← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 667: Tới cửa tìm thù

22 min read 29.08.2026

 

Bóng dáng của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vừa hiển lộ trong động phủ, Trần Hải Phong vừa thoáng nhìn thấy đã kinh hãi đến mức ngã ngồi bệt xuống đất.

Động phủ của hắn vậy mà lại bị người ta lặng lẽ không tiếng động đột nhập vào.

Không đúng, vẻ kinh hãi trong mắt Trần Hải Phong càng đậm hơn, bởi vì hắn đã nhận ra hai người này. Hắn vội vàng lùi về phía sau, thậm chí quên sạch cả bản lĩnh của một tu giả, chẳng khác nào một phàm nhân bình thường, chỉ muốn trốn càng xa hai người này càng tốt.

Hắn cố làm ra vẻ cứng rắn, quát: “Các ngươi muốn làm gì? Đây là địa bàn của Huyền Diễn Tông, gan các ngươi cũng lớn thật đấy, dám xông vào địa bàn của Huyền Diễn Tông!”

Vừa tiến vào động phủ này, nhìn thấy kẻ này lấy lò luyện đan và linh thảo ra để phát tiết phẫn nộ, Phong Minh lại càng thêm coi thường hắn, thầm cảm thấy tiếc nuối thay cho Hứa Kỳ tiền bối, vậy mà lại chết trong tay một gã khốn nạn như thế này.

Phong Minh lạnh lùng nói: “Kêu đi, hét lớn hơn chút nữa xem có ai nghe thấy mà chạy tới cứu ngươi không.”

Trần Hải Phong tiếp tục hét lớn: “Các ngươi muốn làm gì? Ta chính là luyện dược sư của Huyền Diễn Tông, các ngươi dám ra tay với ta, Huyền Diễn Tông tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi đâu!”

“Thật là ồn ào.” Phong Minh bực mình nói, “Ta đến để hỏi ngươi, ngươi còn nhớ ở Thánh Nguyên Tông dưới hạ giới, ngươi từng có một sư đệ tên là Hứa Kỳ không?”

Ban đầu Trần Hải Phong chưa kịp phản ứng, thế nhưng cái tên “Hứa Kỳ” này đối với hắn từ trước đến nay vẫn là một sự tồn tại đặc biệt. Hắn từng vô cùng đắc ý, nhưng cũng oán hận vì sau đó không còn một Hứa Kỳ nào khác để cho hắn lợi dụng nữa.

Nhưng chuyện này đã từ bao lâu về trước rồi, lâu đến mức hắn đã quẳng hết thảy những chuyện cũ ở Thánh Nguyên Tông ra sau đầu, không ngờ đột nhiên lại nghe người ta nhắc đến cái tên này.

Đồng tử của hắn co rút lại một chút: “Chỉ là một kẻ phản nghịch tông môn, nhắc đến hắn làm gì?”

Phong Minh châm biếm: “Xem ra ngươi vẫn còn nhớ rõ. Hứa Kỳ đã bỏ mạng đúng như tâm nguyện của ngươi, thế nhưng Phong Minh ta được hưởng di trạch của người, hôm nay tới đây để báo thù cho người, nói vậy ngươi đã hiểu chưa?”

Nhìn vẻ mặt tên này vẫn còn có chút mơ hồ, Phong Minh liền nói thẳng tuột ra: “Di vật do Hứa Kỳ tiền bối để lại, toàn bộ đều do ta kế thừa.”

Đồng tử của Trần Hải Phong lại co rút. Hắn vạn lần không ngờ sau khi đá văng khối đá kê chân này đi, kẻ được lợi cuối cùng lại là Phong Minh?

Đại danh của Phong Minh hắn đương nhiên biết rõ, trong ngũ đại tông môn không một ai là không biết đến tên của y và Bạch Kiều Mặc.

Nghe đồn thuật luyện dược của người này cực cao, hóa ra là vì y đã đạt được truyền thừa luyện dược của Thánh Nguyên Tông từ trong tay Hứa Kỳ?

Phong Minh cười lạnh: “Ngươi nói xem ta có nên cảm ơn ngươi không? Có điều ta đã nhận được chỗ tốt từ Hứa tiền bối, đương nhiên phải giúp người chấm dứt một đoạn ân oán này, cho nên bọn ta mới tới tìm ngươi.”

