← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 662: Được Ma chứng nhận

23 min read 29.08.2026

 

Nhóm người Phong Minh đi lên trên lầu, hội họp cùng đám người Tần các chủ. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đem bốn người Long Khuê giới thiệu cho mọi người, chúng nhân đều khách khí tương kiến lễ.

Những người này đều là bằng hữu của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, bốn người Long Khuê đương nhiên sẽ rất nể mặt, không bày ra thái độ cao ngạo.

Nhắm vào thân phận của Long Khuê cùng với thực lực mà hắn thể hiện ra, chính bản thân Tần các chủ cũng đối với hắn vô cùng kính trọng.

Thế giới này, chung quy vẫn là thực lực vi tôn.

Tần các chủ sai người dâng lên rượu ngon tốt nhất của đại lục Phong Trạch, điều này rất được bốn người Long Khuê yêu thích.

Nhìn Phong Minh và bốn người Long Khuê chung sống với nhau không phân lớn nhỏ, vô tâm vô phế như vậy, Liễu Đan Tự cũng bội phục bản sự của hắn rồi: “Ngươi đây là đi khắp thiên hạ, bằng hữu cũng kết giao khắp thiên hạ nha.”

Phong Minh xua xua tay, khiêm tốn nói: “Đâu có đâu có, ta và Bạch đại ca chính là được chào đón như vậy đó, cái đó cũng là chuyện không có cách nào khác.”

Liễu Đan Tự phụt cười vui vẻ: “Ngươi đúng là không khách khí chút nào, bằng hữu thì nhiều rồi, mà cừu gia cũng nhiều lên rồi đấy.”

Phong Minh nhướng mày nói: “Có câu này ngươi khẳng định đã từng nghe qua, đó chính là kẻ không bị người ta đố kỵ thì chỉ có thể là kẻ tầm thường. Không nghe tin tức từ đại lục Thiên Huyễn truyền ra sao, Bạch đại ca của ta đó là tuyệt đỉnh thiên tài được Thiên Tà Lão Ma đích thân chứng nhận, thiên tài phổ thông ở trước mặt hắn đều là rác rưởi cả.”

“Phụt! Ha ha…”

Liễu Đan Tự trực tiếp phóng thanh cười rộ lên, những người khác cũng nhịn không được cười.

Được rồi, lời tuy rằng đích xác là do Thiên Tà Lão Ma nói ra, nhưng rất hiếm thấy có người tự mình da mặt dày tự dán vàng lên mặt như vậy, đây quả thực cũng là một loại bản sự.

Phong Minh cũng không khách khí với Liễu Đan Tự, hỏi thăm tình hình của sư phụ bọn họ, biết được mọi chuyện đều an hảo. Mao đại sư lúc trước cùng rời khỏi đại lục Phong Trạch với họ hiện tại cũng đã ở lại Bách Thảo Đường.

Lần này qua đây không thấy Mao đại sư, Phong Minh liền đoán được kết quả này, rất tốt.

“Còn có một chuyện có lẽ ngươi muốn biết, chính là Lê Cẩm Xuyên đạo hữu và phụ thân của hắn đã gặp được nhau, từng đến chỗ ta nghe ngóng tình hình của Phong thúc.”

Phong Minh nhướng nhướng mày, sau khi cứu cha hắn ra, cha hắn cũng chỉ có thuở ban đầu nhắc tới sinh phụ Lê Cẩm Xuyên của hắn một lần, sau đó liền vứt ra sau đầu không bao giờ nhắc tới nữa, thế nên Phong Minh cũng không quá hỏi han.

Tuy rằng đem Lê Cẩm Xuyên ném ở đại lục Thương Huyền không nghe không hỏi thì có vẻ hơi chút lãnh tình, nhưng chỉ cần cha hắn không có ý định muốn cùng Lê Cẩm Xuyên góp gạo thổi cơm chung qua ngày, Phong Minh cũng không thể cho lão quá nhiều sự quan tâm.

Bây giờ biết lão an hảo là được rồi.

Thế nên Phong Minh nói: “Cha ta rất tốt, hiện tại đều đã là Dung Hợp cảnh trung kỳ rồi, thiên phú tu luyện của cha ta vốn dĩ đâu có yếu, bằng không thì sao sinh ra được đứa con trai thông minh tuyệt đỉnh như ta chứ. Lúc trước ta từ trên tay Xuyên hoàng thúc gõ được không ít nguyên tinh, đợi khi ngươi trở về thì giúp ta mang chút đồ vật cho lão đi, bất luận thế nào, cái quan hệ huyết thống này ta cũng thực sự không có cách nào thay đổi.”

