Chương 690: Khắc Tinh Của Ma Đằng
Trên Thánh Tinh đại lục, vùng đất hiện nay bị Ma Vực bao phủ, thuở xưa cũng từng là địa bàn sinh sống của các tu giả.
Khi thiên địa đại biến, các thế lực tu giả từng chiếm cứ nơi đây lũ lượt di dời, nhưng ít nhiều cũng sẽ để lại một số vật tư không cách nào mang đi được.
Lại có những thế lực vì biến cố ập đến quá nhanh, trong lúc vội vã chỉ kịp lo giữ lấy mạng mình mà chạy thoát thân, gần như toàn bộ vật tư đều bị bỏ lại sau lưng.
Thậm chí còn có cả tông môn bị ma thực và ma thú bùng nổ, bành trướng quá nhanh vùi lấp hoàn toàn.
Đủ loại tình huống như vậy đã khiến cho trong lòng Ma Vực tích tụ vô số phế tích di tích do các phương thế lực để lại, những phế tích di tích này chính là một trong những mục đích để các tu giả sau này tiến vào Ma Vực lịch luyện.
Từng có đội ngũ tu giả tiến vào Ma Vực lịch luyện khai quật được cả một tòa di tích hoàn chỉnh, đội ngũ tu giả ấy sau khi mang vật tư bên trong ra khỏi Ma Vực liền có thể nói là phất lên sau một đêm, phú khả địch quốc.
Điều này đã khích lệ biết bao tu giả tiến vào Ma Vực, thăm dò đủ loại di tích và phế tích.
Lại có những thế lực vì truyền thừa bị đứt đoạn, muốn nối lại tiền duyên, cũng cần phải xông pha Ma Vực để tìm kiếm truyền thừa của gia môn đem về.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tới tòa di tích này cũng thuộc vào loại tình huống đó, vị trí địa chỉ của di tích này nằm ở ranh giới giao nhau giữa ngoại vi và trung đoạn của Ma Vực, đi tiếp về phía trước, môi trường trong Ma Vực sẽ càng thêm hung hiểm.
Cố nhiên nơi nguy hiểm nhất chính là thâm xứ Ma Vực, nơi đó mới là địa bàn độc chiếm, hoành hành bá đạo của các loại ma thực và ma thú chí mạng, cho dù là cường giả Niết Bàn cảnh cũng chưa chắc đã dám khinh suất xông vào.
Sau khi nhóm của Phong Minh tới nơi, trước tiên ra tay giải quyết sạch sẽ lũ ma thú lảng vảng ở nơi này, sau đó để đám Hải Long Vương canh giữ ở bên ngoài, Bạch Kiều Mặc liền dẫn Phong Minh tiến vào trong di tích để khám phá trận pháp.
Mấy đứa nhỏ Hải Long Vương ở bên ngoài đảm nhiệm vai trò cảnh giới, thế nhưng công việc này một mình Ong Chúa là có thể hoàn thành xuất sắc rồi. Nó thả ra một ổ đàn em ong nhỏ, canh giữ ở khắp các ngả đường hiểm yếu, một khi có tình huống dị thường sẽ lập tức báo cáo cho nó.
Thế là mấy đứa nhỏ rảnh rỗi sinh nông nổi, liền bày rượu thịt ra ngay bên ngoài di tích, đặt mông ngồi xuống vừa ăn vừa uống khí thế.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc còn chưa tiến vào sâu trong di tích bao xa, vì không mấy an tâm nên đã phóng hồn lực ra ngó một cái, liền nhìn thấy cảnh tượng này, cạn lời tới cực điểm.
“Thôi kệ chúng đi, dù sao đám đàn em của Ong Chúa cũng khá là đắc lực.”
Tốc độ phá giải trận pháp của Bạch Kiều Mặc phi thường nhanh chóng, bởi vì trước đó đã từng giao lưu với Lâu Khang Minh, cộng thêm việc tự mình mò mẫm các trận pháp bản địa sau khi đến đây, thế nên hắn đã có chút hiểu biết đối với hệ thống trận pháp của Thánh Tinh đại lục.
Tiến vào trong phạm vi trận pháp bao phủ, hai người lập tức cảm thấy không khí xung quanh trở nên trong lành hẳn lên, bởi vì trận pháp vẫn đang tiếp tục phát huy tác dụng, cách ly nguồn năng lượng hỗn loạn bên ngoài, bên trong vẫn là nguyên khí ôn hòa.
