← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 638: Khuê Sắp Tới Rồi

22 min read 29.08.2026

 

Thiên Huyễn đại lục, Thiên Nguyên Thành.

Sau khi tách khỏi nhóm của Tần các chủ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lúc này đang ngồi trong một tửu lâu trong thành để thưởng thức mỹ vị, sẵn tiện nghe ngóng chuyện bát quái thiên hạ.

Ngồi tại bàn này không chỉ có hai người họ, mà còn có Phong Kim Lâm vốn luôn bế quan trong Thời Quang Sảnh.

Mấy nhóc tỳ đều đã được Phong Minh đưa vào trong không gian, đồng thời cũng gọi một bàn rượu thức ăn gửi vào trong đó để vỗ về chúng.

Thiên Huyễn đại lục là một đại thế giới, không chỉ có cường giả Niết Bàn cảnh mà còn có cả cường giả Tạo Hóa cảnh tọa trấn. Huyết mạch của Hải Long Vương và Kim Tử đều có chút đặc thù, tốt nhất cứ ở lại trong không gian cho bảo đảm an toàn.

Phong Kim Lâm đã kết thúc bế quan từ lúc còn ở trong không gian thông đạo, nhưng khi đó không tiện để Phong đa lộ diện, nếu không thì biết giải thích làm sao với những người khác về việc cha hắn đột nhiên từ đâu chui ra.

Thế nên Phong Minh đã gửi Canh Kim Tinh vào, để ông tiếp tục ở lại trong Thời Quang Sảnh luyện hóa Canh Kim Tinh thành bản mệnh linh khí của mình, phương pháp luyện hóa là do Bạch Kiều Mặc cung cấp.

Sau khi tiễn nhóm người Tần các chủ đi, Phong Kim Lâm cũng luyện hóa xong Canh Kim Tinh, Phong Minh mới thả cha mình ra ngoài, bôn ba một vòng rồi đặt chân tới Thiên Huyễn đại lục.

Phong Kim Lâm lúc này đã có tu vi Dung Hợp cảnh trung kỳ, dĩ nhiên bấy nhiêu đó ở Thiên Huyễn đại lục là chẳng thấm vào đâu.

Ông cũng không ngờ rằng sau Phi Hồng đại lục và Thương Huyền đại lục, mình lại có cơ hội tiến vào đại thế giới Thiên Huyễn đại lục này.

Phong Kim Lâm cảm khái: “Không hổ là đại thế giới, cảm giác hít thở vài ngụm nguyên khí thôi mà cơ thể đã có loại cảm giác no căng rồi. Nhưng cái chốn này cũng chẳng dễ lăn lộn đâu, không có chút tài lực thì ai dám tới, tới rồi cũng chỉ ở tầng lớp đáy mà thôi. Chẳng trách mấy lão già ở Thương Huyền đại lục thà ở lỳ nơi đó chứ không chịu tới đây.”

Phong Minh bĩu môi nói: “Họ ở lại bên dưới thì được cung phụng lên cao làm lão tổ tông, lên tới đây lại phải bắt đầu từ đầu mà dốc sức làm lụng, thà ở lại bên dưới hưởng lạc còn hơn. Hơn nữa bản thân họ có lẽ cũng tự hiểu rõ, việc họ muốn tấn cấp lên Tạo Hóa cảnh là khó hơn lên trời.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Chính là như vậy.”

Ở đại thế giới, độ khó để tu giả đột phá đến Tạo Hóa cảnh còn lớn hơn nhiều so với việc tu giả ở trung đẳng thế giới tấn cấp lên Niết Bàn cảnh.

Thiên Nguyên Thành chính là tòa thành trì nơi đặt liên giới truyền tống đại trận của Thiên Huyễn đại lục, do đó nơi đây vô cùng trù phú và phồn hoa náo nhiệt. Phàm là tu giả từ trung thế giới tới đây đều sẽ phải hoa mắt chóng mặt, nhưng mức tiêu phí ở đây cũng tương đương là cực kỳ đắt đỏ.

Thế lực nhân tu ở Thiên Huyễn đại lục rất lớn mạnh, nhưng thế lực yêu tộc cũng cường hãn không kém, ví dụ như Long tộc và Phượng tộc, đó đều là những cường tộc, đại tộc.

Thiên Nguyên Thành chính là nơi quần cư của các chủng tộc khác nhau. Ngay tại tửu lâu mà bọn Phong Minh đang ngồi đây đã có hơi thở của mấy vị hóa hình hoang thú rồi.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc muốn kéo mấy con rồng như Long Khuê, Long Chương vào đội ngũ của mình thì buộc phải tới Thiên Huyễn đại lục để nghe ngóng tung tích của chúng.

