← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 636: Sau Buổi Đấu Giá

23 min read 29.08.2026

Sau việc nghênh hợp với vẹt năm màu, lại có một tu giả lấy ra vài cổ phương đưa tới tay Phong Minh, được đích thân Phong Minh nghiệm chứng qua và biểu thị sự hài lòng, tu giả này cũng được như nguyện giao dịch được một viên đan dược.

Tu giả có mặt tại hiện trường nhìn đến mức đều tê liệt luôn rồi, cũng có không ít tu giả nhìn ra một con đường mới.

Nghĩ bụng trên tay Phong Minh chắc chắn vẫn còn đan dược bát phẩm dư thừa, bọn họ sau khi trở về sẽ sưu tầm cổ phương hoặc những thứ khác rồi lại đưa tới Vân Đài Các, biết đâu chừng tương tự cũng có thể lọt vào mắt xanh của Phong Minh.

Số lượng đan dược có hạn, dù sao cũng là đan dược bát phẩm, mỗi một viên lấy ra đều giá trị liên thành, thế nên buổi đấu giá lần này tuy rằng thịnh đại nhưng thời gian kéo dài cũng không lâu.

Nhanh chóng đan dược đã bị cướp sạch sành sanh, mà Phong Minh thì kiếm đến mức bồn mãn bát mãn.

Phong Minh tò mò hỏi: “Chẳng lẽ Phi Lăng Tông thực sự không có ai tham gia buổi đấu giá lần này sao?”

Mao đại sư sau khi biết những chuyện Phi Lăng Tông đã làm thì ấn tượng đối với Phi Lăng Tông càng tệ hơn: “Bọn họ không đích thân tới không có nghĩa là không muốn đan dược do Phong đại sư ngươi luyện chế, chắc chắn đều đã phó uỷ nhiệm cho cho các tu giả khác đấu giá hộ họ rồi, chỉ là không biết có thực sự đấu giá được viên nào hay không, sống tới cái tuổi này của bọn họ thì tổng sẽ có vài người bạn thôi.”

Phong Minh tỏ vẻ đáng tiếc: “Sao lại không đích thân tới chứ, ta còn mong nhìn xem sắc mặt của bọn họ thế nào nữa mà.”

Tần các chủ là bồi đồng cùng Phong Minh, Bạch Kiều Mặc tới đây, khi rời đi cũng là bồi đồng cùng nhau đi.

Mọi người có mặt tại hiện trường làm sao mà nhìn không hiểu, Tần các chủ bày rõ ra chính là đến để bảo hộ Phong Minh đấy thôi.

Hơn nữa Tần các chủ từ đầu chí cuối đều không mở miệng hô giá, điều này nói lên cái gì? Nói lên Tần các chủ căn bản chẳng thiếu những đan dược này.

Không ít đại thế lực đều hối hận rồi, sớm biết như vậy thì lúc trước khi ở Phi Lăng Tông, bọn họ đã ra tay trước chiếm lấy tiên cơ che chở cho Phong Minh rồi, thế thì những đan dược mà Tần các chủ có được này sẽ là của bọn họ rồi.

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, cảnh tượng thịnh huống ở nơi này theo sự rời đi của các tu giả đã truyền khắp toàn bộ Phong Trạch đại lục, dấy lên một làn sóng nhiệt nghị mới về hai người Phong Minh, Bạch Kiều Mặc.

Đây quả thực là Luyện dược đại sư bát phẩm, hơn nữa trình độ còn vượt xa Quan đại sư.

Quan đại sư làm phế sạch cả ba phần nguyên liệu Niết Bàn Đan, thế mà Phong đại sư lại có thể luyện chế ra nhiều loại đan dược bát phẩm Thượng phẩm đến vậy, khoảng cách trong đó không phải là cái kiểu lớn bình thường đâu, mà là cái loại vĩnh viễn không cách nào đuổi kịp ấy.

“Nghe nói gì chưa, Quan đại sư dẫn theo một lũ đồ đệ qua đó là muốn tới kiếm chuyện với Phong đại sư đấy, cho rằng Phong đại sư lừa bịp dối trá, người luyện chế ra những đan dược kia là một kẻ khác.”

“Ha ha, sau khi buổi đấu giá kết thúc, Quan đại sư một chút tiếng tăm gì cũng chẳng có nữa, dẫn theo đồ đệ xám xịt rời đi rồi, tiếng tăm truyền ra gần đây là Quan đại sư sau khi trở về liền bế quan rồi.”

“Ha ha, đây là rơi vào cái cảnh mất mặt, mượn việc bế quan để né tránh hiện thực chứ gì.”

Vẫn có người có chút chất vấn: “Thật sự đều là do bản thân Phong đại sư luyện chế sao? Chẳng phải y mới chỉ có tu vi Dung Hợp cảnh trung kỳ thôi à?”

