← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 630: Thái thượng trưởng lão xuất thủ

23 min read 29.08.2026

 

Ký ức hiển thị trên không trung vẫn chưa kết thúc. Tiếp sau cảnh Phù trưởng lão giao dịch tu giả nô lệ với hải tặc không gian, khung hình chuyển sang một phân cảnh khác. Đó chính là cảnh tượng đám hải tặc không gian xông vào Linh Khung đại lục làm xằng làm bậy, cũng như việc chúng ngang nhiên bắt giữ tu giả làm nô lệ rồi đem bán sang các thế giới khác.

Hầu như tất cả tu giả xem xong đều há hốc mồm kinh ngạc. Bọn họ vạn vạn lần không ngờ tới đám khoáng nô này lại có lai lịch như thế. Mà Phi Lăng tông rõ ràng là biết tống biết táng, biết rõ đám tu giả giao dịch với mình có lai lịch ra sao.

Lượng Huyết Dương Minh Thiết quặng sản xuất từ khoáng mạch của Phi Lăng tông cũng là thông qua đám hải tặc không gian này mà tuồn bán ra ngoài.

Ngay cả trong nội bộ Phi Lăng tông, kỳ thực một bộ phận lớn đệ tử tầng trung và tầng thấp cũng hoàn toàn không biết tình hình. Giờ đây nhìn thấy những thước phim này, đám đệ tử hổ thẹn cúi gầm mặt xuống. Những chuyện này hóa ra lại thật sự do tông môn của bọn họ làm ra.

Phong Minh lên tiếng hỏi sau khi ký ức kết thúc: “Bấy nhiêu chứng cứ này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì ta vẫn còn nữa. Chúng ta còn bắt sống được ba tên hải tặc không gian. Chúng ta mới chỉ trích xuất ký ức từ một tên trong số đó thôi. Các vị có mặt tại đây có thể tiến hành sưu hồn đối với hai tên còn lại để xem xem chúng ta có phải đang ngậm máu phun người, vu oan giá họa cho Phi Lăng tông hay không.”

“Ba tên hải tặc không gian ở đây.” Khương Tinh Hà lập tức bước lên phía trước, thả ba kẻ đang bị giam giữ trong tùy thân động phủ ra, giao vào tay Tần các chủ.

Lúc này, Dương Bằng cũng lấy hết can đảm bước ra ngoài. Tu vi của đám tu giả vây xem tại hiện trường đều cao hơn gã rất nhiều. Sau một thời gian điều dưỡng, hiện tại gã cũng mới chỉ có Nguyên Dịch cảnh.

Dĩ nhiên gã từng là Nguyên Đan cảnh, nhưng sau đó kinh mạch và đan điền bị khô héo, tu vi liền tụt dốc không phanh. Cũng may đan dược Phong Minh cho gã quá tốt nên mới giữ được tu vi Nguyên Dịch cảnh này.

Dương Bằng nói lớn: “Tại hạ Dương Bằng, chính là người đến từ Linh Khung đại lục, là một trong số những khoáng nô bị tống vào khoáng mạch của Phi Lăng tông. May mắn được hai vị ân nhân Phong tiền bối và Bạch tiền bối ra tay cứu giúp mới giữ được cái mạng cùi này. Mấy chục vạn khoáng nô chúng ta chính là những nhân chứng sống sờ sờ.”

Nhìn thấy Dương Bằng, lại nghe lời gã nói, liền có người bắt đầu bàn tán xôn xao. Người này chẳng phải chính là gã khoáng nô bị vứt xác trong đoạn hình ảnh trên lưu ảnh thạch được lan truyền trước đó sao? Hóa ra gã vẫn chưa chết.

Có người liền hỏi: “Hóa ra ngươi chưa chết à? Chẳng phải ngươi đã bị vứt xác rồi sao?”

Dương Bằng đáp: “Lúc đó tôi chỉ còn lại hơi tàn cuối cùng. Những người như chúng tôi số phận định sẵn là phải chết. Đệ tử Phi Lăng tông đời nào thèm tốn công cứu sống chúng tôi. Theo bọn họ thấy, chi phí cứu sống chúng tôi thà để dành đi mua thêm mấy đứa khoáng nô khác còn kinh tế hơn nhiều.”

“Chính là hai vị ân nhân đã lẻn vào trong khoáng mạch, thấy tôi chưa chết hẳn nên đã cứu tôi ra ngoài. Còn rất nhiều khoáng nô trong khoáng mạch lại không có được vận may như thế, cứ thế bị ném vào hố chôn xác đợi trút hơi thở cuối cùng.”