Thấy mấy người Long Khuê cùng bọn Khương Tinh Hà đều rất tò mò, Phong Minh dứt khoát tự mình lột gốc gác ra luôn, đỡ cho bọn họ ngứa ngáy trong lòng.

Chẳng phải sao, Long Khuê liền kinh ngạc lên tiếng: “Cái gì mà họ Lê kia là một người cha khác của ngươi á?”

Phong Minh thản nhiên như không nói: “Đúng vậy, ta là do cha ta đích thân sinh ra.”

Long Khuê há to miệng, hình như có chút hiểu ra rồi.

Những người khác cũng chưa từng thấy qua Phong Kim Lâm, không hiểu rõ tình huống ra sao, cho nên cũng không tiện đưa ra nhiều đánh giá.

Họ chỉ biết một chuyện, hai vị phụ thân của Phong Minh dường như quan hệ không được tốt cho lắm, từ sớm đã phân khai rồi, hiện tại Phong Minh cũng không có ý định muốn tác hợp hai người lại với nhau.

Nghe xem lời hắn nói kìa, còn từng gõ nguyên tinh của một người cha khác, đây là việc mà làm con người ta có thể làm ra được sao?

Long Khuê liền tò mò hỏi ra miệng, Liễu Đan Tự quay đầu trộm cười, Phong Minh cũng không để ý mà đem tình hình trên đại lục Phi Hồng lúc trước nói ra, những người khác nghe mà khóe miệng giật giật, bốn người Long Khuê thì giơ ngón tay cái lên với Phong Minh.

Phong Minh cảm thấy, nếu có lại một lần nữa, hắn vẫn sẽ làm như vậy thôi.

Mấy người bọn họ nói chuyện phiếm trên trời dưới đất, Tề đại sư thì lại cùng Bạch Kiều Mặc nói chuyện về những chủ đề vô cùng chính kinh.

Tề đại sư đã không còn xoắn xuýt vấn đề quan hệ giữa Bạch Kiều Mặc và Dư Phong nữa rồi, thái độ kia của Liễu Đan Tự đã sớm lộ ra, Dư Phong chính là hóa danh của Bạch Kiều Mặc, Bạch Kiều Mặc mới là bản tôn.

Tề đại sư cười giễu bản thân: “Thực ra lúc đầu để ngươi tới phụ trách là được rồi, đâu cần phải dùng đến Tề mỗ ta, về nhất đạo không gian trận pháp, ta không bằng Bạch đại sư rất nhiều.”

Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Lúc đó ta và Minh đệ còn có việc khác phải làm, không cách nào dừng lại thời gian dài như vậy, vả lại thuật nghiệp hữu chuyên công, do các vị ra tay thì tốt hơn, vừa vặn cũng thuận tiện cho hai đại lục trao đổi những thứ mình có.”

Tề đại sư gật đầu, cái này cũng đúng, tài nguyên tu luyện của đại lục Phong Trạch lưu nhập vào đại lục Thương Huyền, đối với đại lục Thương Huyền cũng là có ích, đương nhiên ngược lại cũng là như thế.

Tề đại sư nắm bắt cơ hội cùng Bạch Kiều Mặc giao lưu những vấn đề trên không gian trận pháp, theo dòng giao lưu, càng thêm khẳng định Bạch Kiều Mặc chính là Dư Phong.

Bởi vì hắn từng ở trên bình đài giao lưu của Trận Pháp Minh cách không giao lưu thảo luận với Dư Phong đại sư, cảm giác lần này là y hệt như đúc.

Điểm khác biệt duy nhất chỉ ở chỗ, hiện tại trình độ trận pháp của Bạch Kiều Mặc đã càng thêm tinh tiến rồi.

Sau khi ăn uống xong xuôi, nhóm người Phong Minh ở lại đại lục Phong Trạch vài ngày.

Trong thời gian này, Bạch Kiều Mặc bị Tề đại sư tóm lấy để giao lưu trận pháp, thời gian rảnh rỗi giữa các buổi giao lưu cũng không được nhàn hạ, bị Nhiếp Chung chộp được đòi cùng Bạch Kiều Mặc thiết tha giao lưu một phen.

Phong Minh liền dẫn theo mấy người Long Khuê, cộng thêm Liễu Đan Tự, do Khương Tinh Hà làm hướng đạo, đi chơi bời hưởng lạc khắp nơi.

Lưu Dương Các đã nhập trú vào đại lục Phong Trạch rồi, tương tự như vậy, Khương thị thương hành cũng đem sinh ý mở rộng đến đại lục Thương Huyền cùng đại lục U Minh.

