Chương 605: Hai đại tông môn sắp đại chiến
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc kiểm tra Không Gian Tinh Bàn, phát hiện bên trong lưu lại năm toạ độ, có lẽ đều là những thế giới mà đám hải tặc kia từng đặt chân cướp bóc.
Bạch Kiều Mặc nói: “Chúng ta cứ tới toạ độ đầu tiên xem thử trước đã, ta và ngươi cũng cần thời gian để thu dọn, phân loại đống đồ vật tịch thu được từ tay đám người kia.”
Phong Minh đặt Không Gian Tinh Bàn lên bảng điều khiển của xuyên toa hạm. Nhìn thế này, các đồ hình trên Tinh Bàn hiện lên rõ ràng hơn hẳn: “Được thôi, vừa vặn toạ độ đầu tiên này cách chúng ta không tính là quá xa, ước chừng một ngày sau là có thể chạy tới nơi rồi.”
Bốn tiểu gia hỏa nghe thấy vậy cũng vui mừng khôn xiết. Một ngày nữa thôi là chúng cuối cùng cũng có thể thoát khỏi đường hầm không gian đơn điệu này rồi.
Một ngày sau, quả nhiên bọn họ phát hiện ở một bên đường hầm không gian có một tầng vách ngăn không gian không tính là quá dày.
Nếu nhìn từ bên ngoài đường hầm không gian, sẽ thấy nơi đó giống như một cái bong bóng không gian khổng lồ, tức là tự thành một phương thế giới.
Phong Minh thao túng xuyên toa hạm phóng ra một kích, lập tức xé toác vách ngăn không gian nơi đó. Phi thuyền lao qua khe nứt vừa bị chém ra, cắm đầu tiến vào thế giới phía sau.
Vừa thoát khỏi đường hầm không gian, Phong Minh liền thu phi thuyền lại. Hai người bốn tiểu gia hỏa đổi sang ngồi cốt chu.
Bọn họ dừng lại giữa không trung, vết rách không gian sau lưng đã khép lại như cũ. Hai người bắt đầu quan sát tình hình của phương thế giới này.
“Nguyên khí khá nồng đậm, chắc là một phương Trung thế giới.”
“Chắc chắn là Trung thế giới rồi, bằng không nếu dựa vào thực lực của ta và ngươi mà tiến vào Tiểu thế giới, tất sẽ phải chịu áp chế rất lớn từ thiên đạo.”
“Phải chăng đây mới chính là nguyên nhân khiến trong đám thành viên hải tặc kia có cả tu giả Khai Hồn cảnh? Chúng lợi dụng những tu giả Khai Hồn cảnh này để cướp bóc các Tiểu thế giới?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Rất có khả năng. Chúng ta đi thôi, tìm một nơi tụ cư của tu giả để nghe ngóng xem đây là thế giới nào.”
“Được.”
Cốt chu “hưu” một tiếng xé gió bay đi, vạch phá trường không, chớp mắt đã biến mất tăm.
Phong Minh từng hỏi qua Tam Thiên Thế Giới rốt cuộc có bao nhiêu Tiểu thế giới, Trung thế giới cùng Đại thế giới, Bạch Kiều Mặc cũng không thể cho hắn một câu trả lời khẳng định.
Những Đại, Trung, Tiểu thế giới mà ngoại giới biết đến chẳng qua là những nơi đã được các tu giả phát hiện ra. Còn việc liệu có thế giới nào chưa từng được khai phá, từ trước đến nay vẫn hoàn toàn cách biệt với ngoại giới hay không, thì không ai dám chắc.
Một số thế lực mang lòng riêng, một khi phát hiện ra một phương thế giới tài nguyên phong phú, lại thêm trong đó không có tu giả nào thực lực quá mạnh, bọn chúng liền đem thế giới đó ẩn giấu đi, biến thành địa bàn tư nhân của mình để điên cuồng vơ vét tài nguyên tu luyện.
Vùng đất nơi bọn họ đáp xuống sau khi ra khỏi đường hầm không gian cũng là một vùng biển. Sau khi cốt chu phi hành suốt hai ngày hai đêm, rốt cuộc bọn họ cũng nhìn thấy đất liền. Điều này đồng nghĩa với việc sắp sửa gặp được tu giả bản địa rồi.
Đối với chuyến hành trình thám hiểm như thế này, Phong Minh tỏ ra vô cùng hứng thú. Mỗi khi đến một nơi mới, hết thảy đều phải thăm dò lại từ đầu, sẽ có rất nhiều chuyện mới mẻ chờ đợi hắn đến khám phá.