Dương Bằng nói với vẻ mặt vô cảm. Thực sự là bọn họ đã chứng kiến quá nhiều rồi, cho nên đối với tình cảnh như vậy đều đã trở nên tê liệt.

Thế nhưng rất nhiều tu giả tại hiện trường nghe xong lại vô cùng căm phẫn. Phi Lăng tông quả nhiên là giả vờ từ bi, đạo đức giả và vô sỉ hết chỗ nói.

Dù rằng biết được đám khoáng nô này đến từ một thế giới khác khiến bọn họ phần nào thở phào nhẹ nhõm, không cần lo lắng một ngày nào đó bản thân bị bắt đi tống vào khoáng mạch.

Thế nhưng thảm cảnh của đám khoáng nô này vẫn nhận được sự đồng cảm của rất nhiều tu giả.

Phi Lăng tông lúc nào cũng chỉ trích U Minh tông là lũ ma giáo tà đạo, nhưng thực chất bản thân Phi Lăng tông thì có khác gì U Minh tông đâu chứ? Sau lưng cũng làm toàn những chuyện ác đức đồi bại.

Lúc này, một tiếng thở dài từ phía sau truyền đến, mọi người đồng loạt nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Tần các chủ không một chút ngạc nhiên, ngài lên tiếng: “Lý đạo hữu đã đến rồi thì chi bằng lộ diện một chút đi.”

Những tu giả chưa phát giác ra lập tức hiểu ngay, đó chính là vị Thái thượng trưởng lão của Phi Lăng tông đã xuất quan lộ diện. Nhưng có điều lão có ra mặt thì cũng vô dụng, Phi Lăng tông bắt buộc phải đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho vụ việc khoáng nô này.

Một vị tu giả từ xa tiến lại gần, chớp mắt một cái đã xuất hiện trước mặt mọi người. Đó chẳng phải chính là Thái thượng trưởng lão của Phi Lăng tông sao.

Nghe nói sau khi bị thương lão đã trở về tông môn bế quan, xem ra chuyện này náo loạn quá lớn, kinh động đến cả kẻ đang bế quan như lão phải bò ra ngoài.

Cũng phải thôi, biết được chuyện này bị người ta bức tới tận cửa nhà, vị Thái thượng trưởng lão này làm sao mà ngồi yên bế quan cho nổi nữa.

Lý Thái thượng trưởng lão lộ vẻ mặt cười khổ, hành lễ với Tần các chủ: “Không ngờ chuyện của tông môn lại làm kinh động đến cả Tần đạo hữu. Chuyện này là lỗi của Phi Lăng tông, Phi Lăng tông tuyệt đối không đùn đẩy trách nhiệm. Bản Thái thượng trưởng lão cũng có nhiều chỗ tắc trách.”

Khóe miệng Phong Minh nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Lão già này đang muốn phủi sạch mọi quan hệ giữa chuyện của Phi Lăng tông với bản thân mình đây mà. Ước chừng lát nữa lão sẽ tự đoạn một cánh tay cho xem.

Hừm, sau này Phi Lăng tông vẫn cứ là thanh thanh bạch bạch.

Hắn thèm vào mà tin lão già này hoàn toàn mù tịt về chuyện khoáng nô.

Mấy vị cao tầng khác của Phi Lăng tông cũng lục tục kéo lại đây hành lễ với Thái thượng trưởng lão.

Tần các chủ đáp lễ một cái rồi nói: “Tần mỗ vừa nghe thấy chuyện này thì vô cùng chấn động. Dù sao chuyện này cũng liên quan đến tính mạng của mười mấy vạn, thậm chí là mấy chục vạn tu giả.”

Gương mặt Lý Thái thượng trưởng lão không lộ ra một chút biểu cảm ngượng ngùng nào, lão nói: “Lý mỗ cũng vô cùng đau lòng, nhất định sẽ nghiêm trị chuyện này không nương tay, xin Tần đạo hữu làm chứng cho.”

Nói xong, Lý Thái thượng trưởng lão liền quay người lại nhìn chằm chằm vào đám cao tầng Phi Lăng tông. Tim của đám cao tầng này thảy đều treo ngược lên tận cổ, làm sao đoán không ra Thái thượng trưởng lão định làm gì.

Hiện tại chỉ có cách tự chặt một cánh tay mới có thể bảo vệ lợi ích lớn nhất cho Phi Lăng tông. Thế nhưng khi cánh tay này giáng xuống đầu bọn họ thì liệu có ai cam lòng chấp nhận nổi?