Lần này, Phong Minh lại đem vài trung đẳng thế giới mà bọn họ từng đi qua nói cho hai người biết, đặc biệt là những trung đẳng thế giới không có truyền tống đại trận, hắn cho rằng rất có giá trị để phát triển.

Ví dụ như đại lục Hắc Băng, có không ít tài nguyên là thứ mà các thế giới khác khan hiếm, điển hình nhất chính là cái khối Không Gian Thạch kia.

Liễu Đan Tự hỏi Phong Minh: “Ngươi có muốn về đại lục Thương Huyền hoặc đại lục U Minh không? Tấn tức về ngươi và Bạch Kiều Mặc đã truyền đến bên kia rồi, ước chừng hai đứa ngươi cùng Long Khuê tiền bối bọn họ vừa lộ diện là sẽ bị các phương nhìn chằm chằm ngay, những thế lực của đại thế giới kia dường như vô cùng có hứng thú với Không Thiên Tạm trong tay Bạch đạo hữu.”

Phong Minh “xì” một tiếng: “Đó là chúng ta dựa vào bản sự cướp được từ trong tay Thiên Tà Lão Ma, là do bản thân họ quá vô năng thôi. Thiên Tà Lão Ma ở đại thế giới bao nhiêu năm, Không Thiên Tạm lúc đó nằm trong tay lão, các phương chẳng phải vẫn mặc kệ cho lão nhảy nhót bên ngoài đó sao.”

Long Khuê gật đầu: “Phải đấy, Thiên Tà Lão Ma có một câu nói rất đúng, lũ đó từng đứa đều là rác rưởi.”

Liễu Đan Tự và Khương Tinh Hà đều nhịn không được bật cười thành tiếng, đó đều là các thiên tài đệ tử của đại thế lực ở đại thế giới, rơi vào miệng bọn họ đều thành rác rưởi hết rồi.

Nếu như những người đó đều là rác rưởi, vậy thì bọn họ lại tính là cái gì đây?

Không thể nghĩ được, vừa nghĩ tới liền thấy u uất rồi.

Liễu Đan Tự hiếu kỳ hỏi: “Ám Kiêu hải tặc đã toàn bộ nhổ tận gốc chưa?”

Phong Minh lắc đầu: “Làm sao có thể, những kẻ còn sót lại đều đang núp ở đại thế giới kìa, có điều hiện tại bọn chúng khẳng định không dám chạy ra ngoài làm chuyện này nữa đâu, bằng không chính là đem đầu người đem tài nguyên tới tặng cho chúng ta rồi.”

Liễu Đan Tự và Khương Tinh Hà lại cười, chẳng phải chính là như thế sao, chỉ cần không đi đại thế giới, dựa vào việc Phong Minh, Bạch Kiều Mặc cùng Long Khuê liên thủ thì rất khó gặp phải địch thủ rồi.

Lần này tổ chức Ám Kiêu thực sự là tổn thất lớn rồi.

Liễu Đan Tự cũng nhắc nhở: “Ngươi phải cẩn thận một chút, kẻ đứng sau Ám Kiêu hiện tại cái muốn làm nhất ước chừng chính là trừ khử hai đứa ngươi cho nhanh rồi.”

Mấy người Long Khuê phía sau có toàn bộ Long tộc chống lưng, bọn chúng không dám làm gì Long Khuê, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc là hai tu sĩ nhân tộc rõ ràng không có gì nương tựa, ngọn lửa giận chẳng phải sẽ toàn bộ phát tiết lên đầu hai người họ sao.

Phong Minh gật đầu: “Ta biết mà, ta và Bạch đại ca có bao giờ biết sợ đâu, lúc trước khi quyết định làm như vậy thì đã sớm biết rồi.”

Khương Tinh Hà nói: “Cái này đối với ta và Liễu đạo hữu là có chỗ tốt rất lớn, chúng ta làm sinh ý đều phải nhờ vào của các ngươi, bằng không đi lại bên ngoài cứ thường xuyên phải lo lắng xem có đụng phải bọn không gian hải tặc kia hay không.”

Bọn không gian hải tặc đó thực ra thích cướp nhất vẫn là những thương gia như bọn họ.

Khi Phong Minh và mấy người Long Khuê đi chơi bời khắp nơi, có một số người của đại lục Phong Trạch lại vô cùng không vui.

Thực ra việc nhóm người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại trở về đại lục Phong Trạch thì các phương trên đại lục đều có chú ý tới, thậm chí còn có người cầu đến Vân Đài Các, muốn từ chỗ Phong Minh giao dịch lấy Bát phẩm đan dược.

Tin tức của họ linh thông, cũng biết mấy vị đi cùng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều là Long tộc của đại thế giới, trong đó một vị còn là Bát cấp long.