Phong Minh nói: “Nơi này khẳng định là đã tiến vào phạm vi đất liền rồi. Vùng biển lúc trước nhìn qua thì hải thú bên trong thực lực chẳng ra làm sao, căn bản không thể so sánh nổi với hải vực ở Thương Hải cảnh. Cho nên nơi này một là vùng cận hải, hai là nội lục hải rồi.”
Bạch Kiều Mặc rất tán đồng với nhận định này.
Bốn tiểu gia hỏa cũng hứng chí bừng bừng nhìn ngó phong cảnh bên ngoài. So với cảnh trí đơn điệu nhàm chán trong đường hầm không gian, hết thảy trước mắt thật là tuyệt diệu làm sao.
Bay thêm nửa ngày nữa, rốt cuộc bọn họ cũng nhìn thấy phía trước xuất hiện một tòa thành trì.
Khi còn cách tòa thành một khoảng, bọn họ đã hạ cốt chu xuống, đổi thành đi bộ. Bọn họ cũng chủ động áp chế tu vi của mình xuống tới Khai Hồn cảnh để bản thân có vẻ mờ nhạt, không gây chú ý.
Bốn tiểu gia hỏa cũng ai vào vị trí nấy, đặc biệt là Hải Long Vương và Kim Tử, không được tùy tiện bộc lộ ra huyết mạch của mình.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hiển lộ bằng dung mạo thật. Ở một thế giới hoàn toàn mới, khẳng định chẳng có mấy ai biết được quá khứ của bọn họ, thế nên hoàn toàn không cần che che giấu giấu làm gì.
Băng qua một cánh rừng rậm, tường thành cao lớn phía trước liền đập vào mắt bọn họ, tu giả ra vào cổng thành đông đúc vô cùng.
Nhìn cách ăn mặc trang phục của những người kia cũng không thua kém bọn họ là bao, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền biết, thế giới bọn họ vừa đặt chân đến có mức độ phát triển không khác biệt mấy so với Thương Huyền đại lục.
Mà cũng phải, thời gian bọn họ lưu lại trong đường hầm không gian thực ra không quá dài, chứng tỏ phương thế giới này cách Thương Huyền đại lục không tính là quá xa xôi.
Đến trước cổng thành, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc làm theo những tu giả phía trước, mỗi người nộp một viên trung phẩm nguyên tinh liền được phép tiến vào thành trì.
Bên ngoài cổng thành đã khá nhộn nhịp, mà bên trong thành lại càng náo nhiệt hơn. Tuy nhiên, có lẽ do nơi này địa thế hẻo lánh, Phong Minh đảo mắt nhìn quanh một lượt, không phát hiện ra bất kỳ tu giả nào có khí tức thuộc Dung Hợp cảnh. Đa phần đều ở Khai Hồn cảnh và Nguyên Đan cảnh, thậm chí tu giả dưới Nguyên Đan cảnh cũng có.
Phong Minh cảm thấy, nhóm người bọn họ ở nơi này có thể được coi là cao thủ trong số các cao thủ rồi.
Tiếng rao hàng bên lề đường vang lên không ngớt. Mỗi khi nghe thấy món đồ nào lạ tai, Phong Minh đều sẽ ghé qua xem thử. Phát hiện có vài thứ quả thực chưa từng thấy bao giờ, hắn liền vung tiền mua xuống.
Cứ như vậy vừa đi vừa dạo, hai người đi tới tửu lâu tốt nhất trong thành theo lời chỉ dẫn của một chủ sạp hàng ven đường.
Nếm trải những ngày tháng khổ cực trong đường hầm không gian, Phong Minh cũng muốn tự thưởng cho bản thân và Bạch đại ca một bữa ra trò.
“Đi thôi, chúng ta đi ăn một bữa thật ngon nào.”
“Hai vị quý khách, muốn ngồi ở vị trí như thế nào?”
“Chọn một nhã gian bên cửa sổ đi.”
“Dạ được, xin mời đi theo tiểu nhân.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc được dẫn lên nhã gian tầng hai. Ngồi bên cửa sổ vừa vặn có thể thu hết cảnh trí bên ngoài vào tầm mắt. Hai người gọi một bàn đầy rượu và thức ăn, lượng thức ăn vượt xa sức ăn của hai người bọn họ, phần dư ra đương nhiên là chuẩn bị cho bốn tiểu gia hỏa rồi.
Cho nên sau khi tửu vị được dâng lên đầy đủ, cửa nhã gian đóng lại, đám người Hải Long Vương đã không nhịn nổi nữa, lập tức nhảy xổ ra vây quanh bàn ăn ngấu nghiến.
