Chương 653: Thiên Tạm hiển uy
Năm vị Long tộc là những kẻ tiên phong khai chiến đầu tiên. Sau khi biến về nguyên hình, thân hình rồng của họ vô cùng to lớn, chỉ một trảo đã có thể vỗ bay một người, một cú long vẩy đuôi lại quét văng thêm vài kẻ khác.
Ngoại trừ Long Khuê phải đối đầu với một vị cường giả thuộc Niết Bàn cảnh, bốn con rồng còn lại đều lao thẳng vào giữa đám người kia, trong chớp mắt đã đánh tan tác đội hình hơn trăm người của đối phương, khiến chúng không cách nào ngưng tụ lại được.
Ngay sau đó, Bạch Kiều Mặc vung trường thương trong tay ra, mang theo thế trận như quét sạch nghìn quân. Thương ý càn quét đến đâu, đám tu giả kia không một ai có thể chạy thoát.
Phong Minh thì vung vẩy Phá Thiên Gạch, đập phát nào chuẩn phát đấy. Dưới sự khống chế bằng hồn lực mạnh mẽ của hắn, đám tu giả thuộc Ám Kiêu này không một ai có thể chống đỡ nổi.
Kim Tử thỏa sức phun ra chân hỏa của mình, Hỏa Linh cũng ra ngoài trợ chiến. Tiểu Tinh ở hình thái nguyên hình cũng có kích thước vô cùng đồ sộ, một chân giẫm xuống là kiến trúc sụp đổ, đầu vươn ra một cái, tiếng “răng rắc” vang lên liền cắn nát cơ thể đối phương.
Ngũ Hành Diễm cũng không muốn bị mấy đứa nhỏ khác làm cho lép vế, thế nên cũng dồn hết sức lực, thiêu thiêu thiêu, khiến nhiệt độ trong địa cung tăng lên ngùn ngụt.
Ong Chúa tuy có chiến lực yếu nhất, nhưng ong độc của nó cũng không thể coi thường, chỉ cần tiêm độc ong vào người đối thủ, tu giả đó chẳng mấy chốc sẽ mất đi hộ mạng chiến đấu.
Tuy rằng số lượng tu giả bên phía Phong Minh có khi chỉ bằng một góc của đối phương, nhưng họ lại sát phạt ra cái thế của thiên quân vạn mã.
Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra cục diện của trận chiến này là nghiêng về một phía, kết cục diệt vong của người bên Ám Kiêu đã là định số.
Vị cường giả Niết Bàn cảnh kia đương nhiên cũng nhìn ra kết quả này, trợn rách khóe mắt, gã cố tìm cách dò hỏi từ miệng Long Khuê: “Long đạo hữu vốn đang yên vị ở Thiên Huyễn đại thế giới, cớ sao lại chạy tới Hắc Băng đại lục để đối phó với một thế lực nhỏ bé như chúng ta? Nếu Long đạo hữu thực sự muốn có xuyên toa hạm, ta đã nói là có thể chắp tay dâng tặng, chẳng lẽ Long tộc lại đi ngang ngược bất chấp lý lẽ như vậy sao?”
Long Khuê lại bồi thêm một trảo, vỗ cho đối phương hộc máu: “Ngươi lại dám giảng lý lẽ với bổn long? Chẳng lẽ bổn long còn chưa đủ bá đạo sao? Còn nói cái gì mà thế lực nhỏ bé, lúc các ngươi tàn sát trấn nhỏ của người ta trên Hắc Băng nguyên thì sao không giảng lý lẽ đi?”
Nói đoạn lại tát thêm một trảo: “Thật ra bổn long cũng không phải là kẻ không thể giảng lý lẽ, tới đây tới đây, ngươi nói thật cho bổn long nghe, các ngươi rốt cuộc là Dạ Kiêu hay là Ám Kiêu? Phải nói thật đấy, bằng không bổn long nghe xong mà không vui thì vẫn cứ vỗ chết ngươi như thường!”