“Ngươi cũng đừng chối biến, bọn ta cũng chẳng cần chính miệng ngươi phải nói ra chuyện vu oan hãm hại Hứa tiền bối năm đó. Có tình huống gì bọn ta muốn tìm hiểu, trực tiếp sưu hồn là được.”

“Không——”

Trần Hải Phong vừa nghe thấy hai chữ “sưu hồn”, xoay người liền muốn bỏ chạy. Thế nhưng Phong Minh lập tức ném một viên gạch qua, chuẩn xác nện thẳng vào người hắn, đánh cho hắn đầu váng mắt hoa.

Đây là y đã khống chế lực đạo, bằng không với thực lực hiện tại của Phong Minh, đối phó với một tu giả Khai Hồn cảnh thì một gạch này đã đủ khiến đối phương mất mạng.

Bạch Kiều Mặc đứng bên cạnh không hề ra tay, bởi vì Phong Minh là người nhận được truyền thừa của Hứa Kỳ, y muốn tự tay kết thúc đoạn ân oán này.

Phong Minh lại thi triển hồn lực, gõ mạnh một cú vào hồn hải của Trần Hải Phong. Hắn chỉ cảm thấy như có một chiếc búa lớn nện thẳng vào trong óc, đầu óc kêu lên một tiếng “ong ong” rồi ngã vật xuống.

Phong Minh bước tới, một tay ấn lên đầu gã khốn này bắt đầu sưu hồn. Ký ức từ nhiều năm trước rồi, Phong Minh phải tốn một chút thời gian mới tìm ra được, cũng chẳng thèm quan tâm xem hành động này có khiến Trần Hải Phong sống không bằng chết hay không.

“Tìm thấy rồi.”

Tìm thì đã tìm thấy đoạn ký ức kia, nhưng sau khi xem xong, Phong Minh càng thêm tức giận. Trong cơn thịnh nộ, y liền hủy luôn hồn hải của gã khốn này.

Phong Minh nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi có biết gã khốn này dựa vào cái gì không? Dựa vào việc hắn là con riêng của một vị trưởng lão Thánh Nguyên Tông khi đó. Chính vì có chỗ dựa như vậy, hắn mới vô sỉ cướp đoạt thành quả của Hứa Kỳ tiền bối, biến Hứa Kỳ tiền bối thành đá kê chân cho hắn.”

“Dựa vào thành tích đó, hắn được phá cách tuyển chọn đưa tới Huyền Diễn Tông. Khởi đầu của hắn ở Huyền Diễn Tông tốt hơn bây giờ nhiều, thế nhưng không có một Hứa Kỳ ở bên cạnh giúp đỡ, trình độ chân thực của hắn dần dần lộ ra, ngày qua ngày càng trở nên tầm thường.”

“Người cha tốt kia của hắn cũng chỉ có chút quyền lực ở Thánh Nguyên Tông bên dưới, tay làm sao mà vươn tới tận Huyền Diễn Tông được. Khỏi nói khi đó lão ta còn ở Thánh Nguyên Tông cấp dưới, cho dù lúc ấy có cùng tới Huyền Diễn Tông thì cũng chưa chắc đã phát huy được tác dụng gì lớn.”

“Gã khốn này rõ ràng không có thiên phú gì, nhưng tâm cao hơn trời, lúc nào cũng oán trời trách đất, lại còn đố kỵ với những người có thiên phú tốt hơn mình. Sở dĩ hắn hạ độc Hứa Kỳ, thứ nhất là không muốn sự thật bị bại lộ, thứ hai chính là đố kỵ với thiên phú của Hứa Kỳ tiền bối, hận không thể hại chết người ta thì trong lòng hắn mới thống khoái.”

Phong Minh lại cười lạnh một tiếng: “Người cha tốt của hắn, vị trưởng lão Thánh Nguyên Tông đã giúp hắn cướp đoạt thành quả của Hứa Kỳ kia, cuối cùng cũng chẳng thể tới được Huyền Diễn Tông, mà đã vẫn lạc trong một vài tai nạn ở hạ giới, ngay cả chỗ dựa ở hạ giới cũng mất sạch.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Cho nên giả thì vẫn là giả, rời xa sự giúp đỡ của người khác, loại người này cũng chỉ có thể là một kẻ vô tích sự.”

Phong Minh thở dài: “Chỉ là thấy không đáng thay cho Hứa Kỳ tiền bối, lại chết trong tay loại khốn nạn này.”

Bạch Kiều Mặc vỗ vỗ vai y: “Còn muốn làm thế nào nữa?”