Lần trước Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đi ngang qua đây từ Tử Vong Hải chẳng qua cũng chỉ coi nơi này như một trạm trung chuyển, ngay cả trong thành còn chưa từng đặt chân vào.

Ba người vừa ăn vừa nghe đầy tai những chuyện bát quái, nhưng chẳng có lấy một chuyện nào có thể làm họ nảy sinh hứng thú, bởi vì những nhân vật được nhắc tới ở quá xa vời so với họ, thường nghe xong chỉ thấy mơ hồ chẳng hiểu mô tê gì.

Lúc này, bỗng nhiên có một tu giả lên tiếng: “Mau nhìn ra ngoài kìa, đệ tử của Tiêu Dao Viện tới Thiên Nguyên Thành rồi, lại còn do Lãnh Điền dẫn đội nữa chứ.”

Ồ, đây chẳng phải là người quen sao, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hai người đồng thanh đồng thủ cùng nhau thò đầu ra ngoài nhìn.

Nhìn cái động tác ăn ý đến từng kẽ tóc của hai đứa, Phong Kim Lâm ở bên cạnh dở khóc dở cười. Theo góc nhìn của ông, điều này hoàn toàn là do Phong Minh đã làm hư Bạch Kiều Mặc mất rồi.

Vì tò mò nên ông chậm mất vài nhịp, cũng di chuyển lại gần cửa sổ để nhìn xuống con phố bên ngoài.

Chỉ thấy một đoàn mười mấy tên tu giả khí thế ngạo nghễ mười phần, họ đi tới đâu là các tu giả khác đều vô cùng tự giác né đường nhường lối tới đó.

Phong Kim Lâm tò mò truyền âm hỏi: “Đây chính là đệ tử của Tiêu Dao Viện sao? Tên dẫn đầu kia là Lãnh Điền mà các ngươi từng gặp à?”

Phong Minh gật đầu: “Phải, chính là cái tên ngạo mạn nhất kia đấy, chẳng biết có cái gì mà đắc ý đến thế.”

Phong Kim Lâm bật cười. Theo ông thấy, thân là đệ tử thế lực đỉnh cấp Tiêu Dao Viện của đại thế giới, lại còn là đệ tử thiên tài trong viện, chuyện này đặt lên người bất kỳ ai thì cũng đều là một điều đáng để kiêu ngạo cả.

Dĩ nhiên ông cũng thừa biết, dẫu tên Lãnh Điền này có thiên tài đến mấy thì liệu có so nổi với đứa con và đứa con rể nhà ông không?

Bạch Kiều Mặc nói: “Người của Tiêu Dao Viện xuất hiện tại Thiên Nguyên Thành, phải chăng gần đây có sự tình gì to tát thu hút họ tới đây?”

Nếu quả thực là vậy, tin rằng đệ tử của các đại thế lực khác cũng sẽ lần lượt xuất hiện, như thế thì ngày mấy con rồng kia xuất hiện liệu có còn xa nữa không?

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái, đều nghĩ tới điểm này, rồi cùng nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Nhìn điệu bộ này của đôi trẻ, Phong Kim Lâm bỗng thấy bản thân mình giống như kẻ thừa thãi ở đây vậy.

Vừa bất lực lắc đầu, Phong Kim Lâm vừa nghĩ có lẽ ông nên tìm một nơi ở Thiên Nguyên Thành để định cư lại, không cần phải đi theo đôi trẻ bốn phương trời xông pha làm gì nữa, bậc trưởng bối như ông cũng cần phải có cái tự giác của người làm bề trên chứ.

Con cái lớn khôn rồi cũng chẳng tốt, lớn rồi liền không còn sự ỷ lại vào người làm cha như hồi nhỏ nữa.

Trong lòng Phong Kim Lâm thầm nghĩ như vậy liền đã hạ quyết định, ông trước nay vốn là một người rất quả đoán.

Nơi này nguyên khí dồi dào, mặc dù tiêu phí cao nhưng ông có thể tiếp tục mở một gian tiệm nhỏ để làm chút kinh doanh buôn bán cơ mà.

Ánh mắt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn về phía đám đệ tử Tiêu Dao Viện cùng Lãnh Điền kia không hề che giấu, hiện tại họ đang dùng dung mạo thật của mình, cũng chẳng lo lắng sẽ bị nhận ra.

Hơn nữa hiện tại có rất nhiều tu giả cũng đang nhìn bọn họ như vậy, trông cái bộ dạng của họ giống như đã quá quen với việc đi tới đâu cũng trở thành tâm điểm chú ý của chúng nhân rồi.