Đúng là ngang ngược đến mức này, nhưng đối phương vừa nghe thấy hai chữ Ám Kiêu thì đồng tử lập tức co rụt lại. Đến lúc này gã mới hiểu ra đối phương không phải nhắm vào Dạ Kiêu, mà là hướng về phía Ám Kiêu mà tới.
Vị tu giả này run giọng hỏi: “Long đạo hữu nghe từ đâu rằng chúng ta có liên quan tới Ám Kiêu?”
“Lại còn dám mập mờ qua mắt bổn long đại nhân,” Long Khuê tiếp tục vỗ, “Bổn long đại nhân chính là vì thay thế giới yếu nhỏ đòi lại công lý, chủ trì công đạo mà đến. Bổn long là kẻ giảng lý lẽ nhất, mục tiêu đối phó chính là lũ khốn kiếp làm càn làm bậy các ngươi. Ngươi cũng không chịu đi nghe ngóng danh tiếng của bổn long ở Thiên Huyễn đại thế giới xem, bổn long vốn là kẻ trượng nghĩa hành hiệp nhất, chuyên môn đến để giải cứu các tu giả gặp nạn đấy.”
Mấy kẻ như Long Chương liền lớn tiếng phụ họa, đúng thế, Long Khuê đại ca nói chuẩn nhất, họ chính là những con rồng chính nghĩa như vậy đó.
Vị cường giả Niết Bàn cảnh và các tu giả khác nghe xong mà tức đến hộc máu, không ngờ mấy con rồng này da mặt lại dày đến mức nói ra được những lời vô sỉ như thế.
Vị tu giả kia vẫn cố biện bạch: “Chẳng hay Long đạo hữu có hiểu lầm gì chăng?”
“Hiểu lầm cái con khỉ, xuống dưới minh gian mà phân trần hiểu lầm đi.” Long Khuê phun ra một ngụm long tức, vị tu giả kia liền phát ra tiếng thét thảm thiết.
Ở một nơi như thế này, Bạch Kiều Mặc hoàn toàn không lo lắng đám người này sẽ dùng truyền tống phù để trốn thoát. Môi trường ác liệt trên Hắc Băng nguyên vừa là chiếc ô che chở cho đám thành viên Ám Kiêu này, đồng thời cũng vây khốn bọn chúng tại đây.
Chính vì thế, hắn đến một tòa cấm không trận pháp cũng không thèm bố trí, kẻ nào không sợ chết thì cứ việc truyền tống thử xem.
Ở nơi này, thứ duy nhất có thể bảo đảm truyền tống an toàn có lẽ chỉ có Không Thiên Tạm mà thôi.
Vị cường giả Niết Bàn cảnh kia dưới sự công kích của Long Khuê đã bị trọng thương không nhẹ, gã muốn dò hỏi lời nào từ Long Khuê cũng không khai thác được gì hữu ích, ngược lại lai lịch của bọn chúng lại bị đối phương nắm thóp sạch sành sanh.
Đã bị vạch trần tận gốc rễ, vị cường giả Niết Bàn cảnh kia cũng không thèm che giấu nữa, gã lại bay lên nói: “Nếu Long đạo hữu đã biết rõ gốc gác của chúng ta, chẳng lẽ Long tộc các ngươi không sợ gặp phải sự trả thù của Ám Kiêu sao? Nên biết rằng Ám Kiêu chúng ta cũng không phải là bên dễ trêu vào, Ám Kiêu sở dĩ lớn mạnh được như vậy là vì phía sau chúng ta có Tạo Hóa cảnh đại năng tọa trấn.”
Long Khuê tiếp tục nện người: “Thế thì ngươi nói xem chỗ dựa Tạo Hóa cảnh của các ngươi rốt cuộc là vị nào, để xem có thể so bì cao thấp với Long tộc ta không, rồi ta sẽ cân nhắc xem có tha cho ngươi một mạng hay không.”
Vị cường giả Niết Bàn cảnh hộc máu, gã có thể nói sao?
