳng.

Dư Tiêu cũng thương xót đồ đệ: “Con và Kiều Mặc tự mình phải bảo trọng nhiều vào.”

Có Dư Tiêu và Thu Dịch làm bình phong che mắt, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền mang theo hai người Củng Khiên cũng đã cải đầu hoán diện rời đi. Họ quyết định vẫn là trở về Thời Quang Đảo rồi mới khởi động Không Thiên Tạm.

Dù sao thì việc khởi động Không Thiên Tạm thực chất động tĩnh cũng không hề nhỏ. Nếu như có kẻ phát giác ra Không Thiên Tạm từng xuất hiện ở nơi này thì sẽ thu hút tầm mắt của các phương thuộc đại thế giới phóng tới mất.

Sau khi tiễn đồ đệ đi, Dư Tiêu liền đi gặp sư phụ của mình là Tô Đại trưởng lão để bẩm báo sự việc này với sư phụ.

Đối với tất cả những điều mà đồ tôn của mình tra được, Tô Đại trưởng lão cũng vô cùng kinh ngạc.

Ban đầu, bà có ý định sau khi bồi dưỡng được người kế nhiệm sẽ bàn giao lại Bách Thảo Đường, rồi tự mình tiến về đại thế giới để tu luyện.

Nhưng xem ra hiện tại, kế hoạch rời đi phải hoãn lại rồi. Bà phải đích thân thủ hộ Bách Thảo Đường, cho dù tương lai có bị cuốn vào trong những đợt sóng to gió lớn đi chăng nữa thì cũng phải giữ lại lực lượng sống cho Bách Thảo Đường.

Bởi vì mang theo thêm hai người, con đường trở về Địa Cầu lần này tiêu tốn nhiều thời gian hơn so với lúc đi, bởi lượng tiêu hao của Bạch Kiều Mặc lớn hơn rất nhiều.

Nhưng cũng may là hữu kinh vô hiểm mà trở lại được Địa Cầu, hạ cánh xuống ngay bên trong trú địa vào thời điểm họ rời đi.

Bạch Kiều Mặc ngồi xuống điều tức khôi phục, còn Phong Minh thì vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy một nhóm dị năng giả xuất hiện ở bên ngoài trận pháp của trú địa.

Những dị năng giả này nhìn thấy những người đột nhiên từ trong vết nứt rơi ra liền lập tức báo cáo với căn cứ, rằng hai vị tiên sinh mất tích không những đã trở lại mà còn mang theo hai người nữa.

Bọn họ đều đã nhìn thấy vết nứt xuất hiện trên không trung, cùng với bốn con người đi ra từ vết nứt ấy.

Tận mắt chứng kiến cảnh tượng này thực sự là vô cùng chấn động, cũng khiến họ nhận thức được hai vị tiên sinh mạnh mẽ đến nhường nào.

Tin tức nơi này truyền về căn cứ, Tề Tuấn và Du Lâm lập tức ngồi phi chu vội vã chạy tới.

Phong Minh thả hai người vào trong trận. Hai người vừa bước vào, thứ đập vào mắt chính là ánh mắt mang tính dò xét của Củng Khiên, bộ dạng như muốn lột sạch hai người bọn họ ra để nghiên cứu cho thật thấu đáo vậy.

Nói thật lòng thì cái ánh mắt này khiến bọn họ nhìn vào mà cảm thấy có chút rợn người, nhưng trong lòng cũng tự hiểu đây chính là vị Độc thuật sư Củng Khiên kia rồi.