Cửa nhã gian không khóa chặt, trận pháp cách âm cũng không khởi động, do đó bọn họ có thể nghe loáng thoáng tiếng trò chuyện của các tu giả bên ngoài.
Đám tu giả bên ngoài bàn tán đủ thứ chuyện trên đời. Phong Minh vểnh tai lên nghe một hồi toàn là những thứ linh tinh lộn xộn, chẳng có chút gì khiến hắn hứng thú. Ngay khi hắn định thu hồi chú ý để tập trung thưởng thức mỹ vị, thì đột nhiên nghe thấy có tu giả nhắc tới một chuyện.
“Các ngươi nghe nói gì chưa, Phi Lăng tông và U Minh tông lại sắp đánh nhau to rồi.”
“Sao lại sắp đánh nhau rồi? Lần này lại vì chuyện gì thế?”
“Hầy, còn không phải vì vị thiên tài đệ tử của Phi Lăng tông bị hủy hoại trong tay ma nữ của U Minh tông sao. Phi Lăng tông nuốt không trôi cục tức này, tuyên bố U Minh tông là ma tông, người người có quyền tru diệt. Đây đâu phải lần đầu tiên thiên tài đệ tử của Phi Lăng tông sa ngã dưới tay nữ đệ tử U Minh tông đâu. Trộm nghĩ, tâm tính đệ tử Phi Lăng tông cũng quá kém cỏi rồi.”
“Hắc hắc, đổi lại là ngươi thì chưa chắc đã có được định lực đó đâu. Ai mà không biết đám nữ đệ tử U Minh tông mỗi khi xuất sơn, gã đàn ông nào nhìn thấy mà tròng mắt chẳng đứng bóng.”
Lời giễu cợt đầy châm biếm phía sau là do một nữ tu giả nói ra. Lời này vừa dứt, không ít nam tu giả tại hiện trường đều phát ra những tiếng cười đầy ám muội.
Lại có người lên tiếng: “Không phải hai tông môn này đã đòi đánh nhau từ sớm rồi sao? Nói đến mấy lần rồi mà có đánh được đâu.”
Có kẻ nắm giữ tin tức ngầm liền nói: “Lần này là thật sự muốn khai chiến rồi. Vị thiên tài đệ tử bị phế lần này chính là độc tử của tông chủ Phi Lăng tông. Nghe nói tông chủ Phi Lăng tông đã phát ra Chinh Chiến lệnh tới toàn bộ các thế lực phụ thuộc rồi.”
Trong tửu lâu vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh. Đến cả Chinh Chiến lệnh cũng đã phát ra, xem ra lần này tuyệt đối sẽ không chịu chịu để yên rồi.
Phong Minh nghe mà đại cảm thấy hứng thú, chớp chớp mắt nhìn sang Bạch Kiều Mặc.
Bạch Kiều Mặc lập tức hiểu ý, mỉm cười nói: “Vậy thì chúng ta tới địa giới của cái gọi là Phi Lăng tông và U Minh tông đó xem náo nhiệt chút đi.”
Bốn tiểu gia hỏa cũng suýt chút nữa thì reo hò thành tiếng. Đánh nhau sao, đây là trò chúng thích nhất rồi.
Đại chiến giữa tông môn và tông môn, Phong Minh quả thực chưa từng được chứng kiến bao giờ, chỉ là không biết hai tông này có thực sự đánh nhau hay không mà thôi.
Sau khi ăn xong bữa đại tiệc này, nhóm người Phong Minh cũng không lưu lại tòa thành trì này quá lâu. Bọn họ tìm một nơi trong thành mua một tấm bản đồ chi tiết, sau đó liền xuất thành cưỡi cốt chu, bay thẳng về hướng Phi Lăng tông.
Khoảng cách từ tòa thành lúc trước tới tổng đàn Phi Lăng tông không hề gần, thế nên trên đường đi, nhóm người Phong Minh thỉnh thoảng sẽ dừng lại nghỉ ngơi. Thực chất là để nghe ngóng thêm tin tức mới nhất, xem cục diện đã phát triển đến bước nào rồi.
Kết quả mới biết, tin tức bọn họ nhận được ở tòa thành trước đó đã thuộc dạng lạc hậu rồi, tình hình thực tế diễn biến nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì đám tu giả kia biết.
Không chỉ có đệ tử bị cuốn vào, mà ngay cả trưởng lão cũng vì vậy mà bị thương, thậm chí còn dính dáng đến tài nguyên mới xuất hiện tại vùng địa giới giáp ranh giữa hai tông môn.
Tại một tòa thành trì khác, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nghe thấy tu giả bên cạnh đang oang oang bàn tán.