Nếu gã dám khai ra vị chỗ dựa đứng sau kia, thì người lấy mạng gã trước tiên không phải là Long tộc, mà chính là vị chỗ dựa kia sẽ tiễn gã lên đường trước.
Gã cứng miệng nói: “Xem ra Long tộc quyết chí muốn đối đầu với Ám Kiêu ta đến cùng rồi.”
“Thế thì ngươi làm gì được ta?”
Vị cường giả Niết Bàn cảnh này thừa biết mình không phải là đối thủ của Long Khuê, không gian địa cung này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, nhưng dù sao cũng có hạn. Trong một không gian hạn chế thế này, gã muốn chạy trốn là điều khó như lên trời, rất nhiều thủ đoạn đều không cách nào thi triển ra được.
Gã bi phẫn gầm lên: “Long đạo hữu chiến lực kinh người, ta không phải đối thủ, nhưng nếu Long đạo hữu còn ép người quá đáng, ta dẫu có chết cũng phải kéo Long đạo hữu theo đệm lưng. Có một vị thuộc Long tộc chôn cùng, ta cũng đáng giá rồi, ha ha…”
Vừa nói, nguyên khí và khí tức toàn thân của vị tu giả này liền phồng rộp lên, quyết tâm bất chấp mọi giá kéo Long Khuê đồng quy vu tận, biết đâu chừng còn có thể chôn vùi luôn cả đám tu giả vừa xông vào này ngay tại địa cung.
Thân ảnh Bạch Kiều Mặc lóe lên, Không Thiên Tạm trong tay lập tức xuất kích, một đạo không gian nhận sắc bén lao thẳng về phía vị cường giả Niết Bàn cảnh kia.
Vị cường giả Niết Bàn cảnh kia căn bản không ngờ tới một vị tu giả Dung Hợp cảnh hậu kỳ đứng bên cạnh lại dám ra tay với mình. Lúc này dẫu có nhìn thấy, gã cũng không nghĩ đối phương có thể ngăn cản được mình, mà cho rằng đối phương đang sợ hãi mà thôi.
Mãi đến khi đạo công kích kia áp sát, gã mới cảm nhận được thứ khí tức nguy hiểm khiến người ta kinh hồn bạt vía, nhận ra đạo công kích kia là gì, gã lộ rõ vẻ kinh hoàng, muốn né tránh.
Tuy nhiên Long Khuê đã chực sẵn bên cạnh, một đuôi quất tới, khiến vị cường giả Niết Bàn cảnh này đâm sầm ngay vào đạo không gian nhận.
Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể đang phình to của vị tu giả kia bị không gian nhận đánh trúng, giống như một quả bóng bị đâm thủng, khí cơ điên cuồng xì ra ngoài, cơ thể nhanh chóng xẹp xuống.
Lại thêm một đạo không gian nhận nữa tiếp gót bám theo, cái đầu của gã trực tiếp lìa khỏi xác.
Long Khuê lại bồi thêm một ngụm long tức phun qua, tức khắc đánh nát bấy phần thân thể đã lìa đầu kia.
Lúc này vị cường giả Niết Bàn cảnh kia vẫn còn sót lại chút thần trí, tận mắt chứng kiến cảnh này mà vẫn không thể tin nổi, rốt cuộc tại sao mình lại rơi vào bước đường này.
Mấy vị Long tộc trộn lẫn với tu giả nhân tộc, hai tên nhân tộc kia rút cuộc có lai lịch thế nào, bảo vật trong tay lại là thứ gì mà có thủ đoạn công kích không gian mạnh mẽ đến vậy.
Thường xuyên ở Hắc Băng nguyên, lại hay đi lại trong không gian thông đạo, làm sao gã có thể không quen thuộc với khí tức không gian cho được.
Đáng tiếc là không có ai cho gã câu trả lời, cuối cùng gã đành mang theo một bụng nghi vấn và tràn ngập không cam lòng, chìm hẳn vào bóng tối.
