Chương 651: Khai phá tiểu trấn
Trận pháp vừa thành, lũ người Long Khuê, Long Chương đã nóng lòng không đợi được, lao thẳng vào trong viện. Đám người Dạ Kiêu kinh hãi tột độ.
Không đợi đối phương kịp mở miệng chất vấn, Long Khuê đã siết chặt nắm đấm xông lên. Hắn thả ra uy áp long tộc thuộc về bản thân một cách không kiêng nể gì: “Các ngươi muốn đồ long? Bản long liền tự mình tới thỏa mãn tâm nguyện của các ngươi, tiễn các ngươi xuống minh gian mà đồ long!”
Thuở ban đầu khi nghe tin trên Hắc Băng Nguyên có rồng xuất hiện, đám người Dạ Kiêu này đã hưng phấn đến cực điểm.
Ở chợ đen, tài nguyên trên người rồng, bất kỳ món nào cũng được định giá cao ngất trời, thế nhưng từ trước đến nay đều là có giá nhưng không có thị trường.
Thiên Huyễn Đại Thế Giới có rồng, nhưng ai dám chạy tới đó đồ long? Đó là đi tìm cái chết.
Lần này rồng tự mình chạy tới đại lục Hắc Băng, chẳng phải là tự dâng xác tới cửa hay sao? Làm thịt con rồng xông vào đây, long tộc cũng chưa chắc đã biết, càng không rõ là do ai ra tay.
Bởi vậy, tên nào tên nấy đều vô cùng chí khí bừng bừng, định bụng làm một vồ lớn.
Thế nhưng hiện tại, con rồng này lại tự mình dẫn xác tới tận cửa, uy áp phóng ra khiến bọn chúng kinh hãi khôn nguôi. Đó là bát cấp, đâu phải loại mà bọn chúng có thể đồ được.
“Chạy!”
Một kẻ gào lên một tiếng liền muốn bỏ trốn, mười mấy tên này còn phân tán ra các hướng để tháo chạy.
Chỉ cần một tên chạy thoát được ra ngoài là có thể truyền tin tức đi. Đến lúc đó, mấy con rồng này tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt, thậm chí có thể thu hút toàn bộ cường giả trên đại lục Hắc Băng kéo tới.
Long Khuê đã xách nắm đấm lao qua, tóm lấy kẻ có tu vi mạnh nhất trong mười mấy người này mà nện. Một đấm đã đánh bay tu giả kia ra ngoài, ba đứa Long Chương cũng lao vào nện người theo.
Hải Long Vương cũng gia nhập vào hàng ngũ nện người, bởi vì gã cũng là rồng, làm sao chịu nổi việc nghe kẻ khác bàn tán về giá cả của long huyết, long cốt.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thong dong đứng nhìn. Có mấy tên tu giả may mắn không bị tóm lấy nện, tưởng rằng bản thân có cơ hội sống sót, mắt thấy sắp lao ra khỏi phạm vi cái sân.
Chỉ cần hét lên một tiếng, tu giả toàn trấn đều sẽ kéo tới.
Thế nhưng ngay khắc sau, một tiếng “bầnh” vang lên, dùng bao nhiêu lực để xông ra thì bị bật ngược trở lại bấy nhiêu lực, va đập đến mức đầu óc lảo đảo, kêu u u.
Phong Minh chắp tay sau lưng đi tới, khinh bỉ nói: “Còn muốn chạy sao? Thật ngu xuẩn, không chuẩn bị chu toàn thì sao tụi ta dám xông vào? Nào, ngoan ngoãn để bản tiểu gia sưu hồn, biết điều một chút thì tiểu gia sẽ thả các ngươi đi.”
Đám tu giả nghe thấy đều muốn nôn mửa, ở đâu ra cái loại tu giả mặt dày thế này không biết.
Muốn sưu hồn người ta, lại còn bắt người ta phải ngoan ngoãn chịu đựng?
Tên tu giả kia lên tiếng đe dọa: “Các ngươi gan to bằng trời, dám cấu kết với long tộc. Khôn hồn thì thả bọn ta đi, bằng không Dạ Kiêu bọn ta sẽ không tha cho các ngươi, cho dù các ngươi có trốn khỏi đại lục Hắc Băng cũng vô dụng.”
Phong Minh nghe vậy ngược lại càng vui mừng: “Chà, xem ra Dạ Kiêu các ngươi không phải là thế lực đen bình thường trên đại lục Hắc Băng nha. Để ta đoán xem các ngươi rốt cuộc có lai lịch thế nào, không trùng hợp đến mức Dạ Kiêu các ngươi và thế lực hải tặc không gian Ám Kiêu là cùng một giuộc chứ?”