Phong Minh hung ác nói: “Tìm một chỗ treo hắn lên, tốt nhất là treo ở một nơi thật bắt mắt, nơi mà đại đa số đệ tử đều có thể nhìn thấy. Đợi đến khi hiệu lực của ẩn nặc trận pháp quanh thân biến mất, đệ tử của tông môn này tự khắc sẽ biết hết những chuyện hắn từng làm.”

“Được.” Bạch Kiều Mặc tuyệt đối ủng hộ.

Nơi nào bắt mắt nhất ư? Phong Minh đi ra ngoài tìm kiếm một lát, phát hiện vị trí ở chủ phong là tốt nhất.

Thế là y cùng Bạch Kiều Mặc đưa người tới bên kia chủ phong, treo lên đó, rồi phủ lên người hắn một tấm thú bì màu trắng.

Trên tấm thú bì viết rõ ràng toàn bộ quá khứ Trần Hải Phong cưỡng đoạt thành quả của người khác, vu oan hãm hại đồng môn đệ tử, đồng thời minh oan cho Hứa Kỳ đã phải chịu nỗi oan ức bất bạch.

Phía dưới tấm thú bì, Phong Minh còn đặc biệt lưu lại tên họ của mình, ý tứ là do Phong Minh để lại, công khai biểu thị y chính là tới để báo thù cho Hứa Kỳ.

Chiêm ngưỡng kiệt tác của mình một lát, tưởng tượng đến cảnh tượng đệ tử Huyền Diễn Tông phát hiện ra nơi này vào ngày mai, cộng thêm việc truyền tống trận ở phía bên kia bị hủy, khẳng định là sẽ vô cùng náo nhiệt.

Cứ nghĩ đến việc ngày mai Huyền Diễn Tông sẽ vì chuyện này mà gà bay chó sủa, tâm trạng của Phong Minh liền trở nên thư thái.

Quả nhiên vẫn phải làm cho kẻ khác không vui thì y mới vui vẻ được.

Như thế vẫn chưa đủ, Phong Minh còn lấy lưu ảnh thạch ra chụp ảnh gã khốn Trần Hải Phong này để làm kỷ niệm, đây chính là kiệt tác của y, sao có thể không cất giữ cơ chứ.

Chuyện thứ nhất đã làm xong, chuyện thứ hai lại không có cách nào giải quyết ngay trong Huyền Diễn Tông được, bởi vì vị trưởng lão có liên quan đến vụ án kia cũng đã đi tham gia buổi đấu giá của Lưu Dương Các rồi.

Mặc dù rất muốn ở lại xem náo nhiệt, nhưng Phong Minh vẫn nói: “Đi thôi, bọn ta đi chặn đường cướp người giữa đường.”

“Được.” Bạch Kiều Mặc không có việc gì là không chiều theo y.

Hiện tại trong Huyền Diễn Tông, ngoại trừ Trần Hải Phong là kẻ trong cuộc, không một đệ tử nào biết Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã lẻn vào Huyền Diễn Tông của bọn họ.

Một Huyền Diễn Tông vốn nổi tiếng và có sở trường về luyện dược thuật, trận pháp thuật và chế phù thuật, vậy mà lại để mặc cho hai người này đến đi tự do như chỗ không người.

Bận rộn một trận trong ngũ đại phế vật tông môn cũng mới chỉ qua một ngày thời gian, bọn họ lại liên đêm lên đường, tới một tòa thành trì nằm ở khoảng giữa ngũ đại phế vật tông môn và địa điểm tổ chức đấu giá của Lưu Dương Các.

Hai người rốt cuộc cũng có thể nghỉ ngơi một chút, thuận tiện nghe ngóng các tu giả trong thành bàn tán về buổi đấu giá.

Tu giả ở khắp nơi trên U Minh đại lục đều duy trì sự quan tâm cao độ đối với buổi đấu giá lần này của Lưu Dương Các. Phía bên kia vừa truyền ra một chút tin tức, mọi người liền sẽ hào hứng bàn tán xôn xao.

“Thanh Vân Tử đại sư lần này thật sự phát tài rồi, cực phẩm đan bát phẩm vậy mà thật sự đấu giá được mức giá trên trời.”

“Cũng không nhìn xem các bên tham gia đấu giá đều là nhân vật tầm cỡ nào, những thế lực có thực lực yếu một chút làm gì có tư cách và tài lực để cạnh tranh, các tu giả đến từ đại thế giới ra tay lại càng rộng rãi.”