“Chắc chắn một trăm phần trăm, có vài loại đan dược qua giám định của Luyện dược sư thì thời gian luyện chế vô cùng gần, chính là được luyện chế ra trong lúc Phong đại sư bế quan trước khi buổi đấu giá được tổ chức đấy.”

“Hóa ra là thế, vậy thì thực sự không còn tranh luận gì nữa rồi, Phong đại sư thật sự quá lợi hại, không biết rốt cuộc là thế lực phương nào nuôi dưỡng ra được hai vị thiên tài lợi hại đến thế này.”

“Nghe nói hai vị đại sư đều không phải tu giả của Phong Trạch đại lục chúng ta, có người hoài nghi bọn họ là tới từ Đại Thế Giới, cũng chỉ có Đại Thế Giới mới có tài nguyên sung túc phong phú để nuôi dưỡng ra được thiên tài tuyệt đỉnh như vậy.”

“Ta thấy cũng đúng.”

Còn có rất nhiều tu giả hâm mộ đố kỵ với thân gia mà Phong Minh đang sở hữu hiện nay, từ tin tức truyền ra từ buổi đấu giá, mỗi một người đều có thể tính toán ra được Phong Minh sở hữu bao nhiêu gốc linh thảo bát phẩm và thiên tài địa bảo.

Có thể nói, y hiện tại được xem là tu giả có thân gia phong hậu nhất Phong Trạch đại lục rồi.

Tu giả nhìn trúng thân gia của y cũng rất nhiều, trong số này còn bao gồm cả các tu giả đấu giá được đan dược tại buổi đấu giá nữa, nhưng hễ nghĩ tới việc Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cứ ở lỳ tại Vân Đài Các không dời nửa bước thì cái tâm tư kia lại dập tắt đi.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không thèm quản các loại tâm tư của người bên ngoài, hai người lại uỷ nhiệm cho Khương thị thương hành thu mua một lô vật tư, tương tự do Khương thị thương hành vận chuyển tới tận tay những tu giả của Linh Khung đại lục kia.

Khi Khương Tinh Hà trở về, Phong Minh uỷ nhiệm cho hắn mang theo cả Dương Bằng đi luôn, Dương Bằng không thể cứ mãi ở lại bên cạnh bọn họ được.

Vốn dĩ đã nói rõ là ra ngoài đi dạo một chút, kết quả từ sau khi đi ra từ cái tập trấn an trí tu giả kia liền một đi không trở lại.

Tuy rằng không ngừng có tin tức truyền về, nhưng bản thân Dương Bằng cũng biết rõ, phải trở về an ủi những đồng bạn kia rằng hai vị ân nhân không phải muốn bỏ mặc bọn họ không quản.

Dương Bằng trên suốt dọc đường trở về này cũng không gặp phải sự ngăn trở nào, sau khi thân phận nô lệ khai khoáng của bọn họ được hé lộ, bao nhiêu thế lực của Phong Trạch đại lục đều đang dòm ngó, cũng chẳng có ai vào lúc này lại ra tay với bọn họ cả.

Dương Bằng sau khi trở về nhận được sự hoan nghênh của mọi người, trước đó hắn theo Phong Minh, Bạch Kiều Mặc một đi không trở lại, mọi người quả thực lo lắng khôn nguôi, may mà sau đó Khương thị thương hành không ngừng đem tin tức bên ngoài truyền về, khiến bọn họ không đến mức hoảng sợ như vậy nữa.

Đồng thời còn chấn kinh trước thân phận Luyện dược đại sư bát phẩm của Phong Minh, bọn họ vậy mà lại được hai vị đại sư như thế cứu mạng, đặt ở trước kia căn bản không dám tưởng tượng.

Dương Bằng nói: “Hai vị tiền bối không phải không muốn trở về, chỉ là hiện tại chưa thể trở về được, buổi đấu giá lần này Phong đại sư thu hoạch phong hậu, không biết bao nhiêu người đang dòm ngó y đâu, hai vị đại sư ở lại Vân Đài Các thì không có vấn đề gì, ở nơi đó có Tần các chủ bảo hộ.”

“Mọi người cứ yên tâm, hai vị tiền bối đã hứa sẽ tìm kiếm tọa độ không gian của Linh Khung đại lục, sau khi giải trừ hậu hoạn sẽ trở về đem những người bằng lòng quay về đưa về.”

“Mọi người đừng suy nghĩ quá nhiều, cho dù là sự che chở của hai vị tiền bối và Khương thị thương hành thì cũng chỉ là thời gian ngắn ngủi mà thôi, chúng ta tranh thủ lúc này nỗ lực tu luyện, nâng cao tu vi, sau này bước ra ngoài mọi thứ đều phải dựa vào chính chúng ta rồi.”