Bất kỳ tu giả nào trong sân nghe thấy câu này đều co rụt đồng tử.
Nhìn thấy phản ứng này của bọn chúng, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền hiểu ngay, bọn họ đoán trúng rồi.
Sở dĩ dùng cái tên Dạ Kiêu là để che giấu sự tồn tại của Ám Kiêu đây mà.
Chính trong lúc bọn chúng còn đang ngẩn người, mấy tên bị bọn người Long Khuê tóm được nện lại ăn thêm một đấm vào người, tiếng thảm khiêu vang lên khắp sân.
Đáng tiếc, bọn chúng có gào thét to đến mức nào, thảm thiết ra sao thì bên ngoài cũng không có một chút động tĩnh gì.
Phong Minh vỗ tay nói: “Thật là quá trùng hợp, bọn ta đang muốn tìm Ám Kiêu, kết quả các ngươi lại tự mình dâng xác tới cửa. Đúng rồi, có món đồ này ta thấy dùng trên người các ngươi là hợp nhất. Bạch đại ca, bắt giữ những tên còn lại!”
Phong Minh phất tay một cái liền ném Phá Thiên Gạch ra. Tên tu giả kia căn bản không chịu nổi một cú đập, vừa trúng một bản chuyên đầu óc đã choáng váng. Phong Minh thừa cơ bồi thêm một phát, gã liền ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.
Phong Minh chạy tới, thò tay tròng một vật vào cổ gã, cái này chẳng phải chính là Cấm Nguyên Khuyên sao.
Đám hải tặc không gian của Ám Kiêu thích dùng thứ này nhất, giờ dùng lên chính người bọn chúng quả thực là không thể tuyệt vời hơn.
Mấy tên tu giả còn lại đều không phải là đối thủ của Bạch Kiều Mặc, một thương quất tới, từng tên một đều ngã rạp.
Đến khi thần trí bọn chúng tỉnh táo lại thì phát hiện bản thân đã bị Cấm Nguyên Khuyên tròng vào cổ, tên nào tên nấy kinh hãi tột độ.
Phong Minh còn nhắc nhở Long Khuê một tiếng: “Long Khuê đạo hữu, ngàn vạn lần đừng đánh chết người nha, phải giữ lại mạng sống để còn sưu hồn.”
Long Khuê là bát cấp long, chỉ vì muốn đấm đối phương thêm vài phát nên mới không xuống tay độc địa.
Lúc này nghe thấy lời Phong Minh, nhìn lại kẻ trong tay mình thì đã bị hắn nện cho không còn hình người.
Hắn xách gã đến trước mặt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, ném bịch xuống đất: “Thế này còn dùng được không?”
Tên tu giả này phải chịu đòn sống, mùi vị này tuyệt đối không dễ chịu gì, hận không thể chết quách đi cho rảnh.
Giờ lại nghe thấy cuộc đối thoại như vậy, trực tiếp tức đến mức hộc máu. Đây là coi gã như món hàng hóa sao?
Cũng may câu này gã không hỏi ra miệng, bằng không Phong Minh nhất định sẽ bảo cho gã biết: Chính là muốn cho gã nếm thử mùi vị bị người ta coi như món hàng, chẳng phải bọn chúng là kẻ thành thạo nhất trò này hay sao.
“Còn thở là được.”
Long Khuê bẻ khớp tay kêu răng rắc: “Thật là quá hời cho lũ khốn kiếp này, dám đánh chủ ý lên đầu bản long!”
Lũ người Long Chương cũng bắt chước theo, ném những kẻ bị nện đến biến dạng xuống trước mặt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Bạch Kiều Mặc đặt một tay lên đầu tên tu giả có tu vi cao nhất, bắt đầu sưu hồn, Phong Minh thì đi sưu hồn một tên khác.
Sau khi hai người lần lượt sưu hồn hết mười mấy tên tu giả, những kẻ này liền hoàn toàn giao cho bọn người Long Khuê xử lý.
Thế là, lũ người Long Khuê bẻ gãy từng khúc xương trên người bọn chúng, đau đớn khiến đám tu giả này gào khóc thảm thiết, muốn lăn lộn cũng không làm nổi.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không có một chút đồng tình nào, bởi vì thông qua sưu hồn đã biết bọn chúng chính là đám nhân mã của Ám Kiêu. Tưởng khoác thêm lớp áo lót là có thể che giấu được thân phận chắc?