Dưới loại thực lực như thế này, có chút tâm tư nhỏ mọn nào cũng đều không dám động đậy rồi, huống chi Tần các chủ còn đang che chở cho họ nữa chứ.

Cao tầng của Phi Lăng Tông tức đến mức mũi cũng sắp vẹo đi rồi, bao gồm cả Lý thái thượng trưởng lão.

Lần trước khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc rời đi, Lý thái thượng trưởng lão đã muốn âm thầm cho họ một bài học khắc cốt ghi tâm, tuy nhiên Tần các chủ lại đồng hành cùng họ.

Do đó lúc ấy Lý thái thượng trưởng lão ẩn trong bóng tối cũng không thể ra tay, bởi vì hắn biết chiến lực của mình không bằng Tần các chủ.

Lần này hai người vậy mà lại trở về rồi, Lý thái thượng trưởng lão vẫn còn ghi hận chuyện hai người này lúc trước vạch trần mọi việc, khiến địa vị của Phi Lăng Tông đại điệt.

Tuy nhiên rất nhanh tin tức lại truyền về, bên cạnh họ còn đi theo một vị Long tộc có thực lực Niết Bàn cảnh, Lý thái thượng trưởng lão suýt chút nữa đem một hàm răng cắn nát vụn.

“Đáng chết, chẳng lẽ cứ mãi không có cách nào đối phó với bọn chúng sao?”

Sau khi xuyên giới truyền tống đại trận xây xong, Phi Lăng Tông cũng phái người đi ra ngoài, nhưng tấn tức dò hỏi được lại không nhiều bằng Khương Tinh Hà và Liễu Đan Tự, do đó đối với tình hình bên ngoài biết được không tường tận.

“Chi bằng lại phái người ra ngoài cẩn thận hỏi thăm lai lịch của hai người này, ở đại lục Phong Trạch không tiện đối phó họ, nhưng dựa vào cách hành sự của hai người này, ở bên ngoài không thể nào không kết xuống cừu gia. Đến lúc đó mượn tay cừu gia trừ khử họ, hết thảy đều không liên quan gì đến Phi Lăng Tông.”

Lý thái thượng trưởng lão gật đầu nói: “Vậy thì cứ theo lời ngươi nói mà làm.”

Phong Minh thực ra biết rõ cao tầng Phi Lăng Tông rất ngứa mắt hắn, lần trước họ thực ra cũng biết Lý thái thượng trưởng lão trốn trong bóng tối, nhưng lão thì có cách nào chứ? Chỉ có thể tự mình nghẹn khuất thôi.

Lần này cũng vậy, Phong Minh căn bản không coi cao tầng Phi Lăng Tông ra cái đinh gì, chỉ thích nhìn cái bộ dạng không phục nhưng chỉ có thể nhịn nghẹn của họ, họ không thống khoái thì Phong Minh chỉ có càng thêm vui mừng.

Đám tu giả được cứu ra lúc trước, ngoài những người được tiễn đưa trở về đại lục Linh Khung, số còn lại sau khi trải qua một khoảng thời gian thích ứng, những ai nguyện ý gia nhập Khương thị thương hành đều đã được sắp xếp vào đó, những ai không nguyện ý cũng đã phân tán ra hòa nhập vào các nơi rồi.

Phong Minh biết chuyện cũng không hỏi han gì thêm nữa, cứu người chỉ là nhất thời, con đường sau này đi thế nào, lại có thể đi đến bước đường nào thì phải xem bản thân họ rồi.

Trong nửa năm qua, số tu giả mà họ cứu ra được đâu chỉ có bấy nhiêu, cộng lại nghìn vạn cũng có rồi, tuy nhiên số tu giả bị buôn bán ra ngoài đã bỏ mạng thì lại càng nhiều hơn.

Liễu Đan Tự sắp rời đi rồi, lúc rời đi, Phong Minh giao cho hắn hai lô đan dược.

Một lô là giao cho cha hắn Liễu Trì Nguyên, lấy danh nghĩa của Thanh Vân Tử đại sư để tổ chức đấu giá hội ở đại lục U Minh.

Một lô gửi đến tay vợ chồng Thẩm Viêm Nghĩa ở đại lục Thương Huyền, lúc trước đã nhận trước của người ta bấy nhiêu Bát phẩm linh thảo, những đan dược này tổng quy vẫn phải trả lại.

Tề đại sư cũng sẽ cùng trở về, lúc về, Bạch Kiều Mặc đơn độc tặng cho ông Bát phẩm Niết Bàn Đan, Tề đại sư cũng đang kẹt ở cái ngưỡng cửa này.