Mọi người cũng hiểu rõ cái đạo lý này, thế là khoảng thời gian tiếp theo, những tu giả trên trấn đối với việc tu luyện đã trở nên càng thêm cần cù.

Bất luận là trở về hay là ở lại thì tu vi đều là điểm tựa lớn nhất của chính bọn họ.

Phong Minh sau buổi đấu giá vẫn sống vô cùng phong phú như cũ, bởi vì Mao đại sư cũng ở lại, suốt ngày tìm Phong Minh để giao lưu luyện dược thuật.

Có lúc chìm đắm vào trong đó rồi thì là suốt ngày suốt đêm không hề nghỉ ngơi, nhưng sau đó Mao đại sư vẫn hai mắt tỏa sáng tinh thần chấn phấn, có thể thấy thu hoạch thực sự không nhỏ.

Phong Minh tương tự cũng có thu hoạch, y đúc kết tinh hoa của trăm nhà, địa điểm truyền thừa của Bách Thảo Đường đã ban cho y một cơ hội tốt nhất, mà hiện tại giao lưu với Mao đại sư cũng giúp y mở mang tầm mắt về luyện dược thuật của một đại lục khác.

Phong Minh ở nơi riêng tư quả thực đã giao dịch với Mao đại sư một viên Băng Ngọc Đan, bản ý của Phong Minh là muốn tặng luôn, nhưng Mao đại sư không muốn nhận không, bèn đưa ra những gốc linh thảo bát phẩm mà lão không có cơ hội ra tay tại buổi đấu giá.

Phong Minh chỉ thu một nửa mức giá giao dịch thành công của Băng Ngọc Đan trên buổi đấu giá mà thôi, nếu như sự thật này bị Quan đại sư biết được thì phỏng chừng lại phải tức hộc máu tiếp, hận không thể đánh chết cái lão già họ Mao đã đào hố lão.

Trong thời gian này quả thực có các tu giả khác mang theo cổ phương hoặc bảo vật khác tới Vân Đài Các, muốn từ trên tay Phong Minh giao dịch được đan dược.

Phong Minh cũng không thể nào tiếp đãi tất cả mọi người được, thế thì y còn thời gian đâu mà làm những việc khác nữa chứ.

Luyện dược sư của Vân Đài Các đã ra tay, trước tiên phải qua được một ải của bọn họ, sau khi giám định giá trị đủ cao thì mới được đưa tới trước mặt Phong Minh.

Thế là trong thời gian giao lưu với Mao đại sư, Phong Minh lại ra tay hai viên đan dược bát phẩm, khiến các tu giả quan tâm tình hình bên này phải xôn xao.

Tuy nhiên vật phẩm giao dịch do Vân Đài Các tiết lộ ra ngoài lại khiến họ biết được việc giao dịch này làm được chẳng hề dễ dàng chút nào.

Nhưng cũng có một số thứ Phong Minh khá là có hứng thú, thế là lấy ra đan dược thất phẩm để giao dịch, tu giả tới đây cũng chẳng có ai không hài lòng cả.

Mao đại sư đã đi bế quan để luyện hóa Băng Ngọc Đan, thanh trừ triệt để hỏa độc tàn lưu trong cơ thể, thứ hỏa độc này cũng đang ảnh hưởng tới kết quả luyện đan của lão.

Sau khi hỏa độc được bài trừ, cộng thêm việc giao lưu với Phong Minh suốt khoảng thời gian qua, Mao đại sư nghĩ rằng luyện dược thuật của lão có thể tiến thêm một bước nữa rồi.

Phong Minh đang thu dọn những thứ thu hoạch được từ việc giao dịch suốt thời gian qua, mấy đứa nhỏ đều chen chúc bên cạnh y, ngay cả Ngũ Hành Diễm cũng rất nể mặt.

Phong Minh thu thập được nhiều linh thảo bát phẩm đến thế, đan dược luyện chế ra chắc chắn là có thể có một phần của nó rồi chứ nhỉ.

Hải Long Vương lúc đầu cũng vô cùng hưng phấn, nhưng dần dà lại hữu khí vô lực mà nằm sấp ở nơi đó.

Kim Tử kia thì biến thành vẹt năm màu suốt ngày bay ra ngoài chơi đùa, gã lại phải trốn trốn tránh tránh không thể lộ diện, gã oán trách nói: “Rõ ràng ta là rồng, sao lại không thể cho người ta thấy chứ?”

Phong Minh vừa xem một tờ cổ phương tàn khuyết vừa thuận miệng nói: “Bởi vì người bên ngoài đều muốn đồ long.”

Hải Long Vương giận: “Đó toàn là lũ hỗn chướng.”