Long Khuê tức giận chửi bới om sòm: “Lão khốn kiếp thế mà lại muốn tự bạo, còn định kéo bổn long đồng quy vu tận, chết kiểu này đúng là hời cho gã rồi.”
Bạch Kiều Mặc tung ra một khối ngọc phù, trong nháy mắt đã thu nạp hồn phách của vị cường giả Niết Bàn cảnh kia vào bên trong. Trong ngọc phù có hồn trận do hắn tự tay khắc vào, chuyên dùng để nhiếp thủ hồn phách.
Thành viên cấp bậc này trong Ám Kiêu chắc chắn biết được nhiều tin tức nội bộ hơn, ký ức của gã vẫn còn giá trị lợi dụng rất lớn.
Các thành viên khác của Ám Kiêu vừa thấy ngay cả vị lão đại Niết Bàn cảnh cũng bị giải quyết gọn gàng thì làm gì còn chút đấu chí nào nữa.
Chẳng bao lâu sau, những người này nếu không bị bắt sống thì cũng bị đánh tử thương, những kẻ bị bắt sống đều bị Phong Minh tròng vào Cấm Nguyên Khuyên.
Thứ đồ chơi này chính là gom góp riêng cho bọn chúng, để chúng tự mình nếm trải mùi vị không thể điều động nguyên lực là thế nào.
Trận chiến địa cung vừa kết thúc, Long Khuê đã không nhịn nổi mà lật đật chạy đi xem chiếc xuyên toa hạm của mình, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng tiến bước đi theo xem thử.
Dù sao lối vào nơi này đã bị phong tỏa, không có ai vào được, những kẻ còn sống kia cũng chẳng chạy đi đâu thoát.
Chiếc xuyên toa hạm này có kích thước lớn hơn nhiều so với chiếc mà đám người Phong Minh đang dùng, nhìn qua chẳng khác nào một con quái vật khổng lồ, rất đúng ý của Long Khuê.
Long Khuê hớn hở nói: “Đây là xuyên toa hạm cấp mấy vậy? Giá trị chế tạo chắc chắn là cao ngất ngưởng.”
Bạch Kiều Mặc tỉ mỉ kiểm tra một vòng rồi nói: “Chắc là bát phẩm sơ cấp, thực sự rất tốt. Một chiếc xuyên toa hạm bát phẩm sơ cấp thế này, giá trị của nó còn lớn hơn cả những linh khí bát phẩm cao giai thông thường, không biết phải tiêu tốn bao nhiêu vật liệu cùng bao nhiêu luyện khí sư, trận pháp sư mới chế tạo ra được.”
Long Khuê nghe xong càng cười đến ngoác cả miệng, Phong Minh nhìn mà cũng thấy thèm thuồng.
Phong Minh nói: “Bạch đại ca, lần tới chúng ta cũng phải cướp một chiếc xịn hơn, chỗ khác không có chứ tổng bộ Ám Kiêu chắc chắn phải có, chúng ta cứ tới đó mà cướp.”
Long Khuê rất muốn ngoáy tai xem mình có nghe nhầm không: “Tổng bộ Ám Kiêu á, biết đâu ở đó có cường giả Tạo Hóa cảnh thật đấy, dựa vào ngươi và ta mà đòi làm thịt bọn họ sao?”
Phong Minh nhe răng nói: “Thì cứ đặt gạch trước vậy đi, sau này đợi ta và Bạch đại ca tu luyện tới Niết Bàn cảnh đỉnh phong, biết đâu chẳng cần tới Tạo Hóa cảnh cũng có thể làm thịt kẻ đứng sau Ám Kiêu rồi.”
Long Khuê chỉ đành giơ ngón tay cái lên: “Được, hai người các ngươi giỏi, tới lúc đó nhớ hú bọn ta một tiếng, bọn ta tới xem các ngươi có thật sự làm thịt được không.”
“Không thành vấn đề.”