Cơ miệng của Tào tông chủ vừa mới động đậy một cái, Thái thượng trưởng lão đã quát mắng om sòm: “Tông chủ, chuyện này trách nhiệm của ngươi là lớn nhất, ngươi nói có đúng hay không? Đường đường là nhất tông chi chủ, vậy mà lại không nhìn thấy những gì đang diễn ra ngay dưới mí mắt mình. Cái ghế tông chủ này ngươi còn mặt mũi nào mà ngồi tiếp nữa hả?”

Sắc mặt Tào tông chủ vô cùng uể oải suy sụp, cúi đầu nhận sai: “Phải, Tào mỗ có chức trách sơ suất nghiêm trọng. Tào mỗ xin tự nguyện từ bỏ vị trí tông chủ.”

Thái thượng trưởng lão gật đầu nói: “Ngoài việc bãi nhiệm chức tông chủ, bản Thái thượng trưởng lão phạt ngươi đi canh giữ khoáng mạch một trăm năm, ngươi có phục hay không?”

Tào tông chủ gật đầu: “Ta phục.”

Tào tông chủ lui sang một bên, Thái thượng trưởng lão nhìn sang Phù trưởng lão. Phù trưởng lão lúc này mặt cắt không còn một giọt máu. Đây không phải do vết thương gây ra, mà là lão đã quá rõ thủ đoạn đao phủ của Thái thượng trưởng lão rồi.

Ai bảo trong những đoạn ký ức kia đều là do lão đứng ra giao dịch với đám hải tặc không gian cơ chứ? Trách nhiệm lớn nhất bắt buộc phải do lão gánh vác. Phù trưởng lão nhìn không thấy con đường sống của mình đâu nữa.

Lão vừa mới nghĩ như vậy thì Thái thượng trưởng lão đột nhiên vỗ tới một chưởng.

Phù trưởng lão đại kinh thất sắc, muốn kêu muốn trốn, thế nhưng bản thân đang mang trọng thương, lão kêu không thành tiếng mà trốn cũng chẳng xong, đành trố mắt nhìn bàn tay kia giáng xuống người mình.

“Phụt!” Phù trưởng lão nôn ra cả đống vụn nội tạng, cơ thể từ trên không trung rơi tự do xuống đất. Sau khi nện rầm xuống đất thì người cũng đã đứt hơi ngỏm củ tỏi.

Phong Minh bĩu môi, đây rõ ràng là giết người diệt khẩu chứ tốt đẹp gì, đến một cơ hội biện bạch cũng không thèm cho tên họ Phù kia, chỉ sợ trước khi chết lão lại lôi ra một dây một nhợ đồng bọn chứ gì.

Tần các chủ từ đầu đến cuối vẫn lạnh lùng đứng xem.

Phải công nhận rằng, chiêu ra tay hạ thủ đập chết tươi Phù trưởng lão của Thái thượng trưởng lão đã trấn áp được rất nhiều tu giả tại hiện trường. Rất nhiều người không ngờ tới Lý Thái thượng trưởng lão lại quả đoán và độc ác tàn nhẫn đến mức này.

Khương Tinh Hà cũng nhìn thấu hồng trần. Lý Thái thượng trưởng lão đây là dùng mạng của một mình Phù trưởng lão để đổi lấy sự trong sạch cho các vị trưởng lão khác.

Chỉ có điều, có những chuyện một khi đã làm rồi thì Phi Lăng tông vĩnh viễn không thể quay trở lại như ngày xưa được nữa.

Chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Lý Thái thượng trưởng lão lại tiếp tục xử lý một loạt cao tầng, đánh chết mấy chục tên thuộc đội ngũ quản lý và đệ tử. Đám đệ tử Phi Lăng tông đứng xem hết thảy đều im phăng phắc như tờ.

Sau khi giải quyết xong đống chuyện này, Lý Thái thượng trưởng lão lại cam kết Phi Lăng tông sẽ hỗ trợ ổn định chỗ ở cho những người được cứu, sau đó liền quay sang nhìn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Lúc này trên mặt lão vẫn còn vương nét tàn ác khi xuống tay xử lý đám người kia. Kẻ nào tâm tính yếu một chút cam đoan sẽ không chịu nổi ánh mắt này, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại chẳng thèm né tránh lấy một cái.

Lý Thái thượng trưởng lão lên tiếng: “Hai vị đã vừa lòng với cách xử lý của Phi Lăng tông chưa?”

Phong Minh bĩu môi. Ai mà không biết lão già này vào thời khắc này đang thèm khát băm vằm hắn và Bạch đại ca ra làm trăm mảnh nhất cơ chứ.

Bạch Kiều Mặc chắp tay nói: “Cách xử lý của Phi Lăng tông không phải để hai người chúng ta vừa lòng, mà là để tu giả của toàn bộ Phong Trạch đại lục vừa lòng. Bọn họ vừa lòng rồi thì chúng ta liền thỏa mãn.”