“Nơi này nguyên bản chắc hẳn phải là một phương thế lực tông môn, dưới lòng đất chôn giấu nguyên mạch, nguyên mạch chưa bị ô nhiễm thì có thể liên tục phóng thích nguyên khí, đồng thời duy trì sự vận hành của trận pháp nơi này.”
Phần lớn khu vực của di tích đã được bọn người Lâu Khang Minh thăm dò qua rồi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không nghĩ rằng còn có thể sót lại thứ gì tốt.
Do đó, chủ yếu vẫn là do Bạch Kiều Mặc phụ trách nghiên cứu tháo dỡ trận pháp, Phong Minh thì chắp tay sau lưng lẽo đẽo đi theo sau Bạch Kiều Mặc, ngó nghiêng bốn phía.
Ngắm chán phong cảnh trong di tích rồi, cậu liền suy nghĩ về loại đan dược đặc sản của nơi này.
Đan dược luyện chế từ ma hạch, do nguồn gốc ma hạch khác nhau mà chia làm hai loại lớn: một loại là Mộc Linh Đan, một loại là Thú Linh Đan.
Mộc Linh Đan và Thú Linh Đan luyện chế từ ma hạch cấp bậc khác nhau tự nhiên cũng có sự phân chia đẳng cấp cao thấp.
Đây là đan phương được các luyện dược sư bản địa nghiên cứu đúc kết qua từng thế hệ sau khi Ma Vực ra đời.
Phong Minh tuy chưa có được đan phương, nhưng dựa vào hai loại đan dược có trong tay cùng với tính năng của ma hạch, cậu ít nhiều cũng tự mình mày mò ra được đan phương.
Sau khi đến đây, cậu cũng thu thập không ít vật phẩm như đan dược có liên quan đến Ma Vực, trong lòng cậu thực ra từ đầu đến cuối luôn có một nỗi nghi vấn: Loại Mộc Linh Đan và Thú Linh Đan do các luyện dược sư nơi này nghiên cứu đúc kết ra, thật sự đã loại bỏ hoàn toàn nguồn năng lượng tiêu cực bên trong ma hạch rồi sao?
Cần biết rằng ngoại trừ Cực phẩm đan ra, các loại đan dược thuộc phẩm tướng khác ít nhiều đều chứa tạp chất.
Nếu như không thể loại bỏ hoàn toàn tạp chất trong ma hạch, vậy thì các tu giả uống Mộc Linh Đan và Thú Linh Đan trong thời gian dài trên Thánh Tinh đại lục, trong cơ thể chắc chắn cũng sẽ tích tụ lại không ít năng lượng tiêu cực thuộc về Ma Vực.
Loại năng lượng này một khi tích tụ lại, Phong Minh nghĩ rằng, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến việc tấn giai sau này của họ.
Nghĩ tới tình huống Ngũ Hành Diễm thiêu rụi đống năng lượng đen đặc quánh lúc trước, Phong Minh cũng tế ra Tinh Viêm Hỏa của mình, lấy ra một viên ma thú hạch thu hoạch được ở bên ngoài ném vào trong đó, khống chế nhiệt độ của Tinh Viêm Hỏa, từ từ thanh tẩy tạp chất trong ma hạch, quan sát sự biến hóa của nó.
Viên ma thú hạch này trước đó có màu đỏ sậm, đến từ một con ma thú thuộc hỏa thuộc tính, khi tạp chất được loại bỏ hoàn toàn, trong lòng bàn tay Phong Minh chỉ còn lại một giọt chất lỏng nhỏ màu đỏ rực tinh khiết.
Lại khống chế nhiệt độ hạ xuống hoàn toàn, giọt chất lỏng nhỏ liền ngưng tụ thành một viên trân châu màu đỏ, trong suốt long lanh.
Thu hồi Tinh Viêm Hỏa, Phong Minh tung tung viên trân châu này, đâu cần phải dùng linh thảo phối thành đan dược làm gì, loại hạt lưu ly màu đỏ như thế này có thể trực tiếp dùng để hấp thu luôn.
Lúc này Bạch Kiều Mặc dừng động tác trong tay lại, nhìn bộ dạng như đang suy tư điều gì đó của Phong Minh, liền lên tiếng hỏi: “Phát hiện ra điều gì sao?”
Phong Minh ngẩng đầu nhìn sang, nói: “Có lẽ ta đã biết khắc tinh của tam đại ma đằng là cái gì rồi.”