Mọi người đều tiến vào trong xuyên toa hạm để tham quan, không gian bên trong cũng rộng rãi hơn nhiều, suy cho cùng lũ không gian hải tặc này cần vận chuyển số lượng tu giả nhiều hơn họ nhiều.
Mấy kẻ lúc trước ở lại trong xuyên toa hạm để sửa chữa đã được đám người Phong Minh cố ý chừa cho con đường sống, lúc này liền xách cổ bọn họ tới để hỏi han tình hình của tàu.
Sở dĩ giữ lại mạng sống cho họ, ngoài việc cân nhắc họ là nhân tài chuyên môn ra, còn vì mấy người này lúc chiến đấu căn bản chẳng dùng chút sức lực nào, lộ rõ vẻ mặt không muốn bán mạng.
Lúc này thấy đám người Phong Minh thật sự không có ý định lấy mạng mình, một kẻ trong số đó đánh bạo nói: “Thực ra chúng ta đều bị bọn họ cưỡng ép bắt tới đây, buộc phải nghe theo sự sắp xếp của bọn họ. Hơn nữa sau khi tới nơi này, chúng ta không cách nào trốn ra ngoài được, mà cũng chẳng có nơi nào để trốn.”
Bọn họ thừa biết bên ngoài chính là Hắc Băng nguyên, môi trường ác liệt vô cùng, thà rằng cứ trú ngụ trong tòa địa cung dưới lớp băng này còn hơn.
Muốn giữ mạng, họ chỉ có thể ngoan ngoãn làm việc cho lũ không gian hải tặc kia.
Tổng cộng có bốn người, Phong Minh nhìn bọn họ hỏi: “Các ngươi biết thân phận của bọn chúng chứ?”
Người nọ đáp: “Biết, bọn chúng là lũ không gian hải tặc chuyên lưu lạc trong các không gian thông đạo. Kẻ hèn tên Lưu Thành Hà, đây là đường đệ của ta Lưu Thành Giang, Lưu gia chúng ta vốn là thành viên của một gia tộc luyện khí tại đại thế giới, hai vị đạo hữu kia tình cảnh cũng tương tự như chúng ta. Thật ra trước đó còn có các đạo hữu khác, nhưng đã…”
Mọi người đều hiểu rõ, ngoài bọn họ ra, còn bắt thêm những người khác phụ trách sửa chữa xuyên toa hạm, nhưng đều đã vẫn lạc rồi.
Long Khuê oang oang nói: “Nếu chiếc xuyên toa hạm này do các ngươi phụ trách sửa chữa, vậy các ngươi hãy nói cho bổn long biết tình hình của nó, không được giấu giếm nửa lời, bằng không bổn long đại nhân sẽ không tha cho các ngươi đâu.”
“Dạ dạ, Long đại nhân, chúng ta không dám.”
Thực ra khi thấy có rồng xông vào, bốn người bọn họ đều rất vui mừng. Ở một nơi thế này căn bản không gặp được tu giả bên ngoài, nếu có người vào thì cũng đều thuộc tổ chức Ám Kiêu mà thôi.
Ban đầu bọn họ suýt nữa đã tưởng mấy con rồng này cùng một giuộc với Ám Kiêu, còn ngỡ phía sau Ám Kiêu có bóng dáng của Long tộc, đến khi thấy mấy con rồng vừa lao vào đã đại đả xuất thủ, bọn họ mới biết mình đã lầm.
Bất kể mấy con rồng này cùng hai vị tu giả nhân tộc làm sao tìm được tới đây, bọn họ đều đã nhìn thấy hy vọng rời khỏi.
Quả nhiên còn chưa đợi bọn họ mở miệng cầu xin tha thứ, những tu giả này đã tha mạng cho bọn họ.
Hai anh em họ Lưu cùng hai vị tu giả còn lại thành thật giới thiệu với Long Khuê về tình hình của xuyên toa hạm, cũng như công việc sửa chữa mà bọn họ đang tiến hành.