Phong Minh thất tiếu, cái tên này cứ liên tục lải nhải bên tai y, Phong Minh cũng không xem tiếp nổi nữa rồi, thế là đặt cổ phương tàn khuyết xuống nói: “Thật ra cũng không phải là không có cách.”

Hải Long Vương lập tức ngẩng phắt đầu lên: “Phong chủ nhân mau nói đi, Phong chủ nhân đối với ta là tốt nhất rồi, sớm biết vậy lúc trước ta kết khế với Phong chủ nhân cho rồi.”

Bạch Kiều Mặc đang ở ngay bên cạnh, nghe được lời này thì dở khóc dở cười, bị sủng thú của chính mình ghét bỏ mất rồi.

Phong Minh ha ha cười: “Còn nhớ mấy con rồng gặp được ở U Minh đại lục lúc trước không?”

Hải Long Vương chớp mắt: “Có quan hệ gì với họ chứ?”

Bạch Kiều Mặc không hổ là người hiểu rõ Phong Minh nhất, nói: “Minh đệ muốn đi tìm mấy con rồng kia sao?”

Phong Minh gật đầu: “Tầng quan hệ đứng sau lũ hải tặc không gian kia quá lớn, chỉ dựa vào hai người ngươi và ta, cho dù có cộng thêm Tần các chủ cũng không được, chi bằng kéo thêm viện binh bên ngoài, dù sao ta thấy mấy con rồng kia cũng khá là thích quản chuyện bao đồng đấy.”

Bạch Kiều Mặc thất tiếu, đó không gọi là thích quản chuyện bao đồng, đó gọi là thích xem náo nhiệt, lại còn là cái kiểu chỉ sợ thiên hạ không loạn ấy chứ.

Bạch Kiều Mặc nghĩ ngợi rồi gật đầu nói: “Cũng không phải là không được, chúng ta sớm muộn gì cũng phải giao thiệp với Long tộc, thân phận của Hải Long Vương không thể nào cứ ẩn giấu mãi được, đợi chúng ta sau này đi tới Đại Thế Giới thì chắc chắn sẽ bị Long tộc tìm tới cửa thôi.”

Phong Minh gật đầu: “Đúng vậy, ta cũng nghĩ như thế, chúng ta tìm mấy con rồng kia lại chẳng phải làm chuyện xấu, cho dù sau này bị bại lộ thì bằng vào thực lực của Long tộc cũng không thể nào không chống đỡ nổi áp lực.”

Bạch Kiều Mặc nhìn về phía Hải Long Vương, dù sao chuyện này liên quan đến Hải Long Vương, không thể do bọn họ đơn phương làm chủ được: “Hải Long Vương ngươi ý thế nào? Không cần phải đưa ra quyết định nhanh như vậy đâu, cho tới trước khi chúng ta đi tìm mấy con rồng kia thì Hải Long Vương ngươi đều có thể phản đối mà.”

Kim Tử ở bên cạnh nhảy nhót cổ động Hải Long Vương, đây đương nhiên là chuyện tốt rồi, cũng tại Đại Thế Giới không có Kim Ô nhất tộc thôi, bằng không cô nàng dứt khoát đã dẫn chủ nhân tìm tới Kim Ô tộc rồi, còn có chuyện gì của Hải Long Vương nữa chứ.

Hải Long Vương hai cái móng trước đặt vào nhau, làm bộ làm tịch mà nghiêm túc suy nghĩ, nói: “Cũng không phải là không thể, có điều sau này nếu như ta không muốn ở lại Long tộc thì chủ nhân phải dẫn ta rời đi đấy.”

Phong Minh vỗ ngực cam đoan: “Nếu như ngươi muốn đi mà Long tộc lại không cho ngươi đi thì ta và Bạch đại ca cho dù có đánh vào Long tộc cũng phải mang ngươi đi theo.”

Hải Long Vương lập tức ngẩng cao đầu: “Thế thì không thành vấn đề nữa rồi.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái, nghĩ bụng Hải Long Vương vẫn là vì xuất thân của mình mà có chút tự ti đấy chứ, dù sao gã cũng không giống với những con rồng khác vừa sinh ra đã là Long tộc, gã là do hải xà tiến hóa mà thành.

Tuy nhiên vấn đề Hải Long Vương cân nhắc cũng rất thực tế, gã mà trở về Long tộc thì chẳng có bất kỳ điểm tựa nào, vì xuất thân nên khó tránh khỏi việc sẽ bị bắt nạt.

Dưới góc nhìn của Phong Minh, Hải Long Vương vừa có điểm mong đợi nhưng lại có chút thấp thỏm bất an, cho nên đây là đang để lại đường lui cho chính mình.

Đương nhiên cũng không tính là đường lui, Hải Long Vương vô cùng rõ ràng, đi theo Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì đó mới là lối thoát tốt nhất.