Bạch Kiều Mặc không ngốc, nơi này rõ ràng còn lưu lại hơi thở của Tinh Viêm Hỏa, cộng thêm cảnh tượng Ngũ Hành Diễm thiêu cháy năng lượng màu đen trước đó hắn cũng nhìn rất rõ ràng, cho nên tiếp lời: “Là thiên địa hỏa chủng?”
Phong Minh gật đầu: “Ta nghĩ như vậy đó, thế nhưng bản thể của tam đại ma đằng chắc hẳn phải phi thường mạnh mẽ rồi, chỉ dựa vào hỏa chủng trong tay chúng ta, e rằng còn chưa thiêu nổi.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Cho nên trước tiên chúng ta phải nâng cao đẳng cấp hỏa chủng trong tay mình, nói đi nói lại thì vẫn là phải nâng cao thực lực của chính chúng ta thôi.”
“Đúng vậy, thực lực chúng ta không đủ thì bàn tay đen đứng sau màn kia cũng không cách nào đối phó được.”
Nói qua nói lại thì vẫn là vấn đề thực lực không đủ, bằng không bọn họ đâu cần phải hành sự quanh co lòng vòng làm gì, trực tiếp tìm tới tận cửa đập chết kẻ đứng sau màn là xong, mọi âm mưu quỷ kế đều sẽ tự động tan tành mây khói.
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Cứ từ từ thôi, chúng ta mới tu hành được bao lâu chứ, chúng a có đủ không gian để trưởng thành, còn đối phương, tưởng chừng đã trì trệ từ lâu rồi, không cách nào tiến lên được nữa.”
Phong Minh cũng cười, cậu trước nay luôn rất lạc quan: “Đúng vậy, sớm muộn gì cũng sẽ đập chết kẻ đứng sau màn thôi.”
Hai người nói cười một hồi rồi lại chia nhau ra làm việc.
Phong Minh tiếp tục nghiên cứu ma hạch cùng với các loại thực vật sản sinh trong Ma Vực, Bạch Kiều Mặc cũng từng bước tiến sâu vào trong di tích.
Một ngày sau, Bạch Kiều Mặc liền dẫn Phong Minh tiến vào sâu trong di tích, nơi mà Lâu Khang Minh chưa từng đặt chân tới, nơi này vừa nhìn liền biết chưa từng bị lục lọi vơ vét qua.
Hai người tìm kiếm một vòng quanh bốn phía, mang đi một phần sách vở và ngọc giản, những thứ khác không hề động vào.
Tiến vào tòa di tích này liền phát hiện, năm xưa các tu giả ở đây đều đã rút lui ra ngoài rồi, cho nên trong di tích không hề có hài cốt nào để lại.
Thế nhưng đồ đạc lại được bảo tồn khá là hoàn chỉnh, điều đó có nghĩa là cuộc di tản diễn ra khá vội vã, các vật phẩm ở đây đều không kịp mang đi.
Bạch Kiều Mặc liền tìm một góc bắt đầu bố trí trận pháp, đồng thời kết hợp trận pháp của hắn và trận pháp trong tòa di tích này thành một thể thống nhất.
Điều này đòi hỏi phải thấu hiểu hoàn toàn trận pháp trong di tích, lại còn phải làm cho trận pháp mới bố trí trông có vẻ cũ kỹ cổ xưa, khiến người ta không nhìn ra một chút sơ hở đáng nghi nào, dù sao thì Lâu Khang Minh cũng chẳng phải kẻ ngu.
Việc này so với việc tháo dỡ trận pháp lúc trước tiêu tốn nhiều thời gian hơn không ít, bận rộn ròng rã suốt năm ngày trời, Bạch Kiều Mặc mới rốt cuộc hoàn thành công việc.
Trận pháp mới bố trí này khá là ẩn mật, nhưng dựa vào trình độ trận pháp của Lâu Khang Minh, chỉ cần chuyên tâm thì sẽ có cơ hội phát hiện ra trận pháp ẩn giấu ở nơi này.
Lại từng bước tháo dỡ trận pháp, liền có thể phát hiện ra bí mật ẩn giấu bên trong.
Trước kia Bạch Kiều Mặc từng tháo dỡ qua xuyên toa hạm, cộng thêm việc giao lưu với bốn vị trận pháp sư gặp được ở Hắc Băng đại lục, Bạch Kiều Mặc đối với toàn bộ quy trình chế tạo xuyên toa hạm có thể nói là phi thường quen thuộc rồi.
Chỉ cần cho hắn thời gian, hắn dẫn theo một nhóm luyện khí sư và trận pháp sư hoàn toàn có thể chế tạo ra một con xuyên toa hạm bát phẩm.
