Chương 621: Quay về cứu người
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không hề ngoảnh đầu lại, bọn họ khống chế cốt chu rời xa nơi vừa xảy ra biến cố, trước tiên chạy tới trấn nhỏ đã an trí bọn người Dương Bằng, đón lấy đám người rồi mới cùng đi cứu nhân số còn lại.
Mấy người Dương Bằng ở nơi này kỳ thực cũng vô cùng thấp thỏm, chỉ sợ bị đệ tử Phi Lăng Tông nhận ra thân phận, lại càng lo lắng hai vị ân nhân đi rồi sẽ không quay lại nữa. Nhưng trong lòng họ tuyệt đối không hề có ý nghĩ bỏ trốn, bởi vì chỉ dựa vào tình trạng thân thể cùng tu vi cặn bã này, bọn họ có thể đi được bao xa chứ?
Cứ đi theo hai vị ân nhân, có khi bọn họ còn có cơ hội được trùng phùng với quê hương Linh Khung Đại Lục.
Sau khi đón được nhóm Dương Bằng, cốt chu lại lần nữa xé gió bay thẳng về phía cánh rừng sương độc. Việc dẫn theo đám người Dương Bằng là để bọn họ tự đứng ra giải thích tình hình với những tu sĩ được cứu khác, có người cùng cảnh ngộ ra mặt thì mới dễ dàng trấn an tâm lý của đám đông kia.
Nhóm Dương Bằng sau khi biết rõ đại kế của hai người thì ai nấy đều gật đầu lia lịa, trong lòng kích động đến cực điểm. Bọn họ vạn vạn lần không ngờ tới hai vị ân nhân này lại có ý định cứu toàn bộ mọi người ra ngoài.
“Liệu có làm liên lụy tới hai vị ân nhân không?”
Phong Minh phất phất tay: “Không đâu, chúng ta cũng chẳng phải người của Phong Trạch Đại Lục. Đợi chuyện này xong xuôi, chúng ta phủi mông rời khỏi Phong Trạch Đại Lục thì Phi Lăng Tông biết đi đâu mà bắt? Huống hồ từ đầu tới cuối chúng ta đâu có lộ mặt trước bọn hắn.”
Giống hệt như lúc rời đi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại dẫn theo mấy người Dương Bằng xuyên qua rừng sương độc, tiến vào khu vực mỏ quặng.
Nơi này so với lúc Phong Minh bọn họ rời đi gần như chẳng có chút thay đổi nào. Đám quặng nô ngày qua ngày vẫn phải làm những công việc lặp đi lặp lại như một cỗ máy, cuộc sống tăm tối phảng phất như không có ngày mai.
Bạch Kiều Mặc ra tay trước, hắn bố trí ngay một tòa không gian cách ly trận pháp để đề phòng việc đệ tử Phi Lăng Tông trấn thủ nơi này phát hiện ra biến cố rồi truyền tấn cầu cứu về tông môn. Trước khi đưa toàn bộ mọi người đi, bọn họ tuyệt đối không muốn đánh rắn động cỏ, đánh động tới Phi Lăng Tông.
Trận pháp vừa thành, Phong Minh liền dẫn theo bốn nhóc tì hung hăng giết qua. Ngũ Hành Diễm cũng không chịu rớt lại phía sau, từ trong cơ thể Bạch Kiều Mặc nhảy chồm ra.
Bạch Kiều Mặc còn có thể làm sao nữa? Hắn chỉ kịp làm một cái ngụy trang che mắt bản sắc của Ngũ Hành Diễm mà thôi. Tuy rằng bọn họ tới đây để cứu mười mấy vạn quặng công này, nhưng cũng không thể đảm bảo mười mấy vạn người này sẽ không có ai lỡ miệng hé lộ ra những gì mình đã thấy.
Bạch Kiều Mặc còn không quên nhắc nhở một câu: “Không được thiêu rụi những người và vật không liên quan.”
Ngũ Hành Diễm thực sự chỉ muốn quay đầu mắng một câu: “Lải nhải quá nhiều!”
Sự xuất hiện đột ngột của hai người và năm nhóc tì lập tức kinh động đến đám đệ tử đang lưu thủ nơi này, ngay sau đó là tiếng quát tháo chói tai vang lên: “Kẻ nào? Kẻ nào to gan lớn mật dám xông vào địa bàn của Phi Lăng Tông ta?”
Hải Long Vương và Kim Tử lại một lần nữa biến thành hình dạng hải xà và hải điểu lúc đại náo Ngũ Hành Đảo. Bọn chúng dù sao cũng đã leo lên bảng truy nã của cả Phi Lăng Tông lẫn U Minh Tông rồi, lúc này đương nhiên phải lợi dụng triệt để cái hình tượng đó để hung hăng đáp lễ hai đại tông môn.