“Các ngươi không biết đâu, giữa Phi Lăng tông và U Minh tông chẳng phải có một vùng biển ngăn cách sao. Thế nhưng ai mà ngờ được, ngay từ hai tháng trước, trong vùng biển này không biết xảy ra biến cố gì, đột nhiên mọc lên mấy tòa hải đảo.
Bởi vì nằm giữa hai tông môn, quyền sở hữu chưa định, cho nên cả hai bên đều phái trưởng lão và đệ tử đến tiền phương xem xét mấy tòa hải đảo đột ngột nhô lên từ đáy biển này. Kết quả phát hiện tài nguyên trên mấy tòa hải đảo đó vô cùng phong phú, thử hỏi hai tông môn đó làm sao có thể nhường nhịn nhau cho được?”
“Chuyện đó khẳng định là không thể nào rồi. Hóa ra căn nguyên thực sự dẫn đến mâu thuẫn của hai tông lại nằm ở chỗ này.”
“Thực ra ân oán giữa hai tông đã có từ lâu rồi, một bên tự xưng là chính phái, một bên là ma môn trong mắt mọi người. Chính ma bất lưỡng lập, ma sát và xung đột nhỏ nhặt trước nay chưa từng gián đoạn. Lần này chẳng qua là làm lớn chuyện hơn mà thôi. Ta thấy lần này hai tông chắc chắn phải đánh một trận sống mái, trừ phi có một bên chịu chủ động thoái lui, nhưng điều đó khả thi sao?”
“Đúng vậy, đúng vậy, ta thấy cũng không khả năng.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nghe xong liền đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều nảy sinh hứng thú, muốn tới vùng biển có mấy tòa hải đảo đột nhiên mọc lên kia để xem thử một chút.
Chuyện tốt như trời ban hải đảo trù phú tài nguyên thế này, sao không rơi trúng đầu bọn họ một ít nhỉ?
Mà thôi, thu hoạch bọn họ đạt được từ chỗ tiền bối Nhậm Lan đã phi thường phong hậu rồi, chỉ riêng một chiếc nhẫn trữ vật đầy ắp nguyên tinh cũng đủ để bọn họ tiêu xài trong một thời gian dài.
Tin tức nội bộ nghe ngóng được này càng khiến Phong Minh và Bạch Kiều Mặc kiên định với ý nghĩ phải đến địa giới hai tông xem thử một chuyến. Nếu có cơ hội, bọn họ cũng muốn đặt chân lên mấy tòa hải đảo kia để xem xem mức độ phong phú của tài nguyên ở đó rốt cuộc đã đến cấp độ nào.
Phong Minh ôm mộng tưởng nói: “Nếu như có một đống linh thảo bát phẩm thì tốt biết mấy.”
Kim Tử cười đến mức suýt chút nữa từ trên vai Phong Minh trượt xuống.
Phong Minh tức giận lườm nàng một cái: “Có buồn cười đến thế không? Đến lúc đó đan dược ta luyện ra ngươi đừng có mà ăn nhé.”
Hải Long Vương lập tức sán lại gần nói: “Ta thì có cùng suy nghĩ với Phong chủ nhân, tốt nhất là có thật nhiều linh thảo bát phẩm. Phần đan dược của Kim Tử, Phong chủ nhân cứ giao hết cho ta đi.”
Kim Tử lao vào đánh nhau với Hải Long Vương, chuyện này thì liên quan gì đến con giun dài nhà ngươi chứ.
Sau khi nắm được thông tin này, nhóm người Phong Minh lại tiếp tục cưỡi cốt chu xuất phát.
Phương thế giới mang tên Phong Trạch đại lục này vậy mà lại không hề có truyền tống trận. Không biết là do bị người ta cố tình phong tỏa kiểm soát, hay là do trình độ trận pháp nơi này quá mức lạc hậu, không biết cách xây dựng truyền tống trận.
Điều này khiến cho việc đi lại trở nên vô cùng bất tiện. Nhóm người Phong Minh cưỡi cốt chu ngày đêm lên đường gấp rút, cũng phải mất tới một tháng sau mới tiến vào địa giới của Phi Lăng tông.
Đương nhiên hai đại tông môn muốn khai chiến cũng không thể nói đánh là đánh ngay ngày một ngày hai được, công tác chuẩn bị và động viên trước chiến tranh là vô cùng rườm rà.
Ví dụ như việc yêu cầu các thế lực phụ thuộc phái tu giả tham chiến, tính từ lúc phát ra Chinh Chiến lệnh cho đến khi đám tu giả này tập kết tại Phi Lăng tông, khoảng thời gian ở giữa phải tiêu tốn không ít. Vì thế, nhóm người Phong Minh đến cũng không tính là quá muộn.
—