Bạch Kiều Mặc liền để lại nơi này trận đồ kiến tạo xuyên toa hạm cùng với phương pháp luyện chế, trong đó bao gồm các loại vật liệu cần thiết, những thứ này tương tự cũng đã được làm cho cũ kỹ đi rồi.
Phong Minh nhìn thấy cũng vô cùng mãn nguyện, hơn nữa không cần tự mình tự tay xây dựng một tòa di tích, có thể tiết kiệm cho họ không ít thời gian cùng với tài lực vật tư.
Tất nhiên rồi, nếu tự tay gầy dựng thì cảm giác thành tựu sẽ lớn hơn.
Bạch Kiều Mặc cũng mãn ý gật đầu: “Chúng ta đi thôi, còn nán lại đây nữa, e rằng sẽ đụng mặt bọn người Lâu đạo hữu mất.”
Hai người lại cẩn thận xóa sạch dấu vết họ để lại, hoàn nguyên lại trận pháp đã tháo dỡ, dọc theo đường cũ trở về.
Bên ngoài, mấy đứa nhỏ đều đang ngáy o o ngủ say như chết, bên cạnh còn có một đống ma hạch, có thể thấy mấy ngày qua ngoài việc ăn uống ra, mấy đứa nhỏ cũng bận rộn ra phết.
Hai người bất lực đánh thức mấy đứa nhỏ dậy, dẫn chúng rời đi.
Một ngày sau, nhóm của Lâu Khang Minh tới nơi này, trên đường đi không gặp phải mấy trắc trở.
Chỉ là sau khi tới đây, mọi người phát hiện ra một vấn đề.
Có người lên tiếng hỏi: “Lâu đạo hữu, có phát hiện ra là càng đi về phía này thì ma thú gặp phải càng ít đi không? Đặc biệt là ở bên ngoài tòa di tích này, đến bóng dáng ma thú cũng chẳng thấy đâu nữa. Chẳng lẽ trước chúng ta đã có kẻ nào tiến vào trong di tích rồi?”
Lâu Khang Minh nghĩ tới Tạ Trình — vị Tạ đạo hữu mà hắn mới kết giao — chẳng lẽ là Tạ đạo hữu và bạn lữ của hắn tới rồi sao?
Lâu Khang Minh nói: “Bất kể là tình huống gì, mọi người cứ cẩn thận một chút, chúng ta tiến vào di tích trước đã.”
“Được.”
Bởi vì đã từng tới đây, cũng định bụng sẽ tiếp tục thăm dò, Lâu Khang Minh liền để lại một cái lối đi trong trận pháp ra vào di tích, lần này tới đây lại rất dễ dàng tiến vào bên trong di tích.
Mấy người đi tuần tra một vòng, phát hiện không hề có dấu vết do kẻ ngoại lai tiến vào để lại.
Mãi cho đến khi họ tháo dỡ trận pháp tiến vào sâu trong di tích, vẫn như cũ không phát hiện ra sự xâm nhập của người ngoài. Mấy người, đặc biệt là Lâu Khang Minh, trong lòng trước sau vẫn ôm giữ một mối nghi vấn: Thực sự không có ai từng vào đây sao?
Trận pháp ở sâu trong di tích là bát phẩm đại trận, tuy rằng theo thời gian trôi qua, uy lực của trận pháp đã giảm bớt đi vài phần, nhưng đối với những thất phẩm trận pháp đại sư như Lâu Khang Minh mà nói thì độ khó vẫn không hề nhỏ.
Do đó, tốc độ tháo dỡ trận pháp của họ so với Bạch Kiều Mặc thì chậm hơn quá nhiều. Đợi đến khi họ tìm được món đồ mà Bạch Kiều Mặc để lại, cái đó càng cần thời gian để mài giũa, có khi một lần không được, còn cần phải tới lần thứ ba, thứ tư.
Nhóm của Phong Minh không thèm bận tâm đến sự hoài nghi của bọn người Lâu Khang Minh, cũng chẳng quản khi nào họ mới lấy được thứ mà Bạch Kiều Mặc để lại, những thứ đó muốn phát huy ra hiệu dụng thì cũng phải đợi một khoảng thời gian rất dài nữa.
Cả nhóm của họ hướng về phía trung đoạn của Ma Vực mà đi, ma thực và ma thú chạm trán trên đường đi thực lực đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng ở trước mặt nhóm của họ thì vẫn chưa đủ nhét kẽ răng.
Vài ngày sau, họ cuối cùng cũng đụng độ đợt người được gọi là ma tu đầu tiên.
—