Tên đệ tử vừa phi thân ra quát tháo Phong Minh bọn họ là một tu sĩ thuộc Dung Hợp Cảnh. Trong lòng hắn kinh hãi khôn cùng, không hiểu vì sao lại có ngoại nhân lẻn vào tận đây mà bọn hắn không hề hay biết. Nếu để tông môn trách tội xuống, bọn hắn khó mà thoát khỏi hình phạt. Vì vậy, hắn nhất định phải giữ lại cái mạng của lũ nghịch tặc này, đồng thời tra rõ xem bọn chúng lọt vào bằng cách nào.
Tên đệ tử này tính toán thì rất hay, ngặt nỗi lời hắn vừa dứt, Phong Minh đã giơ cao Phá Thiên Gạch, rống lớn đáp lại: “Là gia gia ngươi xông vào đấy! Có bản lĩnh thì nhào vô mà lấy mạng của gia gia ngươi này!”
Hải Long Vương và Kim Tử nghe xong đều cười toe toét, Phong Minh tự dưng lại tự thăng cấp lên làm gia gia của tên tu sĩ kia rồi.
Ngay sau đó Phong Minh liền phát hiện mình lỡ lời: “Phi phi phi! Ta mới thèm vào cái loại tôn tử như ngươi, làm gia gia của hạng người này chỉ có nước lỗ vốn! Xem ta đập chết ngươi này!”
Dứt lời, viên gạch trong tay Phong Minh liền nhắm thẳng hướng đối phương mà nện tới. Tên tu sĩ kia còn đang tức tới muốn hộc máu vì câu nói của Phong Minh, chớp mắt đã thấy một viên gạch bay thẳng vào mặt.
Hắn căn bản chẳng thèm để tâm tới một viên gạch trông tầm thường đến cực điểm như vậy, trong đầu chỉ muốn lập tức bắt giữ đám tặc tử này. Ai mà ngờ được, ngay khắc sau, viên gạch đã áp đỉnh ngay trên đỉnh đầu hắn. Lúc này hắn mới kinh hoàng phát hiện ra bản thân có muốn né cũng không né nổi, có một cỗ lực lượng vô hình đang gông xiềng lấy hắn.
Hắn trố mắt ngoác mồm nhìn viên gạch từ trên trời giáng xuống, chuẩn xác nện thẳng vào đầu. Một tiếng “oanh” vang lên, cả thân hình hắn đổ rạp xuống đất như cây chuối đổ.
Viên gạch lại bồi thêm một kích chí mạng, tên tu sĩ này triệt để chìm vào giấc ngủ ngàn thu, vĩnh viễn không còn cơ hội tỉnh lại nữa.
Đây hoàn toàn là một đòn tiễn khách đoạt mạng trong chớp mắt. Nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chẳng lấy làm kinh ngạc, dù sao đây cũng là linh khí bát phẩm, chưa kể tu vi hồn lực của Phong Minh còn vượt xa đối phương rất nhiều.
Đám đệ tử Phi Lăng Tông lao ra phía sau thấy cảnh này thì trợn mắt há mồm. Một tên đệ tử nhào tới khóc lóc gọi sư thúc, còn vài tên khác thì tiếp tục liều mạng lao về phía Phong Minh.
Lại có một tên đệ tử nhanh tay bóp nát một đạo tín phù, muốn truyền tin tức nơi này về tông môn để cầu viện. Dám đặt chân vào cấm địa của Phi Lăng Tông, dám sát hại đệ tử của Phi Lăng Tông, lũ ngoại nhân này có một vạn cái mạng cũng không đủ đền!
Thế nhưng, những luồng truyền tấn kia vừa chạm phải một tầng màn chắn vô hình liền bị bật ngược trở lại. Đám đệ tử kia không hề hay biết gì, vừa điên cuồng xuất thủ vừa buông lời đe dọa.
Phong Minh chẳng thèm đếm xỉa đến tiếng sủa gấu gấu của đám đệ tử này, hắn điều khiển viên gạch tiếp tục điên cuồng đập phá.
Bạch Kiều Mặc vì muốn tốc chiến tốc thắng cũng lấy ra Lôi Nộ Thương. Hắn vung thương một cái liền xiên chết một mạng, ngay cả đệ tử thuộc Dung Hợp Cảnh cũng không chịu nổi vài chiêu dưới mũi thương của hắn, trận chiến hoàn toàn biến thành một màn đồ sát đơn phương.
Đám đệ tử đụng trúng năm nhóc tì của Hải Long Vương thì kết cục lại càng thêm thê thảm. Đặc biệt là những kẻ lọt vào tầm mắt của Ngũ Hành Diễm, con hỏa tinh này vừa lao tới liền bộc phát ra hỏa diễm ngập trời, bao trùm lấy đối phương, trực tiếp thiêu sống tên đệ tử đó thành tro bụi.