Mấy cái trận pháp lằng nhằng kia giảng giải khiến Long Khuê nghe mà đầu to như cái đấu, thế là gã liền quăng việc này cho Bạch Kiều Mặc. Vị này dù sao cũng là một vị bát phẩm trận pháp đại sư, còn gã thì tót ra ngoài vơ vét chiến lợi phẩm.
Phong Minh không đi theo, giao việc thu dọn chiến lợi phẩm cho bọn người Long Khuê là được, dù sao đám Long Khuê cũng không đời nào tham ô nuốt riêng.
Bạch Kiều Mặc nghe một lát đã thông suốt: “Nói cách khác là có vài chỗ trận pháp vẫn chưa hoàn thành, chiếc xuyên toa hạm này tạm thời chưa dùng được đúng không.”
“Đúng vậy,” Lưu Thành Hà vội vàng gật đầu, vị này dường như rất am hiểu trận pháp, gã không dám giấu giếm chút nào, “Nếu chỉ có bốn người chúng ta, ước chừng phải mất nửa năm mới có thể hoàn thành.”
Bạch Kiều Mặc xắn tay áo nói: “Vậy ta cùng làm với các ngươi, đẩy nhanh tốc độ lên chút, phấn đấu qua mùa gió lốc đen này là có thể xong việc.”
Có thể xong nhanh đến vậy sao? Lưu Thành Hà và mấy người liếc nhìn nhau, định nói gì đó, nhưng nghĩ đến chiến lực mà vị này vừa thể hiện lúc trước, họ lại nuốt lời vào trong.
Họ trước đó mắt đâu có mù, lúc vị cường giả Niết Bàn cảnh định tự bạo, chính là bị vị này sử dụng một món bảo vật lợi hại đánh gãy trực tiếp, cuối cùng kẻ đó đến tính mạng cũng mất luôn.
Vị này rõ ràng mới có tu vi Dung Hợp cảnh hậu kỳ, vậy mà ngay cả vị bát cấp long cũng sẵn lòng nghe theo hắn.
Bạch Kiều Mặc nói là làm, Lưu Thành Hà đưa ra trận đồ, giảng giải chi tiết cho Bạch Kiều Mặc cách thức tu bổ, tốc độ bắt tay vào việc của Bạch Kiều Mặc nhanh đến chóng mặt.
Phong Minh ở bên cạnh bầu bạn một lúc, thấy Bạch Kiều Mặc đã chìm đắm quên mình vào công việc, hắn cũng đi ra ngoài giúp một tay bọn Long Khuê.
Xác chết đều được hỏa táng, tù binh bị giam giữ lại, gia sản của lũ hải tặc cùng kho tàng trong địa cung giờ đây đều thuộc về họ.
Khi đám người Long Khuê phát hiện ra có hẳn một chiếc nhẫn trữ vật chứa đầy nguyên tinh, họ suýt chút nữa thì phát điên vì sướng. Mà số lượng nguyên tinh trên người vị cường giả Niết Bàn cảnh kia cũng không hề ít, gia sản vô cùng phong phú, ngay cả cực phẩm nguyên tinh cũng có tới hơn hai mươi viên.
Nên biết rằng Thiên Tà Lão Ma dù là tu giả Niết Bàn cảnh đỉnh phong mà cũng mới tích cóp được năm mươi khối, mới thấy cái nghề không gian hải tặc này đúng là rất dễ phát tài làm giàu.
Mấy người Long Khuê cười đến híp cả mắt, đương nhiên đối với họ thu hoạch lớn nhất vẫn là chiếc xuyên toa hạm kia.
Giá trị chế tạo của một chiếc xuyên toa hạm là cực kỳ đắt đỏ, ngay cả ở đại thế giới, số cá nhân sở hữu xuyên toa hạm cũng đếm trên đầu ngón tay, cơ bản đều là các tông môn thế lực tập hợp ưu thế và tài nguyên của cả tông môn mới đúc kết ra được.
—