Trong mắt Lý Thái thượng trưởng lão lóe lên một tia độc địa, nhưng sắc mặt lại dịu hiền trở lại: “Hai vị đúng là nhân trung long phụng, lại còn đại nghĩa lẫm nhiên. Tu hành giới đang rất cần những tu giả như hai vị. Sau này hai vị chính là quý khách của Phi Lăng tông chúng ta.”

Bạch Kiều Mặc đáp lễ: “Lý Thái thượng trưởng lão quá khen rồi.”

Lý Thái thượng trưởng lão lại liếc nhìn hai người bọn họ một cái nữa rồi mới quay người đi chào hỏi đám thế lực các phương kéo đến kia.

Trong đó có sự nhượng bộ về mặt lợi ích nào hay không thì chẳng liên quan gì tới hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nữa.

Lúc này, Tần các chủ đứng ra mời hai người Phong Minh cũng như Nhiếp Chung tới Vân Đài các làm khách. Bọn họ đương nhiên là đồng ý ngay lập tức, Nhiếp Chung lại càng có chút kích động.

Khương Tinh Hà là kẻ mặt dày không mời mà tới, dĩ nhiên cũng sẽ không bỏ mặc Dương Bằng lại.

Các thế lực và tu giả tụ tập bên ngoài cổng lớn Phi Lăng tông dần dần giải tán, thế nhưng tất cả những gì xảy ra ở nơi này đang lan truyền ra khắp bốn phương tám hướng với tốc độ phi mã.

Hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng nổi danh như cồn sau một trận chiến tại Phong Trạch đại lục, đặc biệt là Bạch Kiều Mặc, quả thực là chiến lực vô song.

Đáng tiếc là không một ai biết được hai vị này chui từ cái lỗ nẻ nào ra.

Điều khiến người ta ghen tị đỏ mắt nhất chính là hai người này vậy mà lại được đích thân Tần các chủ mời tới Vân Đài các làm khách. Có thể thấy Tần các chủ coi trọng bọn họ đến mức nào.

Phải biết rằng trước đây, kẻ có thể nhận được lời mời đích thân từ chính Tần các chủ thì chỉ có những cường giả Niết Bàn cảnh cùng đẳng cấp với ngài mà thôi.

Mọi chuyện liên quan đến Phi Lăng tông cũng khiến người ta bàn ra tán vào xôn xao. Dẫu cho trước đó đã đoán trước được vụ việc khoáng nô là do Phi Lăng tông làm ra, nhưng giờ đây được chính Phi Lăng tông thừa nhận thì vẫn khiến người ta chấn động khôn cùng.

Tuy rằng Lý Thái thượng trưởng lão đã kịp thời ra mặt, dùng thủ đoạn lôi đình để chỉnh đốn một phen, vớt vát lại được chút ít danh tiếng cho Phi Lăng tông, nhưng chung quy danh dự vẫn bị ảnh hưởng nặng nề.

Kỳ thực trong lòng rất nhiều người đều hiểu rõ, đám cao tầng không bị xử lý kia, bao gồm cả Lý Thái thượng trưởng lão, liệu có thực sự mù tịt về chuyện này hay không? Lời này nói ra chỉ có đi lừa quỷ thôi.

À không, đến quỷ cũng chẳng lừa nổi ấy chứ.

Cho nên cái hình tượng gọi là chính đạo tông môn của Phi Lăng tông rốt cuộc đã bị phủ một lớp bóng đen dày đặc, uy tín sụt giảm không ít, mà sự ảnh hưởng này sẽ còn kéo dài đằng đẵng.

Sau này khi các tông môn thế lực tổ chức tuyển chọn đệ tử, Phi Lăng tông sẽ không còn là sự lựa chọn ưu tiên hàng đầu của những đứa trẻ có thiên tư xuất sắc nhất nữa.

Nghĩ cũng phải, phụ huynh của những đứa trẻ đó có điên mới đem con em mình tống vào một cái tông môn như vậy.

Một khi sau này không tuyển mộ được đệ tử có tư chất tốt nhất, Phi Lăng tông sẽ rơi vào tình trạng hậu sinh bất lực. Cứ kéo dài tình trạng này, sự lụi bại của Phi Lăng tông là điều chắc chắn như đinh đóng cột.

Ảnh hưởng lâu dài tạm thời chưa bàn tới, xét về ngắn hạn trước mắt thì Phi Lăng tông không thể vác cái cờ hiệu chính nghĩa đi làm trò này trò nọ được nữa rồi, bởi vì chính bản thân mình đã đứng không vững.