Sự thật cũng đúng là thế, từng đạo ánh mắt đổ dồn lên người họ, đám đệ tử Tiêu Dao Viện đã sớm tập thành thói quen.

Chỉ có điều hồn lực của Lãnh Điền mạnh mẽ hơn, mơ hồ phát giác ra có hai đạo ánh mắt dường như có chút khác biệt với số còn lại, hắn liền theo bản năng quay đầu nhìn sang, vừa vặn chạm thẳng vào ánh mắt của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không hề né tránh, cứ thế thẳng thắn nhìn lại. Lãnh Điền giống như vô ý nhìn qua đây, sau khi chạm mắt liền thu hồi tầm nhìn trở về.

Sắc mặt Lãnh Điền không lộ ra chút dị trạng nào, nhưng trong lòng lại dấy lên sự kỳ quặc, dường như đây không phải lần đầu tiên hắn bắt gặp ánh mắt như vậy, thế nhưng lại không cách nào nhớ ra đã từng gặp ở đâu.

Lúc này, khách khứa trong tửu lâu cũng vì sự xuất hiện của bọn họ mà bắt đầu bàn tán xôn xao về tình hình của họ.

“Đệ tử Tiêu Dao Viện lại xuất hiện ở Thiên Nguyên Thành, lẽ nào tin đồn trước đó là thật sao?”

“Tin đồn gì thế?”

“Chẳng phải là tin đồn Thiên Tà Lão Ma xuất hiện ở phụ cận Thiên Nguyên Thành sao? Lẽ nào tin này là thật? Thiên Tà Lão Ma thực sự đã chạy tới Thiên Nguyên Thành của chúng ta rồi à?”
“Cứ nhìn xem đệ tử của mấy đại thế lực khác có tới Thiên Nguyên Thành không đã. Nếu họ cũng tới thì phần lớn là thật rồi, mấy đại thế lực kia tuyệt đối không thể buông tha cho Thiên Tà Lão Ma đâu.”

Nghe thấy những lời bàn tán này, trên mặt Bạch Kiều Mặc lộ ra thần sắc kỳ quặc, lúc này họ đã rời khỏi vị trí bên cửa sổ để trở lại bàn ăn của mình.

Nhìn thấy sắc mặt này của Bạch Kiều Mặc, Phong Minh lập tức rướn người tới, tò mò hỏi: “Bạch đại ca biết vị Thiên Tà Lão Ma này sao?”

Phong Kim Lâm cũng rất đỗi hiếu kỳ, nghe qua thì đúng là một nhân vật có máu mặt, lại có thể thu hút được đệ tử thiên tài của mấy đại thế lực tới đây.

Ông cũng không buồn gặng hỏi vì sao Bạch Kiều Mặc lại biết được chuyện này.

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Phải, ta có biết đến nhân vật này. Thiên Tà Lão Ma thực chất là ngoại hiệu do người bên ngoài đặt cho, bản thân hắn lại thích tự xưng là Tru Thiên Lão Ma hơn.”

“Cái gọi là Tru Thiên không phải là giết ông trời thật, mà là tru sát thiên tài. Trong mấy mươi năm qua, đệ tử thiên tài của mấy đại thế lực đều có người sa vào tay Thiên Tà Lão Ma. Trên bảng treo thưởng của đại thế giới, vị trí của không một ai có thể cao hơn Thiên Tà Lão Ma được.”

Phong Minh lập tức kêu oai oái lên: “Thế thì chúng ta chẳng phải là cực kỳ nguy hiểm sao?”

Phong Kim Lâm vỗ một cái tét vào cái đứa thích làm trò là Phong Minh: “Nghe tiếp đi nào.”

Phong Minh hắc hắc cười rộ lên, giục Bạch Kiều Mặc mau nói tiếp.

Bạch Kiều Mặc nói tiếp: “Hành vi của kẻ này quả thực là vô cùng tà tính, ngay cả các chủng tộc khác cũng không chịu buông tha. Từng có thiên tài Long tộc rơi vào tay kẻ này bị rút đi không ít long huyết, con rồng đó may mắn nhặt lại được một mạng nhưng chung quy cũng bị tổn hại nghiêm trọng đến căn cơ.”

“Có tin vỉa hè nói rằng, kẻ này tru sát những thiên tài đó không thực sự là vì muốn giết người, mà là cần cơ thể của họ, cho nên tên này ở đại thế giới thuộc vào loại đối tượng mà tất cả các thế lực đều muốn lùng bắt truy nã.”

Phong Kim Lâm và Phong Minh nghe xong đều vô cùng kinh ngạc, phải nói là kẻ này lá gan thật sự lớn đến bằng trời.