Lũ người Long Khuê cũng không hành hạ đám hải tặc không gian này quá lâu. Chẳng bao lâu sau đã gọi Kim Tử tới giúp một tay, phóng một mồi lửa thiêu tụi nó sạch sành sanh.
Dĩ nhiên, linh khí trữ vật đều được giữ lại. Quy củ cũ, hai nhóm chia đều.
Khoản thu nhập này đương nhiên không thể sánh được với bên Thiên Tà Lão Ma, nhưng dù sao cũng vớ được một món tài lộc bất ngờ, lũ người Long Khuê vẫn vô cùng vui vẻ.
Xóa sạch dấu vết tụi nó lưu lại nơi này, đặc biệt là long khí, Bạch Kiều Mặc thu hồi trận pháp đã bố trí, một nhóm người lại lặng lẽ rút lui.
Đêm hôm đó, không một ai biết đám tu giả Dạ Kiêu ở trong cái sân này đều đã biến mất tăm, ngay cả tro tàn cũng không còn lại chút nào.
Ngày hôm sau, bầu không khí trong tiểu trấn vẫn khá đè nén. Nhóm của Thang đội trưởng ngoài việc tìm Phong Minh bọn họ nói chuyện thì cũng không rời khỏi nơi ở.
Dĩ nhiên bọn họ và các tu giả khác trên trấn có thể trao đổi tin tức với nhau. Tin tức bọn họ nhận được là: Sau đêm qua, đám người Dạ Kiêu vẫn chưa lộ mặt.
Điều này khiến các tu giả trên trấn vừa thấp thỏm lại vừa thở phào nhẹ nhõm, không ai muốn dây dưa với người của Dạ Kiêu.
Hành vi tồi tệ nhất mà Dạ Kiêu từng làm là gì? Đã từng có tu giả của cả một tiểu trấn bị người của Dạ Kiêu diệt sạch.
Nghe nói chỉ vì trên trấn có người đắc tội Dạ Kiêu, lại không chịu giao người ra, thế là chuốc lấy kết cục toàn diệt.
Bởi vậy, người của Dạ Kiêu chạy tới trấn bọn họ thu phí bảo hộ, tu giả trên trấn cũng không dám không theo. Vất vả lắm mới gom đủ phí bảo hộ, lại chẳng thấy người ở trong cái sân kia xuất hiện.
Kẻ có tu vi cao nhất trên trấn là một tu giả Dung Hợp Cảnh hậu kỳ. Hiện tại lão chỉ hy vọng lũ khốn kiếp Dạ Kiêu này cầm phí bảo hộ rồi cút xéo cho nhanh, thế nên mới đánh bạo tới cửa cầu kiến, danh nghĩa là tới nộp phí bảo hộ.
Kết quả gõ cửa nửa ngày trời không có ai ra, cũng chẳng thấy trong sân có động tĩnh gì.
Tu giả đi cùng kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ đêm qua đã rời trấn rồi?”
“Không có ai nhìn thấy bọn họ rời đi.”
Mấy tu giả tới nơi trong lòng đều dấy lên dự cảm bất lành. Bọn họ không hy vọng những người này xảy ra chuyện ở trấn mình, bằng không một khi điều tra ra, Dạ Kiêu tuyệt đối không buông tha cho trấn của bọn họ.
Vì ý nghĩ như vậy, bọn họ đánh bạo phá trừ trận pháp, lao vào trong sân. Kết quả trong sân đến một bóng ma cũng không thấy.
“Người đâu mất rồi? Thực sự không đánh một tiếng chào hỏi đã đi rồi sao? Chẳng lẽ có việc gấp?”
Lão tu giả Dung Hợp Cảnh hậu kỳ kia lại không dám ôm bất kỳ tâm lý may mắn nào, phân phó người bên cạnh: “Truyền lệnh xuống, phong tỏa tin tức, bất kỳ ai cũng không được tiết lộ tin tức người của Dạ Kiêu từng tới trấn.”
“Rõ.”
Rất nhanh, nhóm của Thang đội trưởng cũng nhận được phong khẩu lệnh này, liền chạy qua nói rõ với Phong Minh bọn họ.
Thang Băng thần bí nói: “Ta nghe nói rồi, đám người kia không biết thế nào lại biến mất ngay trước thanh thiên bạch nhật, không ai thấy bọn họ ra khỏi trấn, nhưng cứ thế là không thấy tăm hơi đâu. Có người hoài nghi bọn họ đã bị kẻ thù âm thầm diệt khẩu.”