Mấy vạn quặng nô đang làm việc với vẻ mặt chết lặng, đờ đẫn kia, lúc Phong Minh bọn họ mới xuất hiện thì còn tưởng đó là đệ tử của Phi Lăng Tông. Mãi đến khi hai bên lao vào cắn xé nhau, bọn họ mới ngơ ngác nhận ra không phải.
Sau vài giây ngây người, nhìn thấy tên tu sĩ Dung Hợp Cảnh đứng đầu bị đập cho cắm đầu xuống đất chết tươi, mới có một tên quặng công đi đầu hét lớn lên: “Chạy mau! Mau trốn đi! Chuyện này không liên quan tới chúng ta!”
“Chạy đi!”
Tiếng la hét thỉnh thoảng lại vang lên, đám quặng nô làm việc ở bên ngoài vắt chân lên cổ chạy tán loạn ra bốn phía để tránh xa trung tâm bãi chiến trường. Bọn họ trốn sau các chướng ngại vật, lén lút dòm ngó tình hình chiến sự bên ngoài, trong lòng vừa thỏm thỏm vừa bất an.
Bọn họ không biết nhóm người vừa giết tới có thân phận gì. Nếu như đối phương chỉ là kẻ thù của Phi Lăng Tông nhưng lại có thái độ tàn bạo giống hệt như Phi Lăng Tông, thì bọn họ rơi vào tay kẻ nào số phận cũng tăm tối như nhau mà thôi. Hoặc có lẽ, kẻ đến chỉ vì biết nơi này có mỏ quặng Huyết Dương Minh Thiết nên muốn tới đoạt mỏ, vậy thì số kiếp trâu ngựa của bọn họ cũng chẳng thể thay đổi được gì.
Bọn họ thậm chí còn không biết bản thân đang mong chờ kết quả thế nào.
Rất nhiều quặng nô vốn thấp cổ bé họng, kiến thức nông cạn, trước giờ mới chỉ thấy được trời đất của Linh Khung Đại Lục, sau khi bị lũ hải tặc không gian áp giải tới đây liền bị tống thẳng vào mỏ quặng, chưa từng được chiêm ngưỡng phong cảnh bên ngoài của Phong Trạch Đại Lục. Giờ phút này, trận chiến kinh thiên động địa trước mắt khiến bọn họ chấn động đến tột cùng.
Từ bao giờ mà một con hải xà có móng vuốt lại hung hãn đến vậy, một vuốt tát ra đã đập nát đầu một tu sĩ?
Từ bao giờ mà chim biển cũng đáng sợ như thế, vuốt nhọn bóp nát đầu tu sĩ nhẹ nhàng như bóp một quả dưa chín?
Còn có con rùa lớn kia nữa, công kích nện lên người hắn chẳng khác nào gãi ngứa, vậy mà hắn chỉ cần vươn cổ một cái là đã cắn đứt đầu của một tu sĩ rồi.
Còn tên tu sĩ bị thiêu sống phát ra tiếng gào thét thảm thiết kia nữa, cảnh tượng đó khiến bọn họ nhìn mà hả dạ vô cùng! Phải biết rằng, cường giả mạnh nhất Linh Khung Đại Lục của bọn họ cũng chẳng mạnh hơn tên đệ tử có tu vi thấp nhất ở nơi này là bao.
Đám người Dương Bằng cũng trốn ở phía sau quan sát, ai nấy đều nhìn tới đờ người. Hóa ra hai vị ân nhân lại lợi hại đến mức này, ngay cả sủng thú bên cạnh ân nhân trông thì tầm thường nhưng thực lực lại khủng bố vô song. Tâm tình của mấy người thả lỏng hơn rất nhiều, trách không được hai vị ân nhân dám dẫn bọn họ quay lại để giải cứu tất cả mọi người.
Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, nhóm Phong Minh đã quét sạch toàn bộ đệ tử Phi Lăng Tông lưu thủ nơi này, không để lại một ai sống sót. Giữ mạng của lũ cặn bã này làm cái gì chứ?
Ngoại trừ những quặng nô đang làm việc ở bên ngoài ra, đám tu sĩ đang chui rúc trong các hang mỏ dù có nghe thấy động tĩnh kinh người bên ngoài thì cũng chẳng mấy ai thèm chui ra xem có chuyện gì xảy ra. Bởi vì đối với bọn họ, chuyện bên ngoài có lớn đến mấy thì có liên quan gì đến họ chứ? Bọn họ chẳng phải vẫn phải tiếp tục còng lưng cuốc đất ở đây cho đến ngày ngã xuống đó sao?