Phong Minh tự nhận mình đã đủ to gan lớn mật rồi, nhưng so với vị này thì vẫn còn kém xa lắm.

Kẻ này không những dám tru sát đệ tử thiên tài của đại thế lực, mà ngay cả hai tộc Long Phượng cũng dám bắt đi rút máu, quả đúng như lời Bạch Kiều Mặc nói, hành sự tà tính khôn lường, loại người này tốt nhất nên tránh xa một chút.

Phong Minh tuy cũng thích náo loạn gây chuyện nhưng sẽ không dùng phương thức này để làm trò.

Phong Minh nói: “Đây là muốn dùng máu của thiên tài các tộc để chế tạo ra thứ gì sao? Đúng rồi, Thiên Tà Lão Ma này có tu vi gì? Niết Bàn cảnh? Hay Tạo Hóa cảnh?”

Bạch Kiều Mặc đáp: “Là Niết Bàn cảnh đỉnh phong, nhưng từng có vài lần thoát thân thành công dưới tay cường giả Tạo Hóa cảnh, bản lĩnh chạy trốn thuộc hàng đệ nhất. Chế tạo cái gì ư, có lẽ có liên quan tới việc hắn muốn tấn cấp lên Tạo Hóa cảnh.”

Ái chà, Phong Minh liền nhìn trúng cái bản lĩnh chạy trốn của kẻ này rồi. Có cái bản sự này, đến Tạo Hóa cảnh cũng dám trêu chọc, hại chết ngần ấy thiên tài của các đại thế lực mà xem ra vẫn còn sống sờ sờ ra đấy thôi.

“Kẻ này lần này lộ diện chẳng lẽ lại nhắm trúng thiên tài nào rồi sao? Ối, không đúng, biết đâu hắn là cố ý lộ diện, sau đó thu hút thiên tài các phương tới đây, rồi nhân cơ hội hốt trọn một mẻ cũng nên! Chứ cứ đi tìm từng đứa một thì tốn công tốn sức quá mà.”

Bạch Kiều Mặc và Phong Kim Lâm nhìn nhau một cái, trong lòng hai người đều nảy sinh một tia trực giác, biết đâu lại đúng như lời Phong Minh nói thật.

Bạch Kiều Mặc thất cười nói: “Bất luận kẻ này muốn làm cái gì, chúng ta cứ đợi ở Thiên Nguyên Thành là được, mấy con rồng kia chắc chắn sẽ tới.”

Phong Minh cười lớn: “Đúng thế, nhất định sẽ tới, ta thấy chúng chính là không nhịn nổi đâu.”

Bằng không thì thật sự chẳng có cách nào tốt để tìm được chúng, chứ đừng nói là liên lạc với chúng.

Ba người đánh một bữa no nê, lại có được một cái tin tức động trời như vậy, thế là liền an tâm lưu lại Thiên Nguyên Thành.

Ban ngày họ ra ngoài dạo phố, ngó nghiêng các hiệu thuốc xem linh thảo và đan dược cùng các vật tư tu luyện khác, rồi ăn uống no say, buổi tối trở về thì ai nấy tự quay về phòng tu luyện.

Phong Kim Lâm đang tìm kiếm một gian tiệm thích hợp, đồng thời cũng nói ra ý định của mình, Phong Minh vừa nghe liền hết sức ủng hộ cha hắn.

Ở lại trong Thiên Nguyên Thành quả thực rất an toàn, trong thành có các vị đại lão quản lý, không mấy ai dám sinh sự.

Chẳng phải tin đồn đang lưu truyền trong thành cũng nói Thiên Tà Lão Ma kia chỉ xuất hiện ở ngoài Thiên Nguyên Thành đó sao, chứ đâu phải ở trong thành.

Mặc dù vật giá ở Thiên Nguyên Thành đắt đỏ, tiền thuê tiệm cũng cao ngất ngưởng, nhưng Thiên Nguyên Thành rộng lớn như thế, muốn thuê một gian tiệm nhỏ thì vẫn có thể thuê được.

Chính vì vậy, ba người liền thông qua trung gian tìm được một gian tiệm như thế, liền hào phóng trả trước năm năm tiền thuê nhà.

Thời điểm vừa thuê xong tiệm, đệ tử của ba đại thế lực khác có vị thế ngang hàng với Tiêu Dao Viện quả nhiên cũng đã tới Thiên Nguyên Thành.

Nghe nói hai tộc Long Phượng cũng đang trên đường tới đây rồi, con rồng dẫn đầu Long tộc quả nhiên chính là Long Khuê, bọn họ đã không bõ công chờ đợi.