Thang Băng lại nói: “Cho dù bị kẻ thù diệt khẩu thì thực lực của kẻ thù đó chắc chắn phải vô cùng mạnh mẽ, bằng không sao có thể không có một chút tiếng động nào lọt ra ngoài. Các tu giả sống gần cái sân đó đều lắc đầu không biết gì hết.”
Không lâu sau, có người đi tới hỏi chuyện nhóm của Thang đội trưởng, hỏi bọn họ xong lại đi tới hỏi nhóm của Phong Minh, hỏi bọn họ đêm qua có rời khỏi sân hay không.
Nhóm của Thang Băng đứng ngay bên cạnh, nghe thấy lời này đều theo bản năng lùi xa Phong Minh bọn họ vài bước, ngơ ngác nhìn bọn họ. Chẳng lẽ là do Phong Minh bọn họ ra tay?
Nhóm của Phong Minh đương nhiên sẽ không thừa nhận người chết trong tay mình.
Phong Minh vô tội nói: “Tụi ta đều ngoan ngoãn nghỉ ngơi trong viện mà, tin tức đám người kia gặp chuyện vẫn là do Thang Băng đạo hữu nói cho tụi ta biết đấy chứ.”
“Vậy được rồi, làm phiền các vị.”
Người tới cũng không truy cứu đến cùng, hỏi xong câu này liền quay người rời đi.
Thang Băng nhìn nhìn mấy người Phong Minh, lại giậm chân một cái rồi quay người đi vào sân của chính mình.
Long Khuê nghé đầu ngó nghiêng vài cái: “Chà, đây là hoài nghi lên đầu chúng ta rồi sao?”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nói: “Cũng tại đám người kia tiến vào trấn ngay sau chúng ta, lại trùng hợp biến mất không một dấu vết như vậy. Nếu nói đối tượng đáng nghi nhất trên trấn thì tự nhiên là đám mặt lạ hoắc như chúng ta rồi, bọn họ có qua đây hỏi vài câu cũng không có gì lạ.”
Phong Minh nói: “Bọn họ còn lo lắng chúng ta sẽ dẫn tai họa đến cho trấn này nữa kìa. Chúng ta thu dọn đồ đạc rồi đi thôi, đi vét sạch sào huyệt của Ám Kiêu, giải quyết tận gốc đám người đó thì chuyện Thang Băng bọn họ lo lắng sẽ không có cơ hội xảy ra.”
Lũ người Long Khuê lập tức reo hò tán thưởng, đi vét sào huyệt thôi, bọn họ đều muốn cướp lấy một chiếc xuyên toa hạm.
Ngay cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng có xuyên toa hạm, thế mà loại long tộc như bọn họ lại không có, trông thật mất giá.
Đợi khi trở về Thiên Huyễn Đại Lục, bọn họ còn có thể lái chiếc xuyên toa hạm này đi khoe khoang khắp nơi, nghĩ thôi đã thấy vô cùng phong độ rồi.
Phong Minh bọn họ rời đi không thông báo cho bọn người Thang Băng, có thông báo cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Bọn người Thang Băng ở trong sân của mình thảo luận xem đám người kia có phải do bọn người Phong Minh xử lý hay không, khả năng do bọn họ xử lý là bao nhiêu phần trăm.
Nếu không phải lo lắng tu giả toàn trấn sẽ phải chịu sự trả thù của Dạ Kiêu thì thực ra có người xử lý lũ khốn kiếp đó, bọn họ là vô cùng hoan nghênh, nhưng không ai muốn vận rủi giáng xuống đầu mình.
Mãi đến khi có người truyền tấn qua, nói cho bọn họ biết nhóm của Phong Minh đã ra khỏi trấn, bọn họ mới vội vàng chạy ra ngoài, phát hiện người ở vách ngăn bên cạnh đều đã biến mất.
“Đi thật rồi sao? Vậy phải làm sao bây giờ? Xem ra đúng là do bọn họ xử lý rồi.”
“Bọn họ đi rồi thì chúng ta phải làm sao? Chẳng lẽ bắt toàn bộ người trên trấn phải chạy trốn khỏi Hắc Băng Nguyên à?”
Nhóm của Phong Minh muốn đi, cả cái trấn này không một ai có thể ngăn cản nổi.
Ra khỏi trấn không bao lâu, một tu giả đã đuổi theo tới nơi, chính là vị Dung Hợp Cảnh hậu kỳ có tu vi cao nhất trên trấn, người này họ Lưu.