Lôi Nộ Thương của Bạch Kiều Mặc không hề dính lấy một giọt máu, hắn lật tay một cái liền thu thương vào, quay người hét lớn về phía sau: “Dương Bằng, các ngươi ra đây đi! Giải thích cho tu sĩ ở nơi này hiểu rõ, sau đó vận động bọn họ gọi toàn bộ người trong hang mỏ ra ngoài.”
Mấy người Dương Bằng lập tức lật đật từ phía sau bò ra, kích động đến run rẩy: “Tuân lệnh, ân nhân!”
Nhìn thấy mấy người Dương Bằng xuất hiện, có kẻ nhận ra gã liền vội vàng dụi dụi mắt. Dương Bằng này bọn họ quá quen thuộc rồi, chẳng phải gã đã kiệt sức ngã xuống, bị đám người kia ném xác vào hố chôn thây rồi sao?
Có người không nhịn được lớn tiếng hét lên: “Dương Bằng! Thực sự là ngươi sao? Ngươi chưa chết sao?”
Dương Bằng nhìn thấy người vừa gọi mình liền vội vàng cao giọng đáp lại: “Ta chưa chết! Ngày đó ta còn sót lại một hơi tàn, được hai vị ân nhân tiền bối cứu sống đưa ra ngoài. Hôm nay hai vị tiền bối quay lại đây là để cứu toàn bộ chúng ta! Đây là sự thật! Nhìn xem, bọn họ cũng có tình cảnh giống hệt ta này!” Dương Bằng vừa nói vừa chỉ tay vào mấy người đồng hành cùng quay về với mình.
“Thật sao? Thực sự có người tới cứu chúng ta sao?”
“Đúng vậy! Đúng vậy! Hai vị ân nhân tiền bối không phải người nơi này, họ từ đại lục khác tới. Chúng ta thực sự được cứu rồi! Hãy nhìn tình trạng của ta hiện tại tốt thế nào đi này!”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc để mặc cho mấy người Dương Bằng đứng ra giải thích tình hình với các tu sĩ khác. Tu sĩ trong hang mỏ quá nhiều, nếu cứ đứng khuyên nhủ từng người đi ra thì quá phiền phức, hai người dứt khoát thi triển thần thông, trực tiếp dịch chuyển đám tu sĩ bên trong ra ngoài.
Có những tu sĩ đang hùng hục đào khoáng, đột nhiên bị một cỗ lực lượng không thể kháng cự cuốn lấy, cùng với những người khác bay thẳng ra ngoài động. Biến cố đột ngột này khiến bọn họ khiếp sợ không dám nhúc nhích, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi dịch chuyển đám người này ra ném thành một đống, hai người lại tiếp tục dịch chuyển những nhóm khác.
Đám tu sĩ quen biết với Dương Bằng chứng kiến cảnh này thì rốt cuộc cũng tin tưởng phần nào. Hai người đột nhiên xuất hiện này thực sự tới đây để cứu người. Chỉ cần thoát khỏi số kiếp quặng nô, rời khỏi nơi này cho dù chỉ sống thêm được vài ngày để nếm trải hương vị tự do, bọn họ cũng đã mãn nguyện lắm rồi.
Còn chờ đợi gì nữa? Thế là bọn họ liền cùng nhóm Dương Bằng xúm lại giải thích cặn kẽ cho những người vừa được cứu ra. Dương Bằng còn dẫn theo người chui tọt vào trong hang mỏ để hô hào mọi người cùng nhau chạy ra ngoài.
Đám người Hải Long Vương cũng tích cực giúp một tay. Ngũ Hành Diễm thì chịu chết, nếu để nó xông lên thì là đi cứu người hay là đi giết người đây?
Sau khi cứu được một số lượng tu sĩ kha khá, Bạch Kiều Mặc tiếp tục dịch chuyển người trong hang mỏ. Phong Minh thì đứng ở bên ngoài, một mặt dùng hồn lực giúp đám tu sĩ này phá giải Cấm Nguyên Hạng Khuyên, một mặt không tiếc của bóp nát từng viên từng viên đan dược của mình, sau đó bấm niệm pháp quyết, ban cho đám tu sĩ đang tụ tập một trận mưa đan dược xối xả.
Hắn thông qua phương thức nước mưa để dược lực của đan dược thẩm thấu vào cơ thể từng tu sĩ, giúp cho trạng thái của đại bộ phận tu sĩ tại đây chuyển biến tốt đẹp hơn.
Có tu sĩ phát hiện ra lợi ích to lớn mà trận mưa nước này mang lại cho cơ thể, trong lòng rốt cuộc cũng bùng lên khát vọng cầu sinh mãnh liệt. Bọn họ há to miệng, tham lam nuốt từng ngụm lớn nước mưa từ trên trời rơi xuống.
Không ít tu sĩ vừa nuốt nước mưa, vừa để cho nước mắt tuôn rơi lã chã.
—