“Vẫn là ngưỡng mộ Thanh Vân Tử đại sư, thu hoạch của một buổi đấu giá đã bằng tích lũy bao nhiêu năm của một thế lực tông môn rồi. Quả nhiên trở thành luyện dược sư mới là có tiền đồ nhất, gia sản của luyện dược đại sư là phong phú nhất.”

“Cái đó cũng phải xem là loại luyện dược sư nào, không biết có bao nhiêu luyện dược sư vì luyện tập luyện dược mà đến mức khuynh gia bại sản hay sao? Bao nhiêu năm qua, U Minh đại lục của chúng ta mới ra được một vị Thanh Vân Tử đại sư.”

“Thanh Vân Tử đại sư không chỉ bản thân năng lực siêu cường, vơ vét vô số nguyên tinh và bảo vật, mà ông ấy còn dùng sức một người để kéo theo cả tòa Lưu Dương Các bay lên đấy.”

“Đúng vậy, đúng vậy, Liễu Trì Nguyên hoàn toàn là nhờ Thanh Vân Tử đại sư mang bay lên. Năm đó hắn sa sút biết bao nhiêu, sa sút đến mức bị người của Liễu gia bài xích, đẩy đưa đến tiểu thế giới để làm ăn, cái đó thì có thể có tiền đồ lớn gì chứ.”

“Kết quả hắn vận khí tốt, quen biết Thanh Vân Tử đại sư, liền thông qua hết lần này đến lần khác các buổi đấu giá cực phẩm đan. Hiện tại ở Lưu Dương Các, hắn là người nói chuyện có phân lượng nhất, những kẻ năm đó bài xích hắn sớm đã bị hắn điều phái đến những nơi hẻo lánh xa xôi rồi.”

“Cái này gọi là phong thủy luân chuyển, đáng tiếc không phải ai cũng có vận khí tốt như Liễu Trì Nguyên, bị điều phái đi rồi còn có thể trở về, hơn nữa còn một bước lên mây.”

“Ta cũng muốn có vận khí tốt như Liễu Trì Nguyên a, quen biết một vị luyện dược đại sư có thể thường xuyên luyện chế ra cực phẩm đan, Thanh Vân Tử đại sư thật sự là tuyệt đỉnh thiên tài.”

“Các ngươi không biết đâu, những tu giả đến từ đại thế giới tham gia đấu giá cũng điên cuồng tranh đoạt cực phẩm đan. Nghe nói trước khi buổi đấu giá diễn ra, không ít người trong số họ còn không tin tưởng vào luyện dược thuật của Thanh Vân Tử đại sư đâu.”

Phong Minh nghe mà mắt cười híp lại, vui vẻ biết bao nhiêu, cứ nói thêm chút nữa đi, y là người chịu khen nhất, khen thế nào cũng không chê nhiều.

Lại có người nói: “Nghe nói đại thế giới xuất hiện một vị trận pháp sư tuyệt đỉnh thiên tài, U Minh đại lục chúng ta cũng có một vị luyện dược sư tuyệt đỉnh thiên tài.”

“Trước đó Thương Huyền đại lục còn đem vị gọi là Dư Phong đại sư gì đó của bọn họ ra so sánh với Thanh Vân Tử đại sư của chúng ta, bây giờ vị Dư Phong đại sư kia còn có tiếng tăm gì truyền ra không? Hắn có thể luyện chế ra cực phẩm đan bát phẩm không?”

Phong Minh nghe xong suýt chút nữa phụt cười. Thật ngại quá, Dư Phong đại sư người ta thực sự luyện ra được đấy.

Điểm khiến Phong Minh vui mừng còn có một điều, đó chính là y sắp có một khoản thu nhập khổng lồ rồi. Buổi đấu giá lần này chỉ thu thượng phẩm nguyên tinh hoặc tài nguyên tu luyện từ bát phẩm trở lên.

Cũng chính vì vậy, bên ngoài có không ít suy đoán về Thanh Vân Tử đại sư và buổi đấu giá lần này.

Mọi người phổ biến cho rằng, Thanh Vân Tử đại sư nhất định đã tiến giai Niết Bàn cảnh, buổi đấu giá lần này cũng rất có thể là lần cuối cùng do Lưu Dương Các tổ chức tại U Minh đại lục.

Sau khi thu gom được số nguyên tinh và vật tư này, Thanh Vân Tử đại sư nhất định sẽ tiến về đại thế giới để tu luyện.