Lão đuổi theo hỏi: “Đám người Dạ Kiêu kia là do các vị xử lý sao?”
Long Khuê nhe răng siết nắm đấm nói: “Phải, chính bản long đã dùng nắm đấm này nện từng phát một biến bọn chúng thành thịt băm, cuối cùng phóng một mồi lửa thiêu đến mức ngay cả tro cũng không còn.”
Lúc Long Khuê nói câu này, uy áp của cường giả bát cấp không chút che giấu mà tràn ra ngoài.
Lưu tu giả trong lòng kinh hãi tột độ, thế mà lại là một vị cường giả Niết Bàn Cảnh, vội vàng hành lễ.
“Tại hạ không biết tiền bối đại giá quang lâm, xin tiền bối thứ tội.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Chúng ta biết điều các ngươi lo lắng nhất là gì. Yên tâm đi, chúng ta chính là vì đám người đó mà đến, hiện tại cũng chính là đi tìm sào huyệt của bọn chúng, chuyện các ngươi lo lắng sẽ không xảy ra đâu.”
Lưu tu giả vui mừng khôn xiết, thực sự có người muốn giải quyết Dạ Kiêu vì toàn thể tu giả trên Hắc Băng Nguyên, nhổ tận gốc bọn chúng sao?
Lưu tu giả vội vàng nói: “Đa tạ tiền bối và mấy vị đạo hữu đã giải cứu chúng tu giả.”
Bạch Kiều Mặc khoát khoát tay nói: “Đạo hữu quay về đi, chúng ta đi trước một bước.”
Nhóm của Bạch Kiều Mặc quay người, chớp mắt đã bay đi xa, Lưu tu giả vẫn luôn khom lưng giữ nguyên tư thế hành lễ.
Mãi đến khi người biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa lão mới đứng dậy nhìn qua, đã không còn tìm thấy người nữa rồi.
Mặc dù không biết chuyến đi này có thực sự nhổ tận gốc Dạ Kiêu, triệt để gạt bỏ được hay không, nhưng đối với tu giả trên Hắc Băng Nguyên mà nói, đây quả thực là một tin tốt lành.
Cho dù không thể gạt bỏ sạch sẽ thì ít nhất cũng khiến bọn chúng phải tổn thương gân cốt, dù sao thì cũng có cường giả Niết Bàn Cảnh ra tay rồi.
Lưu tu giả trở lại trấn liền đem chuyện này nói cho một số tu giả đáng tin cậy.
Còn về các tu giả khác thì vẫn tiếp tục chờ đợi tin tức, tránh để tiết lộ ra ngoài có kẻ đi mật báo.
Tu giả trên Hắc Băng Nguyên giữa các cá nhân với nhau không thể hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau được.
Địa hình trên Hắc Băng Nguyên dường như luôn ở trong trạng thái biến đổi không ngừng, khiến người ngoài tới đây không thể mò ra phương hướng, nhưng tu giả sinh sống lâu năm ở đây có thể mò ra được một quy luật nhất định.
Người của Ám Kiêu lại càng là đâm quàng đâm xiên, ở nơi sâu nhất và nguy hiểm nhất của Hắc Băng Nguyên phát hiện ra một nơi an toàn, bọn chúng liền biến nơi đó thành một cứ điểm của mình.
Đám người này đi tới bất kỳ nơi nào cũng không thể yên phận. Sau khi cắm rễ trên Hắc Băng Nguyên, bọn chúng lại giở trò cũ, còn có việc gì kiếm tiền nhanh hơn là đi cướp bóc chứ?
Lần này Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã động dụng tới cốt chu, xuyên toa hạm mục tiêu quá lộ liễu, tránh cho việc chưa tới được sào huyệt Ám Kiêu đã bị bọn chúng phát hiện trước.
Cốt chu đã khởi động ẩn nặc trận pháp, ở trên Hắc Băng Nguyên không một chút nổi bật.
Ban đầu không để ý, một lát sau lũ người Long Khuê đã nhận ra điểm đặc biệt của cốt chu, không chỉ phòng ngự đệ nhất mà tốc độ cũng đệ nhất, ở trên Hắc Băng Nguyên mà còn có thể bay với tốc độ nhanh đến như vậy.
Long Khuê hít hít mũi: “Sao ta lại ngửi thấy một mùi xương cốt thế này, vả lại khúc xương này lai lịch còn không nhỏ đâu.”
Phong Minh: …
Cái mũi chó gì thế này, có cần phải nhạy bén đến thế không?
—